Chương 29
"Chậm một chút, em còn đứng thẳng để đi được không đấy?"
"Được chứ!"
"Vậy em đi thử xem nào."
Tạ Tri Phỉ buông tay cô ra rồi bước về phía trước. Sau khi đi theo một đường hình chữ S, em quay đầu lại, kiêu ngạo chống nạnh: "Chị nói xem em có thẳng không!"
"A." Ôn Bình Hàn tiến lên giữ lấy nàng, đỡ nàng đi vào trong sân, "Đừng cố chấp nữa, say là say rồi."
"Ngao... Được rồi, nghe chị tất..." Tạ Tri Phỉ lầm bầm nói.
"Mật mã là gì?" Ôn Bình Hàn chỉ vào ổ khóa cửa hỏi.
"Ba sáu lăm ——" Tạ Tri Phỉ gục đầu lên vai cô, chậm chạp thốt ra từng chữ.
"Vân tay là được rồi." Ôn Bình Hàn nhanh chóng ngắt lời em, sau đó nắm lấy bàn tay phải đang buông thõng, giữ lấy ngón trỏ của em nhấn lên cảm ứng, cửa phòng liền mở ra.
"Dì giúp việc không có ở đây sao?" Ôn Bình Hàn chợt nhận ra, dường như mỗi lần cô đến đây vào buổi tối đều không thấy bóng dáng của dì giúp việc đâu cả.
"Dì ấy tan làm rồi, em không quen có người lạ... ở trong nhà." Tạ Tri Phỉ đáp lại.
Lúc này lý trí của nàng vẫn còn chút tỉnh táo, chỉ là cơ thể khó lòng duy trì được trạng thái cân bằng, bước đi siêu vẹo, tốc độ nói chuyện và chớp mắt đều chậm lại không ít, thỉnh thoảng còn nói vài câu mê sảng, nhưng nhìn chung vẫn có thể giao tiếp được.
"Nếu a di không ở đây, với tình trạng này của em..." Ôn Bình Hàn đặt em nằm xuống ghế sofa, có chút lo lắng hỏi, "Em ở một mình OK chứ?"
"Không OK." Tạ Tri Phỉ lắc đầu.
"Vậy để chị gọi dì giúp việc quay lại tăng ca nhé?"
"Không cần đâu."
Tạ Tri Phỉ xoay người quay lưng về phía cô, vẻ mặt đầy ủy khuất: "Dì có cháu trai rồi, buổi tối phải về chăm sóc cháu... Chị cũng đi đi, chẳng ai muốn chăm sóc em đâu, chỉ là một con ma men có thể nổi điên bất cứ lúc nào thôi mà, hức..."
"Đến lúc này rồi mà em vẫn có thể định vị bản thân chính xác như vậy, cũng giỏi thật đấy."
Ôn Bình Hàn dở khóc dở cười, ngồi xuống bên cạnh và xoay người nàng lại: "Được rồi, đừng giả vờ đáng thương nữa, chị ở lại chăm sóc em là được chứ gì."
"Vâng, chị là tốt nhất nhất nhất luôn." Tạ Tri Phỉ đưa tay ôm lấy eo cô, dụi đầu vào lòng cô nũng nịu, sau đó thoải mái nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Rất lâu sau, Ôn Bình Hàn mới cẩn thận gỡ tay nàng ra. Vừa mới đứng dậy, Tạ Tri Phỉ đã mở bừng mắt, hốc mắt ửng đỏ, chẳng rõ là do tác dụng của cồn hay là vì muốn khóc thật.
"Chị ơi, chị định đi sao? Chị cũng muốn bỏ rơi em một mình à?" Tạ Tri Phỉ hỏi với vẻ mặt đáng thương vô cùng.
"Không, chị chỉ định đi lấy chén nước thôi, chị hơi khát. Em có muốn uống nước không?" Ôn Bình Hàn hỏi.
Tạ Tri Phỉ phản ứng mất một lúc lâu, sau khi xác định cô sẽ không rời đi mới gật đầu: "Có ạ."
Ôn Bình Hàn uống nước xong, lại bưng một ly khác đưa đến trước mặt nàng. Nàng mềm nhũn chống nửa thân trên dậy, cúi đầu uống nửa ly nước rồi lại vô lực ngã ra phía sau, giơ tay che đi ánh đèn lóa mắt.
"Đừng ngủ ở đây, về phòng trước đã." Ôn Bình Hàn vỗ vỗ tay nàng, sau đó nửa đỡ nửa bế đưa nàng về phòng ngủ.
Trong phòng ngủ có phòng vệ sinh riêng, đây là lần đầu tiên Ôn Bình Hàn bước vào. Nhìn dãy khăn treo trên giá, cô hỏi: "Cái nào là khăn rửa mặt của em?"
"Màu... màu hồng." Tạ Tri Phỉ đáp giọng lí nhí.
Ôn Bình Hàn tìm kiếm một lát rồi lại hỏi: "Ở đây có tận bốn cái màu hồng."
"Ngô... Cái màu hồng nhất ấy."
Ôn Bình Hàn cầm khăn đi rửa mặt cho nàng, lại giúp nàng cởi giày rồi nói: "Cứ thế này đã nhé, những việc khác ngày mai em dậy rồi tự làm sau. Nếu cảm thấy chăn bẩn thì bảo dì giúp việc thay cho."
"Ưm... Chị định đi đâu?"
"Chị về chứ, muộn quá rồi."
"Về làm gì?" Tạ Tri Phỉ trở mình, vỗ vỗ vị trí trống bên cạnh, lẩm bẩm, "Cái giường rộng hai mét của em để làm cảnh chắc?"
"Nhưng mà..."
"Muộn thế này rồi, cứ ở lại đây một đêm đi." Tạ Tri Phỉ nói xong một tràng dài như thể đã dốc hết sức lực, dứt lời liền nhắm nghiền mắt lại.
Ôn Bình Hàn suy nghĩ một lát, hiện tại dường như cũng chỉ còn cách này, vì thế cô đi tắm rửa.
Cũng may đều là con gái nên đồ dùng cũng tương đương nhau, trong phòng tắm có cả khăn chưa khui và đồ dùng một lần. Tắm rửa xong, cô chuẩn bị đi ngủ.
"Vậy chị tắt đèn nhé?" Ôn Bình Hàn đứng bên mép giường, khẽ hỏi.
"Ừm..." Tạ Tri Phỉ mơ màng đáp lại một tiếng.
Tách ——
Trong bóng tối, Tạ Tri Phỉ cảm nhận được cô lật chăn lên, vị trí bên cạnh hơi lún xuống. Một mùi hương thanh khiết thoang thoảng xộc vào mũi khiến đầu óc em tỉnh táo đôi chút. Em vô thức dịch về phía đó, mãi đến khi chạm vào cánh tay hơi mát của Ôn Bình Hàn mới yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Ôn Bình Hàn đợi đến khi hơi thở của nàng dần đều đặn mới xác nhận nàng đã ngủ say. Cô định cẩn thận rút tay lại, nhưng đối phương đột nhiên cử động, sau đó cả người dán sát vào, ôm chặt lấy cánh tay cô không buông.
Ôn Bình Hàn còn có thể làm gì được nữa? Sợ làm con ma men này thức giấc, cô đành phải chấp nhận tư thế ngủ gò bó này. Có lẽ do thay đổi môi trường, lại có thêm người nằm bên cạnh nên cô nhất thời khó ngủ.
Lắng nghe nhịp thở của Tạ Tri Phỉ, cảm nhận nửa thân người bị nàng ôm lấy, cô chợt thấy tay chân mình không còn lạnh lẽo như trước. Cô nâng tay lên, chậm rãi đặt lên mu bàn tay của Tạ Tri Phỉ rồi dần dần chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Bình Hàn thức dậy theo đồng hồ sinh học. Khi ngồi dậy, cô thấy người bên cạnh đã biến mất. Cô mở cửa đi xuống lầu, nghe thấy tiếng động dưới phòng bếp. Cứ ngỡ là Tạ Tri Phỉ nhưng hóa ra lại là dì giúp việc đang làm bữa sáng.
"Tiểu thư, sáng nay chúng ta ăn —— Ái chà!" Dì giúp việc quay người lại, giật mình thon thót, sau đó mới phản ứng kịp, cười nói: "Hóa ra Ôn tiểu thư đêm qua ngủ lại đây sao, để tôi làm thêm một phần bữa sáng nữa."
"Làm phiền dì quá." Ôn Bình Hàn nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Tạ Tri Phỉ đâu rồi ạ?"
"Con bé vẫn chưa xuống lầu đâu."
Ôn Bình Hàn nghi hoặc trở lại phòng ngủ tầng hai, vừa đẩy cửa vào đã thấy Tạ Tri Phỉ đang thay quần áo, cả hai đều giật mình.
"Ối mẹ ơi!" Tay đang kéo quần của Tạ Tri Phỉ run lên một cái. Sau khi nhận ra là cô, nàng mới chậm rãi tiếp tục mặc quần, cười nói: "Hú hồn, em cứ tưởng là dì giúp việc, vừa nãy thoáng cái em quên mất là chị đang ở nhà mình."
"Vừa rồi em đi đâu thế?" Ôn Bình Hàn nhìn thẳng về phía trước, cố ý không nhìn vào đôi chân dài trắng nõn nà kia để tránh cho đôi mắt mình phải "đau đớn".
"Em vẫn luôn ở trong phòng mà, à, vừa rồi em ở trong nhà vệ sinh." Tạ Tri Phỉ nói.
Ôn Bình Hàn gật đầu, đợi em thu dọn xong xuôi mới vào rửa mặt.
Trong lúc ăn sáng, Ôn Bình Hàn hỏi: "Đầu còn choáng váng không?"
"Dạ không, ngủ một giấc là khỏe re. Cảm ơn chị hôm qua đã chăm sóc em nhé." Tạ Tri Phỉ cười hì hì.
Đúng lúc này, điện thoại reo vang, nàng liếc nhìn, là Triệu Tiêu Tĩnh gọi đến.
"Cuối tuần rồi, đi ra ngoài xả hơi chút không?" Triệu Tiêu Tĩnh hỏi.
"Đi đâu?"
"Sơn trang nghỉ dưỡng, hồ bơi vô cực, thời tiết đang đẹp lắm." Triệu Tiêu Tĩnh nói.
"Cậu đợi chút." Tạ Tri Phỉ buông điện thoại xuống, hỏi cô: "Chị ơi, mình đi thư giãn chút không? Ở sơn trang nghỉ dưỡng có hồ bơi vô cực, thời tiết lại đang rất đẹp nữa."
Ôn Bình Hàn: "Tôi đi cùng liệu có làm phiền hai người không?"
"Phiền gì chứ? Đi thư giãn thì càng đông chị em càng vui mà. Nếu chị không đi thì em từ chối cậu ấy nhé?" Tạ Tri Phỉ nói.
Đầu dây bên kia, Triệu Tiêu Tĩnh gào lên: "Tạ Tri Phỉ! Rốt cuộc ai mới là bạn thân nhất của cậu hả?! Được thôi, cậu cứ mang theo cái 'tiểu hồ ly' đó đi, hôm nay bà đây phải quyết đấu một trận với cô ta! Dám cướp người phụ nữ của tôi, cô ta tới số rồi!"
"Tiểu hồ ly": "...?"
Chiến thư đã hạ, không đi thì phí. Ôn Bình Hàn gật đầu đồng ý.
Thế là sau khi ăn xong, cả hai thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát. Vì Ôn Bình Hàn không mang theo đồ bơi nên trên đường đi, hai người ghé vào một cửa hàng đồ bơi.
Khi Ôn Bình Hàn chọn ngay một bộ đồ bơi thi đấu chuyên nghiệp đi tính tiền, Tạ Tri Phỉ đứng bên cạnh ra vẻ cao thâm: "Chị ơi, chị thua chắc rồi."
"?"
"Chị không nghĩ là cậu ấy muốn so tài bơi lội với chị đấy chứ?"
"Chứ không thì so cái gì?"
"Tất nhiên là không phải rồi, trình độ của cậu ấy thì thắng được ai cơ chứ." Tạ Tri Phỉ tiện tay nhấc một chiếc móc áo bên cạnh lên, trên đó treo một bộ Bikini vô cùng gợi cảm, "Cậu ấy là muốn so cái này này."
"......"
Cuối cùng Ôn Bình Hàn vẫn chọn bộ đồ bơi kín đáo kia. Khi họ đến khách sạn, Triệu Tiêu Tĩnh đã có mặt. Đối phương nhìn cô đầy khiêu khích, sau đó tiến tới khoác tay Tạ Tri Phỉ để khẳng định địa vị "chính cung bạn thân" của mình.
"Khó khăn lắm mấy ngày nay Lệ Phong mới không tìm tớ, trốn đến tận hôm nay mới dám thò mặt ra đường đấy." Triệu Tiêu Tĩnh than thở.
"Sau đó anh ta có liên lạc với cậu không?"
"Có, sắp phát điên luôn rồi. Anh ta bảo chuyện khác còn sửa được, chứ mấy cái hành động trong lúc ngủ thì anh ta không đổi được. Mà đừng nói nhé, lúc đó tớ còn thấy anh ta có chút đáng yêu." Triệu Tiêu Tĩnh cười không ngớt.
Sau khi làm thủ tục nhận phòng, ba người lên căn suite ở tầng cao nhất. Bên trong có bốn năm căn phòng. Ôn Bình Hàn còn chưa kịp ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đã bị Triệu Tiêu Tĩnh giục đi ra hồ bơi.
Tạ Tri Phỉ và Triệu Tiêu Tĩnh thay đồ xong liền nhảy xuống hồ ngâm mình. Một lúc sau, Ôn Bình Hàn mới từ phòng thay đồ bước ra.
Triệu Tiêu Tĩnh tựa vào thành hồ, nhìn bộ đồ bơi liền thân của cô mà bỗng thấy mình thắng không vẻ vang cho lắm: "Không phải chứ, cô ta định đến đây để bơi thật đấy à?"
"Thì cậu tưởng sao." Tạ Tri Phỉ cười, sau đó vẫy tay gọi Ôn Bình Hàn.
Ôn Bình Hàn bơi lại gần rồi đứng thẳng dậy trong nước. Vô tình quay đầu lại, cô bị vóc dáng của hai người họ làm cho lóa mắt. Cô theo bản năng cúi đầu nhìn lướt qua vòng một khiêm tốn của mình, chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Được rồi, nếu cô đã chuẩn bị kỹ càng như vậy, thì chúng ta so một trận đi. Một vòng qua lại, xem ai về đích trước." Triệu Tiêu Tĩnh tuyên chiến.
"Được."
Thế là Tạ Tri Phỉ làm trọng tài tạm thời. Sau hiệu lệnh, hai người lao vút đi.
Ôn Bình Hàn chạm đích bên kia trước, đạp tường xoay người bơi ngược lại được vài mét thì bỗng nghe thấy người phía sau kêu lên: "Cứu với! Chân tôi bị chuột rút rồi!"
Ôn Bình Hàn nhanh chóng dừng lại, quay đầu thấy Triệu Tiêu Tĩnh đang vùng vẫy trong nước, cô vội vàng bơi lại vớt đối phương lên bờ: "Sao rồi, có đỡ hơn chút nào không?"
"Không, vẫn còn đau lắm, ôi mẹ ơi ——" Triệu Tiêu Tĩnh ngồi bệt xuống đất ôm lấy chân, ngón chân không thể duỗi ra được, đau đến mức mặt mũi tái mét.
Lúc này, một đôi bàn tay mát lạnh nắm lấy chân cô ấy, ngón tay ấn vào huyệt vị nào đó không rõ, cơn đau nhanh chóng dịu đi.
"Giờ thế nào rồi? Cảm thấy ổn hơn chưa?"
"Hình như... đỡ rồi." Triệu Tiêu Tĩnh đứng dậy, giẫm giẫm xuống đất, vui mừng reo lên, "Ơ, hết rồi này!"
"Không sao là tốt rồi." Tạ Tri Phỉ chạy từ bờ bên kia sang, thở phào nhẹ nhõm, "May mà chị cứu kịp, nếu không cậu còn khổ sở nữa."
Triệu Tiêu Tĩnh nhìn Ôn Bình Hàn, thoáng chút ngượng ngùng, cô ấy mím môi rồi cố ra vẻ tự nhiên: "Cảm ơn nhé."
"Không có gì."
"Sau này có rảnh thì đi chơi cùng nhau."
"Chỉ cần cô không ghét tôi là được."
"Tôi ghét cô bao giờ?" Triệu Tiêu Tĩnh cứng miệng, "Tôi chỉ là có một tẹo nhìn cô không thuận mắt thôi."
"Cậu thà đừng giải thích còn hơn." Tạ Tri Phỉ bật cười.
Triệu Tiêu Tĩnh lườm nàng một cái: "Hừ, tớ làm thế là vì ai chứ?"
"Nếu là vì tớ, vậy thì cậu hãy chung sống hòa bình với chị ấy đi nhé, được không hả bạn thân nhất của tớ?"
Triệu Tiêu Tĩnh nghe nàng thừa nhận mình là bạn thân nhất thì lập tức vui vẻ, đắc ý thuận thế leo xuống thang: "Được rồi, vậy tôi đành miễn cưỡng chung sống hòa bình với cô vậy."
Ôn Bình Hàn gật đầu.
Triệu Tiêu Tĩnh lại nói tiếp: "Con người tôi ấy mà, có chút tính khí, nhưng chủ yếu là nhắm vào người tôi không thích thôi. Còn đối với chị em thì tuyệt đối không có hai lòng."
Tạ Tri Phỉ cũng hùa theo: "Chị ơi, yêm cũng thế!"
Triệu Tiêu Tĩnh: "Cậu thích ăn chua tớ sẽ không bắt cậu ăn đắng, cậu thích lên núi tớ sẽ không lôi cậu xuống biển, cậu thích đàn ông tớ cũng tuyệt đối không đụng vào."
Tạ Tri Phỉ: "Yêm cũng vậy!"
Ôn Bình Hàn: "."