"Cái dây chuyền này... là tín vật định tình của chúng ta." Trong bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt, Lục Chiến lên tiếng, cậu kéo sợi dây chuyền từ trong áo vest ra: "Anh là ổ khóa, còn em là chìa khóa."
Buổi lễ đính hôn này đúng là đáng tới, chẳng khác nào đang xem phim truyền hình trực tiếp.
Đó là tiếng lòng của tất cả mọi người có mặt tại đây.
Chính giữa sân khấu giờ đây chẳng khác nào hiện trường quay phim, Lục Chiến không nhìn bất kỳ ai, ánh mắt chỉ đặt lên người Cố Như Bách.
"Có người nói với anh rằng chủ nhân thật sự của sợi dây chuyền này là người khác. Sợi dây chuyền này là của em, đúng không? Chỉ cần em nói, anh sẽ tin."
Lục Chiến không tin thứ giọng nói kỳ quái kia, cậu chỉ tin Cố Như Bách, nhưng chuyện về sợi dây chuyền này, ngoài cậu và Cố Như Bách ra thì không nên có người thứ ba biết mới đúng.
Lục Chiến muốn một câu trả lời. Nếu đã là hiểu lầm, vậy thì giải thích rõ ngay tại đây, suy nghĩ của cậu rất đơn giản.
Nhưng lúc này cậu vẫn chưa nhận ra rằng, ngay từ khi hỏi ra câu đó, trong lòng cậu đã bắt đầu dao động.
"Sợi dây chuyền này thật sự là của em sao? Chỉ cần em nói, anh sẽ tin." Lục Chiến cố chấp muốn có được đáp án.
Lục An Bang không lên tiếng. Con cáo già ấy hiểu rõ giọng máy móc kỳ lạ kia đang nói ra sự thật, cũng hiểu tính cách của Lục Chiến không đâm đầu vào tường thì tuyệt đối không quay đầu.
Đứa con trai út này cần phải trưởng thành. Ông ta hy vọng cú sốc lần này có thể khiến nó tỉnh táo hơn.
Ba chị em nhà họ Úc cũng có cùng suy nghĩ nên không ngăn cản Lục Chiến. Họ hiểu chấp niệm của cậu, những thanh niên chưa từng trải qua biến cố lớn hay mặt tối của lòng người luôn tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả.
Lục Chiến yêu Cố Như Bách, yêu đến mức có thể chống lại cả thế giới vì cô ta, dùng mọi cách để khiến bố mẹ đồng ý cuộc hôn nhân này... Thậm chí càng bị phản đối, cậu lại càng kiên định hơn.
Vì Cố Như Bách, Lục Chiến nguyện làm mọi thứ, ngoại trừ lừa dối và phản bội, đó là giới hạn cuối cùng của cậu.
Ba người nhìn nhau, quyết định chờ thêm một chút, để chính Lục Chiến tự đưa ra lựa chọn.
Cậu đã là người trưởng thành rồi, cuộc hôn nhân do chính cậu giành lấy thì hậu quả cũng phải do chính cậu gánh chịu, đó là thỏa thuận giữa họ.
Giọng Lục Chiến run rẩy, nhưng ánh mắt lại kiên định đến khác thường, cậu cố chấp, ngây thơ, lại mang theo sự tàn nhẫn gần như trẻ con.
Dưới ánh đèn sân khấu, trước sự chứng kiến của toàn bộ người thân bạn bè, Lục Chiến chẳng màng bất cứ điều gì, cậu chỉ muốn một đáp án.
Nếu Cố Như Bách bảo cậu tin cô ta, cậu sẽ tin.
Nếu Cố Như Bách thật sự lừa dối cậu... lòng Lục Chiến lúc này rối loạn vô cùng.
Xin em đấy... xin em đừng lừa anh. Đừng biến anh thành một thằng ngốc.
"Tình yêu của chúng ta... từ đầu đến cuối đều là dối trá sao? Trả lời anh đi."
Cố Như Bách ngẩng đầu lên, nước mắt đọng trong hốc mắt, muốn rơi mà không rơi, cuối cùng lại bị cô ta cố nén trở vào. Hai bàn tay buông bên người từ lúc nào đã siết chặt, móng tay tinh xảo cắm sâu vào da thịt.
Cô ta hoảng loạn rồi. Chuyện này vốn được cô ta làm kín kẽ không chút sơ hở, cô ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày lời nói dối bị vạch trần.
Ngoài ba người trong cuộc ra, không một ai biết chuyện. Cô ta chưa từng nghĩ sẽ có khả năng bí mật này bị phơi bày, Cố Như Bách ép bản thân phải bình tĩnh lại.
"Xin lỗi, A Chiến... chúng ta có thể về rồi nói chuyện được không?" Cố Như Bách chỉ có thể cố gắng giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất, cô ta không muốn đứng giữa bàn dân thiên hạ như một con khỉ cho người khác xem trò cười, trở thành đề tài bàn tán của mọi người, đặc biệt là trước mặt Cố Minh Khê.
Cô ta hiểu Lục Chiến, biết phải yếu đuối thế nào mới khiến cậu mềm lòng.
"Đúng vậy, hôm nay là ngày vui của em và em dâu, có chuyện gì thì về rồi nói sau." Chị dâu cả nhà họ Lục, Trương Ngân Tinh lên tiếng khuyên nhủ. Từ tận đáy lòng, cô ta thật sự hy vọng Lục Chiến và Cố Như Bách có thể kết hôn.
Chuyện đã phát triển đến mức này rồi, đừng thật sự làm hỏng hôn sự nữa. Dưới sự ám chỉ của Lục Việt, Trương Ngân Tinh chủ động đưa cho họ một bậc thang để xuống.
Cố Như Bách thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt đầy hy vọng nhìn về phía Lục Chiến, nhưng đối phương dường như không hiểu ý cô ta.
"Cố Như Bách, đây chính là câu trả lời của em sao?"
Lục Chiến không ngốc. Từ phản ứng của Cố Như Bách, cậu đã có được đáp án.
Dưới ánh nhìn của Lục Chiến, Cố Như Bách dần bình tĩnh lại, cô ta sai rồi. Chỉ vì một chút rung động mà khiến lòng mình rối loạn.
Trái tim hoảng loạn như bị dội một gáo nước lạnh, Cố Như Bách nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, không còn né tránh ánh mắt của Lục Chiến nữa.
Trước đây cô ta từng rất thích đôi mắt ấy, trong trẻo, sạch sẽ, bên trong chỉ toàn hình bóng của cô ta.
"Em thích anh, ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Em muốn đến gần anh, cho dù phải dùng thủ đoạn không quang minh chính đại, em vẫn muốn ở bên cạnh anh."
Một giọt nước mắt lăn khỏi khóe mắt phải của Cố Như Bách, cô ta lặng lẽ đưa tay ra sau lau đi, bàn tay vừa lau nước mắt thử dò xét vươn về phía Lục Chiến, nhưng bị cậu tránh né.
Trái tim cô ta bỗng run lên dữ dội: "Em không cố ý... Em muốn giải thích với anh, nhưng lần nào... lần nào em cũng không thể mở miệng. Em sợ mất anh, em không muốn mất anh."
Cố Như Bách lúc nào cũng rất giỏi nói lời ngọt ngào, Lục Chiến mím chặt môi, khàn giọng hỏi: "Vậy còn cô gái kia thì sao?"
Cố Như Bách khựng lại, cô ta không ngờ tới vào lúc này, điều cậu quan tâm không phải bản thân cô ta, mà lại là chủ nhân thật sự của sợi dây chuyền.
"Là cô ấy chủ động tìm em. Mẹ cô ấy bị bệnh, cần ra nước ngoài điều trị, phải dùng một khoản tiền rất lớn, còn em thì muốn sợi dây chuyền đó." Cố Như Bách suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn hỏi ra câu ấy.
Vậy những chuyện giữa họ trước đây rốt cuộc được tính là gì?
"Lục Chiến, người anh yêu là ai? Là chủ nhân của sợi dây chuyền, hay là em? Câu chuyện giữa em và sợi dây chuyền là giả, nhưng câu chuyện giữa chúng ta là thật." Cố Như Bách không cảm thấy mình làm sai điều gì.
Cô ta muốn có được thứ mình muốn nên đã chủ động tranh giành. Có gì sai chứ? Cô ta chẳng sai chút nào.
Cô ta chỉ muốn một cuộc sống tốt hơn mà thôi, tại sao lúc nào cũng không thể được như ý nguyện? Đàn ông đều là đồ tồi.
Phó Vân Thâm là vậy, Lục Chiến cũng thế, khiến cô ta rơi vào tình cảnh chật vật và nhục nhã như bây giờ. Tại sao lại không thể tin cô ta chứ?
Cố Như Bách âm thầm nén giận, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, cô ta nhắm mắt lại, cả người mềm nhũn rồi ngã xuống ngất xỉu.
Lục Chiến theo phản xạ ôm lấy cô ta, gương mặt lạnh lùng cuối cùng cũng xuất hiện vết rạn.
"Như Bách! Ở đây có bác sĩ không?"
Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn, Úc Thanh đứng ra ổn định đại cục. Nói thật, bà có hơi thất vọng với biểu hiện của Lục Chiến.
Nhưng Úc Thanh không để ai nhìn ra suy nghĩ trong lòng mình. Giọng bà mang theo ý xin lỗi nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh và điềm đạm: "Thật sự rất xin lỗi..."
Cố Minh Khê từ đầu đến cuối đều ngồi xem trọn vẹn màn kịch lớn này.
[Lục Chiến yêu đương mù quáng mà vẫn còn biết suy nghĩ à? Hóa ra cậu ta đã sớm biết chủ nhân thật sự của sợi dây chuyền không phải Cố Như Bách?]
[Tại sao lại phải bóc trần ngay trong lễ đính hôn chứ? Kỳ lạ thật đấy.]
Cố Minh Khê và Tiểu Qua đang vô cùng phấn khích bàn luận drama thì bị màn chất vấn đột ngột của Lục Chiến cắt ngang, lập tức chuyển sang chăm chú xem "phim truyền hình cẩu huyết phát sóng trực tiếp".
Một người một hệ thống - thủ phạm thật sự - hoàn toàn không hề nghĩ tới việc âm thanh hóng drama của mình đã bị lộ ra ngoài.
Lại tới nữa rồi! Âm thanh spoiler kia lại xuất hiện!
Giọng nữ đang đối thoại với giọng máy móc nghe quen vô cùng, như thể đã từng nghe ở đâu đó.
Đồng tử của Giang Nam Lộ và Giang Nhạc Chương đồng thời chấn động dữ dội. Giọng nói này bọn họ quen thuộc vô cùng.
Là lão đại! Là chị em tốt!!!
Cố Minh Khê hoàn toàn chìm đắm trong thế giới hóng drama không thể thoát ra, hoàn toàn không chú ý tới hai người bạn tốt bên cạnh đang sốc đến mức há hốc miệng, đủ nhét vừa cả một quả trứng gà.
[Cố Như Bách giả vờ ngất.]
[Cô ta đúng là thông minh, chọn cách có lợi nhất cho mình.]
Tiểu Qua cảm thán, hoàn toàn không biết hai câu nói của mình đã tạo nên chấn động lớn thế nào tại hiện trường.
Cố Như Bách: "!!!" Con khốn Cố Minh Khê này!
Quả nhiên cô ta đoán không sai, chính là Cố Minh Khê đang giở trò! Cô không thể chịu nổi khi thấy mình sống tốt!!!
Người hiểu bạn nhất, thường lại chính là kẻ thù của bạn.
Ngay từ câu đầu tiên của Cố Minh Khê, Cố Như Bách đã nhận ra giọng nói của cô.
Dù không biết Cố Minh Khê làm bằng cách nào, nhưng Cố Như Bách hận cô đến tận xương tủy. Lúc này cô ta hận không thể b*p ch*t Cố Minh Khê rồi cùng chết với cô.
Nhưng Cố Như Bách biết mình không thể tỉnh lại, chỉ có thể cắn răng tiếp tục giả vờ hôn mê, dù Lục Chiến có cố chấp đến đâu thì lần này nhà họ Lục cũng sẽ ra mặt.
Nghe được chuyện Cố Như Bách giả ngất, có người chế giễu, có người cảm thấy cô ta quá mặt dày, cũng có người thay cô ta cảm thấy mất mặt đến mức quê xệ...
Lục Chiến chỉ cảm thấy lạnh lòng, đến nước này rồi mà Cố Như Bách vẫn còn tính toán, cô ta thật sự có trái tim sao? Người cô ta yêu là Lục Chiến, hay là nhà họ Lục đứng sau lưng cậu?
Bước chân bế Cố Như Bách của cậu khựng lại trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã tiếp tục đi về phía cửa. Khi đi ngang qua Úc Thanh, anh thấp giọng nói: "Xin lỗi mẹ, con đưa Như Bách đến bệnh viện trước, hủy lễ đính hôn đi."
Cuối cùng Lục Chiến vẫn mềm lòng, không muốn khiến Cố Như Bách quá khó xử trước mặt mọi người.
Lục Chiến: "Con sẽ không đổi ý."
Mi mắt Cố Như Bách khẽ run lên, lời này có ý gì? Lục Chiến thật sự lạnh lùng tuyệt tình như vậy sao?
Cố Như Bách không tin, cô ta đang đánh cược.
Úc Thanh vỗ nhẹ lên vai Lục Chiến, giọng nói đầy ẩn ý: "Cứ giao cho mẹ, hai đứa nói chuyện đàng hoàng đi, đừng để sau này phải hối hận."
Buổi lễ đính hôn gà bay chó sủa cuối cùng cũng kết thúc. Trong giới hào môn lại có thêm một đề tài bàn tán mới, cùng vô số suy đoán về "âm thanh từ trên trời rơi xuống".
Người mê tín thì cho rằng Cố Như Bách và Lục Chiến là một đôi oán ngẫu, đến ông tơ bà nguyệt cũng tìm mọi cách chia rẽ, người tin vào khoa học lại nghĩ đây là công nghệ mới nhất, nói không chừng AI lại được nâng cấp rồi...
Một số người biết nội tình thì hoàn toàn không thể tiết lộ bất cứ điều gì, hơn nữa hễ ai có ý định đối phó với Cố Minh Khê là sẽ xui xẻo đủ đường...
Giới hào môn vì thế càng kín như bưng, đặc biệt chú ý tới hôn sự của cậu út nhà họ Lục. Lục Chiến và Cố Như Bách còn có thể tiếp tục kết hôn không? Sau màn giả ngất kia, rốt cuộc họ đã nói gì với nhau?
Ai ai cũng thích hóng drama, giới hào môn cũng không ngoại lệ.
___Đây là đường phân cách Nại Nại ___
Giang Nam Lộ đầy lo lắng: "Tiểu Khê, cậu bị bệnh à? Có phải cơ thể lại không khỏe không?"
Giang Nhạc Chương đứng bên cạnh phụ họa: "Đúng đúng đúng, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay chúng ta cùng đi khám tổng quát luôn đi."
Khám toàn thân, cả nhà yên tâm.
Cố Minh Khê nhìn chằm chằm hai người kỳ kỳ quái quái trước mặt, bước tới đứng giữa họ, nhảy lên khoác cổ cả hai kéo xuống.
"Nói mau! Hai người có phải đã làm chuyện gì có lỗi với mình không! Thành thật sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị nghiêm trị!"
Giang Nam Lộ vỗ vỗ mu bàn tay cô, trợn trắng mắt: "Mình có phụ ai thì cũng không thể phụ cậu được nhé! Là thằng nhóc Giang Nhạc Chương kia kìa!"
Giang Nhạc Chương chỉ vào chính mình: "Cháu... cháu hả?"
Vai cậu truyền tới cơn đau dữ dội: "Lão đại, em tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với chị đâu! Đau đau đau! Một tiếng lão đại, cả đời là lão đại."
Cố Minh Khê khoanh tay trước ngực: "Nói đi, hai người đang giấu mình chuyện gì?"
Không nói không được nữa rồi, Giang Nam Lộ và Giang Nhạc Chương nhìn nhau.
"Giang Nhạc Chương sinh hoạt không điều độ nên bị trĩ, không dám một mình đi bệnh viện vì sợ quê độ, nên kéo tụi mình đi khám chung."
Xin lỗi nhé cháu trai yêu quý.
"Cậu bị trĩ á!?" Cố Minh Khê che miệng kinh hãi: "Sao không nói sớm, lão đại gọi người cắt luôn cho cậu!"
"Cắt trĩ!" Cố Minh Khê vỗ vai Giang Nhạc Chương, giọng điệu tràn đầy cảm giác an toàn: "Đừng sợ, có lão đại với cô út của cậu ở đây."
Giang Nhạc Chương tuyệt vọng nhắm mắt lại: "Em... em muốn điều trị bảo tồn."
Cô út, cháu hận cô!
"Được thôi, nếu cần thì liên hệ mình, tụi mình sẽ cùng cậu đi cắt! Một tiếng lão đại, cả đời là lão đại!"
Giang Nhạc Chương cuối cùng cũng hiểu cảm giác tự bê đá đập chân mình là như thế nào.
"Hay là nhân tiện cơ hội này đi khám tổng quát luôn đi?" Giang Nam Lộ thừa thắng xông lên, không kiểm tra thì cô ấy không yên tâm.
Giang Nam Lộ nghi ngờ cơ thể Cố Minh Khê có vấn đề.
"Mấy hôm trước mình vừa khám rồi." Cố Minh Khê cười nói: "Bác sĩ bảo cơ thể mình rất khỏe mạnh, nên mình không cần khám nữa. Mình đi cùng hai người."
Giang Nam Lộ và Giang Nhạc Chương đồng thời thở phào nhẹ nhõm: "Khỏe mạnh là tốt, khỏe mạnh là tốt."
"Tuần sau phim mới của mình là Nữ Đế khai máy, cậu có muốn tới chơi không?" Giang Nam Lộ lên tiếng mời mọc, cô ấy muốn đưa bạn thân đi giải khuây, đổi tâm trạng.