Chương 28
Thời tiết dần chuyển lạnh, chớp mắt đã sang thu. Tiết trời sớm muộn có chút se lòng, điều hòa trong công ty lại bật khá mạnh nên không thể không khoác thêm một chiếc áo ngoài.
Gần đến giờ tan tầm, Ôn Bình Hàn nhận được tin nhắn từ giám đốc khu vực. Hôm nay là thứ Sáu, anh ta muốn mời mọi người đi ăn một bữa nên đã đặt sẵn nhà hàng và gửi địa chỉ vào nhóm chung. Đây là lần đầu tiên giám đốc khu vực tổ chức liên hoan kể từ khi nhậm chức. Do Ngô Phương Đạt phạm tội nên anh ta được thăng chức đột xuất, chưa kịp chuẩn bị gì đã phải theo Tạ tổng đi xử lý dự án quốc tế. Sau đó lại liên tiếp vùi đầu vào các nhiệm vụ khác, đến tận bây giờ mới có thời gian thong thả ngồi lại cùng cấp dưới.
Vì là lần đầu tiên, Ôn Bình Hàn tự nhiên không từ chối, huống hồ đây cũng là buổi liên hoan đầu tiên của cô với đồng nghiệp và lãnh đạo sau khi thăng chức. Cô nhanh chóng xử lý xong công việc rồi di chuyển đến nhà hàng. Một vài người đã đến trước, đều là chỗ quen biết nên bầu không khí nhanh chóng trở nên rộn ràng. Khi mọi người đã đông đủ, giám đốc khu vực Lý Tuấn Tường mới bước vào, chào hỏi qua lại rồi tất cả cùng ngồi xuống.
Lý Tuấn Tường ngoài bốn mươi tuổi, tính tình đôn hậu, hiền hòa. Anh là nhân viên lâu năm của Tề Thịnh, đi lên từ những bước nhỏ nhất và không có "chống lưng" từ hội đồng quản trị. Việc anh được thăng chức tạm thời khiến cấp dưới rất phục, không ai có ý kiến gì. Nếu không, một vị giám đốc thị trường từ đâu "nhảy dù" xuống, lại còn là tai mắt của hội đồng quản trị, thì đám cấp dưới như họ ít nhiều cũng sẽ nảy sinh oán thán.
Tuy nhiên, đối với vị giám đốc thị trường vừa "nhảy dù" đến là Tạ Tri Phỉ, Lý Tuấn Tường lại dành rất nhiều lời khen ngợi. Câu chuyện nhanh chóng chuyển sang dự án quốc tế vừa qua. Mọi người không tiếc lời tán dương vị lãnh đạo mới vì đã nhận nhiệm vụ trong lúc nguy cấp mà vẫn hoàn thành xuất sắc.
Lý Tuấn Tường mỉm cười lắc đầu: "Nói về công lao lớn nhất thì phải là Tạ tổng, tôi chỉ hỗ trợ bên cạnh thôi. Cô ấy mới thực sự là công thần. Các cậu đừng nhìn cô ấy trẻ tuổi hay là người từ nơi khác tới, cứ thử tiếp xúc rồi làm việc cùng đi, các cậu sẽ hiểu cô ấy lợi hại đến mức nào."
Những người khác ít nhiều cũng gật đầu phụ họa theo. Ôn Bình Hàn lại thực sự đồng tình với những lời này. Thấy Lý Tuấn Tường dành cho Tạ Tri Phỉ sự tán thưởng và tôn sùng chân thành, cô cũng có thiện cảm với anh hơn.
Lúc này, có ai đó buông lời đùa giỡn: "Chúng em cũng muốn tiếp xúc nhiều với Tạ tổng lắm chứ, nhưng mà làm gì có cơ hội. "
"Đúng vậy, gặp được một lần ở công ty đã là may mắn rồi, còn nói gì đến chuyện cùng làm dự án, cơ hội đó xa vời quá. "
"Chẳng sai tí nào."
Mọi người kẻ tung người hứng, vẽ nên một Tạ tổng vừa bận rộn vừa khó gần. Điều này khiến Ôn Bình Hàn chợt nhớ đến cảnh vị Tạ tổng "cao cao tại thượng" kia từng ở nhà mình ăn mì sợi, rồi còn lăn lộn trên ghế sofa, cô không nhịn được mà mỉm cười vụng trộm.
"Bình Hàn, cô cười gì thế?" – Đồng nghiệp bên cạnh đột ngột hỏi.
"Không có gì."– Ôn Bình Hàn dịu dàng đáp - "Tôi chỉ vừa nghĩ đến vài chuyện thú vị thôi."
Lúc này, Lý Tuấn Tường bất chợt hỏi mọi người: "Nếu đã vậy, hay là tôi mời Tạ tổng đến đây dùng bữa cùng chúng ta nhé? "
Mọi người đều sững sờ, có người nghi ngại: "Tạ tổng bận rộn như vậy, liệu cô ấy có đến không?"
"Đúng đó, chúng em làm gì đủ tư cách mời cô ấy?"
"Tư cách gì chứ? Lần trước trong cuộc họp Tạ tổng đã nói các cô các cậu chính là trụ cột của Tề Thịnh. Sắp tới sẽ có một đợt khảo sát, ai vượt qua có thể chọn đi đào tạo chuyên sâu hoặc theo sát cô ấy để trực tiếp tham gia vào các dự án lớn hơn. Điều này cực kỳ có lợi cho sự nghiệp của mọi người." Lý Tuấn Tường nói.
Nghe vậy, ai nấy đều hào hứng, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng và không ngừng hỏi han. Ôn Bình Hàn biết đây chính là "kế hoạch nhân tài" mà Tạ Tri Phỉ từng nhắc tới. Khi đó nó mới chỉ là ý tưởng ban đầu cần báo cáo lên hội đồng quản trị. Nay Lý Tuấn Tường đã tiết lộ ở đây, chứng tỏ phương án này đã được thông qua và chuẩn bị thực hiện.
"Nếu mọi người đều tò mò như vậy, hay là để tôi mời Tạ tổng qua đây giải đáp kỹ hơn cho mọi người nhé?" Lý Tuấn Tường hỏi.
Mọi người vẫn còn chút e dè, lo lắng buổi gặp gỡ sẽ không tự nhiên. Giữa lúc họ còn đang do dự, bỗng một giọng nói điềm tĩnh vang lên: "Được ạ."
Tất cả nhìn về phía người vừa lên tiếng, phát hiện đó là Ôn Bình Hàn – người nãy giờ vốn rất ít nói. Sự đồng tình của cô như tiếp thêm can đảm cho cả nhóm, thế là mọi người đều đồng loạt tán thành.
Lý Tuấn Tường lúc này mới gọi điện thoại, cười híp mắt nói: "Tạ tổng à, tôi đang đi ăn cùng các giám đốc kinh doanh, cô có thể nể mặt qua đây dùng bữa với chúng tôi một chút không?"
"Hửm? Có phải đều đông đủ tất cả các giám đốc kinh doanh không?"
"Đúng vậy, đều đầy đủ cả."
"Được, gửi địa chỉ cho tôi, tôi qua ngay."
Sau khi cúp máy, Lý Tuấn Tường cười thông báo: "Tạ tổng lát nữa sẽ tới."
Mọi người vội vàng dặn nhân viên phục vụ khoan hãy lên món. Cả nhóm vừa trò chuyện vừa thấp thỏm quan sát phía cửa.
Chẳng mấy chốc, tiếng gõ cửa vang lên, Tạ Tri Phỉ đẩy cửa bước vào với nụ cười rạng rỡ: "Ngại quá, làm phiền buổi liên hoan của mọi người rồi."
"Không đâu, mọi người đều rất mong được ăn cơm cùng Tạ tổng mà." Lý Tuấn Tường nói.
Những người khác đều theo phản xạ đứng lên, Tạ Tri Phỉ vội xua tay: "Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi, đừng khách sáo như người lạ vậy."
Cả phòng rộ lên tiếng cười, bắt đầu nhường chỗ cho cô.
Ánh mắt Tạ Tri Phỉ lướt qua một lượt, lập tức dừng lại ở "người đẹp nhất" trong đám đông. Tiếc là bên cạnh người đẹp ấy không còn chỗ trống, mà Lý Tuấn Tường lại nhiệt tình mời gọi: "Tạ tổng, cô ngồi đây này."
Thế là cô đành phải ngồi xuống cạnh anh ta.
Món ăn bắt đầu được phục vụ dọn lên, Lý Tuấn Tường mời mọi người vừa ăn vừa nói chuyện. Anh nhanh chóng nhắc lại chuyện kế hoạch nhân tài. Tạ Tri Phỉ gật đầu: "Đúng vậy, thông báo chính thức sẽ sớm được ban hành. Sau khi mọi thứ chắc chắn, tôi sẽ tổ chức một cuộc họp để giải thích cụ thể. Bây giờ nói vài câu e là không hết ý, mọi người hãy chú ý thông báo nhé. Nếu lúc đó còn gì chưa rõ, có thể trực tiếp tìm tôi."
Mọi người đều tràn đầy kỳ vọng, không ngừng gật đầu tán thưởng sự sáng suốt của cô và bắt đầu chúc rượu.
Đây là lần đầu tiên Ôn Bình Hàn thấy cô uống rượu. Tạ Tri Phỉ uống rất cừ, mặt không biến sắc, trông như một "tay lão luyện" trên bàn tiệc. Trong lúc Ôn Bình Hàn đang mải quan sát, Tạ Tri Phỉ đang kề chén rượu bỗng cảm nhận được ánh nhìn, liền liếc mắt nhìn lại. Ánh mắt hai người giao nhau, đôi đồng tử của Tạ Tri Phỉ như có sóng nước lưu chuyển, khóe môi cô khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ rồi mới cúi đầu nhấp rượu, hàng mi dày đổ xuống một vệt bóng mờ nhạt trên mí mắt.
"Tạ tổng đẹp thật đấy." – Ôn Bình Hàn nghe được đồng nghiệp bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm. Dường như thấy chưa đủ, cô ấy còn quay sang hỏi Ôn Bình Hàn: "Bình Hàn, chị thấy Tạ tổng có đẹp không?"
Ôn Bình Hàn ngước mắt, ngắm nhìn người phụ nữ đối diện. Dưới ánh đèn, làn da cô ấy trắng đến phát sáng, một bên tóc vén sau tai, viên kim cương trên khuyên tai phản chiếu ánh sáng lấp lánh, gương mặt tinh tế khiến người ta khó lòng rời mắt.
"Ừm, đẹp lắm." – Ôn Bình Hàn gật đầu xác nhận.
"Chị cũng đẹp mà! Mau lên, đại mỹ nữ, sao không lên mời Tạ tổng một ly đi?" – Cô đồng nghiệp cười, rót đầy ly rượu cho cô rồi thì thầm – "Mau lên, tận dụng cơ hội để tạo ấn tượng đi."
Chuyện chúc rượu thường là vậy, hễ có người bắt đầu thì những người còn lại khó mà ngồi yên. Ôn Bình Hàn đợi mọi người chúc xong mới cầm ly đứng dậy, khẽ mỉm cười: "Tạ tổng, tôi cũng xin kính em một ly. Thật may mắn khi được làm việc tại Tề Thịnh, và càng may mắn hơn khi gặp được em ở đây. "
Ánh mắt Tạ Tri Phỉ cong lên, nụ cười càng thêm đậm, cô nâng ly đáp lễ từ xa:"Giám đốc Ôn, tôi rất coi trọng chị. Hy vọng chị có thể tiếp tục đồng hành cùng Tề Thịnh."
Sau khi cả hai uống cạn, cô đồng nghiệp bên cạnh kích động nói với Ôn Bình Hàn: "Cô ấy biết chị họ Ôn kìa! Chứng tỏ cô ấy đã chú ý đến chị từ lâu rồi!"
Ôn Bình Hàn chỉ cười không đáp.
Lúc dùng bữa, mâm xoay chuyển khá chậm vì mọi người mải mê trò chuyện hơn là ăn uống. Ôn Bình Hàn nếm thử vài món trước mặt xong thì "nhắm" trúng đĩa sườn sụn cay nồng ở phía đối diện. Cô từ từ xoay mâm với tốc độ đều đặn, vất vả lắm mới đưa được đĩa sườn tới trước mặt. Cô gắp lấy một miếng rồi cúi đầu gặm, khi gặm xong một miếng thì mâm xoay đã trôi đi nửa vòng. Sau đó, mâm xoay cứ liên tục chuyển động nhịp ngắn, mắt thấy đĩa sườn sáp đến gần thì lại bị người khác xoay đi mất.
Cô kiên nhẫn đợi một lúc lâu, cuối cùng đành kìm nén cơn thèm, quay sang trò chuyện với người bên cạnh. Kết quả là mới nói được vài câu, cô bỗng thoáng thấy đĩa sườn sụn kia đang từ từ xoay về phía mình.
Nói thì chậm mà việc xảy ra thì nhanh, chớp thời cơ, cô vừa nói chuyện vừa nhanh tay lẹ mắt gắp lấy một miếng sườn. Ngước nhìn lên, cô mới nhận ra người đang giữ mâm xoay chính là Tạ Tri Phỉ. Đối phương đợi cô gắp xong mới nháy mắt một cái đầy tinh nghịch rồi thản nhiên xoay mâm đi chỗ khác.
Ôn Bình Hàn cúi đầu gặm sườn, động tác bỗng khựng lại, khóe môi từ từ cong lên.
Sau vài tuần rượu, mọi người bàn nhau có nên đi tăng hai để hát hò gì không. Tạ Tri Phỉ nói: "Phần sau tôi không tham gia đâu, mọi người cứ đi chơi đi, chơi cho vui nhé."
Dù mọi người ra sức thuyết phục nhưng cô vẫn lấy cớ muốn về nghỉ sớm nên họ đành thôi.
"Ba tôi gọi điện tới, mọi người cứ tiếp tục uống nhé, tôi xin phép về trước. Chào mọi người." – Tạ Tri Phỉ nhìn điện thoại, từ biệt mọi người rồi đứng dậy rời đi.
Vị trí của Ôn Bình Hàn ngay gần cửa, cô đứng dậy mở cửa giúp. Khi Tạ Tri Phỉ đi ngang qua, ánh mắt cô ấy dừng lại trên người Ôn Bình Hàn, nhưng bước chân đã có phần loạng choạng, chút nông chút sâu.
"Em ổn chứ?" – Ôn Bình Hàn theo bản năng đỡ lấy cánh tay cô, nhỏ giọng hỏi, "Tài xế đến chưa?"
"Ừm, đang chờ dưới lầu rồi, chị chơi vui nhé." – Tạ Tri Phỉ mỉm cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô rồi buông ra, thẳng bước rời đi.
Những người còn lại đang uống đến độ phấn khích, bắt đầu thách rượu nhau. Ôn Bình Hàn thấy ồn ào quá nên cũng tìm cớ ra về. Nhưng khi vừa ra tới cổng lớn, cô lại thấy chiếc siêu xe quen thuộc vẫn đậu trong bãi đỗ. Hoài nghi, cô đi tới gõ cửa kính xe.
Cửa sổ từ từ hạ xuống, Tạ Tri Phỉ đang tựa đầu vào thành cửa, gương mặt ửng hồng như hoa đào, đôi mắt chớp chậm chạp đầy vẻ mệt mỏi. Những lọn tóc rối xòa trước mặt, cô đưa tay vén nhẹ rồi ngước nhìn Ôn Bình Hàn.
"Sao em còn chưa về? Không phải Tạ đổng gọi điện cho em sao?"
"Không có đâu, em lừa mọi người đấy. Em chờ chị mà. Lại đây, lên xe đi."
Tạ Tri Phỉ vừa dứt lời liền mở cửa xe, nhưng chính cô lại suýt ngã nhào ra ngoài. May mà Ôn Bình Hàn kịp thời ôm lấy, đỡ cô ngồi vững lại rồi mới ngồi vào theo. Tạ Tri Phỉ uể oải tựa vào lưng ghế, bảo tài xế khởi hành rồi quay sang hỏi: "Aa... chị ơi... nhà chị ở đâu nhỉ?"
Xem ra rượu đã bắt đầu ngấm. Ôn Bình Hàn nhìn bộ dạng này của cô, không yên tâm để cô về nhà một mình vật lộn, liền nói: "Đưa em về nhà trước đã."
"Được ạ... ực!"
Ôn Bình Hàn giúp cô chỉnh lại mái tóc rối, ai ngờ vừa chạm vào, đối phương đã đột ngột ôm chầm lấy cánh tay cô, áp gương mặt nóng hổi vào da thịt cô mà cọ cọ.
"Thoải mái quá a..."
Ôn Bình Hàn dở khóc dở cười hỏi: "Tửu lượng xem ra cũng chẳng ra sao nhỉ, biết mình sắp say nên mới vội tìm lý do chuồn sớm đúng không?"
"Ừm... hơi nóng... "
Nhiệt độ điều hòa đã khá thấp, sợ cô bị cảm nên Ôn Bình Hàn dùng bàn tay mát lạnh của mình áp lên trán cô: "Thế này có thấy dễ chịu hơn chút nào không?"
"Có..."
Tạ Tri Phỉ mơ màng dựa vào người cô, nắm lấy bàn tay ấy, áp lên má trái rồi lại đổi sang má phải. Sau đó cô hơi ngửa đầu ra sau, áp vào chiếc cổ trắng ngần.
Chiếc cổ thanh mảnh áp sát vào lòng bàn tay Ôn Bình Hàn. Trong ánh sáng mờ ảo, mái tóc cô ấy hơi rối, ngửa đầu, gương mặt trắng trẻo pha chút sắc hồng gần ngay trong gang tấc. Hàng mi cong vút rủ xuống, lông mi cong vút, hơi thở dưới tác động của cồn trở nên mất quy luật, lúc nông lúc sâu. Cả người cô ấy lúc này trông yếu ớt như một con búp bê sứ, chỉ cần chạm nhẹ là có thể vỡ tan.
Ôn Bình Hàn lần đầu cảm thấy lòng bàn tay mình không còn lạnh lẽo nữa, nó đang dần nóng lên, thậm chí là nóng đến bỏng rát.
Đúng lúc gặp đèn đỏ, tài xế quay đầu lại thì thấy tay Ôn Bình Hàn dường như đang... bóp cổ sếp mình.
Tài xế: ?!!!
Ôn Bình Hàn: "......"