Chương 21
Ôn Bình Hàn cầm món quà kỳ quái nhận được từ chỗ Tạ Tri Phỉ trở về văn phòng, tiện tay ném vào ngăn kéo. Nhưng chỉ một lát sau, cô lại lấy ra, bỏ vào chiếc túi vải buồm vẫn mang đi làm hằng ngày.
Dù sao cũng là tâm ý của người ta... nhỉ?
Buổi tối, cô ở lại tăng ca thêm một lát. Lúc rời khỏi công ty, Ôn Bình Hàn ngẩng đầu nhìn lên những tầng văn phòng cao nhất. Tiếc là tòa nhà quá cao, cô không phân biệt được rốt cuộc đối phương đang ở tầng nào, đành phải gửi một tin nhắn WeChat hỏi thăm.
【 Về nhà chưa? 】
Bên kia trả lời rất nhanh: 【 Em về rồi, hôm nay dì giúp việc tới làm, em đang húp cháo đây. 】
Ôn Bình Hàn: 【 Nhớ uống thuốc đấy. 】
Tạ Tri Phỉ: 【 Tuân! Lệnh! 】
Ôn Bình Hàn mỉm cười, không quấy rầy em ăn cơm nữa.
Ngày kế tiếp, Ôn Bình Hàn đi vào phòng trà nước lấy nước. Đáng tiếc là phòng trà ở tầng này của các cô không náo nhiệt cho lắm, còn "tổ chức thần bí" của Lâm Chi Mẫn lại nằm ở tầng dưới, nên cô chẳng nghe ngóng được tin tức gì.
Vừa trở lại văn phòng, cô thấy Lâm Chi Mẫn hẹn mình trưa nay cùng ăn ở căn tin, liền hỏi: 【 Tạ tổng hôm nay có đến công ty không? 】
Lâm Chi Mẫn: 【 ? Em có phải thư ký của cô ấy đâu, sao em biết được? 】
Ôn Bình Hàn: 【 Không phải em là nằm vùng ở phòng trà nước sao? Sao chút tin tức này cũng không hỏi thăm được? 】
Lâm Chi Mẫn: 【 Hại, hôm nay bận quá, không có thời gian đi hóng hớt, khóc ròng đây này! 】
Giờ nghỉ trưa, Lâm Chi Mẫn bưng khay cơm hớt hải chạy đến ngồi cạnh cô, nói: "Nghe được rồi, sáng nay Tạ tổng không đến công ty."
Ôn Bình Hàn khựng lại: "Sao vậy? Cảm mạo vẫn chưa khỏi sao?"
"Cái đó thì em không rõ, nhưng chắc là vậy rồi nhỉ?" Lâm Chi Mẫn suy đoán nói.
Ôn Bình Hàn không khỏi lo lắng. Hôm qua cái người kia bệnh chưa dứt đã chạy đến công ty xử lý công việc, hôm nay lại hoàn toàn không lộ diện, chẳng lẽ bệnh nặng hơn rồi?
Cô vội vàng ăn xong rồi trở về văn phòng gọi điện cho Tạ Tri Phỉ, nhưng không có người nhấc máy.
Nhìn đồng hồ, lái xe đi đi về về mất khoảng nửa tiếng là xong, thế là cô cầm lấy chìa khóa xe, đi thẳng xuống bãi đỗ
Cửa thang máy vừa mở, cô vội vã bước ra ngoài thì lại bị một người chặn đường. Một đôi giày cao gót hiện ra trước mắt
"Chị gấp gáp như vậy là muốn đi đâu?"
Ôn Bình Hàn đột ngột ngẩng đầu, cẩn thận quan sát một lát. Thấy sắc mặt nàng đã khá hơn nhiều, cô mới hỏi: "Sáng nay sao em không đến công ty?"
"Em đi bên trụ sở chính." Tạ Tri Phỉ nói xong liền cúi đầu, cười híp mắt hỏi: "Sao chị biết sáng nay em không đến? Chị đi hỏi thăm à?"
"... Mọi người đều biết mà, một Giám đốc thị trường như em mà không xuất hiện, chắc chắn là có tin đồn ngay."
Ôn Bình Hàn chớp mắt liên tục
"Ngô, vậy sao?"
Tạ Tri Phỉ vừa suy nghĩ vừa bước vào thang máy, lại hỏi: "Vậy chị gấp gáp như thế là định đi đâu?"
Ôn Bình Hàn lùi lại vào trong thang máy, ngẩng đầu nhìn thẳng phía trước: "Không có gì, ăn hơi nhiều nên định ra ngoài đi dạo thôi."
"Phụt."
Ôn Bình Hàn chột dạ đến đỏ cả mặt. Nhìn cửa thang máy từ từ khép lại, cô hỏi: "Cảm mạo thế nào rồi?"
Tạ Tri Phỉ sờ lên trán mình: "Hay là chị sờ thử xem? Em thấy hình như vẫn còn hơi nóng đấy."
Nghe vậy, Ôn Bình Hàn áp tay lên trán nàng cảm nhận một lát, rồi lại tự so sánh với nhiệt độ của mình, sau đó lại chạm vào trán nàng lần nữa, nghi hoặc nói: "Nóng sao?"
"Hi hi, trêu chị thôi, tối qua em đã hạ sốt rồi." Khóe môi Tạ Tri Phỉ cong lên
"..."
Buổi tối, cô bạn thân Ổ Thiến Thiến đột nhiên gửi tin nhắn, nói là kỳ nghỉ hè có thời gian nên muốn đến đây tìm cô chơi vài ngày, sẵn tiện tụ tập một chút
Từ sau khi tốt nghiệp, mỗi người một nơi, muốn gặp nhau đúng là không dễ dàng
Vì vậy khi nhận được tin này, cô đương nhiên rất vui vẻ, lập tức hăng hái dọn dẹp nhà cửa. Đã lâu rồi nhà cô không có khách đến... À không đúng, Tạ Tri Phỉ hình như vừa mới ghé qua cách đây không lâu
Mà lúc đó cô lại chẳng thèm dọn dẹp gì cả, cứ thế để nàng nhìn thấy căn phòng bừa bộn của mình?
Thôi bỏ đi, ngay lần đầu gặp mặt đã đưa người ta về nhà rồi, còn sợ gì nữa
Ổ Thiến Thiến đến vào thứ Bảy. Cô ra sân bay đón bạn, đưa về nhà cất hành lý rồi mới đi ăn cơm
Ổ Thiến Thiến tính tình hướng ngoại, vừa gặp mặt đã hỏi dồn dập đủ chuyện, quan tâm đến tình hình gần đây của cô, đặc biệt là chuyện công ty và mua nhà.
"Nói vậy thì vị Giám đốc thị trường mới đúng là người tốt! May thật đấy, lúc cậu bảo định tố cáo quấy rối t*nh d*c, tớ lo muốn chết."
Ổ Thiến Thiến uống vài hớp canh rồi lại hỏi: "Nhà cậu mua ở đâu? Đưa tớ đi xem với."
"Được, nhưng hơi xa chỗ này một chút."
"Dù sao cậu cũng có xe mà, coi như đi dạo vòng quanh thôi."
"Được rồi, vậy ăn xong chúng ta đi xem."
Do nhu cầu công việc, Ôn Bình Hàn đã mua một chiếc xe từ mấy năm trước. Tuy nhiên, ngày thường đi làm cô chỉ cần đi bộ là tới nên cũng ít khi đụng đến
Cô chở Ổ Thiến Thiến đến khu nhà mới. Thiến Thiến thắc mắc: "Khu này đoạn đường trông có vẻ không bằng chỗ trước cậu xem nhỉ?"
Ôn Bình Hàn liền nhắc qua về quy hoạch của nơi này trong hai năm tới. Thiến Thiến hỏi: "Tin tức này có đáng tin không đấy? Vạn nhất xung quanh không phát triển, không phải cậu bị lừa sao?"
Ôn Bình Hàn chỉ tay vào trung tâm thương mại đang xây dựng, nói: "Chính miệng ông chủ ở đây nói với tớ đấy."
Ổ Thiến Thiến nhìn biển hiệu trên công trình, há hốc mồm: "Kia hình như là công trình của Cố thị địa ốc?"
"Ừm."
"Cậu quen ông chủ của Cố thị sao? Có phải là tập đoàn Cố thị mà tớ đang nghĩ tới không?!"
Ôn Bình Hàn gật đầu: "Nếu không có gì bất ngờ thì đúng là họ."
"Cứu mạng!"
Ổ Thiến Thiến day day nhân trung: "Bình Hàn à, cậu phất lên rồi, nhân mạch đã mở rộng đến mức này cơ à! Mau nói tớ nghe, sao cậu quen được anh ta?!"
"... Tình cờ gặp thôi."
"Biểu cảm này của cậu là sao?"
Ổ Thiến Thiến quan sát kỹ nửa ngày, đột nhiên hỏi: "Không lẽ anh ta thích cậu rồi sao?!"
"..."
"Thật luôn hả?!" Ổ Thiến Thiến túm lấy vai cô, phấn khích lắc mạnh: "Đỉnh quá đi, nếu cậu gả vào nhà họ Cố, đời này coi như không cần phấn đấu nữa!!"
Đầu óc Ôn Bình Hàn sắp bị lắc cho choáng váng, cô vội ngăn bạn lại: "Tớ không thích anh ta."
"Hả? Tại sao? Anh ta trông xấu lắm à?"
"Hoàn toàn ngược lại, anh ta rất anh tuấn."
"Vậy cậu còn do dự cái gì?!"
"Tớ có một người bạn rất thích anh ta."
"Ai cơ? Người bạn mới nào à?"
Ôn Bình Hàn nhìn bạn, chậm rãi nói: "Chính là Giám đốc thị trường của tớ."
"Là vị lãnh đạo chính trực mà cậu kể sao?"
Ổ Thiến Thiến giật mình, ngẫm nghĩ một chút liền nhận ra đây là kịch bản tình tay ba: "Cậu sợ không thắng nổi cô ấy à?"
Ôn Bình Hàn lắc đầu: "Vốn dĩ tớ đã không thích Cố Chi Chương, tớ cũng chẳng muốn thắng cô ấy, chỉ là hy vọng cô ấy được vui vẻ thôi."
"Thôi thôi, càng nghe càng thấy phức tạp, chuyện này cậu tự liệu đi."
Ổ Thiến Thiến đổi chủ đề, rủ cô đi dạo phố
Hai người vừa ăn kem vừa thong thả tản bộ, cùng nhau ôn lại những chuyện thú vị thời đại học, tiếng cười không dứt
Đúng lúc này, một chiếc siêu xe dừng lại bên cạnh họ, cửa sổ xe từ từ hạ xuống
Ổ Thiến Thiến tò mò nhìn sang, chỉ thấy ở ghế sau là một người phụ nữ tuyệt mỹ, ngũ quan tinh xảo như một bức họa, khiến cô nhất thời nhìn ngây người.
"Chị, thật khéo quá." Người phụ nữ ngồi phía sau bỗng mỉm cười.
Ổ Thiến Thiến sững sờ, nhìn theo tầm mắt của cô ấy thì thấy bạn thân mình đã bước tới cạnh xe, chào hỏi: "Khéo thật, em định đi đâu vậy?"
"Em đi gặp ba." Ánh mắt Tạ Tri Phỉ dời sang người Ổ Thiến Thiến: "Đây là bạn chị à?"
"Ừm, bạn đại học, cũng là bạn thân của chị." Ôn Bình Hàn giới thiệu.
"Xin chào, tôi là Tạ Tri Phỉ, rất vui được gặp mặt."
Tạ Tri Phỉ cười với Ổ Thiến Thiến.
Ổ Thiến Thiến ngơ ngác gật đầu: "Xin chào... chào, tôi là Ổ Thiến Thiến."
Ánh mắt Tạ Tri Phỉ đảo quanh hai người một vòng, bỗng nhiên mở cửa bước xuống xe.
Lúc này Ổ Thiến Thiến mới nhận ra vóc dáng của cô ấy cũng cực kỳ nóng bỏng, thật khiến người ta ngưỡng mộ!
"Em cũng muốn ăn kem." Tạ Tri Phỉ chạy vội tới cửa hàng tiện lợi gần đó mua một cây kem, rồi lại thoăn thoắt leo lên xe, quay đầu vẫy tay với hai người: "Em đi trước đây, hẹn gặp lại chị sau nhé."
Khi chiếc xe đã đi khuất, Ổ Thiến Thiến mới kinh ngạc thốt lên: "Mỹ nhân này là ai vậy?!"
Ôn Bình Hàn cắn một miếng kem: "Giám đốc thị trường đấy."
Ổ Thiến Thiến: "Đậu! Sao cậu không nói sớm cô ấy là một tuyệt sắc giai nhân?!"
Ôn Bình Hàn: "Quan trọng sao? Dù sao cậu cũng chỉ là người 'ăn dưa' thôi mà."
Ổ Thiến Thiến: "Quan trọng chứ, như vậy thì 'dưa' mới thơm hơn!"
Ngày hôm sau, khi đang cùng Ổ Thiến Thiến đi tham quan bảo tàng, cô bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại không tưởng từ bộ phận nhân sự của Cố thị địa ốc. Đối phương nói muốn mời cô về làm Giám đốc kinh doanh với mức lương gấp ba hiện tại.
Ôn Bình Hàn: "..."
Cuộc hội thoại này quen thuộc thật đấy.
Mới cách đây không lâu, Tạ Tri Phỉ còn hỏi cô nếu có nơi trả lương cao mời gọi, cô có nhảy việc không.
Sau khi cúp máy, cô lập tức gọi cho Tạ Tri Phỉ: "Đoán xem tôi vừa nhận được điện thoại của ai?"
"Cố Chi Chương?" Tạ Tri Phỉ đột nhiên cảnh giác.
"Không phải."
Sau khi Ôn Bình Hàn kể lại nội dung cuộc gọi, Tạ Tri Phỉ tức giận đến mức bật dậy khỏi ghế sofa: "Hay cho anh ta, dám ngang nhiên đào góc tường của em!"
Ôn Bình Hàn: ... Đào cái gì cơ?
"Vậy chị có đồng ý với anh ta không?"
Tạ Tri Phỉ lo lắng hỏi. Lương gấp ba đấy, là người làm công ăn lương thì ai mà chẳng xiêu lòng!
Nàng vội vã hỏi tiếp: "Chị đang ở đâu? Em đến tìm chị ngay đây."
Ôn Bình Hàn nhướng đôi mày thanh tú, không chắc chắn hỏi lại: "Em muốn đến tìm tôi?"
"Vâng, chị cứ đứng yên đó đợi em, em tới ngay!"
Tạ Tri Phỉ cúp điện thoại chuẩn bị xuất phát.
Ôn Bình Hàn chờ một lát, chăm chú nhìn màn hình điện thoại. Quả nhiên, đối phương lập tức gọi lại: "Cái đó... hình như em quên chưa hỏi, 'chỗ đó' là chỗ nào vậy chị?"
"Em thực sự muốn tới đây sao?" Ôn Bình Hàn ngạc nhiên, chuyện này có đáng để em phải đi một chuyến không?
"Đương nhiên rồi, em phải cho chị thấy quyết tâm muốn giữ chị lại của em chứ!"
Tạ Tri Phỉ dùng tông giọng vừa ấm áp vừa vô tội nhất nói: "Haiz, thật hâm mộ anh Cố gia đại nghiệp đại, đào góc tường cũng chịu chi như thế. Không giống như em, chỉ biết dùng chân tình thôi."
Ôn Bình Hàn: "..."
Em nói thật đấy à?