Chương 27
Tạ Tri Phỉ nhai hai miếng dâu tây, đột nhiên xoay người lưng đối diện với nàng, vùi mặt vào gối không nói lời nào.
Ôn Bình Hàn quan sát một lúc lâu, chú ý tới vành tai nàng dần đỏ ửng lên. Cảm thấy mới mẻ, cô không kìm được mà nhếch môi, cố ý hỏi: "Còn muốn đút nữa không?"
"Muốn!" Tạ Tri Phỉ thầm nghĩ mặt mũi cũng đã mất rồi, còn sợ gì nữa, thà rằng bất chấp tất cả để hưởng phúc trước đã. Thế là nàng lại lật người lại, há miệng chờ đợi được đút ăn.
"......" Ôn Bình Hàn quả nhiên vẫn đánh giá thấp độ dày da mặt của nàng. Sau khi đút thêm một quả, cô trực tiếp đặt bát lên người nàng: "Tự bưng mà ăn đi."
"Chị không ăn sao?" Tạ Tri Phỉ bưng lấy bát hỏi.
"Ăn chứ."
Ôn Bình Hàn ngồi xuống bên cạnh nàng, mở tivi tìm một chương trình giải trí, vừa xem vừa lấy dâu tây trong bát. Tạ Tri Phỉ bị chương trình thu hút, nàng bưng bát ngồi dậy cùng xem. Đến những tình tiết buồn cười, cả hai cười đến ngả nghiêng.
Ôn Bình Hàn dán mắt vào tivi, đưa tay định lấy dâu tây nhưng lại vô tình nắm lấy ngón tay Tạ Tri Phỉ. Cô quay đầu lại, đúng lúc đối phương cũng nhìn sang.
Hai người nhất thời im lặng, nhìn nhau một lát. Tạ Tri Phỉ cười nói: "Gì đây, chị định báo thù bằng cách ăn luôn tay em à?"
"Tay em có gì ngon mà ăn." Ôn Bình Hàn buông tay nàng ra, cố ý cầm một viên dâu tây đưa đến trước mặt nàng: "Cái này không phải ngon hơn sao?"
Vừa dứt lời, Tạ Tri Phỉ đã há miệng cắn mất quả dâu tây trên tay cô, vẻ mặt thỏa mãn: "Ừm, quả chị chọn đúng là ngọt thật."
Khóe miệng Ôn Bình Hàn khẽ giật, nhưng vẫn nở nụ cười. Cô định lấy cho mình một quả khác thì phát hiện chỉ còn lại một quả cuối cùng, đành thu tay lại. Ngay sau đó, Tạ Tri Phỉ đã đút quả cuối cùng ấy đến bên môi cô: "Nào, đừng nói em gái này không biết có qua có lại nhé."
"Em ăn đi." Ôn Bình Hàn từ chối.
"Ôi dào, khách sáo với em làm gì."
Tạ Tri Phỉ trực tiếp giữ cằm cô, nhét quả dâu vào miệng. Khi răng nghiền qua lớp thịt quả đỏ mọng, một phần nước dâu tràn ra, dính lên môi cô và cả đầu ngón tay Tạ Tri Phỉ.
Ôn Bình Hàn l**m môi, vừa bất lực vừa buồn cười: "Em có thấy mình ấu trĩ không hả?"
"Ấu trĩ chỗ nào chứ?" Tạ Tri Phỉ cười hớn hở, rút khăn giấy lau tay rồi lại rút thêm tờ nữa lau miệng cho Ôn Bình Hàn, "Sớm ngoan ngoãn nghe lời có phải tốt không."
"Ai mà biết em lại dùng biện pháp mạnh thế chứ."
Nửa sau chương trình giải trí bắt đầu nhàm chán, Tạ Tri Phỉ tựa đầu lên vai cô, uể oải nghịch điện thoại.
Ôn Bình Hàn: "......"
Chỉ cần rũ mắt là có thể thấy rõ màn hình của nàng. Cô thầm nghĩ: Đây là thật sự không chút phòng bị với mình sao?
Nhìn kỹ lại, cô thấy quả thật cũng chẳng có gì cần giấu diếm, hình như nàng đang tám chuyện với cô bạn thân.
Triệu Tiêu Tĩnh: 【 Cứu mạng, tên Lệ Phong kia lại tìm tới rồi, rốt cuộc tớ có sức hút lớn đến mức nào vậy trời! 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Ha ha. 】
Triệu Tiêu Tĩnh: 【 Đừng có "ha ha" nữa, mau nghĩ cách giúp tớ cắt đuôi hắn đi! 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Ha hả, tớ thì có cách gì được? 】
Triệu Tiêu Tĩnh: 【 Còn là chị em không hả? Cậu đang ở nhà à? Tớ qua nhà cậu lánh nạn một lát. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Không có ở nhà. 】
Triệu Tiêu Tĩnh: 【 Thế cậu đi đâu ăn chơi nhảy múa rồi? Sao không dắt tớ theo?! 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Ở nhà chị tớ. 】
Triệu Tiêu Tĩnh: 【? Chị nào? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Ôn Bình Hàn. 】
Triệu Tiêu Tĩnh: 【?????? 】
Triệu Tiêu Tĩnh: 【 Cậu bị hâm à! Chạy qua chỗ cô ta làm gì!? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Ăn mì. À, chắc giờ chị ấy đang đọc được những dòng này của cậu rồi đấy. 】
Triệu Tiêu Tĩnh: 【????? Đệch, thật là cảm ơn (thank you) cậu luôn nhé!! 】
Cùng lúc đó, Ôn Bình Hàn chột dạ ngẩng đầu nhìn trần nhà.
"Quả thật cũng đến lúc phải về rồi." Tạ Tri Phỉ nhìn thời gian, đã gần 11 giờ. Nàng lười biếng đứng dậy: "Em về đây, chị nghỉ ngơi sớm đi nhé."
"Ừm, đi đường chú ý an toàn."
Hôm sau, Ôn Bình Hàn mang hợp đồng đến Cố thị một chuyến. Sau khi ký xong, cô giao lại cho Phương Ninh Xu. Hai người trao đổi thêm về chi tiết hợp tác thì cũng đến giờ cơm trưa.
Phương Ninh Xu đề nghị đưa cô đi ăn ở ngoài, nhưng Ôn Bình Hàn từ chối: "Không cần phiền phức vậy đâu, sẵn có thẻ nhân viên cô tặng, tôi muốn dùng thử. Tôi khá thích đồ ăn ở canteen công ty cô."
Tề Thịnh cũng có canteen, nhưng ăn mãi cũng chán. Vậy mà Phương Ninh Xu lại cho rằng lời này là đang ngầm hạ thấp Tề Thịnh, cô ấy cười nói: "Nếu trước đây Ôn tiểu thư đồng ý gia nhập Cố thị, chẳng phải mỗi ngày đều được ăn cơm ở đây sao."
"Cái gì ăn mãi cũng sẽ có ngày chán thôi." Ôn Bình Hàn mỉm cười, "Phải thay đổi khẩu vị mới mẻ như vậy thì mới không thấy ngán."
Không biết nghĩ đến điều gì mà Phương Ninh Xu chợt ngộ ra. Có lẽ vì Cố tổng đã quen với cao lương mỹ vị nên mới thấy hứng thú với một món "tiểu thái" vừa miệng như cô ấy?
"Cũng có lý." Phương Ninh Xu phụ họa, "Vậy đi thôi, chúng ta xuống canteen."
"Không cần phiền cô dẫn đường đâu, tôi tự đi được rồi. Phương thư ký bận rộn nhiều việc, cứ đi làm việc của mình đi."
"Cũng được, vậy tôi gọi tiểu Ngụy đi cùng cô."
Phương thư ký gọi một trợ lý nhỏ đưa cô đến canteen. Sau khi Ôn Bình Hàn ăn xong và rời đi, Phương thư ký mới tìm trợ lý kia dò hỏi: "Cô ấy có hỏi thăm gì về người hay việc trong công ty không?"
"Có ạ!"
"Quả nhiên... Cô ấy có hỏi về Cố tổng không?"
Nào ngờ trợ lý lại lắc đầu, vẻ mặt đầy thần bí: "Người cô ấy hỏi là cô đấy, Phương thư ký."
"?" Phương Ninh Xu ngạc nhiên, "Hỏi tôi cái gì?"
"Cô ấy nói trông cô rất lợi hại. Sau khi hỏi về công việc hằng ngày của cô, cô ấy tỏ vẻ vô cùng kính nể, nói rằng một người phụ nữ năng lực mạnh mẽ như cô khiến cô ấy cảm thấy bản thân khó mà trông theo bóng lưng."
"Thật sao? Cô ấy thật sự nói thế?"
"Vâng, trông không giống nói dối đâu ạ."
Phương Ninh Xu nhếch môi, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào vi diệu.
Mấy ngày kế tiếp, công ty vẫn sóng yên biển lặng. Cho đến chiều thứ Sáu gần lúc tan làm, Cố Chi Chương đột nhiên đến Tề Thịnh, khiến không ít nhân viên chú ý và bàn tán xôn xao.
Anh ta đi thẳng đến văn phòng của Tạ Tri Phỉ, nói là muốn bàn về chi tiết dự án hợp tác, tốt nhất là gặp mặt trực tiếp người phụ trách.
Tạ Tri Phỉ yên lặng mắt trợn trắng, bụng bảo dạ: Cái tên này, vì theo đuổi người ta mà bày đủ mọi chiêu trò.
"Anh Cố đừng vội, uống chút trà đã." Tạ Tri Phỉ bảo thư ký đi pha trà, sau đó hỏi: "Có vấn đề gì anh cứ trao đổi với em cũng được."
"Ôn Bình Hàn là người phụ trách, cứ trực tiếp nói với cô ấy cho đỡ tốn công em truyền đạt lại." Cố Chi Chương cười đáp.
"Được thôi, để em gọi chị ấy lên." Tạ Tri Phỉ phân phó cho thư ký đi gọi Ôn Bình Hàn.
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người, Cố Chi Chương lập tức hạ thấp giọng: "Hiện giờ quan hệ của em với cô ấy thế nào rồi?"
"Rất tốt, là bạn thân." Tạ Tri Phỉ trả lời.
"Vậy thì tốt rồi. Lát nữa em giúp anh một tay, anh muốn hẹn cô ấy tối mai đi ăn cơm. Haiz, nếu anh trực tiếp hẹn, chắc chắn cô ấy lại từ chối cho xem." Cố Chi Chương thở dài thất vọng.
"Làm sao có thể chứ, anh là Cố Chi Chương mà, người phụ nữ nào lại nỡ từ chối anh?" Tạ Tri Phỉ nịnh hót.
Cố Chi Chương lắc đầu cười khổ: "Cô ấy đấy thôi, từ chối anh hết lần này đến lần khác."
"Đừng nản chí, anh Cố phải phấn chấn lên. Anh chính là đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, ngươi chính là Cố Chi Chương cơ mà!" Tạ Tri Phỉ cổ vũ.
"Vẫn là cô em gái này tri kỷ nhất."
"Tất nhiên"
Thấy Ôn Bình Hàn đã đến cửa, Tạ Tri Phỉ nói nhỏ với anh ta: "Nếu anh sợ bị từ chối, hay là để em nghĩ cách khiến chị ấy đồng ý nhé?"
"Được." Cố Chi Chương nhìn nàng với ánh mắt cảm kích.
Ngay sau đó, Ôn Bình Hàn bước vào. Tạ Tri Phỉ mở lời ngay: "Ngày mai chị đi ăn trưa với Cố tổng nhé, để bàn kỹ hơn về chi tiết dự án."
"Hả?" Ôn Bình Hàn sửng sốt, nghi hoặc nhìn Cố Chi Chương một cái.
Cố Chi Chương: "......" Đã bảo là góp ý cơ mà? Nói thẳng thế này sao cô ấy chịu đồng ý!
"Ừm." Tạ Tri Phỉ gật đầu với cô.
"Được thôi." Ôn Bình Hàn gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Cố Chi Chương: ??? Đơn giản vậy sao?!
Mãi đến khi chốt xong thời gian và địa điểm ăn uống với Ôn Bình Hàn, anh ta vẫn chưa kịp phản ứng. Khi đối phương chào về trước để làm việc, anh ta chỉ biết ngơ ngẩn gật đầu, sau đó mừng rỡ nhìn Tạ Tri Phỉ: "Vẫn là sếp trực tiếp như em lợi hại, một mệnh lệnh của em bằng cả ngàn lời của anh."
Tạ Tri Phỉ chỉ mỉm cười không nói.
Thứ Bảy, Tạ Tri Phỉ dậy theo tiếng chuông báo thức lúc 10 giờ. Nàng mơ màng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi căn giờ gọi điện cho Phương Ninh Xu: "Chuyện lần trước cô nói, tôi muốn gặp mặt trao đổi trực tiếp."
Đây là lần đầu tiên nàng chủ động liên lạc riêng, nên Phương Ninh Xu lập tức nghĩ ngay đến việc có liên quan đến Ôn Bình Hàn. Thấy cũng sắp đến giờ cơm, cô đề nghị vừa ăn vừa nói.
"Nghe nói ở phố Nam có một tiệm đồ Tây vị khá ổn."
"Được, tùy Tạ tiểu thư quyết định."
Vì thế hai người liền tự đi tới điểm hẹn. Khi Tạ Tri Phỉ đến nơi, Phương Ninh Xu đã đợi sẵn.
"Ngại quá, tôi đến muộn."
"Không sao, khoảng cách khác nhau mà."
Trước đây Phương Ninh Xu từng đi ăn với Cố Chi Chương và nàng, nên cô vẫn nhớ rõ khẩu vị của nàng. Phương Ninh Xu đã chu đáo gọi sẵn các món ăn hợp ý nàng, sau đó mới dịu dàng hỏi xem nàng có muốn gọi thêm gì nữa không.
"Phương tiểu thư thật sự rất tinh tế, ngay cả thư ký của tôi còn chưa nắm rõ sở thích của tôi như cô đâu." Tạ Tri Phỉ cười nói.
"Thói quen nghề nghiệp thôi, quá khen rồi."
Đang nói dở câu chuyện thì phục vụ bắt đầu lên món. Phương Ninh Xu vô tình liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, liền thấy bên lề đường dưới lầu đỗ một chiếc xe trông vô cùng quen mắt. Cố Chi Chương từ trên xe bước xuống, còn vội vàng chạy sang phía bên kia mở cửa, ngay sau đó Ôn Bình Hàn cũng bước xuống xe, hai người cùng nhau đi về phía nhà hàng đối diện.
Cô không thể tin vào mắt mình mà trừng lớn hai mắt. Cô hoàn toàn không biết gì về cuộc hẹn này. Dường như đối với những việc riêng tư liên quan đến Ôn Bình Hàn, Cố Chi Chương chưa bao giờ để cô đi theo, bảo sao giữa bọn họ đã sớm nảy ra lửa tình mà giờ này cô mới hay biết.
"Tạ tiểu thư, hình như tôi thấy Cố tổng và Ôn tiểu thư."
"Ở đâu cơ?"
Phương Ninh Xu hất cằm, Tạ Tri Phỉ nhìn theo rồi khẽ nhíu mày: "Cô nghĩ cách dụ anh Cố đi chỗ khác đi."
Phương Ninh Xu cũng đang có ý đó: "Nhưng nếu Cố tổng phát hiện..."
"Cô chỉ tìm anh ấy vì công sự thôi, anh ấy phát hiện được gì chứ?" Tạ Tri Phỉ nhướng mày.
Phương Ninh Xu hiểu ý cười khẽ: "Được, vậy bữa này tôi không thể tiếp Tạ tiểu thư rồi."
"Không sao, lần sau chúng ta lại ngồi ăn thong thả."
Phương Ninh Xu gật đầu, đứng dậy rời đi và gọi điện cho Cố Chi Chương.
Ôn Bình Hàn vừa ngồi xuống chưa lâu, Cố Chi Chương nhận điện thoại xong liền lộ vẻ khó xử, cuối cùng vẫn quyết định đi xử lý việc công ty trước, và áy náy xin lỗi Ôn Bình Hàn.
"Không sao, công việc quan trọng, Cố tổng cứ đi trước đi." Ôn Bình Hàn thấu hiểu nói.
Sau khi Cố Chi Chương rời đi không lâu, vị trí đối diện cô đã có người ngồi xuống.
"Gọi món chưa chị?"
Ôn Bình Hàn đang mải nghịch điện thoại, không ngẩng đầu lên: "Gọi rồi."
Lúc này, phục vụ mang món gà xào ớt và cá hầm cải chua lên. Điều đặc biệt là lượng ớt đã giảm đi rất nhiều. Nhân viên phục vụ nhẹ nhàng nói: "Gà xào ớt và cá hầm cải chua ít cay của quý khách đã xong. Hai phần kem sẽ phục vụ sau bữa ăn được không ạ?"
"Ừm." Ôn Bình Hàn cất điện thoại, vừa cầm đũa lên đã thấy người đối diện ngây ngô cười không ngớt, "Em cười cái gì? Mau ăn cơm đi."
"Nghĩ thôi cũng thấy vui rồi. Anh Cố vì chiều lòng chị nên mới chọn quán đồ cay Tứ Xuyên này, nhưng món chị gọi toàn là ít cay... Có phải chị cố ý gọi cho em không?"
Tạ Tri Phỉ cười hì hì, lại hỏi: "Chị ơi, nếu anh Cố biết giờ chị đang ngồi ăn cơm với em, anh ấy có nổi giận không nhỉ?"
Ôn Bình Hàn: "......"