Nữ Phụ Trà Xanh Hôm Nay Cũng Đang Kinh Doanh

Chương 18

Chương 18

Sau khi đưa người vào trong xe, Ôn Bình Hàn làm theo lời cô, tìm được hộp y tế rồi lấy dầu nóng ra x** n*n đầu gối cho cô.

"Tê ——" Tạ Tri Phỉ khẽ rụt chân lại.

"Đừng cử động."

Ôn Bình Hàn đè chặt đầu gối cô, chậm rãi ngước mắt lên hỏi: "Giờ mới biết đau sao? Vừa rồi sao không tránh ra?"

"Em..."

"Đừng nói là em không tránh kịp." Ôn Bình Hàn ngắt lời, "Tôi nhìn rất rõ, với trình độ của em thì không đến mức không tránh nổi quả cầu đó, tại sao lại để bản thân bị thương?"

Tạ Tri Phỉ nở nụ cười lấy lòng: "Em lơ đễnh một chút, nhất thời không chú ý thôi mà."

Ôn Bình Hàn bán tín bán nghi nhìn cô, sau đó cất lọ dầu, lấy khăn giấy ướt lau sạch tay.

Lúc này, mấy người khác cũng đi ra, Cố Chi Chương dẫn đầu hỏi: "Đã xử lý ổn chưa?"

"Vâng, không có gì đại sự, chỉ là lúc đó hơi đau thôi, nghỉ ngơi một lát là ổn. Mọi người không cần bận tâm đến em đâu, cứ tiếp tục việc của mình đi, em phải về nhà đây." Tạ Tri Phỉ nói.

Triệu Tiêu Tĩnh biết cô cố ý, dặn dò vài câu rồi cùng Lệ Phong tiếp tục đi hẹn hò. Cố Chi Chương nhìn theo chiếc xe rời đi, thất vọng thở dài vì lại không thể tiến thêm bước nào với Ôn Bình Hàn.

Hôm sau, Ôn Bình Hàn nghe nói Tạ tổng không đến công ty, không khỏi có chút lo lắng. Đến giờ cơm trưa, cô gửi cho cô ấy một tin nhắn.

Ôn Bình Hàn:【 Sao em không đến công ty? Đầu gối còn đau không? 】

Tạ Tri Phỉ đáp: 【 Không đau nữa đâu ạ, trong nhà có chút việc, xử lý xong em sẽ tới ngay. 】

Ôn Bình Hàn vốn tưởng xử lý xong là cũng phải sáng mai cô ấy mới đi làm, ai ngờ đến giờ tan tầm lại thấy cô ấy xuất hiện ở công ty.

Phía ngoài tòa nhà, Lâm Chí Mẫn đang lôi kéo Ôn Bình Hàn thương lượng tối nay ăn gì thì đột nhiên liếc mắt thấy bóng dáng quen thuộc, hưng phấn chỉ tay: "Mau nhìn kìa, đại tiểu thư tới rồi."

Ôn Bình Hàn nghiêng đầu nhìn theo, cách đó không xa có một chiếc xe vừa dừng lại. Một nam một nữ lần lượt bước xuống, người đàn ông là người nước ngoài, còn người phụ nữ tự nhiên chính là Tạ Tri Phỉ.

Tạ Tri Phỉ diện bộ đồ công sở trẻ trung, chân mang giày cao gót, nhìn đầu gối chẳng còn vẻ gì là đang bị thương, không rõ là đã khỏi thật hay đang cố gồng mình. Cô vừa nói vừa cười dẫn vị khách nước ngoài vào trong, lúc đi ngang qua hai người, Lâm Chí Mẫn khẽ lên tiếng chào: "Chào Tạ tổng."

Tạ Tri Phỉ mỉm cười nhẹ với cô nàng, khi ánh mắt lướt qua Ôn Bình Hàn bên cạnh thì khẽ gật đầu chào hỏi, sau đó tiếp tục dẫn khách vào trong.

Lâm Chí Mẫn quay đầu nhìn chằm chằm bóng lưng cô ấy một hồi lâu mới kích động nói: "A a a! Đại tiểu thư vừa rồi cười với chúng ta kìa! Cô ấy thậm chí còn chẳng biết chúng ta là ai mà lại thân thiện như vậy! Trời ạ, rốt cuộc là kẻ nào đồn đại tiểu thư kiêu ngạo thế không biết!"

Ôn Bình Hàn mỉm cười: "Đi thôi, đi ăn cơm nào."

Trong bữa ăn, Lâm Chí Mẫn không ngừng than vãn về vị quản lý mới. Người này vốn cùng cấp với cô nàng, nay vừa được thăng chức thì trong câu nói đã lộ vẻ thượng đẳng, sai bảo cấp dưới như osin khiến Lâm Chí Mẫn rất khó chịu.

"Dù chị Hàn được thăng chức em rất vui, nhưng em thật sự ước gì chị vẫn là lãnh đạo trực tiếp của em ô ô ô ô. Thời buổi này tìm được một lãnh đạo tốt sao mà khó thế không biết?!"

Ôn Bình Hàn biết rõ oán trách cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng nếu không để cô nàng xả ra thì sẽ rất bí bách, nên cô chỉ phụ họa gật đầu: "Ừ ừ, em nói đúng, chị vẫn đang nghe đây, em nói tiếp đi."

"..." Lâm Chí Mẫn lặng lẽ uống một ngụm nước, hỏi: "Chị Hàn, sao chị cứ thẫn thờ thế, đang nghĩ gì vậy?"

"Không có gì." Ôn Bình Hàn gắp một miếng nấm, chậm rãi nhai rồi đột nhiên hỏi: "Rốt cuộc là ai nói đại tiểu thư kiêu ngạo vậy?"

"Thì mấy đồng nghiệp trong phòng trà nước thôi, nhưng họ cũng là nghe người khác truyền tai nhau, chắc chắn là thêm mắm dặm muối rồi. Ít nhất em cảm thấy đại tiểu thư không giống như lời đồn." Lâm Chí Mẫn nói.

"Chuyện phiếm ở phòng trà nước đúng là nhiều thật đấy." Ôn Bình Hàn cảm thán.

Về đến nhà, Ôn Bình Hàn ngồi trên sofa xem chương trình giải trí một lúc. Gần 10 giờ tối, bụng bắt đầu thấy đói, cô chuẩn bị nấu bát mì ăn khuya. Lúc chờ nước sôi, cô cầm điện thoại lên, ngẫm nghĩ một hồi rồi gửi tin nhắn cho Tạ Tri Phỉ:

Ôn Bình Hàn:【 Em bận xong chưa? 】

Tạ Tri Phỉ:【 Em vừa ra khỏi cổng công ty đây [icon chim cánh cụt xoay vòng], giờ đang đi tìm cái gì ăn đây ạ ~ 】

Ôn Bình Hàn:【 Giờ này vẫn chưa ăn tối sao? 】

Tạ Tri Phỉ:【 Vâng, nhưng hình như đói quá hóa mệt rồi, em cũng chẳng biết nên ăn gì nữa QAQ 】

Ôn Bình Hàn nhìn nồi nước đang bốc hơi trên bếp.

Hơn mười phút sau, có tiếng gõ cửa. Ôn Bình Hàn vội vàng ra mở rồi lại tất tả chạy vào bếp: "Em cứ tự nhiên nhé, mì sắp xong rồi."

"Dạ vâng." Tạ Tri Phỉ thay giày xong liền hí hửng ra sofa ngồi, nhưng chưa đầy nửa phút đã bị mùi hương quyến rũ dẫn lối vào bếp. Cô đứng tựa cửa nhìn Ôn Bình Hàn thong thả nêm nếm, cười nói: "Em hơi bất ngờ đấy, chị lại chủ động mời em tới ăn khuya cơ."

"Tiện tay thôi mà." Ôn Bình Hàn hỏi: "Em ăn cay được không?"

"Được ạ, nhưng đừng cay quá nhé."

Khi bát mì được bưng lên bàn, Tạ Tri Phỉ vừa cười híp mắt vừa thưởng thức bát mì trộn mỡ hành, giơ ngón tay cái tán thưởng: "Ngon tuyệt vời luôn chị ơi!"

Ôn Bình Hàn mỉm cười hỏi: "Người nước ngoài lúc chiều là khách hàng à?"

"Vâng, là người phụ trách dự án sắp hợp tác với phía chúng ta, nếu mọi chuyện thuận lợi."

Thấy vẻ mặt cô ấy không chút căng thẳng hay lo lắng, Ôn Bình Hàn cũng không hỏi thêm về tiến độ, chắc hẳn cô ấy đã nắm chắc phần thắng trong tay. Hai người cứ thế yên lặng ăn mì, có lẽ vì Tạ Tri Phỉ thực sự đã quá đói, cô vùi đầu ăn sạch bát mì rồi mới thỏa mãn xoa bụng, lau miệng.

"Đúng rồi, Ngô Phương Đạt đã ra khỏi trại tạm giam, đang rải sơ yếu lý lịch khắp nơi đấy." Tạ Tri Phỉ bỗng nói.

Ôn Bình Hàn trầm mặc một lát rồi đáp: "Mấy năm nay ông ta tích lũy không ít nhân mạch và tài nguyên, chắc sẽ sớm tìm được chỗ mới thôi."

Tạ Tri Phỉ nhếch môi: "Nhưng em đã đánh tiếng với người trong giới về vụ án của ông ta, cũng bày tỏ rõ thái độ của Tề Thịnh. Thế nên những công ty lớn trong ngành không ai dám nhận ông ta đâu, công ty nhỏ lại càng không. Những gì ông ta tích góp được bao năm qua nhờ Tề Thịnh coi như đổ sông đổ biển cả rồi."

Ôn Bình Hàn kinh ngạc, cô vốn tưởng đưa được Ngô Phương Đạt vào trại tạm giam đã là kết thúc, không ngờ Tạ Tri Phỉ còn làm đến mức này.

"Cảm ơn em."

"Cảm ơn gì chứ? Cho dù chuyện này không liên quan đến chị, em cũng sẽ làm như vậy thôi." Tạ Tri Phỉ nói.

Ôn Bình Hàn mỉm cười chân thành từ tận đáy lòng, nhớ đến lời phàn nàn của Lâm Chí Mẫn, cô khẽ nói: "Thật may mắn vì lãnh đạo mới là em, tôi thấy mình rất có phúc." 

"Nếu đã nói vậy thì chị đừng có từ chức đấy nhé." Tạ Tri Phỉ vui vẻ nói.

"Từ chức? Tại sao tôi phải từ chức?"

"Chị còn trẻ mà đã ngồi lên ghế Giám đốc Kinh doanh của Tề Thịnh, chắc chắn có không ít nhà tuyển dụng đang nhắm tới chị rồi. Em không muốn viên đại tướng của mình bị người ta nẫng tay trên đâu." Tạ Tri Phỉ thật tâm nói, đặc biệt là Cố Chi Chương!

Cô luôn cảm thấy dù Ôn Bình Hàn tạm thời ở lại Tề Thịnh, không sang Cố Thị làm việc, nhưng vẫn có thể xảy ra biến cố, ví dụ như Cố Chi Chương chủ động đào người chẳng hạn.

Ôn Bình Hàn cười lắc đầu: "Sẽ không đâu, khó khăn lắm tôi mới được thăng chức, sao có thể bỏ qua cơ hội tốt thế này?"

"Vậy nếu người khác trả lương cao gấp mấy lần để mời chị thì sao?" Tạ Tri Phỉ lo lắng hỏi.

Ôn Bình Hàn khựng lại một chút, ra vẻ suy nghĩ.

"Quả nhiên mà!" Tạ Tri Phỉ than thở, đúng là không ai cưỡng lại được sức mạnh của đồng tiền.

"Xét theo thực tế, việc trả lương cao gấp mấy lần mức hiện tại của tôi là đã vượt quá giá trị thị trường, điều đó không hợp lý. Trừ khi họ có ý đồ khác với tôi, mà như vậy thì tôi sẽ không đi. Còn một trường hợp khác là công ty mãi không tăng lương, khiến tôi chỉ nhận được một phần ba mức lương xứng đáng, lúc đó chẳng cần ai đào, tôi cũng tự mình rời đi." Ôn Bình Hàn nói.

Tạ Tri Phỉ chậm rãi nhìn về phía cô, bất chợt nở một nụ cười rạng rỡ: "Thấy chị tính toán rạch ròi như vậy, em yên tâm rồi."

Trời đã về khuya, cô không nán lại lâu thêm. Nghỉ ngơi một lát, cô đứng dậy chuẩn bị ra về. Ra đến cửa, cô quay đầu lại hỏi: "Nếu sau này em tăng ca không kịp ăn tối, em còn có thể tới đây ăn mì của chị không?"

"Xem tình hình đã."

"Tình hình gì cơ ạ?!"

"Xem tôi có phải tăng ca không, có ở nhà hay không."

"À à, đúng rồi, đúng rồi." Tạ Tri Phỉ gật đầu lia lịa, vừa lùi lại vừa vẫy tay: "Bye bye chị, ngủ ngon nhé."

"Em đợi chút."

"Không cần tiễn đâu chị, xe em đậu ngay dưới lầu mà."

"Không phải, xách túi rác này đi giúp tôi với." Ôn Bình Hàn thản nhiên nói.

"Ơ... được thôi ạ." Tạ Tri Phỉ nhận lấy túi rác.

"Ngủ ngon."

"Ngủ ngon ạ!"

Hôm sau, khi Lâm Chí Mẫn vào phòng trà nước, cô nàng bỗng phát hiện một sự thay đổi lạ lùng: mọi người ở đó đều đang bàn tán về đại tiểu thư, mà toàn là lời khen ngợi!

"Hóa ra đại tiểu thư lại hiền lành như vậy."

"Chậc, xuất thân danh giá lại xinh đẹp, chắc chắn là có kẻ ghen ăn tức ở nên mới thêu dệt tin đồn cô ấy tính tình khó ưa thôi."

"Đúng đấy, người ta sinh ra đã ở vạch đích rồi, đố kỵ cũng chẳng làm gì được."

"Mà này, vụ quấy rối t*nh d*c lần trước cũng là đích thân Tạ tổng báo cảnh sát đấy. Tôi kể chuyện này cho bạn trai nghe, anh ấy còn khen Tạ tổng rất bản lĩnh. Thường thì lãnh đạo chẳng ai muốn dây vào chuyện rắc rối này, họ thích giải quyết êm xuôi trong nội bộ cơ."

"Xem ra Tạ tổng đúng là một lãnh đạo không tồi, tôi xin rút lại câu nói ghét mấy người 'hàng không' trước đây."

"Mọi người..." Lâm Chí Mẫn xen vào, đầy thắc mắc: "Sao tự dưng ai cũng nói về Tạ tổng thế?"

"Á, Tiểu Mẫn tới rồi à! Nghe nói hôm qua lúc tiếp khách ngoại quốc, Tạ tổng còn riêng gật đầu cười chào em đúng không?"

"Đúng là thế, nhưng sao các chị biết?"

"Thì chị Hàn vừa mới kể đấy thôi."

Lâm Chí Mẫn sững sờ. Trời đất ơi, chị Hàn lạnh lùng của cô nàng từ bao giờ lại gia nhập hội buôn chuyện ở phòng trà nước thế này?!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn