Vẻ ngoài của nàng ta trông chừng chỉ mười bảy, mười tám tuổi, khí chất thanh lãnh trầm tĩnh, có sự điềm đạm không phù hợp với tuổi tác, cứ như thể chỉ cần có nàng ta ở đó, dù trời có sập xuống, cũng có thể tìm được chỗ dựa. Là Điện chủ! Tần Uyển nhìn chằm chằm Điện chủ hết lần này đến lần khác, kinh ngạc trong lòng:
“Hồ tộc quả nhiên là người này đẹp hơn người kia.”
Nàng chắp tay hành lễ,
“Bái kiến Điện chủ.”
Ba con ấu tể nhà Điện chủ từ phía sau nàng thò đầu ra. Ba con ấu tể hóa thành hình người hoàn toàn, chiều cao khoảng một thước, cũng mặc áo lông hồ ly trắng, áo lông xù xì bọc lấy cục tuyết trắng nõn, tròn vo vo đặc biệt giống bánh trôi.
Ba con ấu tể, hai bé gái, một bé trai, lông mày ánh mắt ngũ quan cực kỳ giống nhau, nhìn là biết là sinh ba. Tần Uyển theo bản năng nhìn về phía Huynh Tỷ mình, chỉ có thể cảm thán một câu, Rồng sinh chín con, mỗi con một khác, nhà nàng tuy chỉ có tám con, nhưng cũng mỗi con một vẻ.
Ba đứa bé dưới ánh mắt của Điện chủ, bước ra từ phía sau nàng, đứng thành hàng trước mặt Tần Uyển, cùng chắp tay, hành lễ, đồng thanh hô to:
“Học trò bái kiến Phu tử. Phu tử đại nhân mạnh khỏe ạ”
Giọng nói non nớt, âm thanh đều tăm tắp, nhìn là biết đã được luyện tập ở nhà. Tần Uyển kinh ngạc và chấn động nhìn về phía Điện chủ:
“Ý gì đây? Coi chỗ ta là nhà trẻ mẫu giáo sao?”
Điện chủ lấy ra một cuộn ngọc trục đưa cho Tần Uyển, nói:
“Đây là lễ mọn.”
Nàng ta đưa rất khéo léo, vừa đủ để Tần Uyển nhìn thấy những chữ viết trên đó. Văn tự Nhân tộc, bốn chữ:
“Luyện Khí Thủ Trát”
Nhìn sơ qua đây có vẻ là một công pháp luyện khí thì phải. Điện chủ nói:
“Đây là thứ được tìm thấy dưới đống đổ nát của phòng Luyện Khí sau khi Thương Sơn Tông bị diệt môn, bên trong ghi chép cách luyện chế Ngọc Hộp Trữ Vật, Túi Trữ Vật. Nếu ngươi có được vật này, đặt thức ăn đã làm vào, có thể bảo quản rất lâu mà không bị hỏng. Một số Linh d.ư.ợ.c hái được trong núi, nếu không dễ bảo quản sẽ mất d.ư.ợ.c tính, đặt trong ngọc hộp thì không cần phải lo lắng.”
Tần Uyển hít một hơi sâu, nói:
“Quá quý giá, không dám nhận.”
Điện chủ nói:
“Không sao. Đây là truyền thừa của Nhân tộc. Tuy Hồ Điện trước đây cũng là một chi của Thương Sơn Tông, nhưng họ là Nhân tộc, chúng ta là Yêu tộc, họ cũng có nhiều điều không yên tâm về chúng ta. Rất nhiều cuộn da công pháp của Thương Sơn Tông, chúng ta có được cũng không học được.”
Lòng Tần Uyển thịch một tiếng, hỏi:
“Vậy Thảo Mộc Đại Toàn…cũng vậy sao?”
Lời phía sau không hỏi ra, nhưng Điện chủ hiểu ý nàng, khẽ gật đầu. Tần Uyển thầm nghĩ:
“Mặt nạ của ta cũng bị l*t s*ch rồi nhỉ.”
Chẳng qua là bọn họ không nói ra mà thôi. Nàng lặng lẽ nhận lấy cuộn ngọc trục. Điện chủ cúi đầu dặn dò ba con ấu tể:
“Học hỏi bản lĩnh thật tốt từ Tiểu Yêu.”
Ba con ấu tể đồng thanh nói:
“Chúng con biết rồi ạ.”
Điện chủ xoa đầu chúng, ánh mắt lướt qua Tử Trưởng lão và Chích Diễm bọn họ, coi như đã thông báo, xoay người đi vào rừng núi, hóa thành một luồng bạch quang bay đi xa. Ánh mắt Tần Uyển rơi vào ba con ấu tể, hỏi editor:bemeobosua:
“Các con tên là gì?”
Đứa ở giữa nói:
“Con tên là Nguyệt Đại Đại.”
Nàng chỉ sang bên trái, nói,
“Đây là nhị muội con, tên là Nguyệt Nhị Nhị, đây là tiểu đệ con, Nguyệt Tam Tam.”
Tần Uyển không nhịn được khóe miệng giật giật, đối với cách đặt tên của hồ tộc, nàng bái phục sát đất. Điện chủ trở về, ba con ấu tể ở lại đây, rõ ràng là để theo học tại một trường mẫu giáo nội trú.
Hiện tại Tử Trưởng lão, Chích Diễm, Hồ Tiểu Bạch, A Ngốc đều ở riêng, Tần Uyển và Hồ Tứ ở chung một phòng, Hồ Hoa Hoa dẫn sáu đứa Hồ Đại ở chung một phòng, bên cạnh còn có phòng của Xích Hồ.
Theo lý mà nói, nên xây thêm một phòng cho ba đứa nhỏ, để ba đứa ở cùng nhau là được. Nhưng ấu tể còn quá nhỏ, lại đang ở tuổi hiếu động, rừng núi lại nguy hiểm, vạn nhất xảy ra chuyện gì, Tần Uyển không đền nổi.
Tần Uyển hỏi Tử Trưởng lão và Chích Diễm, ai tình nguyện dẫn ba con ấu tể ngủ cùng. Chích Diễm nói:
“Ta là Hỏa Hồ ly, ta sợ ngủ quên sẽ nướng chín chúng nó.”
Ba con ấu tể đồng loạt rùng mình một cái, cùng nhau lắc đầu từ chối. Nguyệt Đại Đại kêu lên:
“Ta không muốn bị nướng chín đâu, lông ta đẹp như vậy nếu nướng chín sẽ thành Hắc Hồ mất, còn có mùi khét nữa”
Tần Uyển ngơ ngác một phen thầm nghĩ:
“Tiểu tử nhà ngươi là sợ bị xấu chứ không phải sợ c.h.ế.t sao?”
Nguyệt Nhị Nhị nói:
“Ta cũng không muốn ngủ với Tử Trưởng lão đâu, lỡ lão ấy ngủ say lại giật điện ta cháy khét thì khác gì ngủ với Chích Diễm Tỷ Tỷ đâu”
Tần Uyển nghĩ:
“Là sợ cháy khét hay sợ xấu như tiểu tử kia đây”
Nguyệt Tam Tam nói: “Ta muốn ngủ với Tần Uyển sư phụ thôi.”
Nguyệt Đại Đại và Nguyệt Nhị Nhị nghe thế cũng nháo nhào lên:
“Ta cũng thế, ta cũng thế,...”
Tần Uyển nhìn cảnh này sầu não nghĩ:
“Thôi xong rồi, khi không ở đâu lại rơi vào đầu quả nợ này đây.”
Nghĩ đến bọn Hồ Đại một tay thịt sạch trang trại của cô thôi đã chưa hết phiền lại gặp phải quả này lại nguy lớn. Tần Uyển liền nghĩ ngay đến việc đ.á.n.h bài chuồn nhìn về phía Tử Trưởng lão. Tử Trưởng lão ném lại một câu:
“Không phải đệ tử của ta, ta lại không nhận lễ mọn của Điện chủ.”
Nói xong, liền quay về phòng, tiếp tục luyện chữ. Tần Uyển nghĩ:
“Thôi xong rồi, đây là cái mà người ta gọi là họa vô đơn chí chứ đâu.”
Do dự một lát, nói với ba con Nguyệt Hồ ấu tể:
“Các ngươi tạm thời ở cùng ta.”
Xích Hồ gật đầu một cái, đặt cái giỏ mây đang đan dở xuống, đi theo Tần Uyển đến chỗ cần xây nhà. Tần Uyển lại bảo Hồ Nhị đi tìm Hồ Tiểu Bạch, nhờ Hồ Tiểu Bạch và Xích Hồ cùng xây thêm hai gian nhà cho ấu tể ở bên cạnh phòng nàng.