Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 20

Chương 20

Sáng thứ Ba, Ôn Bình Hàn bất ngờ nhận được thông báo đi họp. Người chủ trì là vị tổng giám đốc khu vực vừa đi công tác về, nội dung nhằm đưa ra phản hồi cho dự án lần này.

Khi mọi người nghe giám đốc nhắc đến việc mọi thứ thuận lợi, trên mặt ai nấy đều không hẹn mà cùng nở nụ cười. Ôn Bình Hàn khẽ nghe thấy hai đồng nghiệp ngồi bên cạnh đang thì thầm bàn tán.

"Đại tiểu thư thật sự lợi hại quá, sau khi cô ấy "hàng không" tới, lại khai trừ Ngô Phương Đạt, cô ấy tiếp nhận dự án lớn như vậy mà cũng thu phục được."

"Đúng vậy, trước đây nghe đồn bằng cấp của cô ấy chỉ là bỏ tiền ra mạ vàng thôi, giờ nhìn lại thì thấy không hẳn vậy, chắc chắn là phải có bản lĩnh thật sự."

Ôn Bình Hàn khẽ cong môi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác cùng chung vinh dự khó tả. Nhưng cô cũng thấy thật khó tin, rõ ràng khi ở riêng là một người hay làm nũng như thế, vậy mà khi làm việc lại giống như biến thành một con người hoàn toàn khác. Sự tương phản kỳ diệu này từng khiến cô nghi ngại, nhưng giờ đây lại trở nên thú vị. Phải là nhân tài thú vị mới như thế chứ, cô thầm nghĩ.

Sau khi giám đốc khu vực giao nhiệm vụ và mục tiêu cho các bộ phận, cuộc họp kết thúc. Ôn Bình Hàn tiếp tục tổ chức họp với cấp dưới của mình để sắp xếp công việc, cả buổi sáng của cô cứ thế trôi qua trong các cuộc họp liên miên.

Giữa trưa, khi đang ăn cơm ở nhà ăn, Lâm Chí Mẫn bưng khay thức ăn đến ngồi cạnh cô, vừa ăn vừa luyên thuyên về việc nhiệm vụ của nhóm tăng thêm. Thế nhưng không một ai oán than nửa lời, bởi vì tháng này ai cũng nhận được tiền thưởng hậu hĩnh! Thậm chí, mọi người còn mong được tăng ca nhiều hơn một chút.

"Xem ra bình thường chúng ta không phải ghét tăng ca, mà chỉ ghét tăng ca khi tiền lương không xứng đáng thôi!" Lâm Chí Mẫn cảm thán.

"Đúng vậy." Ôn Bình Hàn sâu sắc tán thành.

"Cảm ơn đại tiểu thư, em yêu cô ấy cả đời!" Lâm Chí Mẫn nhỏ giọng reo lên.

"......" Ôn Bình Hàn chớp mắt, đột nhiên hỏi: "Các giám đốc đi công tác đều đã về rồi, sao chị dường như không nghe thấy tin tức gì của Tạ tổng vậy?"

"Ơ? Chị chưa nghe nói sao? Tạ tổng bị bệnh rồi ạ." Lâm Chí Mẫn đáp.

"Cái gì?" Ôn Bình Hàn kinh ngạc nhìn cô nàng, "Em nghe ai nói thế?"

"Là chị em với thư ký của giám đốc khu vực, tám chuyện trong phòng trà nước đấy ạ."

...... Phòng trà nước rốt cuộc là cái tổ chức bí ẩn thần thánh nào vậy?!

"Tin tức có đáng tin không?"

"Em cũng không biết."

Xem ra muốn biết có đáng tin hay không thì chỉ có thể tự mình đi xác thực. Sau khi ăn cơm xong, cô nhắn một tin cho Tạ Tri Phỉ nhưng mãi không thấy phản hồi. Mãi đến tận lúc sắp tan làm, cô mới nhận được tin nhắn của đối phương.

Tạ Tri Phỉ: 【 Em đang ở nhà, không có vấn đề gì lớn đâu, chỉ là hơi cảm mạo một chút thôi. 】

Ôn Bình Hàn: 【 Em ăn cơm chưa? 】

Tạ Tri Phỉ: 【 Em đặt đồ ăn ngoài rồi, dì giúp việc vừa khéo hôm nay lại xin nghỉ. 】

Xử lý xong xuôi mọi công việc, Ôn Bình Hàn thu dọn túi xách rời công ty. Vừa đi về hướng nhà mình được vài bước, cô liền quay người ra đường lớn đón taxi, đi thẳng đến khu biệt thự.

Kính coong, kính coong——

Cửa phòng mở ra, Ôn Bình Hàn nhìn người đang tựa vào cạnh cửa với vẻ mặt phờ phạc, đôi má đỏ bừng. Cô đưa tay áp lên trán nàng : "Bao nhiêu độ rồi?"

"Trưa nay xem mới có 37 độ thôi mà, ngủ một giấc xong lại thấy nóng hơn." Tạ Tri Phỉ đáp.

Ôn Bình Hàn đỡ nàng đến ghế sofa, Tạ Tri Phỉ vừa chạm tới đã nằm vật xuống.

"Đã uống thuốc chưa?"

"Trưa nay uống rồi, giờ bụng rỗng không uống được."

"Để chị đi nấu chút gì đó cho em."

Ôn Bình Hàn đặt túi xách xuống, vào bếp mở tủ lạnh tìm nguyên liệu, cuối cùng quyết định nấu mì sợi cho nhanh.

Chẳng mấy chốc, bát mì trộn dầu hành thơm phức đã hoàn thành. Lần này cô không cho ớt nhưng hương vị vẫn rất đậm đà. Đáng tiếc là Tạ Tri Phỉ không có chút cảm giác thèm ăn nào, ăn được một nửa liền bắt đầu than thở: "Đáng ghét thật, sao lại đổ bệnh vào lúc này cơ chứ? Em thật sự muốn ăn hết bát mì này mà, thật đấy, chị phải tin em!"

"Ăn được bao nhiêu thì ăn, đừng cố quá."

Ôn Bình Hàn nói xong liền đi rửa bát, sau đó đun nước. Trong lúc chờ đợi, cô hỏi: "Sao tự nhiên lại đổ bệnh thế?"

"Thời tiết bên kia quái chiêu quá, giờ giấc sinh hoạt thì loạn xạ, lại còn lệch múi giờ nữa, sơ hở một cái là dính chưởng ngay."

Tạ Tri Phỉ vừa dứt lời đã hắt xì một cái. Nàng đưa tay xoa mặt, chợt nhớ ra bộ dạng hiện tại của mình liền vớ lấy điện thoại soi thử. Mái tóc rối bù, gương mặt mộc nhợt nhạt, còn đâu hình ảnh mỹ nhân đô thị tinh tế nữa!

"A! Mất mặt quá đi!" Tạ Tri Phỉ lấy gối ôm che kín mặt, "Giờ trông em xấu chết đi được!"

"Không xấu." Ôn Bình Hàn kéo chiếc gối ra, xốc nàng dậy, "Uống thuốc đi."

"Thật sự không xấu sao?" Tạ Tri Phỉ như một chú cá mặn, để mặc cô đặt mấy viên thuốc vào lòng bàn tay mình.

"Không xấu, em là người đẹp nhất mà tôi từng gặp." Ôn Bình Hàn nhẹ nhàng nói.

"Thật không? Em không tin."

"Không tin thì thôi, còn không uống thuốc là sẽ xấu đi thật đấy, lúc bệnh nặng trông khó coi lắm." Ôn Bình Hàn dùng chiêu khích tướng.

Tạ Tri Phỉ ngoan ngoãn uống thuốc. Ôn Bình Hàn đưa ly nước qua, nhưng nàng không nhận mà cứ thế cúi đầu, ghé vào tay cô để uống. Cô hơi nâng nhẹ đáy ly lên để nàng dễ uống hơn.

Tạ Tri Phỉ hơi ngửa đầu, đường xương hàm hiện rõ thanh tú. Một giọt nước vương nơi khóe môi rồi chảy xuống, Ôn Bình Hàn liền lấy khăn giấy tiện tay lau đi cho nàng.

"Uống thuốc xong thì nghỉ ngơi sớm đi, tôi phải về đây."

Ôn Bình Hàn vừa quay người định đi thì cổ tay đã bị giữ chặt.

"Mới đến một lát đã đi rồi sao?" Tạ Tri Phỉ ngước nhìn cô đầy mong chờ, đôi mắt đẹp long lanh như một chú mèo đáng thương bị bỏ rơi, "Chơi thêm chút nữa đi mà."

Ôn Bình Hàn cảm nhận được cổ tay mình bị nàng lay nhẹ. Một lúc sau, cô ngồi xuống bên cạnh hỏi: "Em muốn chơi gì nào?"

Trực tiếp thế sao? Tạ Tri Phỉ cũng chẳng biết giờ này thì chơi được cái gì nữa... Nàng nghĩ ngợi nửa ngày mới thốt ra được vài chữ: "Hay là... chị cứ về đi."

Ôn Bình Hàn: "......"

"Muộn quá rồi, để em gọi tài xế đưa chị về." Tạ Tri Phỉ nói.

"Ừ, em cũng nghỉ sớm đi."

"Vâng." Tạ Tri Phỉ lảo đảo đứng dậy, vừa bước một bước đã đá trúng con gấu bông trên sàn. Nàng cứ ngỡ vấp phải vật gì đó, bước chân loạng choạng rồi bất ngờ đâm sầm vào người đối diện, khẽ hét lên một tiếng rồi đè cô ngã xuống sofa.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

Nhìn gương mặt ngay sát tầm mắt, được chiêm ngưỡng nhan sắc ấy ở cự ly gần đến vậy khiến Tạ Tri Phỉ có chút hoảng hốt.

"Em... có thể ngồi dậy trước không? Đè đau tôi rồi." Ôn Bình Hàn khó nhọc thốt lên.

"A,ngại quá!"

Tạ Tri Phỉ vừa cúi xuống liền nhận ra mình đang tì lên ngực cô khiến cô khó thở, vội vàng đứng bật dậy xin lỗi: "Chị ơi, em không cố ý đâu."

"Biết rồi." Ôn Bình Hàn như vừa thoát nạn, đứng dậy vuốt lại ngực rồi mới rời đi.

Tạ Tri Phỉ nhìn theo bóng lưng cô, cũng tự vỗ vỗ vào ngực mình, cảm giác mềm mại ấy dường như vẫn còn vương lại trên người.

Ngày hôm sau, Tạ Tri Phỉ đến trụ sở chính để báo cáo tiến độ dự án với hội đồng quản trị và nhận được sự tán đồng cao. Tạ Hoành Húc được dịp nở mày nở mặt, gặp ai cũng tỏ vẻ khiêm tốn: "Con gái tôi mới ra đời làm việc, còn cần rèn giũa nhiều, mong mọi người chỉ bảo thêm cho cháu."

Sau khi rời trụ sở, Tạ Tri Phỉ quay lại chi nhánh làm việc một lát. Uống thuốc xong cơn buồn ngủ kéo đến, nàng thiếp đi trên sofa. Trong cơn mơ màng, nàng cảm thấy có người tiến lại gần, một lúc sau mới chậm rãi mở mắt ra thì thấy một bóng lưng đang xa dần.

"Chị ơi."

Người ở cửa khựng lại, quay đầu nhìn: "Làm em thức giấc à?"

"Không có, em cũng vừa tỉnh."

Tạ Tri Phỉ ngáp một cái rồi ngồi thẳng dậy: "Chị tìm em có việc gì không?"

"Nghe nói em đến công ty nên mang ít trái cây qua... Trưa nay em ăn uống thế nào?" Ôn Bình Hàn quay lại đứng trước mặt nàng hỏi.

"Vẫn không thấy thèm ăn lắm."

Tạ Tri Phỉ mở hộp salad trái cây trên bàn, khóe môi khẽ nhếch lên: "Cảm ơn chị, mà sao chị biết em ở công ty?"

"Tổ chức thần bí nói cho tôi biết."

"Hử?"

"Không có gì, em nghỉ ngơi tiếp đi, tôi quay lại làm việc đây." Ôn Bình Hàn mỉm cười.

"Chờ đã." Tạ Tri Phỉ bắt đầu lục tìm đồ trong túi, "Em có quà cho chị đây, tối qua em quên mất."

"Hả?" Ôn Bình Hàn hơi bất ngờ, không ngờ em đi công tác bận rộn thế mà vẫn nhớ mua quà cho mình. Cô còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì đã thấy em lôi ra một chiếc gậy phòng thân.

Ôn Bình Hàn: "???"

"Loại này còn có thể thu gọn lại được nữa, mang theo rất tiện." Tạ Tri Phỉ hào hứng biểu diễn cách dùng, "Nó còn có điện nữa, nếu gã đàn ông nào dám động vào chị, chị cứ giật điện chết hắn cho em!"

Chỉ thiếu điều đọc thẳng tên Cố Chi Chương ra mà thôi.

Ôn Bình Hàn: "............"

Thật sự cảm ơn em nhiều lắm nha. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn