Chương 19
Đối với những chuyển biến trong phòng trà nước, Tạ Tri Phỉ hoàn toàn không hay biết gì. Hiện tại, nàng đang bận rộn xử lý dự án hợp tác xuyên quốc gia kia. Trước đó, nàng đã dõng dạc hứa hẹn với Tạ Hoành Húc, vả lại đây cũng là dự án đầu tiên nàng đảm nhận sau khi nhậm chức, bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn vào nên nàng không thể lơ là.
Sau hai tuần kéo cả bộ phận thị trường tăng ca ròng rã, phương án cuối cùng cũng được xác định. Sau khi gửi cho Tạ Hoành Húc đích thân phê duyệt, nàng chuẩn bị lên đường ra nước ngoài công tác. Chuyến đi này nàng mang theo hai nhân viên kỳ cựu giàu kinh nghiệm, thư ký và giám đốc khu vực mới nhậm chức, dự kiến ít nhất cũng phải mất một tuần.
Thế nhưng khi sang đến nơi, nàng nhận ra công việc cần phải trì hoãn thêm mười ngày, nửa tháng nữa. Đầu tiên là phải đến tìm hiểu chi tiết về công ty đối tác, tiếp theo là đàm phán, rồi kể cả khi thương thảo xong thì các thủ tục hợp đồng cũng tốn không ít thời gian.
Những việc này đối với nàng đều nằm trong tầm kiểm soát. Điều nàng lo lắng hơn cả là trong những ngày mình vắng mặt, Cố Chi Chương sẽ thừa cơ mà tới, tạo dựng sợi dây tình cảm với Ôn Bình Hàn. Dù sao hào quang nam nữ chính cũng rất mạnh mẽ, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể thiên lôi gặp địa hỏa, nảy sinh tình cảm nồng cháy ngay.
Trước khi ngủ, nàng riêng hỏi hệ thống:【 Ôn Bình Hàn và Cố Chi Chương tiến triển đến bước nào rồi? 】
Hệ thống đáp: 【 Không biết, từ khi cô can thiệp vào cốt truyện, rất nhiều chuyện đã không còn diễn ra như cũ. Ngay cả một hệ thống như tôi cũng khó lòng dự đoán được. 】
Tạ Tri Phỉ rất hài lòng, điều này chứng tỏ nỗ lực của nàng đã có hiệu quả! Nàng lại hỏi tiếp: 【 Cố Chi Chương có đến trêu chọc chị ấy không? 】
Hệ thống: 【 Chắc là có. 】
【 Có cách nào làm tôi dịch chuyển tức thời không? 】
Hệ thống: 【 Chúng ta là truyện ngược hiện đại, không phải sảng văn kỳ ảo, không có chức năng đó. 】
【 Đồ vô dụng. 】
Không thể trông chờ vào cái "bàn tay vàng" chỉ để làm cảnh này, Tạ Tri Phỉ quyết định tự thân vận động. Nàng gọi một cuộc điện thoại, tiếng chuông vang lên một hồi lâu bên kia mới nhấc máy.
"Alo?" Ôn Bình Hàn cố ý hạ thấp giọng, "Có chuyện gì vậy?"
Tạ Tri Phỉ lập tức cảnh giác: "Chị ơi, chị đang làm gì đấy? Sao nghe cứ lén lút thế?" Không phải là đang hẹn hò với Cố Chi Chương đấy chứ?!
"Tôi đang họp."
"À à, em xin lỗi vì đã làm phiền." Tạ Tri Phỉ vỗ trán, suýt nữa thì quên mất chuyện lệch múi giờ, vội vàng cúp máy.
Nửa tiếng sau, tin nhắn của Ôn Bình Hàn gửi tới: 【 Họp xong rồi, tìm tôi có việc gì sao? 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Không có việc gì, chỉ là em muốn nghe giọng chị để đảm bảo chị vẫn an toàn thôi. 】
Ôn Bình Hàn:【 ? 】
Ôn Bình Hàn:【 Ban ngày ban mặt, em đừng có kể chuyện kinh dị cho tôi nghe. 】
Cứ như vậy, Tạ Tri Phỉ tranh thủ thời gian rảnh rỗi không ngừng nhắn tin cho Ôn Bình Hàn. Tuy nhiên do lệch múi giờ và cả hai đều bận rộn nên mỗi ngày cũng không trò chuyện được bao nhiêu.
Ôn Bình Hàn có chút buồn bực, chẳng phải đi công tác sao? Sao trông nàng lại có vẻ rảnh rỗi thế nhỉ?
Đến cuối tuần, dưới sự gợi ý của Cố Chi Chương, nàng cuối cùng cũng đi đóng tiền đặt cọc căn hộ, và tình cờ gặp anh ta đang đi giám sát công trình ở đó.
Để cảm ơn lời khuyên của anh, nàng đành phải mời đối phương ăn một bữa cơm.
Cố Chi Chương để nàng chọn địa điểm, nàng liền tìm một quán món cay Tứ Xuyên bình dân ở gần đó, trang trí cũ kỹ, mặt bàn còn vương chút vết dầu mỡ. Có thể thấy vị Cố thiếu gia này chưa từng đặt chân đến những tiệm ăn giản đơn như vậy, anh ta do dự một hồi lâu mới ngồi xuống, lật mở cuốn thực đơn hơi dính dầu, nhanh chóng gọi hai món rồi khép lại.
Ôn Bình Hàn khẽ mỉm cười kín đáo, rút khăn giấy lau bàn, đợi thức ăn dọn ra hai người mới bắt đầu dùng bữa.
Ăn được vài miếng, Cố Chi Chương đã cay đến mức toát mồ hôi hột, không ngừng uống nước.
"Anh không ăn được cay sao?" Ôn Bình Hàn ngạc nhiên.
"Ừm, chẳng lẽ trông tôi giống người ăn được cay lắm à?" Cố Chi Chương hỏi lại với vẻ ngỡ ngàng.
"Tạ tổng rất thích ăn cay, tôi cứ nghĩ anh cũng vậy." Ôn Bình Hàn thành thật trả lời.
"Chúng tôi có phải anh em ruột đâu." Cố Chi Chương mỉm cười, bỗng khựng lại, nghi hoặc hỏi: "Cô gọi cô ấy là Tạ tổng?"
"Đúng, tôi đang làm việc tại Tề Thịnh." Ôn Bình Hàn đáp.
"Ra là vậy." Cố Chi Chương sững người, chợt nở nụ cười hiểu ý, rồi lại cầm khăn giấy cuồng nhiệt lau mồ hôi.
"Nếu không ăn được cay, ngay từ đầu anh nên từ chối mới phải." Ôn Bình Hàn nói.
"Khó khăn lắm cô mới chủ động mời tôi ăn cơm, tôi không nỡ từ chối." Cố Chi Chương đáp.
"......"
Công tâm mà nói, Cố Chi Chương có ngoại hình điển trai, gia cảnh khá giả, hiện tại cũng chưa bộc lộ tính xấu gì, quả là một lựa chọn tốt, chẳng trách Tạ Tri Phỉ lại thầm thương trộm nhớ anh ta nhiều năm như vậy.
"Cố tổng, tôi mời anh bữa cơm này chỉ đơn thuần để bày tỏ sự cảm ơn thôi." Ôn Bình Hàn dừng một chút, gắp hai miếng ớt xanh, thản nhiên cho vào miệng, "Còn về những phương diện khác... chúng ta không hợp nhau."
"Không hợp chỗ nào?"
"Gia cảnh, học vấn, tầm nhìn, thậm chí là thói quen sinh hoạt." Ôn Bình Hàn chậm rãi nói, "Tôi hiểu tâm lý muốn tìm cảm giác mới lạ nhất thời của anh, nhưng tôi sẽ không coi đó là thật đâu."
Cố Chi Chương im lặng nhìn nàng, hồi lâu sau mới nhấp một ngụm nước, nói: "Đúng là lúc đầu tôi chỉ thấy mới mẻ, tò mò về cô. Nhưng hiện tại, sự tò mò này dường như đã thêm một phần rung động. Ôn Bình Hàn, sau này tôi sẽ chính thức theo đuổi cô."
Ôn Bình Hàn khẽ nhíu mày, theo bản năng nàng nghĩ ngay đến Tạ Tri Phỉ, liền nói: "Sự theo đuổi của anh chỉ là vì cảm giác mới lạ thôi. Nhưng nếu anh quay đầu lại, anh sẽ thấy bên cạnh mình có rất nhiều người phù hợp hơn."
"Nhưng tôi không thích họ."
Ôn Bình Hàn lập tức cảm thấy mất hứng, ngay cả món ăn yêu thích hằng ngày cũng trở nên nhạt nhẽo.
Nếu một người phụ nữ tuyệt vời như Tạ Tri Phỉ mà anh ta còn không thích, nàng thật sự khó lòng tin nổi cái gọi là "thích" của anh ta đối với nàng là hạng gì. Nàng cảm thấy chuyện này có chút nực cười, lại càng thấy tiếc thay cho Tạ Tri Phỉ.
Yêu thầm anh ta bao nhiêu năm, vì anh ta mà đi học tennis, rõ ràng có thể đánh bại anh ta nhưng lại luôn phải nhường nhịn, làm đến mức ấy liệu có đáng không?
Điện thoại đột nhiên rung lên, nàng nhìn qua, đúng là Tạ Tri Phỉ gọi tới.
"Xin lỗi, tôi đi nghe điện thoại một chút." Ôn Bình Hàn cầm điện thoại bước ra ngoài, vừa kết nối đã nghe thấy tiếng oán giận từ đầu dây bên kia.
"Mệt chết em rồi, em vừa trải qua cuộc đàm phán kéo dài bốn năm tiếng đồng hồ, giờ về đến khách sạn là không muốn nhúc nhích nữa luôn!"
"Vất vả cho em rồi."
"Chị ơi, chị đang làm gì thế?"
"Đang ăn cơm... với Cố Chi Chương."
"Cái gì? Chị cư nhiên lại đang đi ăn với anh ta?!" Tạ Tri Phỉ thất kinh.
"Ừm, xin lỗi em nhé."
"Không sao không sao, chắc chắn là anh ta bám đuôi khiến chị phải mời khách đúng không?"
"Không phải, là tôi chủ động mời."
Tạ Tri Phỉ hít một hơi lạnh, cẩn thận hỏi: "Tại sao chị lại mời anh ta ăn cơm? Chị ơi, có phải chị..."
"Không phải." Ôn Bình Hàn ngắt lời nàng.
"Hả? Chị biết em định hỏi gì sao?"
"Chẳng phải em muốn hỏi tôi có thích anh ta không ư?"
"Chị thông minh thật đấy!"
"Tôi không thích anh ta, em cứ yên tâm đi." Ôn Bình Hàn nói.
Tạ Tri Phỉ gật đầu, nhưng sau đó lại ngẩn ngơ — chị ấy bảo mình yên tâm cái gì nhỉ?
Ôn Bình Hàn chờ đợi một lát, thấy nàng im lặng, chị uyển chuyển nói: "Tôi cảm thấy Cố Chi Chương không phải người biết trân trọng người khác, nên tốt nhất đừng ôm ảo tưởng về anh ta."
"A đúng đúng đúng!" Tạ Tri Phỉ vỗ đùi đen đét.
"Thích anh ta là một chuyện rất xui xẻo."
"A đúng đúng đúng!"
Thấy nàng phụ họa nhiệt tình như vậy, Ôn Bình Hàn cũng không đoán được rốt cuộc nàng đang nghĩ gì. Là thật sự tỉnh ngộ, hay chỉ đang giả vờ hùa theo mình?
"Được anh ta thích cũng là một chuyện xui xẻo không kém!" Tạ Tri Phỉ thêm mắm thêm muối mà nói.
"Ừm."
Ôn Bình Hàn nghe thấy tiếng gõ vào cửa kính, nàng quay lại thấy Cố Chi Chương đang đứng bên trong, chỉ tay vào đồng hồ ra hiệu anh ta có việc.
"Cố Chi Chương đang gọi tôi, tối về nói chuyện sau nhé."
"Thôi được rồi... Sao anh Cố lại có thể cắt ngang điện thoại của người khác như thế chứ. Là em thì em sẽ không bao giờ làm thế đâu, em sẽ để chị thoải mái nói chuyện điện thoại mà ( ^▽^ )"
Ôn Bình Hàn: "......"
Nếu anh Cố của em mà nghe thấy câu này, chắc chắn sẽ tức chết mất.