Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 66: Một bản nhạc có thể được diễn tấu theo hai cách hoàn toàn trái ngược
· Ballade · Op.66: [Lựa chọn tuyệt đối không hối hận]
Sáng sớm thức dậy, khi bạn mở cửa phòng ra, người đầu tiên đập vào mắt lại chính là người mà bạn thích...
Tâm trạng của bạn sẽ thế nào?
Có lẽ vì các giác quan vẫn chậm mất nửa nhịp mới tỉnh táo, Aurora không thể thật sự phân tích được vô vàn cảm xúc đang dâng trào trong lòng lúc này.
Cô chỉ cảm thấy ánh nắng sớm cận đông chiếu qua khung cửa sổ cuối hành lang dường như rực rỡ chẳng khác nào ánh mặt trời giữa trưa mùa hạ. Những tia sáng ấy xâm chiếm tầm mắt cô, như được xúc lên bằng dao pha màu với sắc vàng kim, vàng ngỗng và trắng ấm, dịu dàng quệt lên bức tranh sơn dầu đã gần hoàn thiện, vẽ nên những dải sáng rực rỡ, từng chút một làm gương mặt người thanh niên mờ đi giữa vô số đường sáng thẳng tắp.
Chủ nghĩa hiện thực trong hội họa phương Tây dường như đã chuyển hóa thành nét tả ý của tranh thủy mặc phương Đông trong khoảnh khắc này.
Mơ hồ, quấn quýt, rung động, lại đẹp đến khó diễn tả.
Đợi đến khi Aurora thích ứng được với sự chói lóa của ánh ban mai, nhìn người thanh niên đang đứng khựng nơi khung cửa vân vê chiếc khuy măng-sét trong tay, cô khẽ hắng giọng, chống khuỷu tay lên cánh cửa, hơi ngẩng đầu, giả vờ như không có gì xảy ra mà lật sang trang bị mê hoặc vừa rồi, cất tiếng: "Chào buổi sáng."
Chopin đứng yên không nhúc nhích, chỉ có đôi mắt là khẽ rung lên. Ánh nhìn của anh lướt từ đầu đến chân cô một lượt.
Cô mơ hồ nhận ra điều đó, cúi đầu nhìn lại bản thân...
Fugue của Bach — đồ ngủ!
Có chuyện gì với lượng oxy trong không khí thế này? Vì sao tim phổi lại đang gào thét đình công?
Khuỷu tay của Aurora suýt nữa đã trượt khỏi cánh cửa. Nếu không nhờ cô đã sớm giữ tư thế đứng vững, e rằng lúc này đã loạng choạng mất thăng bằng rồi.
Vốn dĩ chuyện nhỏ như vậy sẽ không khiến cô hoảng hốt đến thế, nhưng người trước mặt giờ đây đã có thêm một thân phận khác — anh là Chopin. Thế nên dù chỉ là một nốt nhạc bình thường trên khuông nhạc giờ cũng bị đánh thêm ký hiệu nhấn mạnh.
Người nào đó đứng ngây ra ở đó... chẳng lẽ thế giới quan lại bị chấn động rồi sao?
"Ừm... chào buổi sáng?"
Lời chào của Chopin nhỏ như tiếng muỗi kêu, cuối câu còn hơi nhấc lên. Hiếm thấy ở chỗ anh không quay người đi, cũng không lúng túng buông ra những lời khuyên lễ nghi khiến người ta đỏ mặt như mọi khi.
"Khụ khụ... François, sớm vậy sao?"
"..."
Khởi đầu tệ hại khiến vị tiểu thư nào đó suýt cắn phải lưỡi mình, chỉ hận không thể bịt tai đối phương lại rồi làm lại từ đầu.
Sau một thoáng im lặng, quý ngài nào đó buông chiếc khuy măng-sét đã bị anh hành hạ nãy giờ xuống. Trên tay áo giấu sau lưng còn hằn rõ dấu ngón tay.
"Hôm qua như một giấc mộng... Aurora, có thứ gì đó đã thôi thúc anh thức dậy sớm hơn thường lệ... Quả nhiên, nếu anh vẫn dậy như mọi ngày, hẳn anh đã bỏ lỡ lời chào buổi sáng đặc biệt này của em rồi."
"Ồ. Vậy hôm nay có em rồi, anh định trải qua ngày này thế nào đây, François?"
"Lớp học dương cầm... Có lẽ anh nên thực hiện lời hẹn của một vị tiểu thư nào đó rồi?"
"Rất tốt, thầy giáo Chopin. Xin hỏi hôm nay thầy định dạy cái gì?"
"Ở đây không có giáo trình của anh... Anh nghĩ em sẽ không ngại nếu anh về nhà một lát để lấy vài bản nhạc dùng cho việc giảng dạy, học viên Aurora thân mến."
"Vậy anh còn đứng đây làm gì nữa? Anh nợ em tiết học đó lâu lắm rồi đấy!"
"... Không, tuy hơi ngượng ngùng, nhưng, Aurora, ý em là đơn phương hủy luôn bữa sáng của anh sao?"
Cơn choáng váng và mơ hồ lại một lần nữa cuốn lấy cảm giác của thiếu nữ. Trong đầu cô đã hỗn loạn một mảnh, chỉ có thể gượng gạo chống đỡ.
Người thanh niên đứng trong khung cửa đối diện dường như đã thích nghi với nhịp điệu này, bắt đầu tự do phát huy, dẫn dắt giai điệu giữa hai người.
Fugue × Cantata!
Aurora gần như muốn cào năm vết lên cánh cửa, ngày đầu tiên chính thức chấp nhận sự thật Chopin chính là François, vậy mà cô lại vô thức mang dáng vẻ hối thúc người ta mau chóng rời đi, rốt cuộc là vì cái gì chứ?
"Thưa ngài, chẳng lẽ ngài không thể đi nhanh về nhanh sao? Ngài đi càng nhanh thì sẽ quay lại càng sớm, nếu động tác đủ nhanh nhẹn, có khi ngài còn thấy bánh mì đang bốc khói đấy! Bây giờ em phải thay đồ rồi." Thiếu nữ lập tức đóng sầm cửa lại, hoàn toàn không để ý đến tiếng động lớn vang lên.
Người thanh niên chớp mắt. Mái tóc trước trán dường như bị luồng gió kéo theo khi cánh cửa đóng lại làm cho lay động.
*
Chopin ngồi trong xe ngựa, nhớ lại khúc nhạc đệm buổi sáng ấy, nụ cười nơi khóe môi liền được kéo dài vô hạn như một dấu nối trường độ.
Không cần tiếp tục trốn tránh hay vòng vo nữa, có thể đường hoàng đi từ số 38 phố d'Antin đến số 5, thoải mái qua lại mà không chút gò bó, khiến anh cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Có lẽ từ lúc tiết lộ chuyện chuyển nhà, rồi đổi căn hộ với Liszt, cho đến màn sống chung dở khóc dở cười và cú chấn động sau khi sự thật được phơi bày... mọi khúc quanh sóng gió đều có thể lắng xuống rồi. Kể từ hôm nay, tất cả mọi thứ đều có thể trở về đúng quỹ đạo.
Có thể đứng dưới ánh mặt trời mà lớn tiếng nói ra tình cảm của mình, không cần che giấu hay giả dối, hóa ra lại là một chuyện nhẹ nhõm và vui vẻ đến thế.
Tiết học dương cầm đầu tiên nên đàn gì đây?
Vẫn là Mozart vậy.
Aurora nhất định sẽ diễn tấu khúc nhạc mà anh mong đợi thành một vùng nắng ấm.
Xe ngựa dần chậm lại.
Chopin thuận mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện vẫn còn cách căn hộ của mình một đoạn. Tuy số 38 và số 5 không cách nhau xa, nhưng không dừng ngay trước cửa nhà thì quả thật hơi kỳ lạ.
"Thưa ngài, trước cửa căn hộ có một cỗ xe ngựa đang đỗ. Chúng ta chờ một lát hay đi thẳng tới? Chiếc xe kia trông giống như đến đón người, hẳn sẽ rời đi ngay thôi. Chờ thêm một chút rồi dừng lại có lẽ sẽ thuận tiện hơn."
Lời giải thích của người đánh xe rất nhanh đã truyền vào từ ngoài cửa sổ.
Chopin tùy ý liếc nhìn chiếc xe phía trước cửa nhà mình. Trên xe không có dấu hiệu gì rõ ràng để nhận biết thân phận. Anh khựng lại một chút rồi ra hiệu cho người đánh xe chờ thêm.
Là ai nhỉ?
Dù sao giờ này đối với phố d'Antin vẫn còn quá sớm. Cánh cửa số 5 được mở ra. Một người phụ nữ trùm khăn voan nhanh chóng lao từ trong nhà ra. Quần áo của cô ta không được chỉnh tề, khắp nơi đều toát lên vẻ vội vàng và hoảng loạn.
Người phụ nữ quen đường quen lối nhảy lên xe ngựa.
Ngay khoảnh khắc cô ta lao xuống bậc thềm, một cơn gió lướt qua, hất tung chiếc khăn voan chưa được che kín hoàn toàn, khiến bước chân của cô ta khựng lại trong chốc lát.
Chỉ trong một thoáng chớp mắt ấy, ánh mắt của Chopin đã bắt được hình ảnh quan trọng, búi tóc của người phụ nữ hơi xõa xuống, những sợi tóc vàng tung bay tản mạn, gương mặt còn trẻ và dáng người vô cùng quen thuộc.
Nhất định là người quen.
Người thanh niên tránh khỏi cửa sổ xe, kéo thấp vành mũ để che giấu bản thân.
Chẳng bao lâu sau, tiếng roi quất vang lên, chiếc xe ngựa kia lộc cộc lướt ngang qua bên cạnh anh.
"Thưa ngài, ngài có thể xuống xe rồi." Mãi đến khi người đánh xe dừng lại trước cửa nhà và mở cửa khoang xe, Chopin vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái thất thần.
Tiếng giày để lại âm thanh trên những bậc thềm. Hình ảnh người phụ nữ bị gió cuốn bay khăn voan lại một lần nữa phát lại trong đầu anh. Bước chân khựng lại, bàn tay đặt trên tay nắm cửa của Chopin bất giác run lên. Anh trợn mắt, chỉ cảm thấy một cảm giác hoang đường khổng lồ từ lòng đất lao thẳng lên tận mây xanh.
Camille Moke, cái tên hiện tại là Marie Pleyel.
Người phụ nữ của người chế tác đàn dương cầm vừa đáng tin vừa không đáng tin, đồng thời cũng là bạn tốt kiêm kẻ bóc lột anh kia chính là người phụ nữ vừa vội vã rời khỏi căn hộ của anh!
Chết tiệt, rốt cuộc nơi này đã xảy ra chuyện gì vào tối qua?
Chopin hoảng hốt mở cửa, hớt hải xông vào —
Trên bàn trà là chiếc ly chân cao nằm lăn lóc. Những chai rượu rỗng vương vãi khắp nơi. Căn phòng ngập tràn mùi vodka, nước hoa nồng đậm cùng mùi thuốc lá ngột ngạt đến nghẹt thở. Chopin nín thở lao tới bên cửa sổ, mạnh tay kéo rèm, mở tung cửa, hít lấy từng ngụm không khí tươi sống như người vừa thoát chết.
Khi hô hấp dần ổn định, những đường gân xanh trên trán anh đã thấp thoáng hiện ra dưới mái tóc. Anh nặng nề bước đến trước ghế sofa. Bàn trà hỗn độn suýt nữa khiến anh lại ngạt thở lần nữa, mùi vodka phát ra từ vệt chất lỏng bị đổ trên mặt bàn kia.
Chopin cố nén tiếng thét câm lặng trong lồng ngực rồi ngã ngồi xuống sofa. Những ngón tay run rẩy vô thức lần mò trên mặt ghế. Đầu ngón tay bất ngờ quệt phải thứ gì đó, cảm giác truyền đến khiến anh hoảng sợ bật người đứng dậy.
Tấm phủ sofa bằng lụa trắng mà anh vô cùng yêu thích giờ như đã bị thứ bẩn thỉu nhất trên đời làm ô uế, khiến anh chỉ hận không có lửa để lập tức thiêu nó thành tro.
Chopin đè nén cơn buồn nôn dữ dội, điên cuồng lùi khỏi ghế sofa. Bị ghế đàn vướng chân, anh mất thăng bằng ngã nhào vào cây đàn dương cầm, khuỷu tay và lưng đè mạnh lên một mảng lớn phím đen trắng, phát ra tiếng vang chói tai.
...
"Ơ, Fred? Sao giờ này anh lại về?" Nghe thấy động tĩnh, Liszt dụi đôi mắt còn ngái ngủ, vừa ngáp vừa đi xuống lầu. Thấy mái tóc nâu quen thuộc ấy, hắn dứt khoát chống người lên lan can, uể oải hỏi.
"Anh đã làm gì..." Chopin thất thần nhìn người bạn gần như mềm nhũn như một vũng bùn trước mặt, giọng nói lẩm bẩm yếu ớt đến cực điểm.
"À, Fred, tôi có chuyện muốn nói với anh —"
"Franz Liszt, rốt cuộc anh đã làm gì trong nhà tôi!"
Người Ba Lan vứt bỏ lớp vỏ ôn hòa nhã nhặn quen thuộc. Tiếng gầm giận dữ hóa thành quả pháo chính xác ném thẳng về phía người Hungary. Vụ nổ ấy đánh tan thần trí của Liszt. Hắn chống tay vịn đứng thẳng dậy, mí mắt cuối cùng cũng không còn quyến luyến trạng thái khép hờ.
Trong đôi mắt xanh của Chopin đỏ ngầu tơ máu. Anh giống như một con sư tử nổi điên, từng cái bờm dựng đứng đều hóa thành những chiếc gai sắc nhọn.
Cơn buồn ngủ lập tức tan biến. Liszt há miệng nhưng không thể thốt ra lấy một lời.
Ánh mắt thù địch, ngón tay trỏ như bốc lửa chỉ thẳng về phía chiếc sofa phủ lụa trắng nhăn nhúm, bên cạnh là bàn trà bừa bộn...
Người thanh niên thông minh ấy lập tức hiểu ra.
Người phụ nữ kia cuối cùng vẫn lợi dụng ván cờ của hắn, ngay trước mặt người bạn mà hắn luôn cố gắng bảo vệ để đào cho hắn một vực sâu không đáy.
*
"François, bữa sáng xong rồi, anh có muốn ăn cùng em không?"
Aurora gõ cửa phòng Chopin, áp nhẹ tai lên cánh cửa. Cô do dự một lúc rồi xoay tay nắm, phát hiện cửa đã bị khóa chặt từ bên trong.
Chopin rất không ổn.
Ngay khi cô vừa sửa soạn xong và xuống lầu, anh đã quay về. Trong tay không có bản nhạc nào, thần sắc tựa như sụp đổ. Aurora hỏi thế nào cũng không nhận được câu trả lời. Sau một hồi th* d*c kéo dài, câu đầu tiên anh nói lại là một tiếng nghẹn ngào mang theo nức nở: "Cho anh một chậu nước."
Sau đó là điên cuồng rửa tay, như thể trên tay anh có thứ bẩn thỉu đã ngấm tận vào xương tủy. Khi Aurora cưỡng ép ngăn hành vi gần như tự hành hạ bản thân ấy lại, đôi bàn tay được trời ban kia dường như đã mất hết sức sống.
Thiếu nữ bị người thanh niên ôm chặt vào lòng. Anh luống cuống tìm kiếm hơi ấm, sự tin tưởng và an ủi từ cô, như thể chỉ cần ở bên cạnh cô thì bóng tối và ô uế đều sẽ biến mất.
Anh nói anh muốn chuyển nhà, ngay bây giờ, lập tức, tức khắc chuyển đi. Anh cầu xin được sống ở đây mãi mãi, mọi phép tắc lễ nghi đều chỉ là giấy lộn.
Chopin đã bị tổn thương.
Dù Aurora hoàn toàn không biết trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy anh đã trải qua điều gì. Cô đã tiếp nhận tất cả mọi thứ thuộc về anh, dẫn anh trở lại căn phòng ngủ dành riêng cho Chopin, để anh sắp xếp lại cảm xúc rồi từ từ trò chuyện. Nhưng chỉ trong lúc cô xuống lầu lấy bữa sáng, quý ngài Ba Lan nhạy cảm kia đã khóa chặt cửa phòng, từ chối nói thêm bất kỳ lời nào.
"François, mở cửa được không? Chúng ta không cần nói chuyện đâu, chỉ cần anh cho em ngồi cạnh anh là được..." Giọng nói của thiếu nữ ngày càng dịu dàng hơn, nhưng phía sau cánh cửa vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.
Cô thở dài, đang định tiếp tục khuyên nhủ thì Petit gọi cô xuống lầu, nói Liszt đến thăm.
Aurora nhẹ nhàng đặt bữa sáng bên cạnh cửa. Cô nhìn cánh cửa khóa chặt ấy một lúc rồi xoay người rời đi. Có lẽ với sự bất thường của Chopin, Liszt sẽ cho cô một đáp án.
Có đáp án rồi mới có thể tìm được hướng giúp anh thoát ra.
...
Đập vào mặt cô là một cái ôm nồng nhiệt mang đậm phong cách Hungary. Aurora như bị lỡ mất một nhịp, trong khoảnh khắc hoàn toàn lệch khỏi tiết tấu suy nghĩ của Liszt.
Cô nghe thấy hắn có phần cuồng loạn lặp đi lặp lại những câu nói đứt đoạn như mê sảng. Chưa kịp nghe rõ nội dung, Liszt đã buông cô ra.
Vị thần Mặt Trời dường như đã đánh mất thần cách của mình.
Mặt trời không còn ưu ái hắn nữa.
Mái tóc vàng mất đi ánh sáng, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, cả người nồng nặc mùi rượu...
Thế giới sắp diệt vong rồi sao? Tại sao hai thiên tài được ông trời ưu ái này đều đồng thời gặp vấn đề?
"Aurora... nghe tôi nói —"
"Ra ngoài!"
Aurora vừa nghe Liszt mở miệng, phía sau lưng đã vang lên một mệnh lệnh thô bạo.
Cô ngạc nhiên quay đầu lại. Không biết từ lúc nào Chopin đã xuất hiện nơi cầu thang. Người Ba Lan sải bước lao tới, gạt phăng bàn tay đang nắm lấy cô của Liszt, chắn trước mặt cô rồi chỉ thẳng về phía cánh cửa lớn đang mở toang.
"Ra ngoài đi, Liszt, nơi này không chào đón anh."
"Fred, nghe tôi giải thích, không phải như những gì anh thấy đâu —"
"Vậy tại sao cô ta lại ở đó? Lúc đưa ra lựa chọn, anh đã từng nghĩ đến cảm nhận của tôi chưa, Franz Liszt?"
"..."
Aurora không thể chen vào cuộc đối thoại của họ, thậm chí còn chẳng nghe ra nguyên nhân là gì. Nhưng ít nhất cô cũng hiểu được rằng mọi điều bất thường đều bắt nguồn từ việc mối quan hệ giữa nhà thơ và nhà vua đã bị phủ lên một lớp bóng tối.
Cô chậm rãi lùi đến bên giá sách, cẩn thận lấy từ trong ngăn kéo ra một món đồ nhỏ.
"Anh mãi vẫn như thế... phóng túng tùy hứng, không màng hậu quả... Chúa ơi, sao anh có thể làm chuyện hoang đường như vậy trong nhà tôi..."
Giọng nói của người Ba Lan không mang theo chút lên xuống nào. Những câu từ chất chồng đông cứng thành một khối băng hà, chậm rãi dịch chuyển rồi đâm thẳng vào tim người khác, khiến toàn thân lạnh buốt.
"... Anh nhầm rồi, Fred. Lựa chọn lần này của tôi không sai. Tôi tuyệt đối sẽ không hối hận."
Người Hungary nhắm mắt lại, dường như vô cùng mệt mỏi. Quen biết nhau nhiều năm, hắn hiểu rõ lúc này tuyệt đối không phải thời điểm thích hợp để giải thích.
"Cùng bản nhạc có thể được diễn tấu theo hai cách hoàn toàn trái ngược nhau... Fred, tôi chưa từng làm chuyện hoang đường đó."