Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 11: Bạch nguyệt quang thật giả

"Ngày hôm nay chúng ta tụ họp tại đây là để chúc mừng lễ đính hôn của anh Lục Chiến và cô Cố Như Bách..." Người dẫn chương trình là bạn thân của Lục Chiến, giọng điệu khoa trương, liên tục khuấy động bầu không khí. Sau khi kể sinh động câu chuyện tình yêu của hai người, anh ta thành công chọc cho một người đỏ cả vành tai, một người đỏ bừng mặt, đúng là một cặp trai tài gái sắc vị hôn phu hôn thê trời sinh.

Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm không có lễ đính hôn. Hai người có hôn ước từ nhỏ, dưới sự kiên quyết yêu cầu của cô, nói chính xác hơn là làm loạn đến cùng, bọn họ trực tiếp tổ chức một đám cưới thế kỷ.

Nhìn dáng vẻ e thẹn của Cố Như Bách, cô nổi hết cả da gà. Bạch liên trà xanh và yêu đương mù quáng mà cũng là chân ái sao?

Bữa tiệc đính hôn nhanh chóng bước sang phần tiếp theo.

"...Bây giờ xin mời đôi trai tài gái sắc cùng bố mẹ hai bên lên phát biểu vài lời, mọi người cho một tràng pháo tay nào."

Cố Thanh Tùng ngồi phía dưới, bố Cố và mẹ Cố đều có chút căng thẳng, ba người gần như vô thức nhìn về phía Cố Minh Khê. Nhưng cô chẳng để tâm đến họ, nhân lúc Giang Nhạc Chương che khuất tầm nhìn, lén ngáp một cái, cô buồn ngủ rồi.

"Chán thật đấy." Cố Minh Khê thẳng thắn nói.

Cô không thể nào đứng ra chống lưng cho Cố Như Bách, càng không thể cùng bố mẹ Cố và Cố Thanh Tùng lên sân khấu.

Người trong hội trường lại chẳng thấy điều đó có gì bất ngờ. Chính xác hơn thì, mặc kệ Cố Minh Khê làm gì, họ đều cảm thấy rất bình thường.

Ví dụ như lúc này, cô bình tĩnh đến mức bất thường, khiến ai cũng có cảm giác vị đại tiểu thư này sẽ bất ngờ nổi điên bất cứ lúc nào.

Giang Nam Lộ nhún vai: "Tiệc đính hôn của hào môn đều như vậy thôi, ngoài người trong cuộc và bố mẹ hai bên là vui nhất thì các tiết mục đều na ná nhau."

"Bố mẹ hai bên chưa chắc đã vui đâu nhé." Giang Nhạc Chương đúng chuẩn người thích hóng drama: "Nhà họ Lục chưa chắc vui, nhưng nhà họ Cố thì chắc chắn rất vui."

"Con gái nuôi trèo được cành cao, kéo cả gia tộc bay lên." Giang Nhạc Chương nói trúng tim đen: "Bọn họ chưa chắc yêu thương bạch liên trà xanh đó bao nhiêu, mà nhà họ Lục cũng chẳng phải nơi tốt đẹp gì."

"Tình yêu có thể chiến thắng tất cả à?" Giang Nhạc Chương khẽ cười: "Tình yêu của Lục Chiến thì không thể, cậu ta quá ngây thơ và lạc quan."

Cuộc chiến giành quyền thừa kế nhà họ Lục đã bước vào giai đoạn gay gắt nhất, vô số người đang nhòm ngó vị trí đó.

"Cậu biết tin nội bộ gì à?" Vừa nghe vậy, mắt Cố Minh Khê và Giang Nam Lộ lập tức sáng lên, đồng thời nhìn chằm chằm vào Giang Nhạc Chương, người đột nhiên bày ra vẻ bí hiểm.

"Chuyện này chẳng phải rõ như ban ngày sao?" Bị lão đại và cô út dùng ánh mắt ham học hỏi nhìn mình, lòng hư vinh của Giang Nhạc Chương được thỏa mãn cực độ, bắt đầu phân tích đầy tự tin.

"Nhà họ Lục có hai con trai, hai con gái, mà chẳng ai cùng mẹ sinh ra cả, hòa thuận mới là chuyện lạ."

Hứng thú trên mặt Cố Minh Khê và Giang Nam Lộ lập tức biến mất. Tin tức này cả giới hào môn đều biết từ lâu rồi.

"Xì, cô còn tưởng cháu có tin mật gì chứ." Giang Nam Lộ cạn lời: "Uổng cho cháu tự xưng vua hóng chuyện, gọi là vua tụt mood thì đúng hơn."

Giang Nhạc Chương: "Tại hạ đã rửa tay gác kiếm, hoàn lương từ lâu, không hóng chuyện nhiều năm rồi."

Giang Nam Lộ: "..."

Tin tức Giang Nhạc Chương nói không sai, mấy chuyện của nhà họ Lục trong giới hào môn vốn là bí mật công khai ai cũng biết, lên mạng tra một cái là ra.

Nhắc đến nhà họ Lục thì không thể không nhắc đến nhân vật huyền thoại của nhà này, Lục An Bang, cũng là gia chủ hiện tại của nhà họ Lục.

Ngoài người vợ hiện tại là Úc Thanh, ba người còn lại đều là hôn nhân liên gia tộc, không có tình yêu, chỉ có lợi ích ràng buộc lẫn nhau.

Người vợ đầu tiên bị ép gả vào nhà họ Lục, sinh hạ trưởng nam. Sau khi hợp tác giữa hai gia tộc ổn định, bà lập tức ly hôn rồi kết hôn với tình yêu đích thực của mình. Hiện giờ cuộc sống vô cùng hạnh phúc, nghe nói còn sinh được một cặp long phượng thai.

Người vợ thứ hai là nữ cường nhân. Cuộc hôn nhân của bà với Lục An Bang kéo dài lâu nhất, sau khi sinh cô con gái thứ hai, hai người cũng từng có khoảng thời gian hạnh phúc. Nhưng gia tộc bên ngoại rơi vào khủng hoảng phá sản, cầu cứu nhà họ Lục lại suýt bị nhân cơ hội thôn tính.

Nữ cường nhân lúc ấy mới nhìn thấu Lục An Bang, bà cho rằng so với đàn ông, sự nghiệp và gia tộc của mình mới là quan trọng nhất, vì thế dứt khoát ly hôn. Dựa vào con gái để đổi lấy không ít dòng tiền và sự giúp đỡ ngầm, bà vực dậy gia tộc, tự mình ngồi lên vị trí tổng tài.

Người vợ thứ ba được gia đình vô cùng cưng chiều, đầy chất lãng mạn, hoàn toàn không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của Lục An Bang, một người đàn ông trưởng thành và thành đạt, nên sống chết đòi gả cho ông ta.

Sau khi kết hôn, hai người cũng từng có quãng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi. Lục An Bang rất tỉnh táo, ông ta không yêu bà, nhưng vẫn cho bà đủ sự tôn trọng của một người vợ.

Trong lúc người vợ thứ ba mang thai, bà bị đối thủ của nhà họ Lục bắt cóc. Đối phương yêu cầu Lục An Bang từ bỏ dự án đấu thầu, gia chủ nhà họ Lục ngoài mặt giả vờ đồng ý, khiến đám bắt cóc tức giận mà giết con tin.

Một lần rung động của bà đã đổi lấy cái giá quá đắt. Cô con gái thứ ba được mẹ dùng mạng sống bảo vệ cuối cùng cũng sống sót.

Người vợ thứ tư, cũng chính là Úc Thanh. Nghe nói gia chủ nhà họ Lục vừa gặp đã yêu, nhất quyết cưới bà vào cửa, sau đó sinh hạ con trai út Lục Chiến.

Khi Úc Thanh gả vào nhà họ Lục, trưởng nam đã mười tuổi, cô con gái thứ hai bảy tuổi, còn cô con gái thứ ba mới bốn tuổi. Bà đối xử với ba đứa trẻ kia không quá thân thiết, nhưng cũng chưa từng bạc đãi.

Cả ba đứa trẻ đều có gia tộc bên ngoại hùng mạnh chống lưng. Trong quá trình trưởng thành, chúng bị ảnh hưởng tư tưởng từ gia tộc mình, dần dần hình thành thế đối đầu, ai cũng vì lợi ích riêng.

Nhà họ Lục nuôi con theo kiểu nuôi cổ độc, cuối cùng đổi lại chỉ là ngoài mặt hòa thuận nhưng trong lòng ly tâm.

Những năm gần đây sức khỏe của gia chủ nhà họ Lục không còn tốt nữa. Dã tâm của các con ông ta cùng những gia tộc đứng sau lưng họ đã sắp không thể che giấu nổi.

Trong thời khắc nhạy cảm này, cậu con trai út được cưng chiều nhất là Lục Chiến lại đột nhiên muốn cưới một thiên kim giả của gia tộc hạng ba làm vợ, các anh chị em khác còn chưa kịp vui mừng thì sao được.

Một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ, tự mình rút khỏi cuộc chiến thừa kế.

Úc Thanh vốn đã khó đối phó, huống chi còn có cô em gái Úc Uyển sắp gả vào hào môn đỉnh cấp, cùng một người em gái tổng tài thủ đoạn tàn nhẫn.

Một người thôi đã rất khó chơi rồi, đằng này lại là ba chị em đồng lòng.

Nhưng họ cũng có điểm yếu, điểm yếu ấy chính là Lục Chiến, một kẻ yêu đương mù quáng.

Vị hôn thê của Lục Chiến là Cố Như Bách, cũng là nhân vật nổi tiếng trong giới hào môn, từ trước đến nay luôn bất hòa với sư sử Hà Đông hào môn Cố Minh Khê và nhà họ Phó.

Cố Minh Khê cầm thiệp mời của nhà họ Lục tới đây, đủ để thấy quan hệ giữa cô và Cố Như Bách tệ đến mức nào.

Âm dương triệt tiêu, Lục Chiến cơ bản xem như đã rút khỏi cuộc chiến giành quyền thừa kế.

Còn về lý do vì sao ba nữ cường nhân nhà họ Úc và gia chủ nhà họ Lục lại đồng ý cho Lục Chiến cưới Cố Như Bách, người ngoài không ai biết được.

Có lẽ ngay từ đầu, gia chủ nhà họ Lục chưa từng nghĩ đến chuyện để Lục Chiến kế thừa gia tộc, chỉ xem cậu ta như linh vật để nuôi thôi?

Trong đại sảnh tiệc cưới xa hoa lộng lẫy, ngập tràn không khí vui mừng này, hai gia đình trên sân khấu đã đứng vào vị trí trung tâm chuẩn bị chụp ảnh đại gia đình. Phía dưới, ly rượu va chạm leng keng, ai nấy đều mang tâm tư riêng.

Trên mặt mọi người đều treo nụ cười và lời chúc phúc, bầu không khí đẹp đẽ vô cùng.

[Woa, đông người thật đó.] Tiểu Qua cảm thán, mã hệ thống rung lắc dữ dội, liên tục kinh ngạc.

[Woa, nhiều drama quá.]

[Drama lớn! Drama lớn! Quá trời drama lớn luôn!!!]

Đôi mắt xinh đẹp của Cố Minh Khê lập tức sáng rực lên, gần như phát sáng như đèn sân khấu.

[Hạt dưa của tôi chuẩn bị xong rồi!]

Chương trình hệ thống của Tiểu Qua bị lượng drama lớn nhỏ ùn ùn kéo tới làm lag mất mấy giây.

Giọng máy móc của Tiểu Qua vô cùng phấn khích.

Động tác cắn hạt dưa của Giang Nhạc Chương và Giang Nam Lộ cũng khựng lại.

Cố Như Bách hơi nhíu mày, là âm thanh gì vậy?

Cô ta tưởng hệ thống âm thanh gặp trục trặc. Hôm nay là ngày vui quan trọng nhất đời mình, cô ta không muốn xảy ra bất kỳ vấn đề nào.

Đáng lẽ không nên mời Cố Minh Khê tới đây, bởi vì hễ gặp cô thì chưa từng có chuyện tốt.

Cố Như Bách luôn cảm thấy Cố Minh Khê chính là khắc tinh của mình. Đúng là tự bê đá đập chân, thứ âm thanh máy móc chói tai kia khiến người ta vô cùng khó chịu, còn làm cô ta mơ hồ có dự cảm chẳng lành.

Lục Chiến nhận ra sự bất thường của cô ta, cúi đầu dịu dàng hỏi: "Sao thế? Em không khỏe ở đâu à?"

Cố Như Bách siết chặt tay cậu ta, động tác ấy khiến cô ta cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Lục Chiến cũng nắm lại tay cô ta, lặng lẽ đỡ lấy cô ta, cho cô ta điểm tựa: "Em căng thẳng lắm sao?"

Lục Chiến mày rậm mắt to, ngoại hình vô cùng tuấn tú: "Lòng bàn tay em toàn mồ hôi."

Cố Như Bách hiếm khi để lộ vẻ yếu đuối như vậy, khiến Lục Chiến căng thẳng đến cực điểm: "Kết thúc xong anh sẽ lập tức đưa em tới bệnh viện. Nếu thật sự không ổn, bây giờ anh sẽ đưa em đi ngay."

Lục Chiến hiểu lễ đính hôn rất quan trọng với họ, nhưng dù có quan trọng đến đâu cũng không thể quan trọng hơn Cố Như Bách.

Những đứa trẻ được yêu thương luôn có chỗ dựa nên chẳng biết sợ hãi là gì. Dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ có người thay chúng sắp xếp mọi thứ, quét sạch mọi chướng ngại.

Trong lòng Cố Như Bách khẽ rung động. Cướp được Lục Chiến chính là quyết định đúng đắn nhất đời cô ta.

Cô ta đè nén cảm giác bất an trong tim, lắc đầu: "Em không sao. A Chiến, anh có nghe thấy âm thanh kỳ lạ gì không?"

Lục Chiến cũng nghe thấy: "Drama lớn hay drama gì đó? Chắc là thiết bị phía hậu trường khách sạn xảy ra vấn đề."

Rõ ràng tất cả mọi người đều nghe thấy âm thanh kỳ lạ ấy. Phần lớn đều nghĩ giống họ, không ai cho rằng đó là chuyện vượt ngoài khoa học.

[Cố Như Bách không phải ánh trăng trắng thuở nhỏ của Lục Chiến. Sợi dây chuyền cưng dùng để nhận lại thân phận kia là mua từ một nữ sinh nghèo được nhà họ Cố tài trợ.]

Từng câu từng chữ vang lên rõ ràng, lấy Cố Minh Khê làm trung tâm lan rộng, vọng khắp đại sảnh tiệc cưới.

Hội trường đang náo nhiệt bỗng im lặng trong chớp mắt, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về hai nhân vật chính trên sân khấu. Hành động này chẳng hề gây chú ý, bởi ai cũng làm như vậy.

Cả người Cố Như Bách cứng đờ. Cô ta nghe rất rõ những lời mà giọng máy móc kia nói, đó là giao dịch giữa cô ta và nữ sinh nghèo kia, ngoài hai người họ ra không có người thứ ba biết chuyện.

Nữ sinh kia cầm tiền của cô ta rồi ra nước ngoài du học. Nữ sinh kia hối hận rồi sao? Hay là lòng tham không đáy? Không thể nào.

Cố Như Bách lập tức phủ nhận suy đoán ấy. Cô ta nhìn người rất chuẩn, cô gái kia là kiểu người giữ lời hứa, tuyệt đối không dễ dàng quay về nước.

Là Cố Minh Khê sao? Chắc chắn là âm mưu nhằm vào cô ta của Cố Minh Khê!

Cố Như Bách đoán đúng kết quả, nhưng toàn bộ quá trình suy luận đều sai hết.

Phản ứng đầu tiên của Lục Chiến là không tin, cho rằng có ai đó đang chơi khăm. Nhưng... nhưng cậu ta có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Cố Như Bách trong khoảnh khắc ấy cứng ngắc lại: "Là trò đùa thôi đúng không?"

Lục Chiến vẫn lựa chọn tin tưởng Cố Như Bách, sẵn sàng cho cô ta cơ hội giải thích. Những chi tiết nhỏ trong lúc họ yêu nhau cậu ta đều nhớ rõ, mối quan hệ giữa cậu ta và Cố Như Bách bắt đầu thay đổi từ sợi dây chuyền kia.

Đối với cậu ta, sợi dây chuyền ấy có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Cố Như Bách không hề hoảng loạn, cô ta chắc chắn nói: "Là trò đùa thôi. Anh biết mà, Cố Minh Khê vẫn luôn hiểu lầm em."

Cố Như Bách rất nhanh đã tìm được lý do thích hợp, hơn nữa còn cảm thấy lời mình nói cực kỳ hợp lý.

Lục Chiến lập tức tin tưởng: "Cô ta quá đáng thật!"

Úc Uyển và Úc Thanh nhìn nhau, cảm thấy chuyện này chắc chắn không đơn giản như vậy.

Lục An Bang vẫn bình tĩnh như núi, dặn dò trợ lý riêng của mình: "Đi kiểm tra hậu trường xem có chuyện gì. Nếu có người cố ý phá hoại thì trực tiếp đưa tới đồn cảnh sát." Trong mắt Lục An Bang lóe lên tia tàn nhẫn.

"Vâng, thưa chủ tịch Lục."

Anh chị em của Lục Chiến đều rơi vào trầm tư. Dù xuất phát từ lý do gì thì cả ba người họ đều hy vọng Lục Chiến và Cố Như Bách khóa chặt với nhau, trăm năm hòa hợp.

Trưởng nam nhà họ Lục, Lục Việt chỉ cảm thấy Lục Chiến ngu đến mức hiện hết lên mặt, bị một người phụ nữ xoay như chong chóng. Nếu không phải đầu thai tốt vào nhà họ Lục, lại có mẹ và các dì che chở, e là đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Tình yêu thật lòng? Ha ha, quyền lực và tiền bạc mới là thứ chân thật nhất.

Con gái thứ hai của nhà họ Lục, Lục Nhạc Nhan cũng có suy nghĩ giống Lục Việt. Cô ta hiện đang giữ chức phó tổng tài công ty con của tập đoàn Lục thị, những dự án cô ta phụ trách đều đạt thành công vang dội.

Cô ta không cho rằng phụ nữ thua kém đàn ông, vậy tại sao cô ta lại không thể thừa kế nhà họ Lục? Mẹ cô ta cũng dốc toàn lực ủng hộ suy nghĩ ấy, hơn nữa còn trực tiếp hành động.

Con gái thứ ba của nhà họ Lục, Lục Niệm Niệm đang học tiến sĩ ở nước ngoài, chuyên ngành toán học, hiện vẫn chưa tốt nghiệp. Quan hệ giữa cô ta và các anh chị đều khá tốt, lần này đặc biệt xin nghỉ về nước để ủng hộ Lục Chiến cùng người bạn thân của mình.

Ông bà ngoại của Lục Niệm Niệm cực kỳ căm ghét nhà họ Lục, đã đón cô ta về nuôi từ nhỏ. Mong muốn duy nhất của họ là đứa con gái duy nhất mà con gái quá cố để lại có thể khỏe mạnh trưởng thành, không cần sống trong thù hận, họ lựa chọn che giấu nguyên nhân thật sự cái chết của mẹ cô ta.

Lục Niệm Niệm lo lắng nhìn về phía Cố Như Bách, bởi cô thật lòng xem đối phương là bạn thân.

"Là Cố Minh Khê sao?" Lục Niệm Niệm rất rõ mâu thuẫn giữa Cố Minh Khê và Cố Như Bách là không thể hòa giải. Cô ta cũng hiểu rất rõ rằng dù Cố Minh Khê có làm gì với Cố Như Bách thì đối phương cũng nên chấp nhận.

Bởi Cố Như Bách chính là người hưởng lợi. Nhưng không nên làm loạn đến mức này ngay trong lễ đính hôn của Cố Như Bách và em trai cô ta. Nhà họ Phó cũng sẽ không thể chấp nhận đâu nhỉ?

Lục Niệm Niệm nghe nói quan hệ giữa Cố Minh Khê và Phó Vân Thâm đang rạn nứt, có khả năng sẽ ly hôn.

Một người yêu Phó Vân Thâm sâu đậm như Cố Minh Khê có chịu nổi không? Nếu không còn sự bảo vệ của nhà họ Phó, một đại mỹ nhân như Cố Minh Khê sẽ bị bao nhiêu người nhòm ngó đây? Cô có thể tự bảo vệ mình không?

Lục Niệm Niệm nhớ lại cảnh tượng mình từng nhìn thấy nhiều năm trước, rồi lại chắc chắn rằng Cố Minh Khê có thể tự bảo vệ bản thân rất tốt.

Câu chuyện về ánh trăng trắng thật giả vẫn tiếp tục được phổ cập.

[Lúc nhỏ Lục Chiến từng bị bắt cóc. Cậu được một cô bé cứu mạng, khi người nhà đưa Lục Chiến đi, trước lúc rời đi cậu đã đưa cho cô bé sợi dây chuyền ấy, hẹn rằng sau này lớn lên nhất định sẽ báo đáp cô.]

[Cô bé ấy đã trưởng thành, nhưng gia đình lại gặp biến cố lớn.]

[Một người bố nghiện cờ bạc, một người mẹ bệnh tật yếu ớt và một mình cô bé bất lực.]

[May mắn là cô bé được nhà họ Cố tài trợ việc học. Cô thi đỗ một trường đại học rất tốt và từng gặp Cố Như Bách một lần.]

[...Cố Như Bách vừa nhìn đã nhắm trúng sợi dây chuyền của cô gái kia, dùng số tiền cực lớn để mua lại.]

[Cô gái ra nước ngoài, còn Cố Như Bách và Lục Chiến yêu nhau.]

[Ngay từ đầu, Cố Như Bách đã biết ý nghĩa của sợi dây chuyền ấy.]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn