Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 67: Gặp được các anh là may mắn của đời này

· Ballade · Op.67: [Hải trình sau khi cập bến]

Năm ngón tay trái hóa thành một chiếc lược răng thưa, vuốt từ trán l*n đ*nh đầu. Mái tóc vàng bị đầu ngón tay làm rối đường ngôi, ngoan ngoãn ngả hết ra phía sau. Liszt chán chường buông tay xuống, cúi đầu vùi mặt vào lòng bàn tay.

Những sợi tóc mềm mất đi sự trói buộc mà lả tả rủ xuống. Mái tóc mất đi ánh sáng ấy đổ tràn như lúc buổi hòa nhạc khép lại, chỉ là lần này, sự rời sân của nhà vua không có hoa tươi cũng chẳng có tiếng vỗ tay.

Tựa như vừa trải qua màn trình diễn tệ hại nhất cuộc đời, một nhạc công vốn không thể mắc sai lầm trên phím đàn, vậy mà từng ô nhịp đều là sai.

Liszt buông tay xuống, bất lực ngửa đầu tựa vào lưng ghế trong xe ngựa.

Tiếng thở dài kéo dài hóa thành một làn sương trắng hư ảo trong khoang xe. Khi âm thanh tan biến, đôi mắt của hắn cũng đánh mất thần thái rực rỡ ngày nào.

Đầu hơi nghiêng sang một bên, một lọn tóc thuận thế rơi xuống trước mắt. Người thanh niên vẫn bất động, mặc cho tòa nhà nhỏ độc lập ngoài cửa sổ bị một bóng đen mơ hồ cắt ngang.

Không có lời giải thích.

Thậm chí so với việc giải thích, mối quan hệ với người kia dường như còn đang tiến đến một hoàn cảnh khó khăn hơn.

Thần sắc của Liszt càng lúc càng u ám và mệt mỏi.

Bởi vì hiểu rõ, bởi vì biết Chopin là người như thế nào, nên trước khi xuất hiện chứng cứ có lợi hơn, hoặc trước khi chính người Ba Lan bình tĩnh lại, mọi lời giải thích đều sẽ bị xem là ngụy biện, tính toán và bào chữa, nhất là khi ván cờ này được bày ra chính là sự thật.

Khóe môi người thanh niên bất lực cong lên thành một nụ cười đầy hoang đường. Màn trình diễn lần này của Moke hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ. Lấy trả thù đáp lại trả thù, điên cuồng bất chấp hậu quả, quả nhiên đúng là bản sắc của cô ta.

"Thưa ngài, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?" Người đánh xe ôm mũ xuất hiện bên cửa sổ. Có lẽ vì vị khách hôm nay không còn ôn hòa thân thiện như thường ngày nên khi hỏi về hành trình, ông ta đặc biệt cẩn trọng.

"Đi đâu cũng được... ông tự quyết định đi..." Câu trả lời của Liszt tùy tiện đến mức giống như đang làm khó người khác. Người đánh xe lập tức đứng chết trân bên ngoài, trông vô cùng kinh ngạc.

Người thanh niên lại không khỏi thở dài.

Vốn dĩ hắn không có ý đó, chỉ là tâm trạng khác đi, trong mắt người ngoài lại thành một tầng ý nghĩa khác. Nhưng giờ phút này hắn không còn tâm trí để bận tâm đến cảm nhận của bất kỳ ai nữa. Ngay cả việc mỉm cười với người khác cũng đã là chuyện khó khăn.

Những ngón tay khẽ siết lại, cảm giác xa lạ trong lòng bàn tay trở nên vô cùng rõ ràng.

Liszt nâng tay phải lên.

Trong lòng bàn tay hắn là một chiếc lọ thủy tinh nhỏ.

Bên trong đựng đầy hạt cà phê, vừa đủ cho một hai người dùng trong một ngày. Hương thơm của những hạt cà phê đã rang từ từ thức tỉnh theo nhiệt độ nơi lòng bàn tay. Hắn tùy ý xoay xoay chiếc lọ, nhãn hiệu của cửa hàng trên thân lọ đã chứng minh trực giác của hắn, đó là một loại cà phê mang hương vị mới, liều lượng vừa đủ để nếm thử.

Chiếc lọ nhỏ này là lúc hai người lần thứ hai tan cuộc trong không vui, khi tiễn hắn ra cửa, Aurora đã lặng lẽ nhét nó vào tay hắn.

Ừm?

Chẳng lẽ —

"Thưa... thưa ngài..."

"Đến chỗ này!"

Liszt đập chiếc lọ lên cửa kính xe, để mặt có dán nhãn áp sát vào kính.

Người đánh xe lập tức hiểu ý, ghé lại nhìn rõ tên cửa hàng rồi vội vàng đội mũ lên, chạy về ghế điều khiển.

*

Sứ trắng và cà phê là một cặp đôi dịu dàng khiến lòng người thư thái.

Dưới nền trắng ấm không tì vết, chất lỏng màu nâu đen càng trở nên yên bình và ổn định hơn. Đặc biệt là vòng màu vàng nâu ngoài cùng, dường như có thể làm mềm cả thời gian.

Khi Aurora bước vào quán cà phê, tìm được chỗ của Liszt rồi đi đến trước mặt hắn, ngoài người nghệ sĩ dương cầm trẻ tuổi đang ngồi im lặng bên bàn, hai tay khoanh trước ngực, thứ khiến cô chú ý nhất lại là tách cà phê chưa từng được chạm tới kia.

Người đàn ông tóc vàng dường như có cảm giác, vừa ngẩng đầu lên đã thấy thiếu nữ đang nhẹ nhàng kéo ghế chuẩn bị ngồi xuống.

Liszt thở phào một hơi.

"Xem ra tôi vẫn còn đủ thông minh, không khiến cô uổng công chạy một chuyến..."

Aurora mỉm cười nhè nhẹ. "Dù có uổng công chạy một chuyến cũng không sao cả, bởi vì anh là Franz, nhất định sẽ không bỏ lỡ nơi này."

"Anh ấy chịu để cô ra ngoài sao?"

"Trong nhà hết loại cà phê tôi thích rồi, nên tôi chỉ đành ra ngoài mua thêm một ít."

Người thanh niên buông hai tay xuống, nhìn tách sứ trên bàn rồi cười khổ: "Anh ấy nghi ngờ cả thế giới, nhưng chưa từng nghi ngờ cô."

Thiếu nữ không lập tức trả lời. Cô gọi nhân viên phục vụ tới, dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn mà gọi một phần thật lớn... hạt cà phê.

"Bởi vì tôi thật sự đến mua cà phê mà, Franz. Chỉ là tình cờ gặp anh ở đây thôi." Aurora chớp mắt, hơi nghiêng người về phía trước rồi hạ thấp giọng hỏi, "Bây giờ tôi không còn việc gì phải làm nữa rồi... Ngài Liszt, người bạn thân của Chopin, tôi có thể hỏi một chút được không? Giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Tựa như một tia nắng phá tan băng giá dịu dàng phủ xuống người Liszt.

Người thanh niên đang ngẩn ra bỗng bật cười, vô cùng thả lỏng dựa vào lưng ghế, mỉm cười hít sâu một hơi. Sự mệt mỏi và đau buồn trên gương mặt hắn dần tan đi. Dù chưa thể nói là lấy lại sức sống, nhưng cũng không còn suy sụp như trước nữa.

"Aurora, Fred đang giận tôi, đang lên án một... hành vi nào đó của tôi. Nhưng cũng như tôi đã nói ở nhà cô, tôi chưa từng làm chuyện đó."

"Đây là một hiểu lầm được sắp đặt hoàn hảo. Hiện giờ tôi không thể biện hộ cho bản thân."

"Cô có sẵn lòng nghe tôi kể lại từ đầu đến cuối câu chuyện không? Tôi xin lấy Chúa làm chứng, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ lời dối trá nào."

Aurora kéo tách cà phê đến trước mặt mình, dịu dàng nhìn vào mắt Liszt.

"Tôi uống cà phê rất chậm... Franz, trong khoảng thời gian của một tách cà phê, tôi sẽ tin từng lời anh nói."

...

Câu chuyện thực ra không hề phức tạp. Liszt cũng là một quý ông đúng nghĩa, cho dù nhân vật chính của câu chuyện là người đã hãm hại mình, nhưng vì đối phương là một quý cô nên cách dùng từ của hắn không mang quá nhiều màu sắc cá nhân hay ý công kích. Trái lại, trước mặt một quý cô khác, hắn vẫn cố gắng hết sức giữ lại thể diện cho người phụ nữ ấy.

Camille Moke, nay là phu nhân Marie Pleyel, vì bị cản trở trong việc tiếp cận nghệ sĩ dương cầm người Hungary nên đã trả đũa hắn.

"Tôi vốn không bình luận gì nhiều về chuyện Moke hủy bỏ hôn ước với Hector rồi cưới một nhà tư bản giàu có chuyên sản xuất đàn dương cầm. Dù sau khi kết hôn, cô ta vẫn tiếp tục can thiệp vào cuộc sống của người đàn ông đáng thương đó... Hector từng đau khổ vì cô ta, nhưng anh ấy không hề phẫn nộ với tất cả những chuyện này, vậy nên tôi cũng không thể chỉ với tư cách một người bạn mà đứng ra chỉ trích thay anh ấy... Dù sao thì Paris cũng có những quy tắc của Paris."

"Moke quả thực rất có thiên phú với dương cầm. Trước khi gặp cô, có lẽ vì cô ta có nhiều điểm giống tôi nên tôi đã bỏ qua một số vấn đề... Tôi không biết cô ta bắt đầu để ý đến Fred từ khi nào... Có lẽ thôi, dù Fred đã kết hôn thì sức hấp dẫn cá nhân của anh ấy cũng chẳng hề suy giảm, tiếng đàn dương cầm của anh ấy vốn có thứ ma lực như vậy."

"Ngăn cản tình cảm của một quý phụ Paris thực sự quá khó, trừ khi chính bản thân cô ta chán ghét nó. Đến khi tôi nhận ra mọi chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát thì cô ta đã hỏi tôi địa chỉ căn hộ của Fred rồi, cảm ơn vì tôi và anh ấy đã đổi chỗ ở cho nhau, cảm ơn vì những thông tin thật giả lẫn lộn mà chúng tôi tung ra..."

"Ở căn hộ đó, Moke chỉ có thể gặp tôi."

"Tôi không thể thay đổi những gì bạn mình từng phải chịu đựng, nhưng tôi có thể thay đổi những gì bạn mình sắp phải đối mặt."

Cà phê trong tách vẫn còn nguyên mức nước. Aurora dùng chiếc thìa bạc khuấy thành từng vòng gợn sóng, chăm chú lắng nghe phần tiếp theo.

"Thực ra lúc mở cửa và phát hiện Moke thật sự đến theo cuộc hẹn, tôi còn hơi bất ngờ nữa, xin Chúa tha thứ cho tôi vì khi ấy đã nảy sinh một chút tâm lý trả đũa, cho cô ta nếm một bài học, vừa có thể ngăn cô ta phá hoại mối quan hệ giữa cô và Fred, vừa báo thù thay Hector, lại còn tiện tay đả kích đối thủ của Érard là Pleyel... Không còn thời cơ nào tốt hơn thế nữa."

"Nhưng tôi không làm được. Đó là một quý cô, tôi không thể làm vậy. Ban đầu tôi định đóng cửa ngay, nhưng chính cô ta nhất quyết muốn vào, tôi xin thề, tôi chỉ dùng vodka chuốc cô ta say rồi để cô ta nằm trên ghế sofa suốt một đêm. Còn tôi ngủ trên tầng, khóa cửa cẩn thận! Nhưng tôi không ngờ rằng vì muốn trả đũa tôi, cô ta lại dàn dựng hiện trường giả như thể giữa chúng tôi đã xảy ra quan hệ trước khi Fred trở về!"

"Fred tưởng rằng tôi mượn căn hộ của anh ấy để ăn chơi trác táng... Ôi Chúa ơi, lúc người Ba Lan đó nổi giận thì làm gì chịu nghe giải thích, nhất là khi lời giải thích ấy lại hoang đường đến thế..."

Thiếu nữ nhìn người thanh niên đối diện vò loạn mái tóc mình. Kiểu tóc vốn còn khá chỉnh tề giờ đã bị hắn làm cho rối tung.

Cô vừa buồn cười vừa bất lực, bèn đẩy tách cà phê vẫn chưa ai động tới sang cho hắn.

"Franz, uống một ngụm cà phê trước đã rồi bình tĩnh lại. Cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm."

Như đang trút giận, Liszt nhận lấy tách cà phê rồi uống cạn sạch chỉ trong chớp mắt.

"Franz, tôi nghĩ nguyên nhân Chopin nổi giận không phải vì anh đã làm gì trong căn hộ của anh ấy, mà là bởi thời gian, địa điểm và nhân vật đều không đúng. Anh là bạn của anh ấy, ngài Pleyel cũng là bạn của anh ấy, còn Moke lại vừa khéo là vợ của người bạn thân kiêm đối tác của anh ấy... Có lẽ anh ấy thật sự rất kén chọn hoàn cảnh, nhưng điều khiến anh ấy đau lòng hơn cả hẳn là cảm giác bị phản bội về mặt đạo đức. Tôi nghĩ với tâm tư nhạy cảm của quý ngài Ba Lan ấy, anh không cần tôi nói nhiều cũng hiểu. Tuy nhiên, được gặp các anh là điều may mắn nhất trong đời tôi. Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, tình bạn của chúng ta cũng sẽ không thay đổi."

Bàn tay đang đặt tách xuống của chàng thanh niên khẽ run lên, chiếc cốc sứ va vào mặt bàn phát ra tiếng động trong trẻo. Thiếu nữ mỉm cười, tiếp tục nói: "Lần này, hãy để tôi bảo vệ anh nhé, anh có muốn làm hòa với François không?"

Vừa dứt lời, đôi mắt của hắn lập tức sáng bừng lên.

*

Muốn Chopin đang xù lông chịu nghe một lời giải thích trái ngược hoàn toàn với nhận thức của mình, cách tốt nhất là đợi chính anh nguôi giận trước, rồi chậm rãi chờ ngày sự thật được sáng tỏ.

Phải nói rằng trực giác của Liszt cực kỳ chính xác. Hơn nữa, sau khi sự việc xảy ra cũng chẳng có lời đồn xấu nào lan truyền ra ngoài. Một tuần sau, khi hắn lại đến thăm Aurora, người nào đó đã không còn ra lệnh đuổi hắn đi nữa.

Dù vẫn chẳng buồn nhìn hắn lấy một cái.

Gần đây số 38 phố d'Antin vô cùng náo nhiệt.

Chopin lần lượt chuyển tới đây một số đồ đạc của mình, quan trọng nhất là các bản nhạc. Liszt thì ghé thường xuyên hơn hẳn, ngày nào cũng dành nửa ngày ở đây. Để tránh chọc cho ai đó càng thêm bực bội, hắn và Aurora đã thống nhất lý do đến thăm là "bàn chuyện hợp tác với Érard" và "hướng dẫn biểu diễn âm nhạc".

Dù sao thì giờ học dương cầm của quý ngài Ba Lan lại một lần nữa bị hủy vì tâm trạng không tốt, nên người Hungary rất nhiệt tình bù lại tiến độ học tập cho một vị tiểu thư nào đó.

Sau đó...

Trong nửa ngày ghé thăm của Liszt, có đến một nửa thời gian là dùng để đấu khẩu với Chopin, chủ đề tranh luận luôn xoay quanh phong cách biểu diễn dương cầm của Aurora, mỗi lần đều hùng hồn sôi nổi, khí thế ngút trời.

Đương nhiên người chiến thắng cuối cùng luôn là chàng thanh niên tóc nâu.

"Aurora, họ lại bắt đầu rồi à?" Petit ngồi trước bàn ăn bóc từng tép tỏi, dùng khuỷu tay huých nhẹ thiếu nữ đang ngồi bên cạnh.

"Ôi, chỉ là học sinh tiểu học cãi nhau thôi, vú không cần để ý đến họ đâu." Aurora lắc lắc ngón trỏ, đến đầu cũng lười quay lại.

Rõ ràng hôm qua Chopin đã chủ động nhắc đến tên Liszt đáng ghét, kiên nhẫn nghe hết sự thật mà không phủ nhận hay chỉ trích điều gì, thế nhưng hôm nay anh vẫn làm theo ý mình, năng lực đả kích người khác thậm chí còn sắc bén hơn trước.

Chẳng lẽ hai người này càng cãi lại càng nghiện, càng cãi thì quan hệ càng tốt?

Aurora chỉ biết lắc đầu trước kiểu hành xử ấy, xem đó là vô cùng trẻ con.

"Đúng rồi, Aurora, con có biết gần đây Paris vừa xảy ra một vụ bê bối lớn không?"

"Hửm? Vú ơi, vú biết đấy, dạo gần đây con chẳng ra khỏi nhà..."

"Vậy nên mới nói, chịu khó ra ngoài uống trà giao thiệp với các cô gái thì tốt biết bao. Cứ ru rú ở nhà thì cũng chẳng thể nào gảy ra hoa trên cái cây đàn gỗ ấy được." Cuộc tranh luận bên kia bỗng lại trở nên gay gắt. Petit cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa mà đột ngột cao giọng, đập bàn tuyên bố: "Phu nhân của một nhà sản xuất đàn dương cầm nào đó đã bị tình nhân túm tóc kéo ra giữa phố, vụ bê bối do phu nhân Pleyel gây ra hiện giờ đã bay khắp Paris rồi!"

"Bà nói cái gì cơ?"

Ba tiếng hỏi đầy kinh ngạc gần như vang lên cùng lúc.

"Không chỉ vậy, vị phu nhân này dường như đang mang thai. Tin tức mới nhất hôm nay là: 'Ngài Pleyel từ chối thừa nhận đứa trẻ có liên quan đến mình, thủ tục ly hôn đã được đưa vào chương trình nghị sự.'"

"..."

Aurora quay đầu nhìn Chopin. Người Ba Lan gần như hóa đá chậm rãi xoay cổ, đôi mắt xanh như lưu ly hướng về phía hồ Geneva đối diện.

"Tôi đã nói từ lâu rồi, tôi không làm chuyện hoang đường gì cả. Người phụ nữ đó thật sự không thể nói lý."

"Khoan đã, Fred, sao anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Đừng nói là anh nghĩ đứa bé ấy, trời ơi, làm ơn gõ đầu anh ấy đi! Nếu anh nghi ngờ tôi thì tại sao không nghi ngờ Berlioz chứ!"

Người Hungary bị nhìn đến tê cả da đầu, hoảng hốt nhảy dựng lên, trong lúc cuống cuồng còn trực tiếp gọi họ của một người bạn khác ra.

Khóe môi của người Ba Lan giật nhẹ. Anh hơi ghét bỏ liếc Liszt một cái, rồi chỉ vào giá sách đựng bản nhạc.

"Đồ ngốc... Tầng thứ hai, quyển thứ năm từ bên trái. Lấy xuống rồi đàn cho tôi mười lần."

*

Văn phòng của Pleyel.

Chopin nhìn người bạn của mình. Lúc này Camille đã châm đến điếu xì gà thứ ba.

Anh không chủ động lên tiếng, chỉ lặng lẽ mở cửa sổ văn phòng rồi ngồi xuống ghế sofa, yên tĩnh bầu bạn với người bạn đang chìm trong trầm mặc.

Sau khi nhả ra một làn khói dày, Camille mạnh tay nghiền tắt điếu xì gà trên mặt bàn làm việc. Ông chẳng hề quan tâm chiếc bàn gỗ đắt tiền ấy sẽ để lại vết tích gì, cũng không có lấy một tia tiếc nuối. Ông ném điếu xì gà đã bị vò nát đến mức không còn hình dạng vào sọt rác.

"Fred, đi Anh với tôi nhé. Paris lạnh quá."

"Được thôi, Camille."

truyenfull,truyenfull vn