Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 31

Chương 31

Tạ Tri Phỉ sững sờ mất ba giây, chợt nhớ tới chính mình cũng từng nói những lời tương tự trước đây. Nhìn vào tình cảnh hiện tại, cô mới hiểu ra đây chẳng qua là cách Ôn Bình Hàn khước từ ý tốt của Cố Chi Chương mà thôi.

Mà Cố Chi Chương dĩ nhiên cũng không dễ dàng mắc mưu như vậy. Nếu Ôn Bình Hàn thực sự thích phụ nữ, tại sao ngay từ đầu khi anh ta bày tỏ tâm ý, cô không nói rõ luôn? Vì vậy, anh ta cho rằng lúc này cô chỉ đang lừa gạt mình. Tuy nhiên, chưa từng có người phụ nữ nào liên tiếp từ chối anh ta, thậm chí còn đưa ra cái cớ "thích phụ nữ", điều này ít nhiều vẫn khiến anh ta cảm thấy tổn thương.

Anh ta cố gượng cười: "Đừng đùa nữa, trò đùa này chẳng vui chút nào đâu."

Ôn Bình Hàn không vui mím môi, chẳng thèm phản ứng lại anh ta mà cúi đầu tiếp tục ăn. Trái tim Cố Chi Chương như vỡ vụn. Từ trước đến giờ, anh ta vốn đã quen với việc trở thành tâm điểm của sự chú ý, lúc này càng không muốn để mọi người phát hiện mình vừa "đụng tường nam". Vì thế, anh ta lảng tránh sự chú ý bằng cách quay sang trò chuyện với Tạ Tri Phỉ: "Chú Tạ dạo này thế nào rồi?"

"Vẫn tốt nha, chỉ là lần xem mắt trước không thành công nên bố em dỗi, cả tuần chẳng thèm gọi điện cho em luôn." Tạ Tri Phỉ đáp.

"Lần xem mắt với Lý Hồng Ngạn đó sao?" Cố Chi Chương hỏi tiếp, "Vậy em và anh ta tiến triển đến đâu rồi?"

"Khá tốt nha, bọn em vẫn thường xuyên nói chuyện phiếm. Anh ấy rất nhiệt tình, còn giúp em giải đáp vài vấn đề nữa." Tạ Tri Phỉ nói.

"Vấn đề gì?"

"Chuyện công việc."

Thấy cô không muốn nói chi tiết, Cố Chi Chương lại dâng lên cảm giác thất bại. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, nhưng vài tháng trở lại đây, Tạ Tri Phỉ dường như không còn bám lấy anh ta như trước. Dù cô vẫn thân thiết gọi "anh Cố", nhưng nụ cười đó dường như có chút khác biệt so với xưa kia. Cô không chỉ từ chối đề nghị của anh ta, mà còn đi xem mắt, thậm chí còn trò chuyện thân mật với đối tượng đó.

Một mặt, anh ta mừng vì Tạ Tri Phỉ sau khi vào công ty đã dần trưởng thành hơn. Mặt khác, anh ta lại thấy hụt hẫng một cách vi diệu, cứ như thể đã dự cảm được tương lai sẽ có ngày cô vì người khác mà không còn giữ liên lạc, trong mắt cũng sẽ không còn lại hình bóng anh ta nữa.

"Chị ơi, chị nếm thử cái này đi." Tạ Tri Phỉ gắp một miếng bánh kem việt quất đưa đến trước mặt Ôn Bình Hàn, "Vị chua chua ngọt ngọt, tuyệt lắm!"

"Được." Ôn Bình Hàn ăn vào rồi giơ ngón tay cái tán thưởng.

"Thấy chưa, em đã bảo là ngon mà!" Tạ Tri Phỉ mỉm cười với cô.

Đúng rồi, chính là nụ cười này. Cố Chi Chương nhìn nụ cười chân thành phát ra từ tận đáy lòng của cô, không chút tạp chất, cũng không hề có cảm giác đang "diễn"... Chờ đã, diễn kịch sao? Chẳng lẽ bấy lâu nay A Phỉ đối với anh ta chỉ là diễn kịch?

"A Phỉ."

"Dạ?" Tạ Tri Phỉ quay đầu lại, ý cười trên mặt vẫn chưa tan biến, "Có chuyện gì vậy anh Cố?"

Nhìn thấy nụ cười ấy, Cố Chi Chương rốt cuộc cũng nhẹ lòng, khẽ cười nói: "Không có gì, anh chỉ muốn bảo nếu em có gì không hiểu thì cứ hỏi anh."

"Vâng, không vấn đề gì ạ."

"Sao mọi người đều trốn ở góc này thế?"

Triệu Tiêu Tĩnh vừa rảnh tay đã thấy ba người bọn họ đứng đó, lập tức cảm nhận được không khí "Tu La tràng" nên vội tới xem náo nhiệt. Nhìn thấy Ôn Bình Hàn hôm nay ăn vận lộng lẫy khác thường, cô thầm nghĩ chẳng trách Cố Chi Chương lại bị mê hoặc đến thế.

"Đây là lần đầu cô đến đây, chắc vẫn chưa quen biết ai, hay là để tôi dẫn chị đi chào hỏi bạn bè một chút nhé?" Triệu Tiêu Tĩnh nói với Ôn Bình Hàn.

Ôn Bình Hàn dĩ nhiên là cầu còn không được. Cô đang cân nhắc làm sao để kết giao thêm nhiều người, có Triệu Tiêu Tĩnh đích thân dẫn đi thì còn gì bằng.

"Vậy tôi đi trước nhé." Ôn Bình Hàn nói với Tạ Tri Phỉ một tiếng rồi hăng hái đi theo Triệu Tiêu Tĩnh. Đi được vài bước, Triệu Tiêu Tĩnh liền quay đầu lại nháy mắt với Tạ Tri Phỉ.

Tạ Tri Phỉ: "......"

Cô biết thừa Triệu Tiêu Tĩnh chỉ đang tìm cớ kéo Ôn Bình Hàn đi để tạo không gian riêng cho cô và Cố Chi Chương. Sở dĩ cô không ngăn cản là vì thấy tâm tư muốn kết xã giao của Ôn Bình Hàn đang ngo ngoe rục rịch, không nên lãng phí cơ hội tốt này của chị ấy.

"Em xem, tại sao cô ấy không trực tiếp đến xã giao với anh? Đống người kia có mấy ai được coi là thực sự hào môn đâu? Cô ấy không biết những kẻ đến dự tiệc này đều đang ấp ủ ý định ôm đùi sao?" Cố Chi Chương nhìn Ôn Bình Hàn liên tục tiếp chuyện với những người có gia thế bình thường, nụ cười rạng rỡ của cô khiến anh ta cảm thấy đau đầu, "Anh thật sự không đành lòng thấy cô ấy hạ thấp bản thân như vậy."

"Thế nào gọi là hạ thấp? Chị ấy chỉ đang nỗ lực vì công việc và tiền đồ của chính mình thôi, anh đứng ở lập trường nào mà chỉ trích chị ấy? Cũng đúng thôi, anh xuất thân cao quý, người khác đều vây quanh nịnh bợ anh, làm sao anh hiểu được cái khó khăn để sinh tồn của người khác."

Tạ Tri Phỉ cảm thấy mất hứng vô cùng, cô đặt ly xuống rồi quay người bỏ đi. Cố Chi Chương ngẩn người hồi lâu mới thảng thốt nhìn theo bóng lưng cô —— A Phỉ đây là... đang giận anh ta sao?

Đến khi phản ứng lại, anh ta lập tức đuổi theo giải thích: "Anh không có ý đó, anh chỉ hy vọng cô ấy sống tốt, không cần phải đi lấy lòng người khác như vậy thôi."

"Chị ấy sống tốt hay không là do chị ấy tự quyết định, không cần những người ngoài như chúng ta lấy tiêu chuẩn của mình ra để đong đếm giá trị của chị ấy. Nếu chị ấy là loại người thích ngồi mát ăn bát vàng thì đã sớm đồng ý làm bạn gái anh rồi." Tạ Tri Phỉ đã giận.

Cố Chi Chương khựng lại: "Phải, em nói đúng, là anh lỡ lời."

Tạ Tri Phỉ không muốn nói chuyện với anh ta nữa. Đúng lúc thấy Lý Hồng Ngạn đi tới, cô liền tiến lên chào hỏi: "Anh Lý, anh cũng tới ạ?"

"Ừ, thật khéo, anh không đến muộn chứ?"

"Không ạ."

Cố Chi Chương sững người —— Anh Lý? Nhanh như vậy đã gọi là anh Lý rồi sao?

"Cố tổng, quà đã đưa xong rồi" Lúc này, Phương Ninh Xu bước đến bên cạnh anh ta, nhỏ giọng báo cáo, "Triệu tổng và mọi người đang ở trên lầu."

"Được, tôi lên ngay."

Phương Ninh Xu đợi một lát, thấy Cố Chi Chương vẫn đứng im. Nàng nhìn theo tầm mắt của anh ta, thấy Tạ Tri Phỉ và Lý Hồng Ngạn đang đi về phía góc phòng, cô nghi hoặc nhìn anh ta: "Cố tổng?"

"Không có gì, đi thôi." Cố Chi Chương quay người lên lầu để tìm kiếm những nhân mạch thực sự giá trị.

Triệu Tiêu Tĩnh dẫn Ôn Bình Hàn đi dạo một vòng. Sau khi giới thiệu xong bạn bè và chuẩn bị quay lại, cô bỗng thấy Lệ Phong bước vào từ cửa lớn. Cô giật mình, vội vàng núp sau lưng Ôn Bình Hàn, lẩm bẩm: "Ai mời anh ta tới vậy?"

Ôn Bình Hàn nhỏ giọng hỏi: "Cô làm sao vậy..."

"Suỵt, cô nghĩ cách đuổi Lệ Phong đi giúp tôi với." Dặn dò xong, Triệu Tiêu Tĩnh liền lén lút chuồn mất.

Ôn Bình Hàn vừa ngẩng đầu lên, Lệ Phong đã đi tới trước mặt cô, dò hỏi: "Triệu Tiêu Tĩnh đâu?"

"Cô ấy đang tiếp khách khác, Lệ tổng vừa mới đến sao?"

"Ừ."

"Vậy mời anh vào trong chờ, Tạ tổng và mọi người cũng ở đó."

"Cố Chi Chương có đến không?"

"Có."

Lệ Phong đi thẳng vào phòng khách, nhanh chóng phát hiện ra Tạ Tri Phỉ và Lý Hồng Ngạn. Anh ta sáp lại gần hỏi: "Hai người đang nói chuyện gì thế?"

Lý Hồng Ngạn trả lời: "Đang thảo luận xem nếu không có hôm nay, thì ngày mai liệu có còn ngày hôm qua không?"

"Cái quái gì vậy?" Lệ Phong không thể xen vào đề tài này. Anh ta đang đau đầu vì chuyện tình cảm rắc rối của mình, chẳng có tâm trí đâu mà bàn luận triết học, liền hỏi Cố Chi Chương đâu.

"Không biết." Tạ Tri Phỉ đáp.

"Em mà lại không biết anh ta ở đâu sao?" Lệ Phong tò mò.

"Lạ lắm sao? Chân anh ta lại không mọc trên người em."

Ôn Bình Hàn khẽ cười, Lý Hồng Ngạn cũng cười theo rồi nói: "Anh ta lên lầu rồi." Lệ Phong gật đầu, sải bước lên lầu.

Lúc này, Triệu Tiêu Tĩnh đang nấp trong bóng tối mới lén lút xuất hiện, lo lắng nói: "Xong rồi, anh ta mà lên đó gặp bố mẹ tớ, lỡ mồm nói bậy gì thì chết!"

"Giờ mới biết sợ lật xe à?" Tạ Tri Phỉ trêu.

"Biết làm sao được, ngoài sân kia còn hơn chục anh người yêu cũ của tớ đang đứng đấy."

Ba người còn lại: "......"

"Mọi người đừng có đứng đó mà hóng hớt nữa, mau giúp tớ nghĩ cách tống khứ Lệ Phong đi!"

Lý Hồng Ngạn: "Chuốc say?"

Tạ Tri Phỉ: "Đánh ngất?"

Ôn Bình Hàn: "Mỹ nhân kế?"

"Mọi người có ai đáng tin chút không hả!" Triệu Tiêu Tĩnh mắng, sau đó nhìn chằm chằm Ôn Bình Hàn một hồi, "Cách của cô có vẻ ổn đấy. Đi đi, cô đi quyến rũ anh ta đi."

"... Tôi đùa thôi mà." Ôn Bình Hàn cạn lời.

"Không sao, cái tên đó dễ dụ lắm, cô chỉ cần ngoắc tay một cái là anh ta dính câu ngay. Đi đi, tôi tin vào nhan sắc của cô!"

"Không được." Tạ Tri Phỉ cắt ngang, "Không được để chị ấy làm mấy việc đó."

"Thế thì cậu nghĩ ra cách nào tốt hơn đi!" Triệu Tiêu Tĩnh sốt ruột.

Tạ Tri Phỉ thong thả: "Chuyện này đơn giản thôi. Anh ta chắc chắn sẽ bám theo cậu cả ngày hôm nay, dù mình có dẫn dụ anh ta đi chỗ khác thì anh ta vẫn sẽ quay lại. Cho nên cách tốt nhất là ——"

Ôn Bình Hàn tiếp lời: "Cô rời khỏi đây."

Hai người tâm đầu ý hợp đập tay nhau một cái.

"Hai người bị hâm à? Đây là tiệc sinh nhật của tớ, tớ mà đi thì còn ra cái thể thống gì nữa?"

"Không sao đâu, mọi người sẽ không để ý đâu mà." Tạ Tri Phỉ nói, "Bằng không cậu cứ ở đây mà đợi quả bom Lệ Phong đó nổ đi."

"....." Triệu Tiêu Tĩnh đảo mắt một vòng, "Tớ có cách rồi."

"Cách gì?"

Triệu Tiêu Tĩnh liền xách váy chạy lên lầu. Ba người bên dưới ngước nhìn theo, thấy cô túm Lệ Phong từ trong thư phòng ra, kéo tuột vào phòng ngủ của mình rồi đóng sầm cửa lại cực nhanh.

Ba người: "......"

Tạ Tri Phỉ giơ ngón tay cái: "Xem ra cuối cùng cậu ấy vẫn chọn cách của chị."

Ôn Bình Hàn cười: "Cho cô ấy một cái bậc thang để xuống thôi mà."

Chẳng bao lâu sau, Lý Hồng Ngạn cũng bị người khác gọi đi bắt chuyện, chỉ còn lại hai người họ thì thầm với nhau.

"Việc xã giao thế nào rồi?"

"Cũng có vài người khá ổn, có thể hợp tác với mảng nghiệp vụ của chúng ta, tôi đã xin thông tin liên lạc rồi." Ôn Bình Hàn đáp.

"Chị không nán lại chuyện trò thêm với họ sao?"

"Giục tốc bất đạt, vừa đủ là được, người ta còn có việc khác, mình cứ níu kéo mãi sẽ gây ấn tượng không tốt. Xã giao là phải biết cương nhu đúng lúc."

"Chà, nói nghe bộ tịch chưa kìa, ai dạy chị thế?"

"Lãnh đạo cũ của chị dạy đó, tiếc là nghỉ việc rồi."

"Dạy tốt đấy. Vậy để lãnh đạo đương nhiệm dạy chị thêm một chiêu nữa nhé?" Tạ Tri Phỉ hỏi.

"Được, là chiêu gì vậy?" Ôn Bình Hàn khiêm tốn thỉnh giáo.

Tạ Tri Phỉ vẫy tay ra hiệu cô lại gần hơn chút. Ôn Bình Hàn ghé tai qua, hơi thở của đối phương chậm rãi m*n tr*n trên cổ cô.

"Chị có thể thử học cách... ôm đùi lãnh đạo, nịnh nọt lãnh đạo xem sao."

"..." Ôn Bình Hàn liếc nhìn cô, "Vậy lãnh đạo cho tôi hỏi, đùi này phải ôm thế nào đây?"

"Làm cho lãnh đạo vui là được." Tạ Tri Phỉ nhếch môi.

"Không ngờ em cũng thích được người khác nịnh nọt đấy?"

"Còn tùy là ai, nếu là chị thì dĩ nhiên là em thích rồi." Tạ Tri Phỉ nhướng mày cười.

Lúc này trên hành lang tầng hai, Phương Ninh Xu vừa bước ra khỏi thư phòng liền vô tình nhìn xuống góc phòng ở tầng một. Ánh mắt cô khựng lại, sửng sốt nhìn về hướng đó.

Từ góc độ này, trông như Tạ Tri Phỉ đang hôn lên cổ Ôn Bình Hàn, mà trên mặt Ôn Bình Hàn vẫn còn vương nụ cười hạnh phúc.???!

Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Hai kẻ tình địch lại lén lút sau lưng cô để "cặp kè" với nhau sao?!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn