Nữ Phụ Hào Môn Hóng Drama Phát Tài

Chương 10: Mẹ kế hào môn?

Phó Vân Thâm đi công tác rồi.

Cố Minh Khê vẫn tới tham dự tiệc đính hôn của Cố Như Bách và Lục Chiến.

Nếu là trước kia, cô chắc chắn sẽ bám lấy anh bắt đi cùng để làm vệ sĩ... à không, bạn đồng hành.

Còn bây giờ, cô là một người phụ nữ khỏe như trâu, đồng thời cực kỳ cẩn thận. Đương nhiên sẽ không ngu ngốc đi một mình tới tiệc đính hôn của phe đối địch.

Cô dẫn theo ba vệ sĩ. Một người là nữ cựu đặc chủng thường xuyên đi cùng cô, hai người còn lại là đồng đội của cô ấy, âm thầm ẩn trong bóng tối, có họ đi theo, Cố Minh Khê cực kỳ yên tâm.

Nữ cựu chiến binh tên Ninh Diệu Tâm. Cô ấy theo Cố Minh Khê không lâu sau khi cô gả vào nhà họ Phó, hai người đã ở cạnh nhau nhiều năm, và cả hai đều rất hài lòng về đối phương.

Trong mắt Ninh Diệu Tâm, Cố Minh Khê thuộc top ba ông chủ dễ chăm sóc nhất trong toàn bộ sự nghiệp vệ sĩ của cô ấy.

Cực kỳ quý mạng sống.

Không tự tìm đường chết.

Gặp nguy hiểm biết nghe chỉ huy, không tự tiện lao lên chắn họng súng.

Ngoài ra, Cố Minh Khê còn có rất nhiều ưu điểm khác. Ví dụ như luôn dành đủ sự tôn trọng cho họ, không xem người khác như người hầu sai vặt, sở thích kỳ quái duy nhất gần đây chính là thích vật tay với bọn họ.

Cố Minh Khê khoác tay Ninh Diệu Tâm bước vào hội trường: "Diệu Diệu, chuẩn bị xong chưa?"

Hôm nay cô mặc một bộ váy màu xanh nước nhạt, mái tóc đen búi lỏng phía sau đầu, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng nõn thon dài, ngũ quan tinh xảo rực rỡ, chỉ trang điểm đơn giản thôi cũng khiến người khác không thể rời mắt. Đúng chuẩn một đóa phú quý hoa giữa nhân gian.

Bên cạnh cô, Ninh Diệu Tâm mặc vest đen, tóc buộc thấp gọn gàng, khí chất lạnh lùng dứt khoát. Chiều cao gần mét tám cùng đôi chân dài khiến cô ấy đi cạnh Cố Minh Khê cực kỳ áp đảo.

Hai người bước đi với khí thế ai cũng không nhận, ngầu đét toàn đại sảnh.

Khoảnh khắc họ cùng tiến vào đại sảnh, giống như có đèn spotlight chiếu xuống, ánh mắt mọi người lập tức tập trung về phía này.

Cố Minh Khê vô cùng hưng phấn. Cô thích cảm giác trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn, máu trong người như đang sôi lên.

Cô cười cực kỳ rạng rỡ, kéo Ninh Diệu Tâm đi thẳng tới khu buffet. Theo tiêu chuẩn của Cố Minh Khê, một bữa tiệc có ngon hay không, trước tiên phải xem đồ ăn có ngon không đã.

"Tiểu Khê!"

"Chị Minh Khê!"

"Lão đại Minh Khê!"

Cố Minh Khê bưng đĩa thức ăn, trực tiếp phớt lờ Cố Thanh Tùng và Cố Như Bách, đi thẳng về phía bạn bè mình.

"Hey~" Nụ cười trên mặt cô lúc này chân thật hơn rất nhiều.

"Lão đại, dạo này chị bận gì thế? Chẳng thấy chị đâu cả."

Bận ly hôn đó.

"Bận kiếm tiền với nằm không hưởng thụ." Cố Minh Khê cười híp mắt, lười biếng dựa vào lưng ghế, giống hệt một con mèo kiêu ngạo lại ranh mãnh.

"Kiếm tiền với nằm không mà cũng làm cùng lúc được à?" Giang Nhạc Chương vô cùng nghi ngờ.

Cậu là con út của nhà họ Giang, một trong những hào môn đỉnh cấp. Người ngoài gọi cậu là tiểu bá vương giới hào môn. Sau đó bị Cố Minh Khê dùng... vũ lực, khụ khụ, "mị lực nhân cách" thu phục.

"Được chứ."

"Lão đại là vô địch." Giang Nam Lộ cười nói, cô ấy là chị em tốt của Cố Minh Khê, vừa gặp đã hợp, đúng chuẩn bạn thân cùng tần số.

"Cô út, bộ lọc cô út dành cho lão đại dày quá rồi đó." Giang Nhạc Chương nhịn không được lên tiếng.

"Hửm?"

"Cậu nói gì cơ?"

Dưới ánh mắt "thân thiện" của hai người phụ nữ, Giang Nhạc Chương lập tức cúi đầu nhận sai: "Ý em là... hai người đúng là bạn tốt của nhau, đều cực kỳ có mắt nhìn."

"Sao hai người lại tới đây?" Cố Minh Khê tò mò hỏi.

Tiệc của nhà họ Lục và nhà họ Cố vốn chẳng đủ mặt mũi để mời được hai vị tổ tông này.

"Dì của Lục Chiến với anh hai của mình chuẩn bị kết hôn, cậu hiểu mà... Bọn mình nghĩ cậu thích xem náo nhiệt nên tới cùng luôn." Giang Nam Lộ lắc nhẹ ly rượu vang, bật cười: "Quả nhiên cậu tới thật."

Nếu chỉ là đám cưới của Cố Như Bách thì chưa chắc Cố Minh Khê đã tới. Nhưng nếu có drama để hóng, cô nhất định sẽ xuất hiện.

Cố Minh Khê lập tức ném cho Giang Nam Lộ một ánh mắt tán thưởng: "Cậu hiểu mình đấy."

Nơi nào có náo nhiệt, nơi đó chắc chắn có Cố Minh Khê.

"Anh hai nhà mấy cậu chẳng phải ly hôn từ lâu rồi sao? Con cái cũng học cấp ba hết rồi mà? Giờ lại tìm cho con một bà mẹ kế à?" Cố Minh Khê không bỏ lỡ bất kỳ drama nào, lập tức hỏi tới chi tiết.

Nhắc tới hóng chuyện, hệ thống hóng drama lập tức khởi động radar, nhưng lần này tốc độ ăn dưa của nó lại không nhanh bằng Giang Nam Lộ.

Cô ấy rõ ràng đã chờ sẵn từ trước: "Tiếng sét ái tình, cây già nở hoa đó. Đứa cháu trai kia của mình quậy banh cả nhà lên, thiếu điều lật tung mái nhà mà vẫn không khiến anh hai mình đổi ý."

Giang Nhạc Chương chốt một câu chí mạng: "Yêu muộn nên thành não yêu đương."

Giang Nam Lộ lập tức vỗ tay: "Nói hay lắm."

Cố Minh Khê cũng gật gù: "Có tiến bộ."

Hai người vừa cắn hạt dưa vừa dành cho phát ngôn của Giang Nhạc Chương sự khẳng định tuyệt đối.

"Cho em ít hạt dưa coi." Giang Nhạc Chương vừa chìa tay ra thì trong tay đã bị nhét đầy một nắm.

Hệ thống hóng drama cũng đang cắn hạt dưa điện tử, nghe chuyện say sưa đến mức quên cả lên tiếng, nó hiếm khi được nghe người khác kể drama như vậy, nhất thời mê luôn, cảm giác đúng là rất khác biệt.

"Lần này chị lấy hạt dưa ở đâu ra thế?" Dù đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần, Giang Nhạc Chương vẫn cực kỳ tò mò với cái túi Doraemon của Cố Minh Khê, lúc nào cô cũng có thể móc ra đủ loại đồ ăn vặt.

"Trong túi của Diệu Diệu đó." Cố Minh Khê cười đáp: "Hôm nay váy của tôi không có túi."

Ninh Diệu Tâm ngồi bên cạnh khẽ gật đầu, nở nụ cười bình thản kiểu cao nhân quét lá.

"Chị Diệu Diệu đỉnh quá!" Giang Nhạc Chương giơ ngón cái.

Giang Nam Lộ cũng hùa theo: "Diệu Diệu tuyệt vời!"

"Chị Diệu Diệu, có muốn nhảy việc làm vệ sĩ cho em không? Em trả gấp đôi... không, gấp ba lương luôn... Á!"

"Lão đại! Chị sắp đập em chấn động não rồi đó! Chị ăn rau chân vịt à?"

Cố Minh Khê hừ một tiếng: "Diệu Diệu là cánh tay phải đắc lực của chị, cấm đào góc tường của chị."

"Nếu không... hừ hừ." Cô siết nắm tay ngay trước mặt cậu, công khai đe dọa.

"Cậu ấy có thừa sức lực lẫn thủ đoạn." Giang Nam Lộ cười trên nỗi đau của cháu mình, kiên quyết đứng về phía chị em tốt chứ không bênh cháu trai.

"Em không dám nữa." Giang Nhạc Chương lập tức giơ tay đầu hàng, đúng chuẩn nam tử hán biết thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Hệ thống hóng drama nhìn mà thích thú vô cùng, nó cũng không hiểu vì sao drama liên quan đến Tiểu Khê lúc nào cũng ngọt hơn bình thường: [Có lẽ vì Tiểu Khê siêu ngọt đó ^0^]

Cố Minh Khê lập tức gật đầu tán thưởng: [Có mắt nhìn đấy.]

"Người kia là dì út của Lục Chiến." Giang Nam Lộ chỉ về phía trước bên trái: "Người đang đứng cạnh con bạch liên trà xanh kia ấy."

Cố Minh Khê nhìn theo hướng cô ấy chỉ.

Cố Như Bách đang nở nụ cười dịu dàng thân thiện, nói gì đó với một người phụ nữ xa lạ xinh đẹp dịu dàng, còn đối phương thì nghiêng đầu chăm chú lắng nghe.

Là kiểu phụ nữ mang cảm giác rất thơm rất dịu dàng.

"Rất đẹp." Cố Minh Khê thu lại ánh mắt. Cô cực kỳ không thích Cố Như Bách, thái độ cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng cô không công kích người khác vô lý.

"Đúng là rất đẹp, giống hoa bạch sơn trà." Giang Nam Lộ đồng tình.

"Bác hai cũng đẹp trai mà." Giang Nhạc Chương nhướng mày: "Cái này gọi là già rồi mới cưới vợ à?"

Cố Minh Khê: "..."

Giang Nam Lộ: "..."

Hệ thống hóng drama thẳng thắn đánh giá: [Tên này đúng là ít chữ.]

Giang Nam Lộ lập tức nói: "Ra ngoài đừng bảo người khác cô là cô của cháu."

Giang Nhạc Chương bất mãn: "Mọi người mới khen cháu xong mà!"

Cố Minh Khê tiện tay vỗ đầu cậu như gõ dưa hấu: "Lúc nãy còn có văn hóa, giờ thì không."

Giang Nam Lộ búng tay cái tách: "Đúng là quả dưa ngon."

"Đừng đập nữa đừng đập nữa, đập thêm em ngu thật bây giờ!"

Ninh Diệu Tâm vừa cắn hạt dưa Cố Minh Khê đưa cho vừa vui vẻ xem náo nhiệt, sau khi phải rời quân ngũ vì chấn thương, Ninh Diệu Tâm đã có một khoảng thời gian rất dài không thể vui vẻ nổi, cô ấy thử làm rất nhiều việc nhưng đều không tìm thấy hứng thú, cho đến khi được đồng đội giới thiệu vào nhà họ Phó, trở thành vệ sĩ thân cận của Cố Minh Khê.

Nhà họ Phó có hẳn một đội vệ sĩ nữ, còn Ninh Diệu Tâm chỉ mất một năm rưỡi để thăng chức thành đội trưởng.

Thời gian trôi nhanh hơn tưởng tượng, mà cuộc sống hiện tại cũng khá tốt. Nếu Cố Minh Khê ly hôn, Ninh Diệu Tâm đã sớm chuẩn bị tinh thần đi theo cô.

"Con bạch liên trà xanh tới rồi." Giang Nam Lộ chăm chú nhìn Cố Như Bách cùng người chị dâu hai tương lai đang đi về phía này.

Giang Nhạc Chương và Giang Nam Lộ lịch sự nhưng xa cách chào hỏi đối phương, không hề tỏ ra thân thiết.

Bọn họ vốn không quen với vị chị dâu hai AK mợ hai tương lai này, trước đây chỉ từng gặp thoáng qua trong vài buổi tiệc gia tộc.

Cố Minh Khê thì vẫn bình thản như núi, chỉ khẽ gật đầu, cô thân với Giang Nam Lộ và Giang Nhạc Chương, chứ không thân với người nhà họ Giang khác, huống hồ còn là dì của Lục Chiến.

Úc Uyển mỉm cười đáp lại, cũng không để bụng thái độ của họ.

Từ sau khi Lục Chiến dẫn Cố Như Bách về ra mắt gia đình, nhà họ Lục đã điều tra rõ ràng mọi chuyện về cô ta và nhà họ Cố.

Úc Thanh và Úc Uyển ban đầu đều không quá hài lòng với Cố Như Bách. Dù bây giờ ai cũng nói tự do yêu đương, nhưng gia thế của Cố Như Bách thấp, tiếng xấu lại không ít.

Nhưng Lục Chiến thích cô ta, nên Úc Uyển và Úc Thanh cố gắng bỏ qua thành kiến, đồng ý gặp mặt Cố Như Bách, họ cũng muốn xem thử cô gái mà Lục Chiến thích rốt cuộc là người thế nào.

Sau khi gặp mặt, ấn tượng của hai người về Cố Như Bách có khá hơn đôi chút. Bề ngoài cô ta mềm mại yếu đuối, nhưng bên trong lại rất cứng cỏi. Là kiểu con gái có tham vọng.

Mà trong thế giới quan của nhà họ Úc, có tham vọng lại là lời khen.

Úc Uyển và Úc Thanh cũng đều là những người phụ nữ đầy tham vọng. Ba chị em họ luôn nâng đỡ lẫn nhau, từ lúc công ty bên bờ phá sản cho đến khi mở rộng sự nghiệp, mục tiêu của họ trước giờ đều thống nhất, cũng vì thế mà lơ là việc nuôi dạy con cái, khiến đứa con duy nhất là Lục Chiến lớn lên thành một ngốc bạch ngọt ngốc.

Nhưng cũng không sao, nhà họ Lục và nhà họ Úc đều có tiền, nuôi nổi Lục Chiến. Ba chị em nhà họ Úc chỉ mất mười phút để tự điều chỉnh tâm lý xong xuôi, bởi với họ, sự nghiệp cũng quan trọng như con cái vậy.

Vì đủ loại nguyên nhân, Úc Uyển và Úc Thanh cuối cùng vẫn chấp nhận Cố Như Bách, chỉ cần Lục Chiến hạnh phúc là được.

Đó cũng là lý do Úc Uyển chịu tới đây chống lưng cho Cố Như Bách. Ánh mắt chị ta dừng lại trên người Cố Minh Khê.

Cố Minh Khê hoàn toàn khác với Cố Như Bách, ánh mắt cô rất trong trẻo, dễ khiến người khác sinh thiện cảm.

"Xin chào, tôi là Úc Uyển." Không rõ vì lý do gì, Úc Uyển chủ động bắt chuyện với Cố Minh Khê.

"Xin chào, tôi là Cố Minh Khê." Cố Minh Khê đứng dậy, nắm lấy bàn tay Úc Uyển đưa ra, cô sẵn lòng nể mặt mỹ nhân.

Nụ cười của Cố Như Bách có chút cứng lại: "Minh Khê, cảm ơn chị đã tới tham dự tiệc đính hôn của em. Em còn tưởng chị sẽ không tới."

Đôi khi Cố Minh Khê thật sự rất khâm phục độ mặt dày của Cố Như Bách, đúng là một nhân vật tàn nhẫn.

"Không cần cảm ơn. Tôi tới tham dự lễ đính hôn của cậu út nhà họ Lục, không phải của cô." Cố Minh Khê cười nhạt: "Tôi với cô không thân."

Cô đâu có ngu mà đi miễn phí chống lưng cho Cố Như Bách? Đương nhiên là không rồi.

Thiệp cưới Cố Như Bách đưa hôm đó đã bị cô ném từ lâu, thứ cô cầm hôm nay là thiệp mời từ nhà họ Lục.

Người trong giới hào môn ai cũng tinh ranh. Cố Minh Khê gần như đã cắt đứt với nhà họ Cố, vậy mà tới dự tiệc của Cố Như Bách lại dùng thiệp nhà họ Lục, ý nghĩa ẩn sau hành động này chỉ cần nghĩ chút là hiểu ngay.

Cố Như Bách tức đến muốn nổ tung.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn