Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 25

Chương 25

Ôn Bình Hàn còn chưa kịp đáp lời, Tạ Hoành Húc đang ngồi ở ghế chủ tọa đột nhiên ho khan một tiếng, khiến tất cả mọi người đồng thời đổ dồn ánh mắt về phía ông.

Tạ Hoành Húc biết rõ buổi xem mắt hôm nay khó lòng tiếp tục được nữa, chi bằng cứ để bọn trẻ tự nhiên vui vẻ. Ông lên tiếng: "Người trẻ tuổi các cháu khó mới có dịp tụ tập, lão già này không quấy rầy nữa. Tiểu Phỉ, con nhớ tiếp đãi mọi người cho tốt."

"Vâng, ba lên lầu nghỉ ngơi sớm đi, đừng có lén hút thuốc đấy nhé." Tạ Tri Phỉ dặn dò.

"Biết rồi!" Tạ Hoành Húc hừ lạnh một tiếng, bày ra dáng vẻ bề trên rồi đi lên lầu.

Trưởng bối vừa đi, bầu không khí lập tức thả lỏng. Đặc biệt là Lệ Phong – người vốn chẳng thân thiết gì với Tạ gia lại còn là khách không mời mà đến – vừa quay đầu đã gặng hỏi Triệu Tiêu Tĩnh nguyên nhân chia tay. Chỉ vài câu qua lại, hai người đã bắt đầu tranh chấp. Thấy vậy, những người khác đều muốn giữ mình nên lần lượt đứng dậy rời khỏi nơi thị phi này.

Lý Hồng Ngạn vốn định tìm Cố Chi Chương tâm sự, nhưng lại thấy anh ta cứ luôn bám sát bên cạnh Ôn Bình Hàn. Quan sát một hồi, anh rốt cuộc cũng nhận ra chút manh mối. Nhân lúc Tạ Tri Phỉ mang rượu đến, anh nhỏ giọng hỏi: "Cố Chi Chương có vẻ có ý với bạn của em?"

"Ừm" Tạ Tri Phỉ quay đầu lại, nhìn thấy Cố Chi Chương như một con chó mặt xệ bám lấy Ôn Bình Hàn, mà Phương Ninh Xu tất nhiên cũng lẳng lặng theo sau anh ta, tạo thành một hiện trường "Tu La tràng" nhỏ.

Trong khi đó, ở bàn bên cạnh, Triệu Tiêu Tĩnh và Lệ Phong cãi nhau, cô rút ra một điếu thuốc, Lệ Phong giúp cô châm lửa, rồi cả hai vừa hút thuốc vừa tiếp tục tranh luận.

"......" Tạ Tri Phỉ rót cho Lý Hồng Ngạn một ly rượu, bất đắc dĩ cười nói: "Không ngờ hôm nay anh đến lại được xem nhiều trò cười như vậy."

Lý Hồng Ngạn nhìn bộ dạng của Cố Chi Chương, đáp: "Hình như vô tình anh cũng gọi đến một trò cười rồi."

Tạ Tri Phỉ bật cười.

"Không phải em thích cậu ta sao? Thấy cảnh này mà không thấy sao cả à?" Lý Hồng Ngạn bỗng nhiên hạ thấp giọng hỏi.

"Sao anh biết được?" Tạ Tri Phỉ có chút tò mò. Trong nguyên tác, chuyện cô thích Cố Chi Chương ngoài mấy cô bạn thân ra thì không ai biết, kể cả ba cô.

"Tiền Nhạc Yên là em họ của anh." Lý Hồng Ngạn giải thích.

Tạ Tri Phỉ sửng sốt một chút, hồi lâu sau mới nhớ ra người này. Đó từng là một thành viên trong hội chị em hồi cấp ba của cô, sau đó không biết vì chuyện gì mà hai người đã cắt đứt liên lạc, tuyệt giao từ lâu.

"Thì ra là thế... Vậy sao hôm nay anh vẫn đồng ý tới gặp mặt?" cô hỏi.

"Bất đắc dĩ thôi, với cả anh cũng tò mò về tình cảm của em dành cho Cố Chi Chương nữa."

"Cho nên anh mới đặc biệt gọi anh ta tới?"

Lý Hồng Ngạn cười khổ: "Ý định ban đầu của anh là muốn tác hợp cho hai người, ai ngờ lại biến khéo thành vụng."

"Không cần tác hợp đâu, em không còn thích anh ta nữa." Tạ Tri Phỉ mỉm cười nói.

Lý Hồng Ngạn nhướn mày, lúc này mới thực sự đánh giá lại cô: "Hèn gì em thấy cậu ta đi tán tỉnh người phụ nữ khác mà vẫn thờ ơ như vậy..."

Lời còn chưa dứt, Tạ Tri Phỉ đã đột ngột quay người tiến về phía Cố Chi Chương và Ôn Bình Hàn. Lúc này, Cố Chi Chương đang ép Ôn Bình Hàn vào một góc, dáng vẻ vô cùng bá đạo nhưng ánh mắt lại đầy vẻ tình tứ khi bắt chuyện.

Tạ Tri Phỉ đi tới phía sau anh ta, trực tiếp hất ly rượu vang lên người anh ta.

"Ai da." Đợi Cố Chi Chương quay lại, cô giả vờ loạng choạng: "Ngại quá anh Cố, em sơ ý trượt chân một cái."

Lý Hồng Ngạn và Phương Ninh Xu đứng ngoài chứng kiến toàn bộ màn kịch: "......"

"Không sao..." Cố Chi Chương sờ vào lưng áo, chiếc sơ mi ướt đẫm một nửa dính chặt vào người khiến anh ta vô cùng khó chịu.

"Cố tiên sinh, anh nên về thay quần áo đi." Ôn Bình Hàn lập tức lên tiếng.

"Không cần đâu, Ninh Xu, đi lấy áo cho tôi." Cố Chi Chương dặn dò.

"Vâng." Phương Ninh Xu quay người ra ngoài, lấy từ trong xe bộ quần áo dự phòng.

"Mượn nhà vệ sinh một chút." Nói đoạn, Cố Chi Chương quen cửa quen nẻo đi thẳng vào phòng tắm để thay đồ.

"......" Ôn Bình Hàn lặng lẽ nhích lại gần Tạ Tri Phỉ, thì thầm: "Xem ra ban nãy em hất vẫn chưa đủ nhiều, không biết anh ta có mang theo đồ lót dự phòng không nhỉ?"

Tạ Tri Phỉ ngoài ý muốn nhìn nàng một cái, rồi cả hai cùng bật cười đầy tinh quái: "Hay là chúng ta thử xem?"

Ôn Bình Hàn mím môi cười, trong lòng nảy sinh một cảm giác k*ch th*ch như thể đang cùng cô bạn thân bày trò nghịch ngợm.

Tạ Tri Phỉ lại kéo nàng đi xem Triệu Tiêu Tĩnh và Lệ Phong cãi nhau, hai người kia đang tranh luận đến đỏ mặt tía tai.

"Em nói thật đi, có phải trong lòng có người khác rồi không?" Lệ Phong chất vấn.

Triệu Tiêu Tĩnh gắt lên: "Không phải! Chỉ là không hợp, thực sự không hợp! Chòm sao không hợp tôi còn nhịn được, nhưng đến cả bước chân đi cũng không đồng điệu thì tôi chịu chết."

"Tại sao? Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt đó mà em không nhịn nổi sao?"

"Điều đó chứng tỏ chúng ta không cùng nhịp điệu, lâu dần sẽ ảnh hưởng đến tình cảm thôi."

"Em bớt dùng mấy cái lý do đó để qua loa với tôi đi!"

"Được thôi! Anh ngủ thì nghiến răng, ngáy to lại còn hay đánh rắm, tôi không chịu nổi đấy, được chưa?"

Ngọn lửa giận của Lệ Phong ngay lập tức tắt ngúm. Anh nhìn về phía hai người đang đứng xem kịch là Tạ Tri Phỉ và Ôn Bình Hàn, cùng với Lý Hồng Ngạn không biết đã đứng sau lưng họ từ lúc nào.

Ba người kia lặng lẽ quay đi, coi như không nghe thấy gì. Họ đồng loạt nâng ly, mỗi người nhấp một ngụm rượu rồi đột ngột bắt đầu thảo luận về... tình hình quốc giá đại sự.

Lệ Phong: "............"

Cái kiểu "giấu đầu hở đuôi" này còn gây sát thương mạnh hơn đấy nhé!

"Mọi người đang nói chuyện gì vậy?" Cố Chi Chương đã thay đồ xong đi ra, muốn tham gia vào cuộc trò chuyện. Nhưng vừa dứt lời, không khí trong phòng khách càng trở nên kỳ quặc và gượng gạo. Anh ta nghi hoặc nhìn về phía thư ký của mình.

Phương Ninh Xu lắc đầu ra hiệu rằng đây không phải lúc để hỏi, vì vậy anh ta tự nhiên đổi chủ đề: "Tiểu Phỉ, dạo này công ty thế nào?"

Tạ Tri Phỉ: "Khá tốt."

Cố Chi Chương: "Ừ, Hồng Ngạn, chuyện làm ăn gần đây sao rồi?"

Lý Hồng Ngạn: "Khá tốt."

Cố Chi Chương quay sang: "Ôn tiểu thư ——"

Ôn Bình Hàn: "Khá tốt."

"..." Cố Chi Chương cảm nhận rõ sự lấy lệ của họ, anh ta nén lại sự khó chịu trong lòng, quay sang hỏi người anh em tốt: "Lệ Phong, cậu với Triệu tiểu thư tiến triển đến đâu rồi?"

Phương Ninh Xu che mặt.

"Không mượn cậu quản, lo việc của cậu đi!" Lệ Phong không kiềm chế nổi cơn giận, lấy Cố Chi Chương làm nơi trút giận, đập bàn đứng phắt dậy rồi bỏ đi.

Cố Chi Chương ngơ ngác, cũng bốc hỏa theo, hỏi Phương Ninh Xu: "Cậu ta phát điên cái gì vậy?"

Phương Ninh Xu nhỏ giọng nhắc nhở: "Thất bại trên tình trường."

Cố Chi Chương nhìn sang Triệu Tiêu Tĩnh đang thong dong hút thuốc, đoán là hai người vừa cãi nhau nên cũng nguôi giận, lại quay người đi về phía Ôn Bình Hàn.

"Anh Cố, cơm nước sẵn sàng rồi." Tạ Tri Phỉ lên tiếng, sắp xếp mọi người vào chỗ ngồi.

Triệu Tiêu Tĩnh và Ôn Bình Hàn mỗi người ngồi một bên cạnh cô. Cố Chi Chương mặt dày ngồi xuống cạnh Ôn Bình Hàn, còn Phương Ninh Xu lặng lẽ ngồi ở phía bên kia của anh ta.

Vì thế khi Tạ Hoành Húc xuống lầu, ông bắt gặp một cảnh tượng ngồi bàn rất kỳ quặc: một bên thì ngồi san sát nhau, bên kia lại chỉ có mình Lý Hồng Ngạn, trông như thể mọi người đang cố tình cô lập anh vậy.

"A Phỉ, sao con lại ngồi đó? Nhiều người nhìn như thế, làm Hồng Ngạn ngại không dám ăn bây giờ." Tạ Hoành Húc nhắc nhở.

Tạ Tri Phỉ không tình nguyện định đứng dậy, nhưng có người còn nhanh chân hơn cô.

"Thưa bác, để cháu qua kia ngồi ạ." Triệu Tiêu Tĩnh cười tủm tỉm đi sang đối diện ngồi cạnh Lý Hồng Ngạn. Cô nhận được ánh mắt cảm kích của Tạ Tri Phỉ liền đắc ý nhướn mày, sau đó quay sang nhìn chằm chằm vào Lý Hồng Ngạn không rời mắt.

Tạ Hoành Húc nhìn cảnh này, trong lòng thầm nghĩ hỏng bét rồi. Triệu Tiêu Tĩnh vốn nổi tiếng là người thích yêu đương, nếu cô ấy đã nhắm trúng Lý Hồng Ngạn thì coi như con gái ông không còn cơ hội.

Nhưng điều tệ hơn là con gái ông dường như chẳng hề bận tâm, thậm chí còn hớn hở ra ký hiệu bằng mắt với Triệu Tiêu Tĩnh, trông như thể hai đứa đã bàn bạc từ trước vậy.

Lý Hồng Ngạn vờ như không thấy sự trêu chọc của Triệu Tiêu Tĩnh, bắt đầu trò chuyện với cha con họ Tạ về chuyện làm ăn trên thương trường, Cố Chi Chương cũng tự động tham gia vào.

Khi nhắc đến khúc thị trường đang trầm xuống, Ôn Bình Hàn – người nãy giờ vẫn im lặng – đột nhiên đưa ra những phân tích và kiến nghị sắc bén, khiến mọi người phải nhìn nàng bằng con mắt khác, ngoại trừ Tạ Tri Phỉ.

Cô đầy tự hào khoe: "Chị ấy chính là nhân tài bậc nhất của công ty em đấy, tiền đồ không thể đong đếm được đâu."

"Làm gì đến mức đó." Ôn Bình Hàn bị khen trước mặt bao nhiêu vị tổng tài thì có chút đỏ mặt: "Tôi chỉ nói chút ý kiến mọn thôi."

"Chị à, chị chỉ là thiếu một bệ phóng gia thế như chúng em thôi. Nếu chị sinh ra đã có được những thứ như của bọn em, thành tựu của chị chắc chắn sẽ vượt xa chúng em." Tạ Tri Phỉ nói.

Ôn Bình Hàn nghe mà lòng ấm áp lạ thường, gương mặt hiện lên một nụ cười rạng rỡ.

Ánh mắt Cố Chi Chương dành cho nàng lại càng thêm phần ưu ái.

Thấy vậy, Tạ Tri Phỉ liền đánh lạc hướng anh ta: "Anh Cố, anh thử loại rượu này xem, có phải loại lần trước anh nhắc tới không?"

Nghe thế, Cố Chi Chương quả nhiên bưng ly nếm thử một ngụm rồi lắc đầu: "Hình như không phải."

Không phải là đúng rồi, vì cô vốn chỉ lấy đại một chai rượu bất kỳ mà.

"Ái chà, vậy chắc là em nhớ nhầm rồi." Tạ Tri Phỉ giả vờ tiếc nuối.

"Không sao, lần sau ghé nhà anh mà nếm thử."

"Được."

Hai nhà vốn là thâm giao lại ở gần nhau nên việc qua lại là chuyện thường. Nhưng Tạ Tri Phỉ nhận ra trong mắt Phương Ninh Xu thoáng qua một tia ghen ghét, cô không khỏi thở dài trong lòng.

Thật đáng tiếc nha.

Cô nhớ lại kết cục của Phương Ninh Xu trong sách: về sau cô ta lợi dụng nguyên chủ để làm hại Ôn Bình Hàn, nhưng rồi bị vạch trần. Trong cơn tuyệt vọng, cô ta đã đánh liều tỏ tình với Cố Chi Chương. Thế nhưng Cố Chi Chương – dù có cái tật "miệng cứng" và hay gây hiểu lầm – lại mang đặc điểm chung của các nam chính bá đạo là vô cùng chung tình.

Anh ta không hề động lòng trước bất kỳ người theo đuổi nào, chỉ một lòng yêu Ôn Bình Hàn. Khi biết người trợ lý mình tin tưởng nhất lại vì ái mộ mình mà làm hại người yêu, anh ta đã trừng trị Phương Ninh Xu một trận nhớ đời và đuổi cô ta khỏi tập đoàn Cố thị. Cuối cùng, Phương Ninh Xu vì quá tuyệt vọng đã lái xe trong cơn say, lao qua lan can rồi chìm xuống hồ cùng chiếc xe.

【 Chẳng lẽ chỉ vì thích một người mà phải nhận lấy sự sỉ nhục và kết cục thảm khốc như vậy sao? 】 Tạ Tri Phỉ hỏi hệ thống.

Hệ thống đáp: 【 Đó là thiết lập "ác giả ác báo" để độc giả cảm thấy thỏa mãn. 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Làm sai thì có sai, nhưng cũng chưa đến mức phải chết. Ngươi xem những lời bình luận tiêu cực hiện giờ đi, ngươi nghĩ độc giả còn thấy thỏa mãn sao? Nếu thực sự thấy sảng khoái thì sao phải cần ta tới sửa đổi cốt truyện làm gì? 】

Hệ thống: 【... Nghe cũng có lý. 】

Tạ Tri Phỉ suy tính một lát, nhân lúc mọi chuyện chưa đi quá xa, cô hạ quyết tâm phải giải quyết "căn bệnh lụy tình" này cho Phương Ninh Xu. Cô không ngăn cản Cố Chi Chương tỏ ý với Ôn Bình Hàn nữa, và quả nhiên thấy sự đố kỵ của Phương Ninh Xu bắt đầu chuyển hướng sang phía Ôn Bình Hàn.

Sau bữa cơm, Lý Hồng Ngạn cáo từ vì còn việc công phải xử lý. Tạ Hoành Húc không giữ anh lại, chỉ là không ngờ trước khi đi, anh lại chủ động đề nghị kết bạn WeChat với Tạ Tri Phỉ.

"Được chứ, sau này nếu có chuyện làm ăn, anh nhớ chiếu cố cho đứa em này nhé." Tạ Tri Phỉ cười đáp.

"Anh thấy cô không hề đơn giản chút nào, sau này có khi anh còn phải dựa vào sự giúp đỡ của cô đấy." Lý Hồng Ngạn mỉm cười.

Tạ Hoành Húc nhìn cảnh hai đứa nói cười vui vẻ, trong lòng nhẹ nhõm hẳn đi.

Thấy đối tượng xem mắt đã đi, công việc tăng ca cũng hoàn thành, Ôn Bình Hàn cũng xin phép ra về. Tạ Tri Phỉ không giữ nàng lại, vì chỉ cần Ôn Bình Hàn còn ở đây, cái tên Cố Chi Chương kia chắc chắn sẽ bám trụ ở nhà cô mãi.

"Vậy chị đi đường cẩn thận, em để tài xế đưa chị về."

"Được."

Lần này Ôn Bình Hàn không từ chối, vì nàng cũng sợ Cố Chi Chương sẽ chớp thời cơ đòi đưa mình về nhà. Sau khi nàng đi, Cố Chi Chương cũng chẳng ở lại lâu. Chẳng bao lâu sau, Triệu Tiêu Tĩnh cũng ra về.

Tạ gia nhanh chóng chỉ còn lại hai cha con. Tạ Tri Phỉ trò chuyện với cha một lúc rồi cũng xin phép về nhà riêng, căn biệt thự đó gần công ty hơn, thuận tiện cho việc đi làm.

Về đến nhà, cô gọi một cuộc điện thoại rồi chuẩn bị đi tắm, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa. Nàng đi tới cửa thì thấy, người đứng ngoài cửa rõ ràng là Phương Ninh Xu.

"Muộn thế này rồi, sao cô lại đến đây? Có chuyện gì gấp sao?" Tạ Tri Phỉ mở cửa hỏi.

"Tạ tiểu thư, có tiện để tôi vào trong nói chuyện không?" Phương Ninh Xu hỏi.

"Tất nhiên rồi, mời vào." Tạ Tri Phỉ bảo a di mang hai chai nước ra.

Phương Ninh Xu nhận lấy chai sữa Anh đẹp trai, biểu cảm hơi run rẩy một chút rồi mới nói: "Cố tổng nhờ tôi đến bàn với Tạ tiểu thư về việc hợp tác."

"Ồ? Nói tôi nghe xem." Tạ Tri Phỉ tỏ vẻ hứng thú.

"Sau khi trung tâm thương mại mới xây xong, các cửa hàng của bên cô có thể vào kinh doanh miễn phí. Chỉ là dự án này, anh ấy muốn giao cho Giám đốc thị trường Ôn Bình Hàn phụ trách."

"Chà." Tạ Tri Phỉ thầm nghĩ: Cố Chi Chương định đào người không thành nên chuyển sang bài hợp tác sao?

Thấy cô còn do dự, Phương Ninh Xu liền bồi thêm: "Cố tổng có vẻ đặc biệt chiếu cố Ôn tiểu thư, tôi chưa từng thấy anh ấy để tâm đến người phụ nữ nào như vậy."

Tạ Tri Phỉ trầm mặc.

Phương Ninh Xu tiếp tục thăm dò một cách nửa đùa nửa thật: "Xem ra chẳng mấy chốc mà Cố tổng sẽ ôm được mỹ nhân về dinh rồi."

"Tại sao?" Tạ Tri Phỉ hỏi ngược lại: "Tại sao chị ấy phải để mắt đến anh ta?"

Phương Ninh Xu lại hiểu sai ý, tưởng cô đang hỏi "Tại sao anh ấy lại để mắt đến chị ta", nên đã táo bạo bày tỏ ý định đến ban đầu: "Tôi cũng không rõ. Người phụ nữ đó rõ ràng chẳng bằng một nửa của Tạ tiểu thư. Tôi biết cô từ lâu nên hiểu cô rất yêu mến Cố tổng, tôi cũng hy vọng hai người có thể thành đôi."

Tạ Tri Phỉ nhìn cô ta: "Cho nên?"

"Tôi sẵn sàng giúp đỡ Tạ tiểu thư, chỉ cần cô để tôi làm người phụ trách dự án hợp tác giữa Tề Thịnh và Cố Thị. Sau này nếu có chuyện làm ăn, hai bên cũng dễ bề hỗ trợ nhau."

Phương Ninh Xu nói thẳng mục đích, đưa ra một điều kiện có vẻ đôi bên cùng có lợi để cuộc hợp tác này trông giống như một thương vụ hời. Đồng thời, nếu dự án thành công, cô ta cũng sẽ nhận được một khoản tiền thưởng kha khá.

Tạ Tri Phỉ mỉm cười: "Được thôi, tôi rất kỳ vọng vào cô đấy, đừng làm tôi thất vọng."

"Hợp tác vui vẻ, Tạ tiểu thư." Phương Ninh Xu mỉm cười hài lòng.

Tạ Tri Phỉ cười tiễn người ra cửa. Đợi đến khi nhìn thấy nàng ta đã lên xe rời đi, cô mới quay vào phòng khách, lấy điện thoại trong túi ra hỏi: "Chị à, chị nghe thấy hết rồi chứ?"

"Ừ, nghe thấy rồi."

"Phải để chị chịu ủy khuất một chút rồi."

"... Ừm."

"Nghe giọng chị có vẻ không vui? Chị giận sao?"

"Sao cô ta lại nói Cố Chi Chương sắp ôm được mỹ nhân về? Làm sao cô ta dám chắc chắn là tôi sẽ thích anh ta chứ?!" Ôn Bình Hàn càng nghĩ càng thấy bực mình.

Tạ Tri Phỉ nở nụ cười, nói: "Có lẽ vì họ không biết chị tuyệt vời thế nào thôi. Không giống em, có con mắt tinh tường, còn hơn đọc sách 10 nằm, liền muốn làm 'bé heo nhỏ' của chị cả đời."

"......"

Tút tút tút ——

"Alo? Chị ơi? Chị ơi, Chị yêu dấu của em ơi ——!" 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn