Chương 26
Thứ Hai, Ôn Bình Hàn nhận được điện thoại từ Phương Ninh Xu, thông báo rằng tập đoàn Cố thị có dự án hợp tác muốn bàn bạc và mời cô đến trụ sở để trao đổi trực tiếp.
Cô lập tức sắp xếp những tài liệu cần thiết, tiện tay nhắn cho Tạ Tri Phỉ một tin báo rằng mình đang chuẩn bị sang Cố thị bàn chuyện làm ăn.
Tạ Tri Phỉ hồi âm: 【 Xông lên đi chị! Bắt lấy đơn hàng này! 】
Vì thương vụ này vốn đã nắm chắc phần thắng nên Ôn Bình Hàn không quá lo lắng hay căng thẳng khi tiến về phía tổng bộ của tập đoàn Cố thị.
Trụ sở chính nằm ở một khu vực khác của thành phố với quy mô bề thế hơn hẳn. Trước cổng chính là một bức tượng điêu khắc vừa hùng vĩ vừa tinh xảo. Sau khi vào đại sảnh và trình bày mục đích đến, nhân viên trực cửa thang máy đã lịch sự nhấn sẵn tầng 36, hướng dẫn cô đến phòng họp chờ đợi.
Lễ tân đã gọi điện báo trước, nên ngay khi Ôn Bình Hàn vừa bước vào phòng họp, Phương Ninh Xu đã có mặt ngay sau đó.
"Ôn tiểu thư, thật khéo quá, chúng ta lại gặp nhau rồi." Phương Ninh Xu mỉm cười, chỉ tay về phía ghế sofa đối diện, "Mời ngồi, cô dùng nước hay cà phê?"
"Nước lọc là được rồi."
"Đá hay ấm?"
"Đá là được."
"Được, xin chờ một lát."
Phương Ninh Xu đích thân đi lấy nước, hành động này cũng vô tình cho Ôn Bình Hàn một khoảng thời gian ngắn để thích nghi với môi Tr**ng X* lạ.
Cô tranh thủ lúc này để quan sát xung quanh. Từ tầm nhìn ở đây, toàn bộ cảnh sắc của thành phố thu gọn trong tầm mắt.
"Phong cảnh ở đây không tệ đúng không?" Phương Ninh Xu mang theo nụ cười chuẩn mực bước vào, đưa ly nước cho cô, "Về đêm nhìn còn đẹp hơn nhiều."
"Chắc hẳn cô đã ngắm nhìn nó rất nhiều lần rồi nhỉ." Ôn Bình Hàn tiếp lời.
"Đúng vậy. Cố tổng luôn rất bận rộn, phần lớn thời gian tôi đều ở trong tòa nhà này cùng anh ấy ngắm nhìn thành phố."
Trong lời nói của Phương Ninh Xu thấp thoáng một tia nhung nhớ. Nếu không phải Ôn Bình Hàn đã sớm biết tâm tư của cô ta, có lẽ cô đã lầm tưởng đây là một người cuồng công việc thực thụ.
"Cũng tốt mà, hai người có thể cùng nhau chứng kiến sự nỗ lực của đối phương." Ôn Bình Hàn thuận theo ý cô ta mà nói.
Chẳng biết có phải câu nói này đã chạm vào nỗi lòng hay không mà nụ cười của Phương Ninh Xu thêm vài phần chân thành: "Vậy chúng ta bắt đầu bàn về chuyện hợp tác nhé. Tập đoàn Cố thị đang có một trung tâm thương mại đang trong quá trình xây dựng, không biết cô đã nghe qua chưa?"
"Tôi có biết." Ôn Bình Hàn thầm nghĩ, nó được xây ngay gần nhà mới của mình mà.
"Cố thị và Tề Thịnh vốn là chỗ quen biết lâu năm, nên lần này chúng tôi vẫn muốn tiếp tục hợp tác. Chỉ là dự án nhỏ này e rằng không lọt nổi vào mắt xanh của Tạ đổng và Tạ tiểu thư, nên tôi mới mời riêng cô đến đây nói chuyện. Đây cũng xem như Cố tổng muốn dành sự quan tâm riêng cho người bạn như cô, xem như tặng cô một món ân tình."
Chẳng rõ những lời này có phải do Cố Chi Chương chỉ thị hay không, nhưng Ôn Bình Hàn thiên về giả thuyết Phương Ninh Xu đang cố ý xuyên tạc ý định của hắn. Cô ta muốn làm cô nghĩ rằng hợp tác này chỉ vì sự thương hại hay ái mộ mà Cố Chi Chương chủ động đưa đên tay mình.
Nếu là bình thường, cô hẳn sẽ cảm thấy có chút nhục nhã, nhưng Tạ Tri Phỉ đã sớm tiêm cho cô một liều "thuốc trợ tim": "Chị đừng sợ, cũng chẳng cần quan tâm Phương Ninh Xu nói cái gì. Cứ lấy được hợp đồng là không lỗ, kiếm được tiền mới là thực tế nhất!"
"Vậy tôi xin cảm ơn ý tốt của Cố tổng." Ôn Bình Hàn mỉm cười đáp lại. Dự án đã đưa tận tay, dĩ nhiên là phải nhận.
Phương Ninh Xu hơi sững người. Thấy cô đồng ý một cách thản nhiên như vậy, ấn tượng của cô ta về Ôn Bình Hàn càng thêm tệ hại, trong lòng thầm cảm thấy không đáng cho Cố tổng.
Sau khi thống nhất ý định hợp tác, Phương Ninh Xu lấy bản hợp đồng đưa cho cô.
"Để tôi mang về cho bộ phận pháp chế thẩm định lại rồi sẽ phản hồi cho bên cô sau." Ôn Bình Hàn nói.
"Không vấn đề gì." Phương Ninh Xu vừa dứt lời, thoáng thấy bóng người ngoài cửa, cô ta vội đứng dậy chào: "Cố tổng."
"Ừm, chuyện xong cả rồi chứ?" Cố Chi Chương xuất hiện ở cửa trong bộ âu phục chỉnh tề. Hắn nới lỏng cà vạt, nhìn về phía Ôn Bình Hàn với nụ cười hoàn hảo: "Cũng trưa rồi, hay là ở lại dùng cơm tại công ty chúng tôi nhé, xem thử nhà ăn của Cố thị thế nào?"
Ôn Bình Hàn suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Được, vậy phiền anh quá."
"Không phiền đâu, để tôi dẫn cô đi." Cố Chi Chương rõ ràng cũng không ngờ người vốn luôn từ chối mình như Ôn Bình Hàn lần này lại đồng ý. Hắn lộ rõ vẻ kinh hỉ, nụ cười rạng rỡ khiến người khác không thể không chú ý.
Phương Ninh Xu khẽ cau mày, thấy hắn không giao cho mình nhiệm vụ gì khác, cô chỉ đành lặng lẽ đi theo sau.
Sự xuất hiện của ba người tại nhà ăn dĩ nhiên gây ra một cơn chấn động không nhỏ. Một là vì đây là lần đầu tiên Cố tổng đến nhà ăn nhân viên dùng bữa, khiến nhiều người lần đầu được chiêm ngưỡng cận cảnh vẻ ngoài thu hút của hắn.
Thứ hai, Cố tổng lại dẫn theo một người phụ nữ lạ mặt cực kỳ xinh đẹp, mà thái độ của hắn đối với cô ấy có thể dùng hai chữ "ân cần" để mô tả.
Cố Chi Chương cũng nhận ra những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Để Ôn Bình Hàn cảm thấy thoải mái, hắn đưa cô lên phòng bao ở tầng hai rồi bảo Phương Ninh Xu đi lấy cơm.
Nhiều người vốn đã quen với Phương Ninh Xu nên tranh thủ lúc cô ta đi lấy khay cơm đã xúm lại hỏi thăm. Họ tò mò hỏi liệu có phải Cố tổng đưa bạn gái đến không, rồi còn khen ngợi hai người thật là "trai tài gái sắc".
"Không có chuyện đó đâu, mau ăn phần của các người đi, đừng có tọc mạch chuyện của Cố tổng." Phương Ninh Xu dặn dò xong liền bưng khay cơm về phòng, những sợi gân xanh trên mu bàn tay cô ta khẽ nổi lên.
Đẩy cửa bước vào, cô ta thấy Cố tổng đang hỏi han Ôn Bình Hàn đủ điều, gương mặt tràn đầy vẻ quan tâm và si mê.
Phương Ninh Xu liếc nhìn Ôn Bình Hàn, trong lòng dâng lên nỗi bất bình vô hạn.
Xét về nhan sắc, cô ta thừa nhận Ôn Bình Hàn đẹp, nhưng cũng không đến mức vượt xa những người theo đuổi khác của hắn.
Xét về gia thế, cô không bằng Tạ Tri Phỉ. Xét về mức độ thấu hiểu Cố Chi Chương, cô ấy lại càng không thể so với chính mình.
Vậy thì Ôn Bình Hàn này rốt cuộc dựa vào cái gì mà chỉ trong thời gian ngắn đã khiến Cố tổng tâm hồn điên đảo như vậy?
Càng thấy Cố Chi Chương dịu dàng với người phụ nữ này, cô ta càng khó kìm nén khao khát muốn phá vỡ mọi rào cản trong lòng mình.
Nhưng hiện tại vẫn chưa được, cô ta chưa đủ thực lực để khiến Cố Chi Chương phải nhìn mình bằng con mắt khác, càng chưa khiến hắn nảy sinh tình cảm sâu nặng đến mức không thể thiếu cô. Vì vậy, cô buộc phải cẩn trọng che giấu tình cảm của mình.
Sau bữa ăn, Ôn Bình Hàn chân thành nhận xét một câu: "Cơm ở nhà ăn của công ty các anh khá ngon."
"Thật sao?" Cố Chi Chương mừng rỡ, "Vậy sau này có cơ hội, cứ thường xuyên tới nếm thử các món khác nhé."
Ôn Bình Hàn mỉm cười không đáp, cô đứng dậy: "Đã làm phiền thời gian nghỉ trưa của mọi người rồi, tôi phải về Tề Thịnh xử lý hợp đồng đây."
"Được, Ninh Xu, cô tiễn cô ấy giúp tôi." Cố Chi Chương sắp xếp.
Phương Ninh Xu thoáng biến sắc, nhìn hắn với vẻ không thể tin nổi. Bởi vì việc đưa tiễn khách thường do tài xế đảm nhận, trước đây chỉ những nhân vật vô cùng quyền quý mới khiến cô phải đích thân đi tiễn để thể hiện sự coi trọng.
Hôm nay anh ta lại bảo cô đi tiễn một giám đốc thị trường nhỏ bé, đủ thấy vị trí của Ôn Bình Hàn trong lòng anh quan trọng đến nhường nào.
"Vâng." Phương Ninh Xu cúi đầu đáp, "Ôn tiểu thư, mời đi lối này."
Nói là tiễn, nhưng việc lái xe vẫn do tài xế phụ trách, cô ta chỉ cần đi cùng là được.
Cô nhìn Ôn Bình Hàn qua gương chiếu hậu, thấy đối phương đang mải chơi điện thoại thì lên tiếng hỏi: "Ôn tiểu thư còn điều gì muốn hỏi không?"
"Hửm? Hỏi gì cơ?" Ôn Bình Hàn ngẩng đầu.
Hỏi cái gì cũng được mà! Sao không hỏi tại sao Cố tổng lại đối xử đặc biệt với cô như thế? Hay hỏi về lịch sử tình trường của Cố tổng ấy!
"Cô không thấy tò mò về điều gì sao?" Phương Ninh Xu gợi chuyện.
"À, thực ra tôi cũng có một thắc mắc." Ôn Bình Hàn lập tức hỏi, "Nhà ăn của công ty cô có cho người ngoài vào ăn không? Lần sau nếu tôi muốn ăn, tôi có thể tự đến một mình không? Có được dẫn theo bạn không?"
Phương Ninh Xu: "......"
Cuối cùng, Phương Ninh Xu đưa cho cô một chiếc thẻ nhân viên rồi về báo lại sự việc cho Cố Chi Chương. Cố Chi Chương rất hài lòng về sự linh hoạt của cô ta và khen ngợi một câu. Phương Ninh Xu chỉ cảm thấy lời khen này nghẹn đắng nơi cổ họng.
Trở lại công ty, Ôn Bình Hàn mang hợp đồng qua bộ phận pháp chế trước khi đưa cho Tạ Tri Phỉ xem qua.
Điều cô không ngờ tới là địa điểm xem hợp đồng lại được chọn ngay tại căn hộ cô đang thuê.
Cũng chẳng còn cách nào khác, khi bộ phận pháp chế thẩm định xong thì đã gần đến giờ tan sở. Lúc cô mang tài liệu đến văn phòng của Tạ Tri Phỉ, em ấy cũng đã chuẩn bị về. Thế là Tạ Tri Phỉ quyết định luôn: "Về nhà chị xem đi, tiện thể em ăn ké cơm tối luôn."
Vậy là cô đại tiểu thư ấy đang ngồi bên chiếc bàn ăn nhỏ, vừa húp mì vừa lật xem hợp đồng.
"Em cẩn thận kẻo nước dùng bắn lên mặt giấy đấy." Ôn Bình Hàn nhắc nhở.
"Em biết rồi." Tạ Tri Phỉ dịch bát mì sang một bên, nghiêng cổ tiếp tục đọc.
Nhìn động tác vất vả của em ấy, Ôn Bình Hàn thấy mỏi cổ thay, cô vươn tay giật lấy bản hợp đồng: "Ăn xong đi đã rồi xem tiếp."
"Tuân lệnh, nghe lời chị ạ." Tạ Tri Phỉ cũng không giận, vừa ăn vừa tán gẫu: "Hợp đồng này soạn nhanh thật đấy. Nếu Phương Ninh Xu là người trực tiếp bàn bạc với chị thì chắc cũng là do cô ấy phụ trách chính. Hiệu suất cao như vậy, quả thật rất lợi hại."
"Ừm."
"Bên ngoài thì lo liệu việc kinh doanh, bên trong lại quán xuyến mọi việc sinh hoạt của Cố Chi Chương. Đúng là một thư ký toàn năng mà."
Tạ Tri Phỉ bất giác nhớ đến thư ký của mình, phong thái rập khuôn ấy mỗi lần nhìn đều khiến nàng thấy buồn ngủ. Quả nhiên hào quang nam chính quá mạnh, ngay cả nhân sự bên cạnh cũng được trang bị "hàng xịn" thế này.
Ôn Bình Hàn gật đầu: "Năng lực chuyên môn của cô ấy là không thể phủ nhận. Quan hệ nhân sự cũng rất tốt, chỉ đi một vòng quanh nhà ăn là thấy nhân viên ai cũng nhận ra, chắc hẳn ngày thường tiếp xúc rất nhiều."
"Thật thú vị." Tạ Tri Phỉ nhếch môi, "Để xem con cá này có tự chui vào lưới của chúng ta không."
"Thôi cái kiểu cười như nhân vật phản diện đó đi, mau ăn mì đi không nó trương hết lên bây giờ."
"Vâng vâng! Em ăn ngay đây!" Tạ Tri Phỉ nhanh chóng xử lý gọn gàng bát mì lớn.
Ôn Bình Hàn vào bếp định rửa bát thì thấy Tạ Tri Phỉ cũng đi theo vào. Cô nhìn nàng với vẻ thắc mắc, Tạ Tri Phỉ chớp mắt: "Rửa bát mà."
"Được rồi, vậy em phụ trách tráng nước lượt cuối đi."
"Tuân lệnh."
Sau khi Ôn Bình Hàn rửa qua một lượt bằng xà phòng thì chuyển cho nàng, còn mình thì lau dọn bàn ăn. Cô thuận miệng hỏi: "Lát nữa mấy giờ em về?"
"Ơ kìa chị, em vừa mới ăn xong mà chị đã nỡ đuổi em đi rồi sao?"
Tạ Tri Phỉ đang tráng bát, bất ngờ búng nước lên mặt cô.
"Ơ kìa, đừng nghịch nữa." Ôn Bình Hàn giơ tay che mặt, không nhịn được mà bật cười, "Thật là trẻ con."
"Hì hì." Tạ Tri Phỉ đắc ý nhún vai.
"Đúng rồi, em với Lý Hồng Ngạn sao rồi?" Ôn Bình Hàn hỏi.
"Sao là sao cơ chị?"
"Tối qua hai người không phải đã kết bạn WeChat rồi à? Anh ta không nhắn tin cho em sao?" Ôn Bình Hàn ném chiếc khăn lau vào bồn, đứng chen cạnh em cùng rửa.
"Có nhắn, nhưng toàn chuyện công việc thôi. Anh ta ấy à, em thấy chắc là kiểu người không gần nữ sắc đâu." Tạ Tri Phỉ nhận xét.
"Sao em biết?"
"Tiêu Tĩnh chính miệng nói đấy thôi. Cậu ấy lăn lộn trong giới bao nhiêu năm, cuối cùng lại 'ngã ngựa' trước Lý Hồng Ngạn." Tạ Tri Phỉ tặc lưỡi cảm thán.
Ôn Bình Hàn liếc nhìn gương mặt nàng, khẽ mỉm cười: "Đó là cô ấy thôi, sao em chắc chắn được đàn ông trên đời này ai cũng thích kiểu mẫu như cô ấy?"
"Cũng đúng nhỉ." Tạ Tri Phỉ quay sang nhìn cô, ánh mắt cong cong: "Kiểu người như chị mới là quyến rũ nhất đấy."
Ôn Bình Hàn lau khô tay rồi đưa khăn cho nàng, cười nói: "Sao em không nói về bản thân mình đi?"
"Em á?" Tạ Tri Phỉ nhún vai, "Từ nhỏ em đã chẳng có duyên với đàn ông rồi."
"Chị cũng vậy thôi." Ôn Bình Hàn cười đáp.
Hai người nhìn nhau, chẳng ai tin lời người kia cả.
"No quá đi mất, em ra ngồi một lát đây." Tạ Tri Phỉ xoa bụng đi về phía phòng khách, cả người đổ ụp xuống sofa.
Ôn Bình Hàn rửa một hộp dâu tây đặt lên bàn trà: "Ăn không?"
"Ăn chứ."
Tạ Tri Phỉ vươn tay ra nhưng nhận ra không với tới bàn trà, lại lười cử động nên mè nheo: "Chị đút em ăn đi mà."
"Em lười vừa thôi, tự ngồi dậy mà ăn."
"Không muốn đâu mà~ Chị ơi~~"
"Chị cái đầu em ấy, tự làm tự ăn, cơm no áo ấm đi."
"Chị mà đút cho em, mùa màng bội thu luôn đó!"
"..." Ôn Bình Hàn im lặng nhìn nàng.
Tạ Tri Phỉ quyết tâm làm nũng tới cùng. Thấy dùng lời không được, nàng bèn ra sức "vùng vẫy" trên sofa, hai chân đập thình thịch vào nệm, giọng dẻo quẹo: "Chị ơi, chị yêu của em ơi~ Chị đút cho em đi mà~"
"..............."
Ôn Bình Hàn thực sự hết cách với nàng, cô nhặt một quả dâu tây đưa đến tận miệng nàng. Tạ Tri Phỉ há miệng cắn lấy, không quên nhe răng cười với cô. Ngay giây tiếp theo, nàng thấy Ôn Bình Hàn đưa tay ra, giúp mình kéo gấu váy xuống.
Hóa ra lúc nãy mải quẫy chân làm nũng, váy của nàng đã bị lật ngược lên tận bụng mà em không hề hay biết.
Tạ Tri Phỉ: "......"
Bỗng dưng thấy hình tượng của mình sụp đổ hết rồi phải không?