Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 36

Chương 36

Tuy công ty chưa ra thông báo chính thức, nhưng tin tức Tạ Tri Phỉ "đào" được bí thư của Cố Chi Chương về dưới trướng đã sớm lan truyền khắp nơi. Mọi người xôn xao bàn tán, nhất là ở khu vực phòng trà, bầu không khí lại càng náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Giờ nghỉ trưa, Lâm Chí Mẫn đem những lời đồn đại hóng hớt được kể cho Ôn Bình Hàn: "Nghe nói vị Cố Chi Chương tài giỏi kiêu ngạo kia vốn là thanh mai trúc mã với đại tiểu thư nhà mình, vì nể tình nên mới cho mượn cả tâm phúc đấy."

Ôn Bình Hàn: "......"

"Còn có người bảo hai người bọn họ tình cảm thâm hậu từ nhỏ, trai tài gái sắc, chuẩn bị đính hôn đến nơi rồi."

"Phụt... khụ khụ!" Ôn Bình Hàn suýt chút nữa bị miếng đậu hũ làm cho sặc chết.

"Chị đừng ăn vội như vậy." Lâm Chí Mẫn vội vàng nói.

"Sao lời đồn càng ngày càng thái quá vậy?" Ôn Bình Hàn hớp một ngụm nước.

"Biết sao được, chuyện tình tài tử giai nhân ai mà chẳng thích nghe, huống chi hai nhân vật chính còn môn đăng hộ đối như thế?" Lâm Chí Mẫn cười hì hì đầy ẩn ý, "Nhưng mà công nhận, đại tiểu thư nhà mình mắt nhìn người tốt thật nha."

"Cô ấy không thích Cố Chi Chương đâu." Ôn Bình Hàn dội ngay một gáo nước lạnh vào mộng tưởng về câu chuyện tình lãng mạn của Lâm Chí Mẫn.

"Hả?" Lâm Chí Mẫn ngẩn người, nghi hoặc nhìn cô: "Sao chị biết?"

"Cô ấy chính miệng thừa nhận với tôi." Ôn Bình Hàn đáp.

"Chuyện này mà cô ấy cũng kể với chị sao?!"

Lâm Chí Mẫn hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc nhìn quanh một lượt rồi hạ thấp giọng hỏi: "Thật hay giả vậy? Rốt cuộc hai người có quan hệ gì mà ngay cả chuyện riêng tư thế này cô ấy cũng nói cho chị biết?"

Ôn Bình Hàn định lên tiếng trả lời thì Lâm Chí Mẫn bỗng nhìn về phía sau cô, hất hất cằm, ý ra hiệu bỏa cô quay đầu lại: "Vừa nhắc Tào Tháo, Phương bí thư liền đến kìa."

Ôn Bình Hàn ngoảnh lại, thấy Phương Ninh Xu đang mặt không cảm xúc bước vào nhà ăn. Mặc cho bao ánh mắt tò mò, chỉ trỏ vây quanh, cô ấy vẫn coi như không thấy, lẳng lặng đi lấy cơm, chẳng mảy may trò chuyện với bất kỳ ai.

Hình ảnh này so với một thư ký Phương mà Ôn Bình Hàn từng thấy ở nhà ăn tập đoàn Cố thị quả thực khác nhau một trời một vực. Xem ra sau khi rời khỏi chỗ Cố Chi Chương, cô ấy chẳng buồn diễn kịch nữa, hoặc cũng có thể là do chưa vượt qua được cú sốc tình cảm nên mới trưng ra bộ dạng "người lạ chớ gần" như vậy.

Sau khi dùng bữa xong, Ôn Bình Hàn cùng Lâm Chí Mẫn trở về văn phòng, không quên dặn dò: "Nếu ở phòng trà còn nghe thấy mấy lời đồn thổi đó thì em nhớ đính chính nhé."

"Được rồi, cứ tưởng hóng được tin sốt dẻo, cả công ty đang muốn 'đẩy thuyền' rầm rộ, kết quả chị lại bảo là tin vịt, so sad." Lâm Chí Mẫn thở dài tiếc nuối.

"Có gì mà đẩy với chèo." Ôn Bình Hàn lẩm bẩm, "Hai người họ vốn chẳng xứng đôi chút nào."

"Thế này mà còn chưa xứng? Vậy theo chị, người như thế nào mới xứng với đại tiểu thư nhà mình?" Lâm Chí Mẫn tò mò hỏi.

"Ừm..." Ôn Bình Hàn suy nghĩ một lát, phát hiện bản thân cũng không tìm được một hình mẫu chuẩn mực nào, chỉ khẽ nói: "Dù sao thì cũng phải là người thật lòng yêu thương em ấy."

"Nói cũng như không."

"......"

Hai giờ rưỡi chiều có một cuộc họp dành cho cấp quản lý từ giám đốc kinh doanh trở lên, do đích thân Tạ Tri Phỉ chủ trì.

Ôn Bình Hàn ngồi trong văn phòng một lúc, thấy giờ hẹn đã gần kề liền chuẩn bị giấy bút và ly nước. Vừa định đứng dậy, cô bỗng chú ý thấy đồng nghiệp ngồi cạnh đang dặm lại lớp trang điểm.

Cô hơi khựng lại, thầm nghĩ bình thường mọi người vẫn chạm mặt nhau suốt, dường như chẳng cần thiết phải cầu kỳ như vậy. Nhưng rồi lại nhớ đến Tạ Tri Phỉ mỗi ngày đều ăn vận rạng rỡ như một đóa hoa...

Cô mở túi xách, lấy ra thỏi son môi tô điểm lại đôi chút rồi mới cùng đồng nghiệp đi lên tầng.

Khi mọi người đã tập trung đông đủ trong phòng họp, không khí bắt đầu xôn xao. Thường ngày cuộc họp chỉ do giám đốc khu vực chủ trì, lần này Tạ tổng lại thân chinh xuất hiện, khiến ai nấy đều suy đoán sắp có dự án hay sự kiện trọng đại nào đó được công bố.

Lúc đồng nghiệp bên cạnh hỏi cô có dự đoán gì không, cô cân nhắc một chút rồi đáp: "Có lẽ là về kế hoạch phát triển nhân tài."

"Thật sao? Thế thì tốt, chỉ cần không phải họp phê bình là tôi yên tâm rồi!"

Tiếng giày cao gót lộp cộp vang lên ngoài cửa, mọi người đồng loạt hướng mắt nhìn ra. Tạ Tri Phỉ bước vào, theo sau là thư ký Lưu và vị thư ký mới - Phương Ninh Xu.

"Chào mọi người." Tạ Tri Phỉ đứng ở vị trí chủ tọa, mỉm cười thân thiện chào hỏi, sau đó giới thiệu người đi cùng: "Đây là Phương Ninh Xu, trước đây công tác tại tập đoàn Cố thị, từ nay về sau cô ấy sẽ chính thức tiếp nhận công việc của thư ký Lưu."

Phương Ninh Xu khẽ gật đầu chào, tiếng vỗ tay vang lên nồng nhiệt thay cho lời chào đón.

Sau khi ổn định chỗ ngồi, Tạ Tri Phỉ yêu cầu các bộ môn báo cáo thành tích quý trước và đưa ra định hướng cho từng hạng mục cụ thể. Tiếp đó, nàng đề ra mục tiêu cho quý tới, trực tiếp phân bổ các dự án quan trọng cho cấp dưới.

"Và việc cuối cùng, chính là về kế hoạch nhân tài."

Tạ Tri Phỉ nhìn sang Phương Ninh Xu. Cô ấy hiểu ý, đem bản kế hoạch đã chuẩn bị sẵn phát cho mỗi người một bản.

"Hội đồng quản trị đã chính thức phê duyệt. Cuộc khảo hạch này không giới hạn thâm niên hay vị trí công tác, tất cả mọi người đều có quyền tham gia. Những người vượt qua khảo hạch sẽ có hai lựa chọn: Một là học tập nâng cao bằng cấp, công ty sẽ tài trợ toàn bộ chi phí du học, bù lại sau khi tốt nghiệp phải cam kết làm việc cho công ty trong vòng 5 năm. Hai là trực tiếp tham gia dự án, tôi sẽ thành lập một tổ chuyên biệt, các bạn sẽ được tham gia vào tất cả dự án do tôi trực tiếp quản lý. Làm theo năng lực, hưởng theo lao động, tất nhiên sẽ rất vất vả, nhưng bù lại các bạn sẽ được tiếp cận với những dự án lớn, mở rộng mạng lưới quan hệ và được ưu tiên thăng tiến sau này."

Phòng họp lập tức bùng nổ, mọi người rầm rộ bàn tán, sự phấn khích hiện rõ trên từng khuôn mặt. Cả hai lựa chọn đều vô cùng hấp dẫn, vấn đề duy nhất là họ có đủ bản lĩnh và can đảm để dấn thân hay không.

"Tôi thì chịu rồi, ôi, biết thế này đã chẳng vội lấy chồng sinh con." Đồng nghiệp quay sang than thở với Ôn Bình Hàn: "Giờ trên có già dưới có trẻ, chẳng còn sức lực đâu mà liều mạng nữa. Em thì khác, em thử xem sao?"

"Vâng." Ôn Bình Hàn cúi đầu nhìn bản kế hoạch, trong mắt ánh lên tia quyết tâm, cô mỉm cười: "Em vẫn còn khoản nợ mua nhà phải trả mà."

Người đồng nghiệp nở nụ cười: "Đúng là ngưỡng mộ tuổi trẻ các cô các cậu, lúc nào cũng tràn đầy nhiệt huyết. Chị rất tin tưởng em, cố gắng lên nhé!"

"Cảm ơn chị."

"Lát nữa nhân sự sẽ đăng thông báo chính thức vào nhóm chung, các bạn hãy truyền đạt lại cho cấp dưới của mình. Trước cuối tháng này, hãy nộp danh sách đăng ký tham gia khảo hạch cho phòng nhân sự. Giải tán."

Tạ Tri Phỉ nói xong liền bắt đầu thu dọn tài liệu trên bàn.

Mọi người vừa trò chuyện vừa lần lượt rời khỏi phòng họp. Ôn Bình Hàn cùng đồng nghiệp đi tụt lại phía sau. Khi đi ngang qua chỗ Tạ Tri Phỉ, cô bỗng nghe thấy một tiếng ho khẽ đầy vẻ "gây chú ý", cô nghi hoặc nhìn sang.

"Khụ." Tạ Tri Phỉ đưa tay che miệng, lén lút liếc nhìn cô rồi nháy mắt ra hiệu.

"Hình như tôi đánh rơi bút rồi, để tôi quay lại tìm, các cậu cứ về trước đi." Ôn Bình Hàn nói với đồng nghiệp.

"Được."

Ôn Bình Hàn quay lại chỗ ngồi lúc nãy, giả vờ tìm kiếm loanh quanh. Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người, cô mới ngẩng đầu hỏi: "Có chuyện gì thế?"

"Không có gì, em chỉ muốn hỏi chị tối nay có muốn đi ăn cơm cùng em không?" Tạ Tri Phỉ đứng cách đó một quãng, nhìn cô với ánh mắt rạng rỡ ý cười.

"Hôm nay em không tăng ca sao?"

"Vâng!"

Ôn Bình Hàn tiến lại trước mặt nàng: "Nhưng mà chị phải tăng ca."

"Tiếc quá, thật không khéo." Tạ Tri Phỉ ngước nhìn cô, "Nhưng mà em có thể đợi chị được không?"

"Chị không chắc khi nào mới xong việc."

"Không sao mà, dù có bận thế nào chị cũng đâu thể để bụng đói ở văn phòng được."

"Được rồi, vậy chị sẽ cố gắng làm xong sớm."

"Okk." Tạ Tri Phỉ đứng dậy, nháy mắt tinh nghịch: "Hẹn gặp chị buổi tối nhé."

Nói đoạn, nàng nhanh chóng rời khỏi phòng họp. Ôn Bình Hàn nhìn theo, khẽ mỉm cười.

Buổi tối, Tạ Tri Phỉ ngồi trong văn phòng nghe thư ký Lưu bàn giao công việc hằng ngày cho Phương Ninh Xu, thỉnh thoảng lại vùi đầu vào đống văn kiện. Một lát sau, nàng  nhìn đồng hồ, rồi lại tiếp tục đọc tài liệu.

Thêm một lúc nữa, nàng đổi sang tập hồ sơ khác. Xem xong, nàng ên máy tính đăng nhập tài khoản Q.Q, vào "nông trại" trộm hết rau của ông bố mình, rồi đang lúc mải mê dọn phân ở  nông trại thì điện thoại cuối cùng cũng báo có tin nhắn.

Nàng bật dậy khỏi ghế như một chiếc lò xo. Hai vị thư ký ngơ ngác nhìn nàng.

"Hai người cứ tiếp tục bận việc đi, không cần để ý đến tôi đâu." Tạ Tri Phỉ vơ lấy túi xách, chạy biến đi trong chớp mắt.

"Là thế này... Tạ tổng tuy bình thường trông rất đáng tin cậy, nhưng thỉnh thoảng cũng có lúc... ờm..." thư ký Lưu ngập ngừng tìm từ ngữ diễn đạt.

"Cũng có lúc phát bệnh thần kinh." Phương Ninh Xu tiếp lời.

"Đúng vậy, chính là ý đó." thư ký Lưu cười gượng gạo.

Tại một góc quán sủi cảo, Ôn Bình Hàn gắp một miếng sủi cảo chấm vào nước giấm, hỏi: "Đợi lâu như thế, hóa ra em chỉ muốn đi ăn sủi cảo thôi sao?"

"Vâng, chẳng lẽ chị nghĩ bữa nào em cũng ăn sơn hào hải vị chắc?" Tạ Tri Phỉ há miệng ăn một miếng sủi cảo, cười hì hì trông cực kỳ hiền lành.

"Ít nhất cũng phải bốn món một canh chứ." Ôn Bình Hàn từng ăn cơm ở nhà nàng, dì giúp việc mỗi bữa đều chuẩn bị ít nhất là bốn món một canh, chỉ có nhiều hơn chứ không bao giờ ít hơn.

"Thế nên em mới muốn ra ngoài đổi vị chút mà."

"Cái bản kế hoạch nhân tài lúc chiều ấy, hội đồng quản trị dễ dàng thông qua vậy sao?" Ôn Bình Hàn thắc mắc.

"Tất nhiên là không rồi. Có mấy ông phe bảo thủ cứ lo sợ miếng bánh của mình bị đám trẻ chia mất, nên cứ khăng khăng đòi giữ nguyên quy trình thăng tiến cũ." Tạ Tri Phỉ cười đầy tinh quái, "Nhưng mà em có 'chống lưng' xịn lắm nhé."

"Tạ đổng."

"Đúng vậy. Thật ra bố em cũng muốn thay đổi, nhưng vì có quá nhiều cổ đông nên bị kiềm chế đủ đường. Nhân cơ hội này, ông ấy đã bí mật bàn bạc với mấy người thân tín để họ ủng hộ em trong cuộc họp. Hai bố con kẻ tung người hứng cả buổi trời, cuối cùng mới chốt xong đấy." Tạ Tri Phỉ kể lại.

Ôn Bình Hàn hình dung ra cảnh tượng đó. Dù không có mặt tại hiện trường, nhưng trong đầu cô bỗng hiện lên hình ảnh một Tạ Tri Phỉ hăng hái, tự tin, một mình "khẩu chiến" với các vị tiền bối lão làng. Rồi nhìn lại cái vẻ vô tư lự đang ngồi ăn sủi cảo trước mặt, cô không kìm được mà nở nụ cười dịu dàng.

Tạ Tri Phỉ không hiểu cô cười gì, nhưng cũng cười theo, hai người cứ thế nhìn nhau cười như hai kẻ ngốc.

Chưa đầy nửa tháng, Phương Ninh Xu đã nắm bắt hết mọi công việc nội bộ của Tề Thịnh, việc tiếp theo cần tìm hiểu chính là đời sống cá nhân của Tạ Tri Phỉ. Thư ký Lưu chỉ dặn dò cô một số thói quen ở công ty, những việc còn lại cô phải tự mình thích nghi.

Ngày thư ký Lưu chuyển sang trụ sở chính, Phương Ninh Xu chính thức trở thành thư ký duy nhất của Tạ Tri Phỉ.

"Cà phê pha ngon lắm." Tạ Tri Phỉ nhấp một ngụm, giơ ngón tay cái tán thưởng, "Nghe nói cô biết pha cà phê thủ công, lát nữa đặt mua một bộ máy móc để ở phòng trà nhé."

Phương Ninh Xu: "Còn dặn dò gì nữa không?"

"Có, còn một việc rất quan trọng cần chị làm." Tạ Tri Phỉ nghiêm mặt.

Phương Ninh Xu lập trận địa sẵn sàng đón địch. Cô biết đây vừa là sự tin tưởng, vừa là thử thách xem cô có hoàn thành tốt nhiệm vụ đầu tiên sau khi nhậm chức hay không, liền hỏi: "Việc gì vậy?"

Tạ Tri Phỉ vẫy tay ra hiệu.

Phương Ninh Xu tiến lại gần bàn làm việc, nghe nàng hạ thấp giọng dặn: "Cô đi xem xem Giám đốc Ôn của chúng ta có đang tăng ca không."

"?" Phương Ninh Xu nghi hoặc nhìn nàng.

"Nhớ hỏi thăm kín đáo thôi, đừng để ai biết là tôi phái cô đi. Chị ấy không muốn đồng nghiệp biết mối quan hệ của tụi tôi, nên cô phải nhanh nhạy một chút."

Tạ Tri Phỉ dặn dò xong liền thong dong tiếp tục thưởng thức cà phê.

Phương Ninh Xu buồn bực: "Không phải chứ, hai người đang chơi trò yêu đương vụng trộm đấy à?"

"Phụt——" Tạ Tri Phỉ phun thẳng ngụm cà phê ra ngoài.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn