Niệm Hi - Nhất Khỏa Dữu Tử

Chương 4

[13]

「 Ý của anh là gì? 」

Chỉ trong một giây, Tưởng Niệm Chi đã hoàn toàn vứt bỏ cảm xúc trước đó của mình, quay trở lại dáng vẻ điềm tĩnh như ngày thường.

Nhưng ngay vào lúc này, anh ấy lại đem lại cho tôi một cảm giác rất đỗi xa lạ.

Hoặc nói theo cách khác, cảm giác này càng đặc biệt trở nên mạnh mẽ kể từ lúc tôi đặt chân đến công ty này.

Hai năm, thật sự có thể khiến một người thay đổi nhiều đến như vậy sao?

Tưởng Niệm Chi trước đây vốn là một người có ý chí phấn chấn, không phải là người từng trải như hiện tại, luôn mang lại cho người khác một cảm giác ngột ngạt, đau buồn.

Thậm chí chỉ trong vòng hai năm mà anh ấy cũng đã thay đổi cả sở thích của mình.

Trước đây anh không hề thích uống cà phê đắng, nhưng giờ đây, trên bàn làm việc của anh mỗi ngày đều phải có một ly Americano.

Đắng như vậy, tại sao Tưởng Niệm Chi lại có thể uống nó được chứ?

Điều quan trọng hơn nữa là Tưởng Niệm Chi trước đây sẽ không để Khương Hàm về phía tôi.

Anh sẽ đứng chắn trước mặt tôi, giúp tôi ngăn chặn hết mọi việc.

Tưởng Niệm Chi, thật sự đã thay đổi rồi sao?

Anh ấy thực sự rất hận tôi?

Rốt cuộc thì anh ấy đã từng trải qua những chuyện gì? Cô gái trong tấm ảnh kia là ai?

Nếu như Tưởng Niệm Chi đã tìm được tình yêu mới, tại sao lại còn hỏi tôi những chuyện này?

Trong lòng tôi có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi anh, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

「 Tưởng Niệm Chi có tồn tại hay không, đối với em có quan trọng không? 」

「 Nếu là quan trọng, tại sao em lại không chút do dự mà đẩy anh ra? 」

Anh ấy không trả lời câu hỏi của tôi.

「 Hãy suy nghĩ lại cho thật cẩn thận, lý do gì mà trước đây em từng thích tôi? 」

Mọi nghi ngờ của tôi đều kết thúc ở câu hỏi này của Tưởng Niệm Chi.

Đúng vậy, lý do gì mà tôi lại thích anh ấy?

Bởi vì Tưởng Niệm Chi bảo vệ tôi, và có khả năng bảo vệ tôi.

Dù cho cuộc sống của anh có vùi trong một mớ hỗn độn, thì anh vẫn sống một cuộc sống tự do không bị ràng buộc.

Anh ấy có thể kiên cường đối mặt với mọi chuyện, và dám cự tuyệt theo cách riêng của mình.

Giống như là, một mặt khác của tôi.

Tưởng Niệm Chi vạch trần tôi:

「 Bởi vì em khao khát muốn được trở thành một người như anh, nên em muốn đến gần anh, ở bên cạnh anh. 」

「 Nhưng khi đứng trước việc lựa chọn giữa anh và trốn chạy, thì em đã chọn cái thứ hai. 」

「 Sở Hi, em thực sự cứ muốn tiếp tục trốn chạy như vậy sao? 」

Tưởng Niệm Chi nhìn qua ánh mắt của tôi, như thể muốn nói những lời này cho một người khác nghe vậy.

Nếu như anh không nói những lời đó với em, vậy thì Sở Hi kia là ai?

... ... ...

[14]

Một loạt sự thật không thể chối cãi đổ ập đến khiến não bộ của tôi làm việc quá tải.

Đôi mắt của Tưởng Niệm Chi dần đỏ lên.

「 Đừng nghĩ rằng em chỉ đơn độc một mình, xung quanh em vẫn còn rất nhiều người sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ em. 」

「 Em trai của em, những người bạn của em, kể cả những người đồng nghiệp em chỉ mới vừa quen biết. 」

「 Rốt cuộc thì em đang sợ hãi điều gì? 」

Bản thân tôi biết Khương Hàm đã làm việc sai trái, nhưng vì hiện thực nên đã cúi đầu chấp nhận.

Tôi sẵn lòng đâm lao thì phải theo lao, nhẫn nhịn chịu đựng hết thảy mọi chuyện.

Tôi nghĩ rằng chỉ cần mình có thể né tránh được mũi dùi của Khương Hàm chĩa về phía mình, dần dần mọi chuyện sẽ lắng xuống theo thời gian.

Nhưng cô ta lại không hề nương tay với hai mẹ con của tôi.

Sau khi sương mù tan đi, nhiều chuyện dần được sáng tỏ.

Tưởng Niệm Chi đang cố gắng thuyết phục tôi, khuyên tôi hãy can đảm đối mặt với mọi chuyện, khuyên tôi hãy dũng cảm lên.

「 Tưởng Niệm Chi, cảm ơn anh. 」

Tôi mỉm cười nói:

「 Em biết mình nên làm gì rồi. 」

Nhìn dáng vẻ hiện tại của Tưởng Niệm Chi, tôi đã nghĩ thông suốt rồi.

Có vẻ như cô gái có cùng tên viết tắt giống tôi mới là người phù hợp với Tưởng Niệm Chi hơn.

Chuyện của tôi và anh, nay chỉ còn lại là quá khứ.

「 Tưởng Niệm Chi, em thành tâm chúc phúc cho anh. Hình ảnh trong ví của anh, hẳn rất quan trọng với anh nhỉ. 」

Nghe tôi nói vậy, anh nhướng mày hỏi:

「 Em nhìn thấy rồi sao? 」

Khi nhắc đến cô gái trong tấm ảnh, trên khuôn mặt của anh ấy để lộ vẻ nhẹ nhõm hiếm thấy.

「 Bây giờ em cũng đã nhìn thấy rồi, những gì anh nói không còn quan trọng nữa. 」

Tưởng Niệm Chi lấy tấm ảnh từ trong ví ra, nhìn tôi và nói:

「 Anh không phải là cậu ta. 」

Nhìn tấm ảnh đấy, người con gái trong tấm ảnh 99% trông giống tôi.

Tôi không hiểu ý của anh ấy là gì.

Tưởng Niệm Chi chậm rãi giải thích:

「 Anh là cậu ta đến từ tương lai. 」

「 Anh chỉ muốn đến cứu vợ của anh, là tương lai của em. Tấm ảnh chụp này chính là cô ấy. 」

Khi Tưởng Niệm Chi nhắc đến cô gái ấy, đôi mắt của anh hiện lên ý cười, đó là một sự dịu dàng mà tôi chưa từng thấy trên khuôn mặt của Tưởng Niệm Chi mà tôi biết, đó là một tình yêu được góp nhặt lại sau bao nhiêu khó khăn trắc trở.

Ngữ điệu của anh ấy càng trở nên lạnh lẽo, anh nói:

「 Cô ấy đã tự kết liễu cuộc đời mình vì căn bệnh trầm cảm. 」

「 Nếu như em muốn nghe câu chuyện của tụi anh, anh có thể kể cho em nghe. 」

Tưởng Niệm Chi bắt đầu kể lại câu chuyện của anh, như một bảo vật trân quý.

「 Anh từng nghĩ chỉ có duy nhất bản thân mình vùng vẫy trong dày vò đau khổ, nhưng cô ấy đã cứu rỗi anh theo cách của riêng mình. Cô ấy quan tâm anh, từng chút từng chút giúp anh thoát khỏi cái bóng của gia đình ấy. 」

「 Chỉ là anh không ngờ được là, cứu người khác thì dễ, nhưng tự cứu lấy bản thân mình thì khó. Khi anh biết được những áp lực mà cô ấy đã phải gánh chịu thì mọi chuyện đã quá muộn. Cô ấy đã lựa chọn kết thúc cuộc sống của mình. 」

「 Sau đó anh đã có cơ hội được quay trở lại quá khứ, anh chỉ muốn nói với cô ấy, trước khi cứu rỗi người khác thì cô ấy nên tự cứu lấy bản thân mình trước. 」

Tưởng Niệm Chi đi về phía cửa sổ trong suốt cao từ trần nhà đến sàn, nhìn xuống đám đông người qua kẻ lại tấp nập dưới đường phố từ tòa nhà cao tầng này.

「 Sở Hi, chạy trốn cũng vô ích thôi. 」

Sau khi nghe anh nói xong, tôi nhận ra được hiện thực, và cả chính bản thân mình.

Tôi sẽ không đi theo con đường của Sở Hi kia.

Chỉ là——

「 Vẫn còn một câu hỏi cuối cùng. 」

Tôi ngẫm nghĩ, sau đó vội vàng tóm lấy Tưởng Niệm Chi đang định rời đi, hỏi:

「 Tưởng Niệm Chi của em, anh ấy đã đi đâu rồi? 」

「 Anh nghĩ em sẽ sớm biết thôi. 」

... ... ...

[15]

Tôi không biết Tưởng Niệm Chi ở thế giới này khi nào mới quay trở lại.

Nhưng tôi biết, trước khi anh ấy quay trở lại, tôi phải là chính bản thân mình trước.

Tôi không xin nghỉ việc ở công ty, thay vào đó tôi đã thông báo rầm rộ với người nhà mình đã trở về.

Tôi hạ quyết tâm, nói với mẹ của mình:

「 Mẹ, chúng ta sẽ không trốn chạy nữa. 」

「 Chúng ta không làm gì sai cả, tại sao phải luôn nhượng bộ kia chứ? 」

「 Chúng ta sống một cuộc đời tươi đẹp của riêng mình, chưa bao giờ đụng chạm đến bọn họ, dựa vào đâu bọn họ cứ được nước mà lấn đến? 」

「 Từ giờ, con sẽ bảo vệ bản thân mình, và bảo vệ cả mẹ nữa. 」

Mẹ nắm lấy tay tôi, nói:

「 Tiểu Hi, xin lỗi con, trước đây đều do mẹ quá nhu nhược. 」

Mọi chuyện đang dần trở nên tốt hơn.

... ... ...

[16]

Một ngày nọ, Khương Dương gọi cho tôi, nhờ tôi đến đón thằng bé tan học.

Nó nói muốn cho các bạn học khác thấy ghen tỵ vì nó có một người chị tốt như tôi.

Tôi không tin thằng quỷ nhỏ này.

Vô sự hiến cần, phi gian tức đạo*.

(*) Vô sự hiến cần, phi gian tức đạo (无事献殷勤,非奸即盗.): Một thành ngữ Trung Quốc mang ý nghĩa: Không có việc gì mà tỏ ra ân cần; không phải gian cũng là trộm. (theo Hanzii Dict.)

Khi đi đến đó, tôi nhìn thấy một người quen đang đứng trước cổng trường.

Tưởng Niệm Chi.

Trái tim của tôi như ngừng đập.

Trùng hợp là lúc này em trai tôi đang khoác vai Tưởng Xuyên bước ra đến cổng trường.

Chẳng phải hai thằng nhóc này còn hẹn nhau ra đánh nhau hay sao?

Thật không thể hiểu nổi tình bạn của đám nhóc cấp II này.

「 Chị, chị hãy tự mình giải quyết chuyện tình cảm của mình đi ạ. 」

Thằng bé vỗ nhẹ lên vai tôi, sau đó lảng tránh đi, cùng Tưởng Xuyên đi về nhà.

「 Như đã hứa, một máy chơi game. 」

「 Thành giao. 」

Thằng nhóc này dám bán đứng cả chị gái của mình.

Khương Dương vì tiền tài vật chất mà trở thành một kẻ không đáng tin cậy.

Khi quay người lại, Tưởng Niệm Chi đã đi đến chỗ của tôi.

Giọng nói của anh dường như vẫn giống như trước đây, nói:

「 Chúng ta, nói chuyện chút nhé? 」

... ... ...

(Kết thúc phần chính truyện.)