Ta nhìn hai vị cô nương kia, bỗng nhiên thấy buồn cười.
"Thái hậu có ý tốt, thần phụ xin ghi nhận. Chỉ là việc này, vẫn cần Thừa tướng gật đầu mới được."
"Chuyện phía Thừa tướng, ai gia tự nhiên sẽ nói."
"Vậy lỡ như Thừa tướng không đồng ý thì sao?"
Nụ cười trên mặt Thái hậu nhạt đi một phần.
"Thừa tướng là do ai gia nhìn lớn lên, lời của ai gia, hắn sẽ không không nghe."
"Thái hậu nói chí phải." Ta gật đầu, giọng điệu cung kính, "Nhưng thần phụ xin mạo muội nói một câu –"
"Thừa tướng tuy là do Thái hậu nhìn lớn lên, nhưng nay người bên gối của hắn lại là th.i.ế.p. Hắn có nghe lời Thái hậu hay không, không liên quan đến th.i.ế.p. Nhưng trắc thất của hắn, phải do th.i.ế.p định đoạt."
Sắc mặt Thái hậu trầm xuống.
"Thừa tướng phu nhân khẩu khí lớn thật."
"Không phải khẩu khí lớn," ta mỉm cười, "mà là quy củ. Chính thất không đồng ý, trắc thất không thể vào cửa. Đây là luật pháp Đại Tề, Thái hậu trong lòng hẳn rõ nhất."
Từ Ninh Cung yên tĩnh trong giây lát.
Hai vị cô nương kia sợ đến mức sắc mặt tái mét.
Ngón tay Thái hậu gõ nhịp lên tay vịn, âm thanh không lớn không nhỏ.
"Thẩm Niệm Khanh, ngươi đừng quên, lương thảo mỗi năm của Trấn Bắc quân nhà ngươi, đều là do triều đình cấp."
Ta nghe hiểu rồi.
Đây là đang đe dọa ta.
Ta chậm rãi cong khóe môi.
"Thái hậu nói đúng lắm. Lương thảo của Trấn Bắc quân đúng là do triều đình cấp – nhưng người xét duyệt, vừa khéo lại là phu quân của th.i.ế.p."
Sắc mặt Thái hậu rốt cuộc cũng thay đổi.
"Ngươi –"
Ngoài điện bỗng truyền đến một tiếng thông báo.
"Cố Thừa tướng xin cầu kiến Thái hậu!"
Thái hậu sững sờ.
Ta cũng sững sờ.
Vì sao hắn lại tới đây?
Cửa điện đẩy ra, Cố Diễn Chi bước vào, mặc quan bào màu đen huyền, bước đi vững chãi.
Hắn hành lễ với Thái hậu trước, sau đó ánh mắt chuyển sang phía ta, dừng lại một nhịp.
"Thái hậu triệu kiến thê tử của thần, thần mới hay tin."
Thái hậu sắc mặt khó coi.
"Ai gia nói vài câu chuyện nhà với phu nhân của ngươi, Thừa tướng đã vội vã chạy đến rồi sao?"
"Thê tử của thần lần đầu vào cung, sợ nàng thất lễ mạo phạm đến Thái hậu." Cố Diễn Chi giọng điệu bình thản như nước, "Đặc biệt tới đón nàng về."
"Ai gia còn chưa nói xong đâu." Thái hậu chỉ vào hai vị cô nương kia, "Thừa tướng, ai gia chọn cho ngươi hai vị trắc thất, ngươi xem qua thử?"
Cố Diễn Chi thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn.
"Không cần."
Hai chữ, dứt khoát vô cùng.
Thái hậu ngẩn người.
"Thừa tướng, phủ của ngươi ngay cả thông phòng cũng không có –"
"Không cần đến."
"Vậy con cái thì sao?"
"Thần tự có sắp xếp."
Thái hậu cau mày.
"Sắp xếp thế nào?"
Cố Diễn Chi quay đầu nhìn ta.
Trong ánh nhìn đó có cảm xúc mà ta chưa từng thấy – cực nhạt, nhưng lại cực kỳ nghiêm túc.
"Con cái của thần, chỉ có thể là do thê tử của thần sinh ra. Người ngoài không cần nhọc lòng."
Hơi thở ta chợt nghẹn lại.
Cả điện lặng ngắt như tờ.
Thái hậu mặt mày xanh mét, hồi lâu không nói nên lời.
Cố Diễn Chi hành lễ với bà ta.
"Thái hậu hãy bảo trọng long thể, thần xin cáo lui trước."
Nói xong, hắn bước đến trước mặt ta, vươn tay ra.
Động tác giống hệt ngày đại hôn.
Khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay hơi lạnh.
Nhưng lần này, hắn nói thêm một câu.
"Đi thôi, về nhà."
Ta đặt tay lên tay hắn, được hắn nắm chặt rời khỏi Từ Ninh Cung.
Suốt dọc đường không ai lên tiếng.
Ra khỏi cổng cung, lên xe ngựa, rèm buông xuống, ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Ta lúc này mới mở miệng.
"Sao chàng biết th.i.ế.p vào cung?"
"Là ma ma nói cho ta hay."
"Sao chàng đến nhanh thế?"
"Vừa tan triều liền chạy tới."
Ta nhìn hắn, tim đập có chút nhanh.
"CHàng ở trên triều không phải nói không quan trọng sao? Vừa nãy trước mặt Thái hậu lại nói chỉ cần th.i.ế.p sinh – rốt cuộc câu nào mới là thật?"
Hắn im lặng một chút.
Ánh mắt rơi trên bàn tay ta đang đặt trong lòng bàn tay hắn.
Sau đó khẽ thu chặt năm ngón tay.
Lực đạo rất nhẹ, giống như sợ làm vỡ điều gì đó.
"Đều là thật."
Ta không nói gì.
Hắn cũng không nói gì.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh trên phố Trường An, tiếng bánh xe nghiến qua mặt đường đá xanh rất nhịp nhàng.
Lòng bàn tay hắn rất ấm.
Không giống với những gì ta từng nghĩ.
--
Kể từ lúc trở về từ cung, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.
Nói chính xác hơn, là Cố Diễn Chi đã thay đổi.
Thay đổi đầu tiên - hắn đã dọn ra khỏi thư phòng.
Đêm đó, ma ma mang theo mấy nha hoàn đem chăn đệm của hắn vào tẩm phòng của ta.
Nhìn chiếc gối được đặt ngay ngắn bên phải giường, nhất thời ta không nói nên lời.
"Thừa tướng nói, phu thê ở chung một phòng mới là lẽ thường tình." Ma ma cười hớn hở, "Lão nô đã chờ đợi ngày này, chờ đợi từ rất lâu rồi."
Thanh Hòa bên cạnh thì vui mừng đến đỏ cả mặt.
Ngược lại, tâm trạng ta lại khá bình thản.
"Chàng ấy đâu?"
"Còn đang ở tiền sảnh xử lý công văn, nói một lát nữa sẽ tới đây."
"Một lát" là bao lâu?
Câu trả lời là - giờ Tuất khắc ba, tức là khoảng tám giờ tối.
Khi hắn đẩy cửa bước vào, ta đang ngồi trên giường đọc sách.
Thứ ta đang đọc không phải là cuốn "Khuê phòng chi lạc".
Mà là một cuốn binh pháp.
Hắn liếc nhìn bìa sách, không nói gì cả.
Sau đó, hắn bước tới bàn, rót một chén nước.
Rồi đặt chén nước vào tay ta.
"Nghỉ sớm đi."
"Còn chàng thì sao?"
"Ta..." Hắn khựng lại một lát, như thể đây là lần đầu đối mặt với câu hỏi này, "Cũng nghỉ."
Ta chưa từng thấy Cố Diễn Chi thiếu tự nhiên đến thế.
Hắn cởi bỏ ngoại bào, chỉ mặc trung y rồi nằm xuống phía bên kia giường.
Hai người cách nhau trọn vẹn ba thước.
Khoảng trống ở giữa đủ để nằm thêm một người nữa.
Ta lặng lẽ đặt sách xuống rồi thổi tắt đèn.
Trong bóng tối, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.
Sau một hồi lâu -
"Chàng không ngủ được?" Ta hỏi.
"......Ừm."
"Có điều gì muốn nói cứ nói đi."
Lại thêm một khoảng lặng.
"Hôm nay ở chỗ Thái hậu, nàng không phải chịu ủy khuất gì chứ?"
Ta không ngờ hắn lại nói câu này.
"Không. Ta đã đáp trả lại rồi."
"Ta biết." Giọng hắn trong bóng tối rất trầm, mang theo một chút hơi ấm mà ta chưa từng nghe qua, "Nàng làm rất tốt."
Ta quay đầu nhìn về phía hắn.
Không nhìn rõ gương mặt, chỉ thấy một đường nét mơ hồ.
"Cố Diễn Chi."
"Ừm."
"Tại sao chàng không nạp trắc thất?"
Im lặng.
Lại một khoảng lặng dài hơn trước.
Sau đó hắn đáp -
"Bởi vì không cần thiết."
"Khi còn một mình thì ta cũng không có, giờ có nàng rồi... càng không cần thiết."
"Chàng không thấy câu này của mình kỳ lạ sao?"
"......Kỳ lạ ở đâu?"
"Người bình thường nói thì phải là 'vì ta chỉ thích nàng' hay đại loại như thế. Chàng nói 'không cần thiết' - đây là giọng điệu từ chối công văn, không phải từ chối mỹ nhân."
Hắn dường như im bặt.
Ta cứ ngỡ hắn giận rồi, đang định nói gì đó để hòa hoãn bầu không khí.
Thì bỗng cảm thấy khoảng cách ba thước kia thu ngắn lại một tấc.
Giọng hắn gần hơn một chút.
"Vậy nàng muốn nghe kiểu nào?"
Tim ta hẫng một nhịp.
"......Chàng bảo xem."
Lại gần thêm một tấc nữa.
Hơi thở của hắn phả lên mái tóc ta.
"Ta chưa từng nói lời như thế."
"Nàng dạy ta đi."
Toàn thân ta bàng hoàng.
Vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất kinh thành, người nắm giữ quyền cao chức trọng như Cố Diễn Chi, lại đang trong tẩm phòng tối om, dùng giọng nói thấp nhất có thể mà hỏi ta -
Nàng dạy ta đi.
Mặt ta bỗng nóng bừng lên.
"Chàng..."
"Chẳng phải nàng nói ta không biết lãng mạn sao?" Giọng hắn mang theo ý cười nhạt nhòa, "Vậy thì dạy ta."
"Chàng nghe thấy hết?!"
"Mỗi lời nàng nói với Phụ thân ở trong sân, ta đều nghe thấy cả."
"Kể cả-"
"Kể cả cuốn 'Khuê phòng chi lạc' kia."
Ta chỉ muốn tìm khe hở mà chui xuống giường.
"Chàng lật gối của ta?!"
"Không. Lúc ma ma dọn chăn đệm nó rơi ra ngoài."
Ta tiêu đời rồi.
Thật là mất mặt.
Hoàn toàn xong đời.
Rồi trong bóng tối, một bàn tay luồn qua chăn, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay ta.
Mười ngón tay đan xen, nắm rất chặt.
"Thẩm Niệm Khanh."
Đó là lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên húy của ta.
"Ta không quá thành thạo những việc này, nhưng ta đang học."
"Hãy cho ta thêm chút thời gian."
Ta không nói gì, nhưng ngón tay lại vô thức nắm chặt lấy tay hắn.
Đêm đó, chúng ta không làm gì cả.
Chỉ đơn thuần nắm tay nhau, ngủ ngon suốt cả đêm.
Nhưng đó lại là đêm ta ngủ ngon nhất kể từ khi gả vào phủ.
--
Một tháng sau ngày thành thân, trong kinh thành bắt đầu dấy lên một đợt lời đồn mới.
Khởi nguồn là việc Thừa tướng phu nhân đã liên tiếp ba lần xuất hiện trên cỗ kiệu quan của Thừa tướng.
Lần đầu là lúc trời mưa, hắn sai người đưa kiệu tới đón ta.
Lần thứ hai là khi ta tới quan thự đưa cơm trưa cho hắn, hắn trực tiếp bảo ta lên kiệu của hắn về phủ.
Lần thứ ba là khi chúng ta cùng đi dự tiệc, hắn chẳng ngại mặt các vị văn võ bá quan mà bảo ta lên kiệu trước, còn bản thân thì cưỡi ngựa đi bên cạnh.
Đây đâu phải cỗ kiệu bình thường, mà là kiệu quan của Thừa tướng Đại Tề.
Theo quy chế nhất phẩm, kiệu bốn người khiêng, chỉ có Hoàng đế và gia quyến các quan tam phẩm trở lên mới đủ tư cách ngồi.
Ta ngồi đương nhiên là không vấn đề gì.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, hắn không ngồi mà lại nhường cho ta ngồi.
Kinh thành bùng nổ.
"Các ngươi đã nghe tin gì chưa? Cố Thừa tướng vì phu nhân mà thà chịu mưa cưỡi ngựa!"
"Chẳng phải Thừa tướng vốn là tảng băng lạnh lùng sao? Từ bao giờ lại trở nên chiều chuộng thê tử đến vậy?"
"Nghe nói mỗi ngày Cố Thừa tướng đều dậy sớm nấu cháo cho phu nhân! Chính tay hắn nấu đấy!"
"Thật chứ? Người đàn ông đến tấu chương cũng phải để kẻ khác chuyển tay mà cũng tự mình nấu cháo ư?"
Những lời đồn thổi này muôn hình vạn trạng, thật giả lẫn lộn.
Nhưng có một điều là sự thật.
Hắn thực sự đang nấu cháo cho ta.
Mỗi ngày vào giờ Dần, hắn đều thức dậy, trước hết vào bếp hầm cháo, rồi mới tới thư phòng xử lý công vụ.
Đợi đến khi ta thức dậy vào giờ Mão, bát cháo vừa hay vẫn còn ấm nóng.
Ta hỏi vì sao không để người trong bếp nấu.
Hắn đáp: "Họ không biết nàng ăn cháo hạt sen thì phải bỏ tim, uống cháo táo đỏ thì phải thái nhỏ."
Ta im lặng rất lâu.
"Sao chàng biết được?"
"Nhìn ra được cả thôi. Lần đầu uống cháo hạt sen nàng nhíu mày, lần thứ hai uống cháo táo đỏ nàng lại nhai rất lâu."
Hắn lại quan sát tinh tế đến thế ư?
"Vậy sao chàngkhông trực tiếp bảo với phòng bếp?"
Hắn không đáp câu hỏi đó, chỉ đẩy bát cháo về phía ta.
"Mau uống khi còn nóng đi."
Ta cúi đầu uống cháo, khóe mắt có chút cay cay.
Phụ thân nói không sai, cần phải tìm một người thuần khiết.
Thuần khiết không có nghĩa là không có quá khứ.
Mà là người đó đem tất cả tâm tư, đều dành trọn cho ta.