[5]
Khương Dương cao hứng nói:
「 Không phải, anh rể của em là con Golden Retriever lớn này đấy! 」
Ông quản gia bước đến, trên tay cầm dây xích dẫn theo bé cún Golden Retriever của tôi. Khi những thấy tôi, Vượng Tử đã vùng khỏi sợi dây, lao đến chỗ của tôi.
「 Gâu! 」
Tưởng Niệm Chi bị dọa sợ, vội vã bỏ chạy thật xa.
Trò mèo này của thằng nhóc Khương Dương này thực sự khá thông minh.
Hồi nhỏ Tưởng Niệm Chi từng bị chó cắn nên đó là lý do mà anh ấy rất sợ chó.
Vào một lần cách đây vài năm, trong lúc anh đưa tôi về nhà, tình cờ chạm mặt A Hoàng, bé cún hoang mà tôi thường hay cho ăn ở dưới lầu.
A Hoàng nghĩ rằng Tưởng Niệm Chi là kẻ xấu, không nói một lời, nó vội vàng lao đến bảo vệ tôi.
Kể từ sau ngày hôm đó, mỗi lần anh ấy đưa tôi về đều né khỏi phạm vi hoạt động của A Hoàng, đứng nhìn tôi đi lên nhà.
Không ngờ đã qua hai năm nhưng Tưởng Niệm Chi vẫn sợ chó hệt như năm nào.
「 Thấy anh rể của tao ngầu chưa! 」, Khương Dương vừa nhìn bạn học của mình vừa huýt sáo.
Tôi cúi người, đưa tay xoa xoa đầu của Vượng Tử.
Cuối cùng, trận chiến này cứ như vậy mà kết thúc.
「 Chị ơi, chị thật sự là chị dâu cũ của bạn học của em ạ? 」
Thằng nhóc dần phản ứng lại, biểu cảm khoa trương kéo tay tôi hỏi.
Tôi gật đầu.
「 Vậy tại sao trước đây hai người lại chia tay? Vừa nhìn đã biết anh ta không còn tình cảm với chị rồi. 」
「 Thằng nhóc này, em thì biết cái gì mà nói? 」
Khương Dương trầm ngâm suy nghĩ, sau đó lên tiếng:
「 Chắc chị không phải là loại người tồi tệ khiến người ta khó xử đâu đúng không. 」
... ... ...
[6]
「 Em nói nhảm gì vậy? 」, tôi gõ nhẹ lên đầu của Khương Dương.
「 Chị ơi, chị ra nước ngoài hai năm mới trở về, lẽ nào trong hai năm qua anh ta không quen bạn gái mới sao? 」
Cái bộ dạng của thằng quỷ nhỏ này vô cùng gợi đòn, nó nói thẳng ra:
「 Nếu như em đoán không nhầm thì màn hình khóa điện thoại của chị vẫn là ảnh của người đàn ông kia đúng không? 」
「 Tranh thủ rời khỏi đây nhanh lên. 」
Bị Khương Dương vạch trần bí mật của mình, tôi ngượng ngùng kéo thằng nhóc rời đi.
Tưởng Niệm Chi không đuổi theo.
Khương Dương nói không sai, ngay từ đầu thì tôi là người theo đuổi Tưởng Niệm Chi trước, mà trước khi năm học mới bắt đầu thì tôi cũng chính là người mở lời nói chia tay anh.
Tưởng Niệm Chi có hỏi lý do, nhưng tôi không trả lời.
Tôi đã chặn hết thông tin liên lạc với anh ấy, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh.
Giữa tiếp tục đi học và ra nước ngoài du học, tôi đã chọn cái thứ hai.
Vốn dĩ chương trình học này kéo dài ba năm, nhưng tôi đã hoàn thành nó sớm hơn một năm.
Sau khi trở về nước, tôi được nhận vào một công ty khá tốt với tư cách thực tập sinh.
Khi đang đắm chìm trong suy nghĩ thì đột nhiên Khương Dương vỗ nhẹ lên vai tôi.
「 Chị, hay là chị đi dàn xếp chuyện đó đi, em đang lo lắng cho cái mạng nhỏ này của mình lắm. 」
Vừa quay đầu lại, đúng lúc tôi nhìn thấy Tưởng Niệm Chi đang đứng cách chỗ chúng tôi không xa.
Anh ấy không sợ chó sao?
Khương Dương nuốt nước bọt, nói:
「 Chị, chị ở lại với Vượng Tử nhé. 」
Nói rồi thằng bé đặt sợi dây vào tay của tôi, sau đó co giò bỏ chạy thật nhanh về nhà.
Thằng nhóc này dám bán đứng chị gái mình để cầu vinh.
Tôi không dám cử động.
Dù biết rằng Tưởng Niệm Chi sẽ không làm gì mình, nhưng hình xăm trên tay của anh như một hồi chuông cảnh báo tôi.
Mặt dù sắc mặt của anh ấy tái nhợt, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng không có ý định rời đi.
Lúc này khoảng cách giữa tôi và anh không gần cũng không quá xa đối phương.
「 Tưởng Niệm Chi? 」
Tôi nhìn anh ấy, trái tim đã sớm rung động mãnh liệt.
Vành mắt của Tưởng Niệm Chi ửng đỏ, anh ấy bước lên phía trước một bước, nhưng sau đó đã dừng lại.
「 Đã lâu không gặp. 」
「 Em không có gì để giải thích với anh sao? 」
Đối mặt với lời chất vấn của anh, nhất thời tôi không nói được thành lời.
「 Chúng ta, nói chuyện chút nhé? 」
... ... ...
[7]
「 Chị ơi, sao chị lại về một mình vậy? Anh rể của em đâu? 」
Khương Dương đang ngồi ăn khoai tây chiên, thấy tôi chỉ về nhà một mình, tự dưng nó lại tỏ ra thất vọng.
「 Anh rể? 」
Tôi vội vàng dẫn Vượng Tử về nhà.
「 Lát về chị sẽ tính sổ với em sau. Bây giờ chị phải ra ngoài một lúc. 」
「 Chị, chị nhớ dẫn anh rể về cùng nhé! 」
Thằng quỷ nhỏ.
Tưởng Niệm Chi và tôi hẹn gặp nhau ở quán cà phê mà chúng tôi thường hay đến.
「 Em không ngờ là đã qua nhiều năm như vậy nhưng nơi này vẫn không thay đổi gì. 」
Nhìn thấy tôi đến, Tưởng Niệm Chi liền dập tắt điếu thuốc vừa mới châm.
「 Đã lâu không gặp, muốn ôn lại chút chuyện xưa không? Sau khi về nước thì em làm việc ở đâu? 」
Tưởng Niệm Chi tùy ý nghịch chiếc bật lửa trên tay, hỏi tôi.
「 Em vừa nhận được một lời mời, ngày mai sẽ đến công ty đấy phỏng vấn. 」
Ngữ điệu của anh ấy không chút gợn sóng:
「 Ừm. 」
「 Chúc em thành công. 」
Dẫu sao thì trước đây hai chúng tôi cũng chia tay không mấy êm đẹp, thế nên mặc dù đã trôi qua hai năm nhưng bây giờ gặp mặt nói chuyện vẫn thấy khó xử.
Sau vài lời trò chuyện, tôi nhờ cô bạn thân gọi điện cho tôi, mượn cớ có việc phải rời đi trước.
Tưởng Niệm Chi không chút hoài nghi.
Khi thanh toán, anh mở ví tiền ra. Bên trong là tấm ảnh chụp một cô gái đã ngả vàng.
Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh tuyệt đẹp phía sau, cô gái trong tấm ảnh kia không hề mỉm cười.
Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng nó đem lại cho tôi một cảm giác rất kỳ lạ không thể diễn tả được thành lời.
Sau khi trở về, tôi cố gắng phân tích tấm ảnh chụp kia trong đầu, sau đó tôi nhận ra rằng cô gái trong tấm ảnh kia có nhiều điểm tương đồng với tôi.
Nhưng tôi chưa bao giờ chụp tấm ảnh nào như vậy.
Nhất định người trong ảnh không phải là tôi.
Vậy nên cái tên viết tắt CX - không nhất thiết phải là Sở Hi.
Có lẽ người đó là bạn gái trước đây của Tưởng Niệm Chi.
... ... ...
[8]
Đêm đó, tôi đã có một giấc mơ rất dài, tất cả đều là hồi ức khi Tưởng Niệm Chi và tôi vẫn còn ở bên nhau trong những năm cấp III.
Khoảng thời gian đó tôi với anh như hình với bóng, bất cứ khi nào tôi chạm mặt nhóm người của Khương Hàm, Tưởng Niệm Chi chỉ cần bước về phía trước thì đám người kia sẽ thất vọng, lập tức rời đi.
Lúc đó tôi đã nghĩ, giá như mình có thể trốn phía sau lưng của anh ấy cho đến hết cuộc đời thì tốt biết mấy.
Nhưng sau đó tôi nhận ra, có rất nhiều chuyện anh không thể nào ngăn chặn chúng thay tôi được.
Ngày hôm sau, tôi thức dậy sớm, thay sang một bộ đồ công sở chỉn chu.
Hôm nay là ngày tôi đến nhận phỏng vấn ở công ty Trí Viễn.
Cuộc phỏng vấn đầu tiên diễn ra vô cùng suôn sẻ, kinh nghiệm từng du học ở nước ngoài cũng giúp tôi ghi thêm điểm.
Mãi cho đến giai đoạn cuối cùng.
Khi công ty phân bố chức vụ công tác, tôi nhìn thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc.
Không đúng, tại sao lại có thể trùng hợp như vậy được?
「 Sở Hi, để tôi giới thiệu với cô, đây là giám đốc sẽ giám sát cô trong quá trình thực tập, giám đốc Tưởng. 」
Tưởng Niệm Chi thu hồi nụ cười, anh nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập hàm ý sâu xa.
Nhất thời đầu óc của tôi trống rỗng, máy móc lên tiếng:
「 Chào giám đốc Tưởng. 」
Không ổn chút nào.
「 Tiếp theo hãy để giám đốc Tưởng dẫn cô đi tham quan một vòng để làm quen với tình hình trong công ty chúng ta nhé. 」
Không phải Tưởng Niệm Chi còn chưa thi đậu Đại học sao? Tại sao chỉ trong vòng hai năm mà anh ấy đã ở vị trí giám đốc công ty rồi?
Trong đầu tôi ngập tràn vô số câu hỏi, nhưng lại không thể nói được thành lời.
Dù sao thì chính bản thân của tôi đã tự chọn đi trên con đường của một người xa lạ.
Đột nhiên Tưởng Niệm Chi ngừng bước, tôi như người mất hồn, trong vô thức đã va trúng tấm lưng rắn chắc của anh ấy.
Trên đỉnh đây truyền đến tiếng cười khẽ, anh hỏi:
「 Sợ à? 」
「 Em yên tâm. Từ trước đến nay anh là người công tư phân minh. 」
Trong lòng tôi thầm gào thét: Công tư phân minh gì chứ?! Chẳng phải con người Tưởng Niệm Chi anh từ trước đến giờ luôn là có thù tất báo hay sao!
「 Dẫu sao chúng ta cũng từng là bạn học cũ, từ giờ nhất định anh sẽ chiếu cố cho em. 」
Chỉ mới ngày đầu tiên đi làm mà đã bị dày vò như vậy, tôi cắn răng, báo cáo lại nhiệm vụ công việc cho Tưởng Niệm Chi, giả vờ như hai chúng tôi chỉ là người xa lạ giao tiếp trong công việc với nhau.
Nhưng từ lời của nhóm thực tập sinh mới truyền tai nhau, tôi nghe ngóng được một số tin đồn liên quan đến Tưởng Niệm Chi.
Thực chất Tưởng Niệm Chi là con trai riêng của ông chủ công ty này - Tưởng Tiến. Ông ta chỉ vừa mới nhận lại anh vào hai năm trước.
Còn Tưởng Xuyên, con trai của người vợ lớn thì do tuổi tác vẫn còn nhỏ, chưa đủ điều kiện để tiếp quản công ty.
May mắn là mối quan hệ giữa Tưởng Niệm Chi và Tưởng Xuyên khá tốt, anh ấy cũng có một chỗ đứng trong nhà họ Tưởng.
Nhưng nếu nói khó nghe hơn thì là thuộc dạng ăn nhờ ở đậu.
Cùng lắm thì trong công ty có thêm một biển tên chức vụ thôi.
「 Con riêng thì có sao? Ít nhất thì giám đốc Tưởng rất điển trai! 」
Một thực tập sinh cảm thấy bất bình, tức giận lên tiếng.
「Mặc dù giám đốc Tưởng trông có vẻ khó hòa hợp được với mọi người, nhưng anh ấy là một người nhã nhặn lịch thiệp. Lần trước con gái của chủ một công ty đối tác của chúng ta đã phải lòng anh ấy, tuy giám đốc Tưởng không thích nhưng vẫn dành cả buổi chiều để đi mua sắm cùng cô ấy, sau đấy còn cùng nhau đi xem phim.」
「 Kể cả khi nói từ chối cô gái kia, anh ấy cũng khéo léo nói rằng do cảm thấy bản thân không xứng với cô ấy. 」
Mọi người trò chuyện rôm rả, tôi thất thần ở bên cạnh lắng nghe.
「 Sở Hi, nước tràn rồi kìa! 」
Đột nhiên nghe thấy tiếng ai đó hét lớn, lúc này tôi mới chợt nhận ra rằng nước trong ly trà đã tràn ra ngoài.
「 Đang nghĩ gì vậy? Trông cô thất thần quá. 」
Tôi lắc đầu, không nói gì.
Tưởng Niệm Chi không sắp xếp bất kỳ nhiệm vụ nào cho chúng tôi, những công việc thực tập sinh thường làm, trong ngày thực tập đầu tiên, chúng tôi chỉ quanh quẩn làm mấy công việc lặt vặt trong công ty.
Tưởng Niệm Chi và tôi đã không còn mối liên kết gì với nhau nữa rồi.
Khi tôi bị tiền bối trong công ty nhắm đến, anh ấy nhắm mắt làm ngơ; khi tôi bị mắng vì mắc lỗi trong công việc, anh giả vờ như không biết gì, hoàn toàn giống như một người xa lạ.
Nhưng qua hôm sau, tôi không thấy anh ấy đến công ty.
「 Cô không biết gì sao? Người nhà họ Tưởng vừa được cử đến đây, nói không chừng giám đốc Tưởng sẽ lại bị bọn họ lôi ra bắt tội. 」
Tôi thắc mắc hỏi:
「 Bắt tội? 」
Có một thực tập sinh nắm được nội tình, kể lại:
「 Mẹ ruột của giám đốc Tưởng đã qua đời, hiện tại anh ấy đang ăn nhờ ở đậu nhà người khác. Dù chỉ là một chức vụ bù nhìn trong công ty nhưng anh ấy cũng sẽ vô tình chạm vào lợi ích của người khác. 」
「 Bình thường ba của giám đốc Tưởng đã chẳng đối xử tốt với anh rồi, có lẽ bây giờ ông ta đang trút giận lên người anh ấy cũng nên. 」
Những chuyện này, Tưởng Niệm Chi hoàn toàn không kể lại cho tôi nghe.
Sau khi về nhà, tôi nhờ Khương Dương điều tra phương thức liên lạc với Tưởng Niệm Chi.
Tôi: [Tưởng Niệm Chi, trong cuộc họp vừa rồi tôi vẫn còn một số điều chưa hiểu rõ, anh có thể vui lòng nói lại cho tôi biết được không?]
Tuy nhiên không hề có phản hồi lại.
... ... ...