Niệm Hi - Nhất Khỏa Dữu Tử

Chương 3

[9]

Sang hôm sau, cuối cùng Tưởng Niệm Chi cũng quay trở lại công ty làm việc.

Tôi nhanh chóng lao vào phòng làm việc của anh với chồng tài liệu ôm trên tay.

Xui xẻo là lại đúng ngay lúc Tưởng Niệm Chi không mặc áo, tay còn đang bôi thuốc mỡ lên miệng vết thương.

Cơ ngực này, cơ bụng này...

Xem ra cho dù có tất bật làm việc thì anh ấy vẫn duy trì được thói quen tập thể dục thường xuyên nhỉ.

「 Gõ cửa.b」

Tôi chán nản quay ra ngoài, sau khi gõ cửa đủ ba lần, lại đi vào trong phòng thêm lần nữa.

「 Chuyện này, có ổn không vậy? 」

Tưởng Niệm Chi không hề ngước lên nhìn tôi, ngữ điệu vẫn thiếu đánh như xưa:

「BSao nào, muốn nối lại tình xưa à? Anh không muốn yêu lại người cũ đâu. 」

Vốn dĩ tôi muốn đáp trả, nhưng khi nhìn thấy những vết sẹo chồng chất trên cơ thể của anh, tôi lại ngập ngừng.

Trên lưng của Tưởng Niệm Chi có nhiều vết bầm xanh tím, thậm chí có nhiều chỗ bị rách da vẫn chưa lành.

Bất chợt tôi nhớ lại khi còn học cấp III, tôi cũng đã từng sơ cứu vết thương cho anh giống như thế này, lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng anh ấy bị thương trong lúc đánh nhau với người khác thôi.

Không ngờ là những vết thương đó lại là do người nhà mang lại...

「 Hay là, để em giúp anh nhé? 」

Giả vờ tỏ ra thoải mái, tôi vừa đi đến nhận lấy lọ thuốc mỡ trên tay của Tưởng Niệm Chi, vừa trêu chọc anh.

「 Em nghe nói lần trước anh cùng đi ăn tối với con gái của ông chủ một công ty khác, sau đó còn cùng nhau đi xem phim nữa. Sao lúc đấy không nhờ cô ấy bôi thuốc lên vết thương giúp anh luôn? 」

Tưởng Niệm Chi cười giễu cợt, đáp:

「 Đúng là không thua kém gì con Golden Retriever của em. 」

「 Những gì em hỏi anh hôm qua, anh đã sắp xếp xong hết rồi. Em cầm lấy rồi xem qua thử đi. 」

Nhìn sang chồng tài liệu được xếp gọn gàng đặt bên cạnh, trên đó ghi lại đầy đủ chi tiết câu trả lời cho những câu hỏi ngớ ngẩn mà tôi đã hỏi anh ngày hôm qua.

「 Sao vậy, hay là ý định thực sự của em không phải là muốn hỏi những chuyện này, mà là muốn tìm cớ để có được WeChat của anh? 」

Miệng của tôi vẫn còn rất đau sau khi bị thương.

Trong lòng tôi thầm càu nhàu, ôm chồng tài liệu trên tay, sau đó rời đi.

... ... ...

[10]

Vừa ra khỏi văn phòng, tôi nhận được một cuộc gọi từ Khương Dương.

「 Chị ơi, chị nhanh về nhà đi. Khương Hàm vừa nghe chuyện chị trở về liền đến nhà làm loạn. 」

Khương Hàm là chị gái ruột của Khương Dương, cả hai đều là con của ba dượng tôi.

Trái ngược với mối quan hệ thân thiết giữa tôi và Khương Dương, Khương Hàm là người luôn bắt nạt tôi trong suốt những năm học cấp III.

Sau khi xin nghỉ phép ở công ty, tôi vội vàng trở về nhà.

Về đến nhà, tôi thấy mẹ tôi ngồi trên ghế sofa, không nói một lời, Khương Dương khi nhìn thấy tôi thì nhanh chóng chạy đến.

「 Khương Hàm đã về rồi. 」

Nhìn sắc mặt tái nhợt của mẹ, tôi hận bản thân mình vì đã không trở về sớm hơn.

Có vẻ như Khương Hàm lại chọc tức mẹ tôi, bà nghẹn ngào nấc lên từng hồi.

Tôi im lặng, siết chặt nắm đấm.

Không biết đến khi nào thì những ngày như thế này mới thật sự kết thúc được đây.

「 Khương Dương, xin lỗi con. 」

Khi mẹ tôi lên tiếng, giọng nói có vẻ như rất mệt mỏi yếu ớt:

「 Đã gây rắc rối cho con rồi, con hãy tập trung chăm chỉ học tập nhé. 」

Tôi lo lắng, vội bước đến bên cạnh mẹ, hỏi:

「 Mẹ, mẹ có ổn không? Khương Hàm có làm gì tổn hại đến mẹ không? 」

Mẹ tôi lắc đầu, đáp:

「 Không sao, con đừng lo. Cũng may nhờ có Khương Dương ở đây. 」

「 Chị ơi chị đừng lo, em sẽ không để cho Khương Hàm bắt nạt mọi người đâu. 」

Tất cả cũng trách do tôi quá yếu đuối, đã không thể tự bảo vệ bản thân, nay đến người nhà của mình lại càng không bảo vệ được.

Khương Dương tức giận nói tiếp:

「 Khương Hàm biết chị quay về, chị ta đến đây để bắt dì đuổi chị ra nước ngoài trở lại, hình như chị ta biết chị đang làm việc ở công ty Trí Viễn nữa. Chị, hay là chị xin nghỉ việc đi. 」

Suy nghĩ một lúc, tôi từ chối:

「 Dù chị có nghỉ việc thì cũng vô dụng thôi, chỉ cần chị vẫn còn ở lại đây thì cô ta vẫn sẽ tìm cách gây khó dễ thôi. 」

Khương Dương hỏi:

「 Vậy chị định ra nước ngoài lần nữa sao? 」

Tôi không nghĩ đến chuyện này.

Số phận thật khéo trêu người, khi tôi nghĩ rằng sau khi thi Đại học xong thì sẽ thoát khỏi bọn người Khương Hàm, nhưng sau đó tôi lại phát hiện ra cô ta là con gái của ba dượng tôi.

Chuyện này xảy ra trong kỳ thi tuyển sinh Đại học, tôi là người biết cuối cùng.

Ngày hôm đó mẹ vui mừng kể cho tôi nghe, bà ấy đã tìm cho tôi một người ba mới, ông ấy là Chủ tịch của một công ty.

Tôi biết, mẹ của tôi rất yêu người đàn ông đó.

Cho đến ngày hai nhà hẹn gặp nhau, Khương Hàm cũng có mặt.

Khi nhìn thấy tôi, cô ta nhất quyết không đồng ý để ba của mình tái hôn.

Khương Hàm còn nói chuyện tôi và Tưởng Niệm Chi ở bên nhau, là loại người chẳng ra gì, ở trường chỉ biết bắt nạt bạn học khác.

Tôi muốn phản kháng lại, nhưng mẹ tôi đã ép buộc tôi phải chân thành xin lỗi Khương Hàm.

「 Tiểu Hi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. 」

Tôi càng nhượng bộ thì Khương Hàm càng thêm kiêu ngạo.

Cô ta không muốn để tôi yên, nhất quyết ép tôi phải ra nước ngoài, không chịu bỏ cuộc cho đến khi tôi không còn xuất hiện trong tầm mắt của cô ta nữa.

Cũng vì lẽ đó mà tôi đã từ bỏ việc học tập ở trong nước mà chọn ra nước ngoài du học.

Cùng lúc đó tôi cũng đã bỏ rơi Tưởng Niệm Chi.

Tôi quá hèn nhát, hèn nhát đến mức nghĩ rằng bản thân có thể thoát khỏi chuyện này chỉ bằng cách trốn chạy.

Trong suốt hai năm sống ở xứ người, tôi liều mạng học tập chăm chỉ để tăng cường vốn kiến thức của bản thân, để không còn cảm thấy tự ti nữa.

Tốt nghiệp trước kỳ hạn, tôi về nước sớm hơn dự định, dù sao thì vẫn không thể cứ mãi trốn tránh như vậy được.

... ... ...

[11]

Tôi biết, những chuyện sắp tới không thể tránh được.

Qua hôm sau, tôi đến công ty làm việc như thường lệ. Quả nhiên Khương Hàm cũng đến đây.

「 Giám đốc Khương quả nhiên là một cô gái xinh đẹp, tôi nghe nói đích thân giám đốc Tưởng đã mời cô ấy đến đây. 」

「 Đừng nói là giữa bọn họ có mối quan hệ mập mờ đấy nhé? 」

. . .

Nghe mọi người bàn luận về Khương Hàm, một thiên kim tiểu thư cao ngạo hơn người.

Khi Khương Hàm đi ngang qua bàn làm việc của tôi thì đột ngột ngừng bước, cô ta lên tiếng:

「 Sở Hi, là mày đấy hả? 」

「 Hai người quen biết nhau à? 」

Khương Hàm thản nhiên cười đáp:

「 Đúng vậy, chúng tôi quen biết nhau. 」

Cô ta đi đến trước mặt tôi, nói:

「 Tao cứ tưởng sau những chuyện xảy ra hôm đấy thì mày đã cuốn gói xéo ra nước ngoài và không bao giờ quay trở lại rồi chứ. 」

Tôi điềm tĩnh đáp trả:

「 Tại sao tôi không thể quay về? 」

Khương Hàm không hề nổi giận, hai tay cô ta khoanh trước ngực, nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay kể lại chuyện cũ:

「 Mày đã cướp mất gia đình của tao, bây giờ quay lại đây, mày nghĩ rằng thằng em trai Khương Dương vô dụng đấy của mày có thể bảo vệ được cho mày sao. Mày không nghĩ rằng cái nhà đấy luôn ghét bỏ mày à? 」

「 Nhà họ Sở chỉ có duy nhất một đứa con gái là tao thôi. 」

Cô ta vừa dứt lời, mọi người trong phòng đều im lặng, biểu cảm ai nấy đều giống hệt nhau, im lặng nhìn tôi hóng hớt kịch hay.

Giọng nói của tôi rất nhỏ:

「 Cô muốn tôi ra nước ngoài, tôi cũng đã đi. Tôi họ Sở, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện thay thế vị trí của cô. 」

「 Tôi chỉ muốn sống cuộc sống của chính mình. 」

[Bốp]

Tôi vừa nói xong, một cái tát như trời giáng lên mặt của tôi.

Cảm giác đau đớn này thật quen thuộc.

Trước đây, Khương Hàm cũng từng đánh tôi như vậy, bắt tôi quỳ xuống trước mặt cô ta, hèn mọn cầu xin cô ta rộng lòng tha thứ cho mình.

「 Mày cũng giống như con mụ mẹ của mày vậy, đê tiện hèn hạ. 」

Tôi cắn chặt môi dưới, cho dù trong lòng ngập tràn nỗi uất ức, nhưng chỉ có thể cắn răng nuốt ngược chúng lại vào bụng.

Tôi không thể liều lĩnh đối đầu với Khương Hàm mà không suy nghĩ được.

Mẹ tôi vẫn cần có tôi.

Cúi thấp đầu, tôi để mặc cho cô ta mặc sức xúc phạm mình.

「 Cô đang nói gì vậy! Sở Hi là một cô gái tốt, dựa vào đâu mà cô lại nói cô ấy như vậy?! 」

Một số cô gái ngồi bên cạnh lập tức đứng chắn trước mặt tôi, lên tiếng:

「 Cô không phải người trong công ty chúng tôi, nếu như có ân oán gì thì hãy đợi tan làm rồi hãy giải quyết đi. 」

「 Đúng đó! 」

Lần lượt trong phòng có những tiếng nói thay nhau nhằm ngăn chặn hành vi của Khương Hàm.

Tôi từ từ ngẩng đầu lên, những tiền bối, những người trước đây chưa từng đối xử tốt với tôi, hiện tại tất cả mọi người đều đứng lên bảo vệ tôi.

「 Ngay cả con gái của Tập đoàn Khương thị cũng không thể xúc phạm người khác như vậy được. 」

Khương Hàm bị mất mặt, cô ta cố đè nén lửa giận, nói:

「 Được, chuyện của chúng ta từ từ giải quyết. 」

Khương Hàm đã rời đi, còn tôi vẫn đứng ngây ngốc ở đấy.

Ngẩng đầu lên, tôi cố nén những giọt nước mắt.

Trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó tả, vô thức tôi liếc nhìn lên cánh cửa văn phòng đóng kín trên tầng hai.

Tưởng Niệm Chi không ở đây.

... ... ...

[12]

「 Sở Hi, cô đã làm gì chọc giận giám đốc Tưởng sao? 」

Một thực tập sinh khác đến an ủi tôi, còn đưa cho tôi một ly trà sữa.

「 Sao cô lại nói như vậy? 」

Cô ấy chỉ tay lên lầu, nói tiếp:

「 Khương Hàm được đích thân Tưởng Niệm Chi mời đến, lần trước tôi có lên đấy để đưa tài liệu, tôi nghe giám đốc Tưởng đặc biệt nhấn mạnh rằng khi nào cô có mặt ở công ty thi Khương Hàm sẽ đến đây. 」

Nói đến đây, cô ấy tức giận, vỗ mạnh lên đùi của mình:

「 Chẳng phải là muốn cô phải khó xử hay sao? 」

Tôi nhíu mày.

Tất cả những chuyện này đều là do Tưởng Niệm Chi sắp đặt.

Nhưng tại sao?

Nếu như anh ấy đã biết được mối quan hệ giữa tôi và Khương Hàm, nhưng tại sao vẫn làm như vậy?

「 Không lẽ là do giám đốc Tưởng nhìn trúng giám đốc Khương rồi? 」

Một số đồng nghiệp thấy bất công thay cho tôi, họ cảm thấy rằng tôi là vật hy sinh cho công cuộc theo đuổi tình yêu của Tưởng Niệm Chi.

Tôi luôn cảm thấy trong chuyện này còn có ẩn tình gì đó phía sau.

「 Sở Hi, giám đốc Tưởng gọi cô kìa. 」

Trùng hợp là tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh ấy.

Bên trong văn phòng.

Khi nhìn thấy tôi, Tưởng Niệm Chi không hề ngạc nhiên, tiện tay đưa cho tôi tờ khăn giấy, nói:

「 Lá gan của em nhỏ vậy, những gì trước đây anh dạy em đều tốn công vô ích. 」

Tôi không nhận tờ khăn giấy anh ấy đưa:

「 Tưởng Niệm Chi, anh là người gọi Khương Hàm đến đúng không? 」

Chấp nhận đứng trước nguy cơ bị đuổi việc, tôi nói hết những gì mình suy nghĩ trong đầu.

Những ngón tay thon dài của Tưởng Niệm Chi gõ nhẹ lên mặt bàn, không phát ra tiếng động.

Hành động này, tôi hiểu rất rõ.

Anh ấy thừa nhận tất cả những chuyện này đều là do mình sắp đặt.

「 Tưởng Niệm Chi, anh hận em đúng không? 」

Ngay từ đầu, tôi đã hận bản thân mình vì đã bỏ rơi anh.

Trong suy nghĩ của Tưởng Niệm Chi, tôi chỉ là một cô gái ăn xong thì chùi mép, sau khi lợi dụng anh ấy xong thì nhẫn tâm vứt bỏ.

Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của tôi mà như tự nói với chính mình:

「 Khương Hàm bắt nạt em như vậy, chẳng lẽ em cứ để mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm? 」

「 Sở Hi, không lẽ nếu không có Tưởng Niệm Chi thì em lại nhát gan như đám chuột nhắt hay sao? 」

Ngữ điệu của anh mạnh mẽ hùng hồn.

Nhưng tôi lại nhận thấy ẩn đằng sau đôi mắt ấy lại có vài giọt nước mắt còn vương lại.

Trong giọng nói có phần kích động.

Rốt cuộc thì Tưởng Niệm Chi còn giấu tôi những gì, tại sao hết lần này đến lần khác anh lại muốn tôi đứng ra đối đầu với Khương Hàm?

... ... ...