Chương 17
Ôn Bình Hàn luôn cảm nhận được sự địch ý từ phía Triệu Tiêu Tĩnh. Đối phương chưa bao giờ có ý định che giấu điều đó, và nguồn cơn của sự khó chịu này không ai khác chính là Tạ Tri Phỉ.
Vì thế, khi Tạ Tri Phỉ đề nghị cả ba cùng chụp ảnh chung, ngoại trừ cô ra, hai người còn lại đều chỉ bằng mặt không bằng lòng, gượng gạo nở nụ cười phối hợp.
Ngay khi Tạ Tri Phỉ vừa chia sẻ ảnh cho các nàng, Triệu Tiêu Tĩnh đã bất mãn lên tiếng: "Chưa chỉnh sửa gì hết mà cậu đã gửi qua rồi".
"Tay nghề tớ kém lắm, hay cậu làm đi?" Tạ Tri Phỉ đáp.
"Để đó tớ làm cho."
Triệu Tiêu Tĩnh hì hục chỉnh sửa một hồi rồi mới gửi lại cho Tạ Tri Phỉ.
Ôn Bình Hàn vô tình liếc mắt qua màn hình, quả nhiên không ngoài dự đoán, cô nàng kia đã cố tình "bỏ quên" không chỉnh sửa gì cho cô cả
Triệu Tiêu Tĩnh đắc ý liếc nhìn Ôn Bình Hàn một cái.
"Oa, chị Bình Hàn quả nhiên đẹp đến mức chẳng cần dùng đến ứng dụng chỉnh sửa luôn ấy," Tạ Tri Phỉ phóng to tấm hình, thốt lên đầy ngưỡng mộ, "Chị ơi, chị xinh thật đấy!".
Ôn Bình Hàn: "..."
Triệu Tiêu Tĩnh: ...Sao bỗng dưng mình lại có cảm giác như vừa bị đâm sau lưng thế này?.
Trong khi ba người bận rộn chụp ảnh, chẳng ai buồn để ý đến diễn biến trên sân. Hai người đàn ông đang chơi bóng cảm thấy mất hứng, qua lại vài đường rồi cũng dắt nhau ra biên uống nước.
"Mọi người đang chơi gì thế?" Lệ Phong hỏi.
"Chụp ảnh thôi," Triệu Tiêu Tĩnh chán nản đáp, rồi ngẩng đầu hỏi, "Hai người định chơi bao lâu nữa? Em mệt rồi".
Lệ Phong nhìn sang Cố Chi Chương, anh ta lập tức tận dụng thời cơ hỏi khéo: "Ôn tiểu thư, hay cô vào thay vị trí của cậu ấy đi?".
Ôn Bình Hàn hơi khựng lại, đang cân nhắc xem nên từ chối thế nào cho khéo thì Tạ Tri Phỉ đã trưng ra bộ mặt ngây thơ hỏi ngược lại: "Nhưng chị Bình Hàn đến đây để cổ vũ anh Lệ Phong mà, anh ấy nghỉ rồi thì chị còn ở lại đây làm gì nữa?"
Ôn Bình Hàn: Hỏi hay lắm!.
Cố Chi Chương ngượng nghịu nhìn Lệ Phong, đành nói: "Cậu đánh thêm chút nữa đi".
Lệ Phong nhìn Triệu Tiêu Tĩnh như để trưng cầu ý kiến. Triệu Tiêu Tĩnh lại nhìn sang Tạ Tri Phỉ. Thấy cô bạn nháy mắt ra hiệu, Triệu Tiêu Tĩnh mới lên tiếng: "Được rồi, vậy giải tán đi!".
Cố Chi Chương: "..."
Mọi người đứng dậy thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, nhưng Cố Chi Chương vẫn cố gắng vớt vát: "A Phỉ, hay em vào đánh với anh một ván đi".
Trực tiếp mời Ôn Bình Hàn có vẻ không dễ dàng, chi bằng giữ Tạ Tri Phỉ lại trước, vì cô em gái này chưa bao giờ từ chối yêu cầu của anh ta.
Vừa nghe thấy thế, Triệu Tiêu Tĩnh phản ứng nhanh hơn bất cứ ai, lập tức kéo Lệ Phong ngồi xuống: "A Phỉ, lên sân mau!".
"..."
Tạ Tri Phỉ quay đầu lại, thấy Ôn Bình Hàn cũng đã ngồi xuống. Dường như chị ấy cũng đoán được cô sẽ không từ chối Cố Chi Chương. Tạ Tri Phỉ khẽ mỉm cười, đề nghị: "Hay là chúng ta đánh đôi đi?".
"Được đấy," Cố Chi Chương lập tức nhìn về phía đôi tình nhân Lệ Phong.
Triệu Tiêu Tĩnh bắt đầu lười biếng: "Tớ mệt rồi. Ôn Bình Hàn, chị cùng đội với Lệ Phong nhé".
"Tới luôn đi, chúng ta sẽ đánh cho anh ta không còn manh giáp!" Lệ Phong đầy hào hứng nói.
Khi có hai phái đẹp gia nhập, hai người đàn ông như được tiếp thêm máu gà, điên cuồng thể hiện thực lực. Lệ Phong đánh cho Triệu Tiêu Tĩnh đang ngáp ngắn ngáp dài xem, còn Cố Chi Chương thì như một con công xòe đuôi, phô diễn kỹ thuật một cách đầy khoa trương trước mặt Ôn Bình Hàn.
Tạ Tri Phỉ thì thong thả tận hưởng, cô chẳng cần động chân động tay nhiều vì một mình Cố Chi Chương đã bao trọn cả sân. Cô thỉnh thoảng còn có thời gian rảnh rỗi đứng bên cạnh cổ vũ nhiệt tình cho đối thủ: "Chị ơi, cố lên nhé!".
Ôn Bình Hàn: ...Cảm ơn em, tôi có cảm giác như mình đang cười nhạo vậy.
Vì tiếng hò reo cổ vũ nhiệt tình của Tạ Tri Phỉ mà bao nhiêu sự chú ý vốn dành cho màn phô diễn của Cố Chi Chương đều bị cô chiếm trọn. Chẳng riêng gì Ôn Bình Hàn, ngay cả Lệ Phong cũng bị phân tâm, hô lên: "Tạ Tri Phỉ, em chơi ăn gian nhé!"
"Em có làm gì đâu? Em chỉ đang cổ vũ cho chị của em thôi mà," cô thản nhiên đáp.
Kết quả là đội Lệ Phong thua thảm hại. Anh ta cùng Ôn Bình Hàn rời sân, cầm khăn lông vừa lau mồ hôi vừa nói: "Hai người cứ đánh tiếp đi, lát nữa tôi sẽ đấu đơn với Ôn Bình Hàn một trận".
Ôn Bình Hàn ngồi xuống băng ghế nghỉ ngơi. Đúng lúc này, Tạ Tri Phỉ chạy từ phía bên kia tới, lấy từ trong túi ra một chai nước đưa cho cô.
Ôn Bình Hàn ngẩng đầu, hơi thở vẫn còn dồn dập, nhìn chai nước trong tay cô: "Cảm ơn em".
"Không có gì ạ," Tạ Tri Phỉ mỉm cười.
Nghỉ ngơi một lát, Lệ Phong lại gọi Ôn Bình Hàn lên sân. Ôn Bình Hàn rất biết cách nhường bóng, chơi với cô là trạng thái thư giãn và vui vẻ nhất, hai người qua lại một hồi lâu.
Triệu Tiêu Tĩnh chợt huých vai Tạ Tri Phỉ, ra hiệu cho cô nhìn Cố Chi Chương.
Tạ Tri Phỉ ngoảnh lại, thấy Cố Chi Chương đang nhìn chằm chằm vào Ôn Bình Hàn. Trên sân, dáng vẻ Ôn Bình Hàn linh hoạt, mạnh mẽ, những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt tập trung nghiêm túc khiến cô trở nên vô cùng cuốn hút.
Khi hai người rời sân và đi ngang qua chỗ Cố Chi Chương, anh ta vội đưa một chai nước ra, ngước nhìn cô với góc mặt 45 độ đầy vẻ lãng tử: "Đánh tốt lắm".
"Cảm ơn anh, nhưng tôi có nước rồi," Ôn Bình Hàn mỉm cười nhẹ nhàng, trở về chỗ ngồi của mình và cầm lấy nửa chai nước lúc nãy uống tiếp.
Thế nhưng Cố Chi Chương vẫn không bỏ cuộc, anh ta bước tới ngồi cạnh Ôn Bình Hàn, ý định tiếp cận đã lộ rõ mồn một.
Ngay khi anh ta định mở lời, Tạ Tri Phỉ liền chen ngang: "Anh Cố, chúng ta làm một ván chứ?".
Cố Chi Chương do dự một lát rồi gật đầu: "Được thôi".
Thấy hai người lần lượt lên sân, Triệu Tiêu Tĩnh phấn chấn hẳn lên, vắt chân hô lớn: "A Phỉ, cho anh ta thấy sự lợi hại của cậu đi!".
Lệ Phong cười không mấy để tâm: "Kỹ thuật của em ấy sao bằng Cố Chi Chương được? Cậu ta từng là 'Hoàng tử Tennis' ở trường anh đấy".
"Anh bớt sến súa đi được không?" Triệu Tiêu Tĩnh mỉa mai xong thì chống cằm nhìn Tạ Tri Phỉ đang buộc tóc trên sân, khẽ cười bất đắc dĩ: "A Phỉ ấy à, cậu ấy giỏi lắm. Tập tennis lâu như vậy chỉ để làm bạn tập cho Cố Chi Chương thôi, nên chưa bao giờ thắng anh ta cả".
Nghe vậy, cả Lệ Phong và Ôn Bình Hàn đều đồng loạt nhìn về phía sân bóng. Nghĩ kỹ lại, trong cả hai lần gặp nhau ở đây, dường như họ vẫn chưa thực sự thấy được thực lực thật sự của Tạ Tri Phỉ.
"Bắt đầu nhé," Cố Chi Chương nói xong liền phát bóng.
Anh ta thường xuyên chơi với Tạ Tri Phỉ, cô luôn có thể theo kịp những đường bóng của anh trong thời gian dài, nhưng cuối cùng đều bỏ cuộc vì thể lực không đủ. Do đó, anh ta thường không dùng đến những kỹ thuật quá hiểm hóc mà chỉ coi như vận động nhẹ nhàng.
Thấy hai người cứ đánh qua đánh lại đều đều, Lệ Phong vốn còn rất mong chờ dần cảm thấy tẻ nhạt: "Chỉ thế này thôi sao?".
"Thôi bỏ đi, chắc cả đời này anh cũng chẳng thấy A Phỉ thắng được anh ta đâu," Triệu Tiêu Tĩnh nằm gối đầu lên đùi anh ta, thản nhiên bấm điện thoại.
Trong khi hai người kia mỗi người một việc, chỉ có Ôn Bình Hàn vẫn ngồi ngay ngắn theo dõi trận đấu. Ánh mắt cô dõi theo từng đường bóng. Khi nhận ra Tạ Tri Phỉ vừa có một cú giao bóng cực đẹp, cô không kìm được mà thốt lên: "Đẹp lắm!".
Đúng lúc Cố Chi Chương tiếp cầu thì nghe thấy lời khen đó, sự tự tin trong anh ta tăng vọt, anh ta tung ra một cú đánh sát vạch. Ngay lập tức, bóng dáng đối diện di chuyển nhanh như chớp, đón đầu đường bóng một cách chính xác tuyệt đối.
Anh ta còn đang kinh ngạc sửng sốt, thì bóng đã vút qua người.
"Tuyệt vời!" Ôn Bình Hàn vỗ tay tán thưởng.
Cố Chi Chương nhặt bóng lên, cười nói: "A Phỉ, em tiến bộ nhiều quá."
"Là tại anh quá coi thường em thôi," Tạ Tri Phỉ mỉm cười đáp.
Cố Chi Chương bắt đầu hưng phấn, lại muốn thể hiện trước mặt Ôn Bình Hàn nên đã thực sự nghiêm túc. Khi anh ta tung ra một cú bóng đẹp, Ôn Bình Hàn khẽ vỗ tay cổ vũ. Cố Chi Chương phấn khích nắm chặt tay, hét lớn: "Ôn Bình Hàn, nếu ván này tôi thắng, tối nay cô đi ăn với tôi nhé?".
Nụ cười trên môi Tạ Tri Phỉ lập tức vụt tắt.
Nhìn cái vẻ mặt đó của anh ta, sao cô lại thấy khó chịu đến thế nhỉ?
"Uầy... sao bỗng nhiên tớ cảm thấy sát khí tỏa ra từ chỗ A Phỉ thế này?".
Triệu Tiêu Tĩnh cất điện thoại, hào hứng ngồi thẳng dậy.
Những hiệp bóng tiếp theo diễn ra vô cùng kịch tính. Triệu Tiêu Tĩnh không ngừng vỗ tay, Lệ Phong há hốc mồm kinh ngạc, còn đôi mắt Ôn Bình Hàn thì sáng rực lên.
Không biết có phải sau khi Tạ Tri Phỉ bộc lộ thực lực thực sự đã k*ch th*ch tiềm năng của Cố Chi Chương hay không, dù đã thấm mệt nhưng anh ta vẫn kiên trì bám đuổi. Cứ đà này, e rằng Ôn Bình Hàn sẽ thấy anh ta là một người rất có nghị lực, biết đâu lại nảy sinh thiện cảm.
Đã đến lúc kết thúc ván đấu này rồi, hắc hắc.
Đang lúc Triệu Tiêu Tĩnh cổ vũ nhiệt tình, cô chợt nhận thấy động tác của Tạ Tri Phỉ khựng lại, quả bóng đập mạnh vào đầu gối cô.
"Á...!" Tạ Tri Phỉ đau đớn khom người xuống.
Mọi người sững sờ, lập tức vây lại xem tình hình. Người chạy đến nhanh nhất chính là Ôn Bình Hàn. Cô đỡ lấy Tạ Tri Phỉ, lo lắng nhìn cái đầu gối đã ửng đỏ: "Em sao rồi? Có đi được không?".
Cố Chi Chương cũng vội vàng chạy tới, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Anh xin lỗi, anh không kiểm soát được lực và hướng bóng. Để anh đưa em về".
Triệu Tiêu Tĩnh chớp mắt, lập tức hiểu ra chiêu trò của cô bạn thân, liền phối hợp diễn kịch: "Anh nhìn xem, A Phỉ bị thương nặng thế này cơ mà. Tội nghiệp con bé, từ bé đến giờ chưa từng bị đau như vậy. Nếu để lại sẹo thì tính sao đây? Cố Chi Chương, anh còn không mau bế cậu ấy về?"
Nghe vậy, Cố Chi Chương càng áy náy hơn, định đưa tay ra bế cô đi. Ai ngờ, Tạ Tri Phỉ lại lập tức vòng tay ôm chặt lấy tay Ôn Bình Hàn: "Không nghiêm trọng đến mức đó đâu ạ. Chị ơi, chị dìu em ra xe với, trong xe em có hộp y tế".
"Được rồi." Ôn Bình Hàn vòng tay qua eo đỡ lấy cô. Thấy cô bước đi có vẻ khó khăn, nàng liền ngồi xổm xuống trước mặt cô: "Lên đây, chị cõng".
"Vậy em không khách khí đâu nhé," Tạ Tri Phỉ lập tức leo lên lưng chị.
Ba người còn lại trợn mắt há hốc mồm nhìn bóng lưng hai người rời đi. Cố Chi Chương và Lệ Phong nhìn nhau đầy hoang mang.
Riêng Triệu Tiêu Tĩnh thì hoàn toàn đứng hình ——.
Cái gì đây? Đây lại là chiêu thức mới gì nữa vậy? Này, Cố Chi Chương vẫn còn đứng lù lù ở đây mà! Hai người tạo không gian riêng lầm người hả!!