Nồi Sắt Hầm Thiên Kiếp

Chương 73

Trước đây khi xây nhà, sư phụ ngại mỗi lần đều phải tìm nàng chẻ ván gỗ làm vật liệu rất phiền phức, liền chẻ một lần rất nhiều, đủ để xây thêm vài căn, toàn bộ đều làm theo kiểu nhà ở của người trưởng thành, nói là nhỡ Hỏa Trưởng lão muốn đến ở, không cần phải chuẩn bị vật liệu nữa.

 

Tần Uyển đi đến căn nhà cách đó chưa đến sáu mươi thước, tìm thấy Xích Hồ đang đan giỏ mây, hỏi: 

 

“Cỏ hôm nay cho ăn hết chưa?”

 

Xích Hồ nói: 

 

“Ao cá và chuồng thỏ đều đã cho ăn cỏ rồi. Tối qua lại đẻ thêm hai ổ thỏ con, những con thỏ sinh ra mấy tháng trước ngày càng lớn, sắp không ở vừa nữa.”

 

Tần Uyển “ừm” một tiếng, nói: 

 

“Vậy mấy hôm nữa gọi cha ta, xây thêm một chuồng thỏ mới. Ngươi trước hết gác lại việc đang làm, đến giúp ta xây hai gian nhà.”

 

Phòng ngủ của nàng và hai gian nhà mới xây, dùng ván gỗ bắc một cây cầu hành lang nối liền. Hai gian nhà mới xây, một gian dùng làm thư phòng, gian còn lại là phòng ngủ của ba con Nguyệt Hồ ấu tể. Nàng nói với Xích Hồ: 

 

“Mấy ngày xây nhà và sửa chuồng thỏ này, ngươi ăn cơm cùng chúng ta.”

 

Ngày thường, Xích Hồ đều tự nấu ăn, thỏ trong chuồng và cá trong ao cứ tùy hắn bắt, muốn ăn gì thì tự làm. Nếu hắn muốn đổi khẩu vị ăn món khác, khi Hồ Tiểu Bạch và Chích Diễm đi săn, hoặc khi chế biến thức ăn, nấu cơm, hắn đến giúp một tay, sẽ được chia một ít thức ăn đã nấu chín.

 

Việc giảng bài đều diễn ra trong sân, cách cửa nhà Xích Hồ chưa đến sáu mươi thước, về cơ bản buổi học nào hắn cũng đến nghe ké. Hắn nhân tiện học được một ít kỹ năng nấu nướng, không dám nói là giỏi giang gì, ít nhất cũng có thể nấu chín thức ăn, không đến nỗi nướng cháy đen hoặc nấu nửa sống nửa chín editor:bemeobosua.

 

Ngôi nhà gỗ nhỏ của Tần Uyển nói nhỏ không nhỏ nhưng nói lớn cũng không lớn, nàng và Hồ Tứ ở thì thừa sức, thêm ba con ấu tể, chen chúc một chút cũng ở được, chỉ là không được rộng rãi mà thôi.  Ăn nhiều thỏ như vậy, da thỏ đều được giữ lại, thuộc da mềm mại, sau khi cắt may đơn giản, có thể dùng để trải giường làm chăn.

 

Chiều hôm đó, Tần Uyển dùng ván gỗ nhỏ làm ba cái giường nhỏ cho chúng, mỗi con ấu tể một cái chăn da thỏ, một cái gối da thỏ, và cả nệm da thỏ. Trước giờ ở chung với Hồ Tứ vốn rất yên tĩnh. 

 

Trừ những lúc Hồ Tứ hỏi nhảm ra thì cũng khá yên bình nhưng bây giờ lũ ấu tể này tới thì ngày tháng bình yên đấy có vẻ sắp kết thúc thật rồi. Năm con ấu tể chúng nàng ở trong phòng, hệt như năm người lùn sống trong ngôi nhà nhỏ của tiên.

 

Ba con Nguyệt Hồ ấu tể cũng như những hồ ly con khác, đều quen ngủ chen chúc dưới bụng mẹ, thỉnh thoảng còn trèo lên ngủ dưới đuôi. Giờ đây lần đầu tiên có giường riêng, lại là thứ chưa từng thấy bao giờ, chúng vui vẻ nhảy cẫng lên, cười khúc khích, tiếng cười khúc khích khúc khích khiến Tần Uyển vừa thấy hơi ồn ào, lại vừa thấy có chút vui tai.

 

Cái đẹp là thế, nếu đứa trẻ trông quá xấu xí, nước mũi lòng thòng, rồi lại nhảy nhót, ít nhiều sẽ khiến người ta thấy vô duyên. Nhưng nếu chúng trông như cục tuyết trắng, tiếng cười chứa đầy sự ngây thơ và niềm vui từ tận đáy lòng, liền cực kỳ dễ thương.

 

Hồ Tứ tuy nhỏ tuổi hơn chúng, nhưng tự nhận mình khai khiếu hóa hình sớm hơn chúng, là đại hài tử rồi, rất điềm tĩnh, không ồn ào cùng chúng, quay về phòng ôn tập bài vở. Nàng kéo tấm ngọc bản nhỏ luyện chữ của mình từ dưới gầm giường ra, dùng ngón tay luyện chữ trên ngọc bản.

 

Ngọc bản là Tần Uyển nhờ Tử Trưởng lão và Chích Diễm đi tìm những viên ngọc thạch, ngọc trụ bị đổ nát trong đống phế tích, chọn loại có chất liệu trong suốt ít tạp chất, từ đống đoản kiếm trong hang học đường, chọn những đoạn kiếm sắc bén có mang kiếm, cắt thành hai loại kích cỡ A4, A5, rồi mài giũa một chút là có thể dùng được.

 

Nếu viết chữ trên đất, khí sẽ thấm qua đất mà tan đi, rất khó thành hình. Viết chữ trên ngọc, khí ngưng tụ mà không tán, có thể giữ được tương đối lâu hơn. Đạo hạnh của Hồ Tứ bọn họ đều yếu, đạo hạnh của Tần Uyển cũng không cao, khí yếu lực hư, viết chữ trên ngọc bản, chỉ có thể duy trì được nửa khắc là tan.

 

Họ viết gần hết một tấm ngọc bản chữ, cũng cần phải ngồi thiền điều tức hồi khí. Tần Uyển thấy Hồ Tứ bắt đầu luyện chữ, liền bảo ba con ấu tể yên lặng, mình thì cầm Luyện Khí Thủ Trát, khoanh chân ngồi trên giường, áp nó vào trán, đọc nội dung bên trong.

 

Ba con ấu tể thấy Tần Uyển khoanh chân ngồi thiền, thấy vui, cũng bắt chước ngồi thiền, nhưng tuổi nhỏ, hiếu động, ngồi chưa đến hai phút đã không chịu nổi, lại chạy đi xem Hồ Tứ luyện chữ, không hiểu được gì, liền chạy ra khỏi phòng, thấy Hồ Đại bọn họ đang luyện pháp thuật, chúng chạy đến một nơi cách họ không xa, cũng luyện những pháp thuật mình vừa học được.

 

Cả ba đều biết Thiên Hồ Huyễn Thuật, Băng Tiễn Thuật, Hỏa Cầu Thuật cũng biết một chút. Tử Trưởng lão cũng đang luyện chữ bên cạnh, nhưng vẫn phân nửa tinh thần lực theo dõi đám ấu tể này. Ngài không chỉ là Trưởng lão Tử Hồ tộc, mà còn là Trưởng lão Lôi Điện.

 

Trong Hồ Điện, dưới Điện chủ, có ba vị Trưởng lão là Lôi Điện, Ảnh Điện, Hỏa Điện, mỗi người phụ trách một Điện. Trong đó Lôi Điện chính là chịu trách nhiệm bảo vệ hồ tộc, tuần tra núi, loại trừ nguy hiểm, tránh để hồ tộc bị tàn sát, đều là trách nhiệm của Lôi Điện.

 

Điện chủ dám gửi ấu tể đến, rồi tự mình trở về, chính là vì có nàng ấy ở đây. Tần Uyển dùng thần niệm thăm dò vào Luyện Khí Thủ Trát, không thấy có chữ, mà có âm thanh dồn dập đổ vào trong đầu: 

 

“Đây là Luyện Khí Thủ Trát nhập môn mà đệ tử Luyện Khí Kỳ ngoại môn Thương Sơn Tông tu luyện, dạy cách luyện chế các Pháp bảo Nhất giai như Túi Trữ Vật, Túi Trữ Vật, Ngọc Hộp Trữ Vật, Pháp bảo Phi Kiếm, Cuốc Sắt Đào Đất, v.v., muốn học Luyện Khí, cần phải học cách khắc Phù văn trước…”