Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 30

Chương 30

Sau một hồi ngâm mình trong hồ bơi và chụp vài bức ảnh sống ảo lung linh, Triệu Tiêu Tĩnh liền đi tới ghế nằm để chỉnh sửa ảnh.

Ôn Bình Hàn bơi một lúc rồi tựa vào thành hồ ngắm nhìn cảnh núi non tuyệt đẹp bên ngoài. Bên tai bỗng vang lên tiếng nước xôn xao, Tạ Tri Phỉ từ dưới nước trồi lên, đưa tay lau những giọt nước trên mặt. Trên chóp mũi cao thẳng của nàng còn đọng lại một giọt nước lớn cứ chần chừ không chịu rơi xuống. Bình Hàn nhìn một lúc, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay lau đi giọt nước ấy.

Tạ Tri Phỉ nở một nụ cười rạng rỡ với cô. Làn da trắng như ngọc của nàng dưới làn nước xanh thẳm lấp lánh tựa bảo vật, ánh mặt trời nhảy múa trên gò má, đôi môi căng mọng đỏ hồng. Nụ cười nơi khóe miệng giống như nắng thu, rực rỡ và sưởi ấm lòng người.

"Mệt rồi sao?" Tạ Tri Phỉ cười hỏi.

"Cũng ổn, còn em?"

"Em cũng hòm hòm rồi."

Tạ Tri Phỉ gọi phục vụ mang chút đồ uống và trái cây đến, sau đó đi tới bên cạnh cô, cùng thưởng ngoạn phong cảnh vô tận: "Oa, đẹp thật đấy."

Ôn Bình Hàn nghiêng mặt, nhất thời bị cuốn hút bởi góc nghiêng của nàng. Nếu cô là một họa sĩ thì tốt biết mấy, lúc này có thể phác họa lại đường nét hoàn mỹ không tì vết này, hẳn sẽ là một tác phẩm cực kỳ xuất sắc.

"Ừm, rất đẹp."

Lúc này, một người đàn ông trẻ tuổi tiến về phía hai người, mỉm cười nói: "Hai mỹ nữ, không biết tôi có thể làm quen một chút được không?"

"Không cần, tôi thích phụ nữ, cảm ơn." Tạ Tri Phỉ đáp.

Người đàn ông sững sờ, cười gượng gạo, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người rồi ngượng ngùng rời đi.

Ôn Bình Hàn kinh ngạc không kém, thốt lên: "Em thích phụ nữ từ bao giờ thế?"

"Vừa xong ạ."

Tạ Tri Phỉ bật cười: "Mỗi lần gặp mấy kiểu đàn ông không muốn tiếp chuyện thế này, lý do này là hiệu quả nhất. Nếu không, bước tiếp theo bọn họ sẽ đòi kết bạn WeChat này nọ, em lười tìm lý do khác lắm."

Ôn Bình Hàn buồn cười: "Học được một chiêu rồi."

"Này, hai người còn định chơi bao lâu nữa hả? Đến giờ ăn cơm rồi!"

Triệu Tiêu Tĩnh đứng trên bờ gọi với xuống.

"Đi thôi." Tạ Tri Phỉ lên bờ, đưa tay về phía cô.

"Ừm."

Ôn Bình Hàn nắm lấy tay nàng.

Hai người một trước một sau đi lên bờ, về phòng tắm rửa thay đồ rồi mới tới nhà hàng tập hợp. Nhà hàng nằm ở lưng chừng núi, ngoài cửa sổ sát đất là khung cảnh thung lũng, ngọn núi đối diện đã bắt đầu nhuốm sắc vàng của lá phong. Có cảnh đẹp bầu bạn, cảm giác ngon miệng cũng tăng lên đáng kể.

"Tuần sau là sinh nhật tớ, A Phỉ, cậu có đến không?" Triệu Tiêu Tĩnh hỏi.

"Để tớ xem lịch trình đã."

Tạ Tri Phỉ vừa lấy điện thoại ra, Triệu Tiêu Tĩnh liền ho mạnh một tiếng, trợn mắt nhìn nàng. Nàng biết thời thế liền thu điện thoại lại, mỉm cười nói: "Quả thật có lịch trình —— tham gia tiệc sinh nhật của đại tiểu thư họ Triệu nhà chúng ta."

"Thế còn nghe được." Triệu Tiêu Tĩnh lúc này mới hài lòng mỉm cười, sau đó quay sang nhìn Ôn Bình Hàn, "Cô cũng cùng đến chơi nhé."

"Hả?" Ôn Bình Hàn hơi bất ngờ. Nếu cô nhớ không lầm thì quan hệ giữa họ mới vừa "phá băng" chưa đầy nửa ngày, vậy mà cô nàng đã mời cô đi dự sinh nhật rồi sao?

Triệu Tiêu Tĩnh thong dong cắt miếng bít tết: "Cứ đi đi, dù sao cũng là cuối tuần mà. Nhưng tôi nói trước nhé, hôm đó bạn bè đến đông lắm, tôi không chắc sẽ chăm sóc được cô chu đáo đâu. Lúc đó cô cứ tự nhiên tìm đồ ăn thức uống, đừng trách tôi tiếp đón không tận tình."

Vừa nghe thấy thế, Ôn Bình Hàn lập tức đồng ý ngay: "Được, tôi sẽ đến."

Chỉ cần phụ trách việc ăn uống thôi thì có gì mà không vui chứ. Hơn nữa, cô cũng chẳng ngại những buổi tiệc tùng xã giao. Cô là một nhân viên kinh doanh chuyên nghiệp mà, không sợ ngượng ngùng, chỉ sợ hôm đó người đến không đủ đông thôi. Bạn bè của Triệu Tiêu Tĩnh chắc chắn toàn người giàu sang quyền quý, đó đều là những nguồn tài nguyên cực tốt. Đi đâu để tìm được cơ hội mở rộng mối quan hệ tuyệt vời như vậy chứ?

Lúc chạng vạng, ba người ngồi ngoài ban công phòng suite ngắm hoàng hôn.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột phá vỡ bầu không khí tuyệt mỹ này. Triệu Tiêu Tĩnh cầm máy lên, thấy người gọi là Lệ Phong liền lẩm bẩm mắng vài câu rồi đứng dậy vào phòng nghe máy.

"Đúng là người bận rộn mà." Tạ Tri Phỉ cảm thán một câu, nhón một quả nho bỏ vào miệng.

"Họ chia tay thật rồi à?" Ôn Bình Hàn hỏi.

"Ai mà biết được. Trước đây cậu ấy bỏ đàn ông dứt khoát lắm, xóa số chặn liên lạc trong một nốt nhạc, chẳng thèm cho đối phương cơ hội giải thích đâu."

Tạ Tri Phỉ cười nói tiếp: "Có lẽ cậu ấy vẫn còn chút tình cảm với Lệ Phong, chỉ là không muốn thắt cổ ở một cái cây, nên muốn nhân lúc còn sớm mà dứt khoát."

Có một chuyện Ôn Bình Hàn tò mò đã lâu, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: "Hai người làm sao mà trở thành bạn thân vậy?"

"Trước đây là bạn học, nhà hai bên lại tình cờ có làm ăn với nhau. Bọn em liền phát hiện rất 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã' nên trở thành bạn nhậu. Sau đó có một lần, cậu ấy suýt bị xe đâm, em đã đẩy cậu ấy ra. Kết quả là em bị đâm văng xa một mét, cũng may xe chạy không nhanh, chỉ bị gãy xương và phải nằm viện mấy tháng. Cậu ấy thấy nợ em một mạng nên từ đó dính lấy em luôn, chỉ cần là thứ em thích, cậu ấy đều sẽ sắp xếp cho em bằng được." Tạ Tri Phỉ kể.

Thực tế, không ai biết rằng nguyên chủ "Tạ Tri Phỉ" không phải vì cứu Triệu Tiêu Tĩnh nên mới đẩy cô nàng ra. Đó chỉ là sự trùng hợp, khi thấy Cố Chi Chương đang đi tới, cô ta muốn thể hiện phẩm chất quên mình vì người khác nên mới vội vàng đẩy người đi trong tình thế cấp bách.

Sau đó lúc nằm viện, ngoài sự chăm sóc tận tình của cô bạn thân Triệu Tiêu Tĩnh, còn có cả sự quan tâm hỏi han của Cố Chi Chương khiến cô ta vô cùng hưởng thụ.

"Hóa ra là vậy... Tình cảm của hai người tốt thật đấy." Ôn Bình Hàn nói.

"Đúng vậy, đúng vậy."

Tạ Tri Phỉ không khỏi cảm thấy chột dạ thay cho nguyên chủ, liền lảng sang chuyện khác: "A... Hoàng hôn đẹp quá đi."

Chuyển chủ đề gượng gạo quá!

Tạ Tri Phỉ thầm mắng mình một câu trong lòng. Ôn Bình Hàn nhìn theo tầm mắt của nàng, ngắm nhìn vầng thái dương đang chậm rãi lặn xuống nơi chân trời, nhuộm hồng cả những áng mây và nửa đỉnh núi, cảm thán: "Ừ, đẹp thật đấy."

Cô đi tới cạnh lan can, chăm chú nhìn vào món quà tuyệt mỹ của thiên nhiên đến xuất thần. Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng gọi.

"Chị ơi."

Cô quay đầu lại, đúng lúc nghe thấy một tiếng tách.

"Đẹp quá đi."

Tạ Tri Phỉ nhìn vào bức ảnh mình vừa chụp lén: nơi giao thoa giữa trời và núi là rực rỡ hoàng hôn và góc nghiêng ấm áp của Ôn Bình Hàn.

Nàng gửi bức ảnh qua cho Ôn Bình Hàn. Cô cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Một nửa khuôn mặt hiện lên trong khung hình, nửa còn lại chìm trong nắng chiều, những sợi tóc bay bay cũng được bắt trọn vào khoảnh khắc ấy. Thần thái tự nhiên đến mức chính cô cũng không nhận ra khi mình quay đầu lại, nơi khóe môi lại mang theo nụ cười như vậy.

Nghỉ lại khu resort một đêm, sáng sớm hôm sau, Triệu Tiêu Tĩnh đã bị bố mẹ gọi về để bàn chuyện tổ chức tiệc sinh nhật.

Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn thong thả ăn xong bữa trưa rồi mới khởi hành về nhà.

"Đúng rồi, Triệu Tiêu Tĩnh thích gì nhất nhỉ?" Ôn Bình Hàn hỏi khi đang ngồi trong xe.

"Đàn ông, đàn ông đẹp, càng nhiều càng tốt." Tạ Tri Phỉ buột miệng nói.

"... Món quà này chị không tặng nổi rồi."

"À, tặng quà hả, thế thì không sao đâu, chị cứ tặng tùy ý đi, cậu ấy chẳng thiếu thứ gì đâu."

Tạ Tri Phỉ cân nhắc một lát rồi nói thêm: "Chị có thể tặng món gì đó tâm huyết một chút. Bạn bè khác toàn tặng đồ đắt tiền thôi, chúng ta không có điều kiện thì tặng đồ mang giá trị tinh thần."

"Ai mà 'chúng ta' với em chứ, em thì thứ gì mà chẳng tặng nổi." Ôn Bình Hàn nói.

Tạ Tri Phỉ cười hì hì, lại dặn: "Nhưng cũng đừng tặng quà quá tâm huyết nhé."

"Tại sao?"

"Em sẽ ghen đấy." Tạ Tri Phỉ nói một cách đường hoàng, "Đến lúc sinh nhật em, xem chị làm thế nào."

Khóe môi Ôn Bình Hàn hơi cong lên: "Cũng đúng, không thể mới bắt đầu đã đặt tiêu chuẩn quá cao được."

Cuối cùng, Ôn Bình Hàn suy đi tính lại, quyết định tặng một lọ nước hoa do chính mình tự pha chế. Cô tìm được một studio có uy tín rất tốt trên mạng, hẹn trước thời gian rồi đến đó vào tối thứ Tư.

Dựa trên mô tả của cô về tính cách của Triệu Tiêu Tĩnh, chủ tiệm đã gợi ý các mùi hương cho tầng hương đầu, hương giữa và hương cuối. Dưới sự hướng dẫn của chuyên gia, một lọ nước hoa độc nhất vô nhị đã hoàn thành, thành phẩm khiến cô rất hài lòng.

Như nhớ ra điều gì, cô hỏi thêm: "Tôi muốn làm thêm một phần nữa tặng cho một người bạn khác."

"Được chứ, người bạn đó tính cách thế nào? Có sở thích gì đặc biệt không?"

"Em ấy giống như nắng ấm buổi trưa, như nước biển xanh trong, như gió núi dịu dàng, như những tầng mây trắng... và là một đóa hồng độc nhất vô nhị."

"Bạn trai hả?" Chủ tiệm trêu chọc.

"Không, là con gái ạ."

Chủ tiệm bật cười: "Là tôi nghĩ lệch rồi. Nghe cách cô miêu tả tốt đẹp như vậy, tôi còn tưởng là người yêu cơ, em ấy chắc hẳn rất quan trọng với cô?"

"Sao lại nói thế?"

"Tôi mở tiệm lâu như vậy, lần đầu thấy có người dùng những từ đó để tả tính cách người khác đấy. Chẳng phải lúc nãy cô tả người bạn trước là mạnh mẽ, dám yêu dám hận, phóng khoáng tiêu sái sao?"

Nghe vậy, Ôn Bình Hàn mới nhận ra, cô trầm ngâm: "Chắc là vì người bạn này của tôi... rất khó dùng từ ngữ chính xác để hình dung."

"Vậy tôi sẽ không gợi ý nữa, cô cứ dựa vào cảm giác của mình về nàng ấy mà tự chọn mùi hương phù hợp nhé, không hiểu chỗ nào cứ hỏi tôi."

"Được."

Lần này cô tiêu tốn thời gian gấp đôi mới hoàn thành xong.

Chẳng mấy chốc đã đến thứ Bảy, Ôn Bình Hàn lấy từ tủ quần áo ra một chiếc váy. Làm nghề này không tránh khỏi những dịp quan trọng, cô luôn chuẩn bị sẵn vài bộ cánh đủ trang trọng để dự tiệc.

Khi lái xe đến nhà Triệu Tiêu Tĩnh, cô mới nhận thấy chiếc xe của mình lọt thỏm giữa dàn siêu xe, quả thực có chút "bình dân".

Thay giày cao gót ngay trong xe, cô mới xách túi bước xuống, đi vào bên trong.

Sảnh yến tiệc được trang trí vô cùng lãng mạn. Khách mời đa số là người trẻ tuổi, nghe nói các bậc tiền bối đều ở trên tầng hai, do bố mẹ Triệu Tiêu Tĩnh tiếp đón.

Mọi người tụ tập thành từng nhóm nhỏ trò chuyện. Cô đi thẳng vào trong, cuối cùng cũng thấy nhân vật chính của ngày hôm nay ở giữa phòng khách. Cô nàng phục sức lộng lẫy như một nàng công chúa, đang cười đùa cùng bạn bè.

Khi cô tiến lại gần, Triệu Tiêu Tĩnh chú ý thấy, khựng lại nhìn cô, đánh giá một lượt từ đầu đến chân rồi hơi tròn mắt kinh ngạc.

"Chúc mừng sinh nhật." Ôn Bình Hàn mỉm cười lấy món quà từ trong túi ra.

"Cảm ơn... Cô cứ tự nhiên chơi nhé, lát nữa tôi qua tìm cô." Triệu Tiêu Tĩnh lúng túng đáp.

"Được, cô cứ bận việc đi."

Ôn Bình Hàn xoay người đi tìm đồ ăn, vừa ăn vừa quan sát các vị khách khác, xem có "con dê béo" nào tiềm năng để phát triển quan hệ xã giao không.

Cô âm thầm quan sát mà không biết rằng ngay sau khi cô đi, Triệu Tiêu Tĩnh đã vội vàng gọi điện cho Tạ Tri Phỉ, than vãn: "Biết thế tớ chẳng mời Ôn Bình Hàn đến nữa."

"Sao vậy? Chị ấy đến rồi à?" Tạ Tri Phỉ đang trò chuyện với mấy người lớn ở tầng hai, nghe vậy liền xin phép rời đi, xuống lầu.

"Chứ còn gì nữa, ăn diện vào ra dáng như thiên nga, không khéo chiếm hết hào quang của tớ mất thôi, hu hu."

"Không đâu, khách khứa đều vì cậu mà đến, cậu là nàng công chúa đẹp nhất—— Ôi trời ạ! Tớ thấy chị ấy rồi, chị ấy đẹp quá đi mất!!"

"Tạ! Tri! Phỉ!"

"Không nói nữa, tớ cúp máy đây."

Ôn Bình Hàn đang đưa mắt tuần tra xung quanh bỗng khựng lại. Trên cầu thang xoắn ốc hiện ra một bóng dáng quen thuộc, ánh mắt cô liền đóng đinh tại đó không rời. Vừa xuống hết cầu thang, nàng đã bị một người đàn ông chặn lại, nhưng đáng tiếc anh ta chưa kịp mở miệng thì Tạ Tri Phỉ đã gạt tay anh ta ra, đi thẳng về phía này.

Tạ Tri Phỉ chỉ diện một chiếc váy hai dây đen dài xẻ tà ở đùi. Mỗi bước đi của nàng như được rót phép thuật khiến người ta không thể rời mắt khỏi đôi chân thon dài ấy.

Hèn gì trước đây khi đi xem mắt, Tạ Tri Phỉ lại lo lắng gặp phải kẻ "cuồng chân", bộ dạng này thì ai mà chẳng mê mẩn cho được?

Ôn Bình Hàn lần đầu cảm thấy hình như mình cũng có tiềm chất của kẻ "b**n th**".

"Chị vừa đến sao?" Tạ Tri Phỉ đi đến trước mặt cô hỏi.

"Ừm, còn em?"

"Em bị cậu ấy kéo đến từ sáng sớm rồi." Tạ Tri Phỉ than thở.

"Thế em đã ăn gì chưa?"

Ôn Bình Hàn thuận tay lấy một miếng bánh ngọt nhỏ trên đĩa: "Ăn chút nhé?"

"Vâng ạ."

Ôn Bình Hàn vốn định đưa cho nàng, ai ngờ nàng lại trực tiếp há miệng cắn luôn. Thôi thì, đại tiểu thư chắc đã quen với việc "cơm dâng tận miệng" rồi.

Hai người đứng đó ăn uống, Ôn Bình Hàn lại bắt đầu suy tính chuyện mở rộng quan hệ, nhờ vậy Tạ Tri Phỉ có thể đường hoàng ngắm nhìn nhan sắc của cô.

Hôm nay Ôn Bình Hàn hiếm khi mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Sắc đỏ thẫm trên chất liệu lụa mềm mại khéo léo tôn lên những đường cong cơ thể, vừa lười biếng lại vừa gợi cảm. Sợi dây chuyền mảnh mai đeo trên cổ, mặt dây nằm ngay chính giữa 2 xương quai xanh. Mái tóc được búi cao, dù là chính diện hay góc nghiêng đều đẹp đến nao lòng.

Cộng thêm lối trang điểm sắc sảo, khác hẳn với vẻ thanh thuần không chút công kích thường ngày. Sự thay đổi đột ngột này ngoài một chút không quen thì toàn bộ đều là sự kinh diễm.

Nếu trước kia cô là đóa hồng trắng, thì lúc này chính là đóa hồng đỏ rực.

"Chị tặng quà chưa?" Tạ Tri Phỉ đột ngột hỏi.

"Rồi."

"Là gì vậy?" Tạ Tri Phỉ tò mò.

"Một lọ nước hoa do chị tự pha chế."

"A, tuyệt quá đi! Hâm mộ thật đấy!"

Ôn Bình Hàn nhìn nàng vẻ ngập ngừng, thấy biểu cảm đó của nàng, liền nói: "Thực ra chị cũng chuẩn bị cho em một phần."

Tạ Tri Phỉ vừa mừng vừa sợ: "Nhưng đã đến sinh nhật em đâu."

"Chỉ là tiện tay thôi."

Tạ Tri Phỉ háo hức đợi một lúc lâu, thấy cô vẫn chưa có ý định lấy ra, liền ngạc nhiên: "Chị không mang theo ạ?"

"Có mang chứ." Ôn Bình Hàn chậm chạp lấy từ trong túi ra một lọ nước hoa khác, lí nhí nói, "Em xem có thích không..."

"Quà chị tặng thì tất nhiên em hỉ—— hả?" Tạ Tri Phỉ vừa mở nắp ngửi thử, cả người liền ngây ngẩn.

Mùi hương nồng đậm và lung tung rối loạn này là sao đây?

Ôn Bình Hàn ngượng ngùng giải thích: "Chủ tiệm bảo chị cứ dựa theo tính cách của em mà thêm thành phần. Thế là nào là nhiệt liệt, ấm áp, lãng mạn, táo bạo, mát lạnh, trầm ổn, hoạt bát... bao nhiêu thứ lộn xộn chị đều cho vào hết, cuối cùng nó ra... thế này đây."

Nghe xong, Tạ Tri Phỉ nở nụ cười rạng rỡ, đóng nắp lại rồi cất vào túi xách: "Không sao cả, điều đó chứng tỏ chị rất thích em! Em sẽ trân trọng nó thật kỹ!"

Ôn Bình Hàn như trút được gánh nặng, mỉm cười.

Lúc này, từ cửa chính có hai người bước vào, chính là Cố Chi Chương và Phương Ninh Xu.

Anh ta đầu tiên liếc nhìn Triệu Tiêu Tĩnh đang xã giao phía xa, bảo Phương Ninh Xu đi tặng quà, sau đó nhìn quanh một vòng. Bỗng nhiên ánh mắt hắn khựng lại, vui mừng tiến về phía này: "Ôn Bình Hàn, sao em cũng ở đây? Thật là trùng hợp quá."

Ôn Bình Hàn quay đầu nhìn hắn, chẳng biết nghĩ gì mà buột miệng thốt ra: "Xin lỗi, tôi thích phụ nữ."

Tạ Tri Phỉ: "Hả?"

Cố Chi Chương: "Gì???"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn