Nồi Sắt Hầm Thiên Kiếp

Chương 71

Hồ Tiểu Bạch triệu hồi Linh kiếm, tiếp tục luyện tập, bay được vài mét, lại rơi xuống núi. Tần Uyển nói: 

 

“Luyện tập nhiều vào. Hoặc là, Phụ Thân giao tiếp với Linh kiếm, bảo nó dính chặt vào lòng bàn chân, dính chặt rồi thì cho dù có bay lộn ngược trên trời cũng không bị ngã xuống.”

 

Lời nàng vừa dứt, liền thấy Hồ Tiểu Bạch lại đứng trên kiếm, rồi Linh kiếm đột nhiên vừa rung vừa lắc, trực tiếp hất hắn xuống, ngay sau đó kiếm liền bay đi bay lại trong núi, Hồ Tiểu Bạch đuổi theo phía sau, vừa đuổi vừa kêu: 

 

“Ngươi quay lại, quay lại, để ta đứng, chở ta bay…”

 

Dáng vẻ đó đặc biệt ngốc nghếch. Tần Uyển quay đầu nhìn A Ngốc: 

 

“Thanh kiếm này có Kiếm linh đúng không! Đây không phải là Phi kiếm dùng để làm công cụ di chuyển đúng không? Đưa nó cho phụ thân ta, không thấy lãng phí sao?”

 

A Ngốc giả vờ không hiểu ánh mắt của Tần Uyển, xoay người nhảy khỏi hàng rào, về phòng. Tần Uyển quay người, liền thấy Chích Diễm đang trầm tư nhìn chằm chằm Hồ Tiểu Bạch đang đuổi theo Linh kiếm, trong lòng thầm kêu không ổn, ngay sau đó liền thấy Chích Diễm lấy cái xẻng sắt ra.

 

Cái xẻng sắt cách mặt đất nửa thước, bay ngang. Chích Diễm cẩn thận bước lên, dang rộng hai tay, chao đảo bay về phía trước. Vì tốc độ rất chậm, thêm vào đó hai chân nàng tách ra, nửa ngồi kiểu tấn mã, đứng cũng coi như vững, chỉ là không có chút phong thái nào.

 

Tử Trưởng lão thấy Chích Diễm giẫm lên cái xẻng sắt toàn thân lửa bao quanh bay ra khỏi sân, sắp tiến vào rừng, lo lắng Linh hỏa trên xẻng sẽ đốt cháy núi, một tia sét đ.á.n.h qua, bùm, đ.á.n.h ngã cả Chích Diễm và xẻng sắt xuống đất. Trưởng lão nói với Chích Diễm: 

 

“Kiếm của Hồ Tiểu Bạch bay loạn, nhiều lắm là đập vỡ vài tảng đá, làm hỏng vài cái cây. Cái xẻng sắt của ngươi đi qua, ngọn núi còn cần nữa không? Muốn luyện thì ra bờ sông mà luyện.”

 

Chích Diễm bị sét đ.á.n.h run rẩy toàn thân, lẳng lặng bò dậy, cho đến khi Tử Trưởng lão quay người đi chỉ huy Hồ Hoa Hoa xây nhà, mới rón rén hỏi Tần Uyển: 

 

“Tiểu Yêu, lúc nãy ta bay có đúng không?”

 

Tần Uyển kiến thức ít ỏi, không biết Bổn Mệnh Pháp Bảo có thể dùng làm Pháp bảo phi hành không, nói: 

 

“Hay là, tỷ cứ luyện tập trước đã?” 


Dù sao cũng bay được, lỡ đâu có ngày gặp nguy hiểm trên mặt đất, có thứ này chở nàng bay đi, cũng coi như có một sự đảm bảo. Nhiều miệng ăn, nhu cầu thức ăn lớn, số lượng nuôi được không đủ nhét kẽ răng, mỗi ngày do Hồ Tiểu Bạch và Chích Diễm ra ngoài đi săn.

 

Hai người họ dựa vào sự tiện lợi của vũ khí, đều không thèm săn những con chạy trên mặt đất, săn hoặc là những con bay trên trời, hoặc là những con bơi trong nước. Việc nấu nướng thì do Tần Uyển chỉ đạo, Hồ Hoa Hoa dẫn theo Hồ Đại bọn họ ra tay làm, cuộc sống diễn ra rất náo nhiệt editor:bemeobosua.

 

Tần Uyển không cần bận rộn kiếm sống, lại có chút thời gian rảnh rỗi, bèn nhờ Tử Trưởng lão làm một bộ bàn ghế cho Phụ Thân,Mẫu Thân, Chích Diễm, các Ca Ca Tỷ Tỷ và cả A Ngốc. Bàn ghế làm xong, mỗi buổi chiều nàng dạy họ một canh giờ, học kiến thức trong Thảo Mộc Đại Toàn.

 

Tần Uyển không biết cách chế tạo ngọc trục, không thể sao chép. Ngọc trục là vật quý giá của Hồ tộc Hỏa Hồ, không có sự cho phép của Trưởng lão Hỏa Hồ, nàng không tiện cho người khác mượn đọc, chỉ có thể dạy từng chút một những gì mình đã học được cho họ.

 

Theo nàng thấy, dạy họ biết cách phân biệt Linh d.ư.ợ.c chỉ là thứ yếu, những chữ trong cuộn da mới là trọng điểm. Những chữ đó, mỗi chữ đều được viết một hơi liền mạch, nét bút từ đầu nối đến cuối, khí vận tự nhiên, quá giống với Phù văn. 

 

Những chữ trên tấm biển trước cổng Hồ Điện, tuy là Yêu văn, nhưng cách viết, khí vận cũng tương tự. Muốn viết ra những chữ như vậy, cần phải phối hợp với vận khí, khí quán vào chữ, chữ không tán, thì chữ thành. Khí đứt, thì chữ đứt, khí tán, thì chữ tán.

 

Nàng mơ hồ có cảm giác, nếu học được cách viết những chữ này, rất có khả năng vẽ Phù cũng có thể nhập môn. Hơn nữa, nếu sau này các Huynh Tỷ rời khỏi Thương Sơn Tông, khó tránh khỏi phải giao tiếp với con người, nếu không biết văn tự ngôn ngữ của Nhân tộc, ngay cả giao tiếp cũng khó khăn, rất dễ bị coi là hồ yêu ra ngoài làm loạn mà bị vây công tiêu diệt.

 

Nếu lời nói, hành vi, mọi thứ đều gần giống con người, biến thành hình người, sống lẫn trong Nhân tộc, cũng không phải là không thể. Sự đối đãi, mức độ khó sống sót trước và sau đó, là một trời một vực. 

 

Nàng tự nhiên muốn họ, dù đi đến đâu cũng có thể sống tốt. Nghệ nhiều không sợ áp lực, bản lĩnh có trong tay, dùng được cả đời. Tần Uyển vừa tự học, vừa dạy họ, đồng thời yêu cầu họ ngủ giường, ngay cả khi ngủ cũng cố gắng duy trì hình người.

 

Hồ Hoa Hoa, Hồ Tiểu Bạch và Hồ Đại bọn họ là lần đầu tiếp xúc với văn tự, cảm giác không rõ ràng, Tử Trưởng lão và Chích Diễm trước đây đã từng học chính quy, càng hiểu rõ sự khác biệt trong đó, cũng chạy đến nghe ké, cùng học chữ với bọn họ.

 

Tần Uyển mở lớp nửa tháng, họ mới học được hơn trăm chữ. Nàng không vội, nàng tự mình học được bao nhiêu thì học, dạy được bao nhiêu thì dạy. Trên đời có biết bao nhiêu kiến thức, làm sao mà học hết được. 

 

Hồ tộc tuổi thọ dài như vậy, muốn học thứ gì, sau này còn rất nhiều cơ hội. Buổi sáng, Tần Uyển đi săn cùng Chích Diễm ở bờ sông. Chích Diễm dùng xẻng sắt đ.á.n.h ch/ết một con cá tinh dài hơn một trượng kéo về. 

 

Hai người vừa đến trước cổng sân, liền thấy một cô gái trẻ tuổi mặc áo lông hồ ly trắng toàn thân tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo đẹp đến không giống người thật đang đứng trong sân.