· Ballade · Op.68: [Những lá thư vượt biển và lời cầu hôn lần thứ ba]
"Cô nói xem, có phải Fred thật sự ghét tôi rồi không, nên mới rời Paris sang London nhanh như vậy. Rõ ràng trông như đã tha thứ cho tôi rồi, vậy mà..." Liszt nằm bò trên cây đàn dương cầm, tủi thân chọc chọc các phím đàn rồi nói với Aurora.
"Thưa ngài, nếu thật sự là vậy thì chẳng phải người đáng tủi thân nhất phải là tôi sao? Ngài đến nhà tôi là để chuẩn bị cho buổi biểu diễn tại phòng hòa nhạc Érard sau một tuần nữa. Đã chiếm dụng đàn dương cầm của tôi rồi, xin ngài hãy chơi nó tử tế được không, Franz Liszt?"
"Ôi, Aurora, dáng vẻ cô nói chuyện bây giờ càng lúc càng giống một người nào đó rồi, thật chẳng đáng yêu chút nào."
Tiếng đàn cuối cùng cũng trở lại bình thường. Aurora không để ý đến người Hungary đang pha trò nữa. Cô lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt, lặng lẽ ngắm nhìn nó.
Đó là thứ Chopin để lại cho cô trước khi rời Paris.
Anh nói đây là vinh quang đầu tiên của mình, là thứ anh tuyệt đối sẽ không từ bỏ.
Chiếc đồng hồ quả quýt làm bằng vàng ròng, trên đó khắc dòng chữ: "Phu nhân Catalani tặng Fryderyk Chopin lúc 10 tuổi."
Là một người hâm mộ nhỏ tuổi của nữ danh ca opera người Ý từng nổi tiếng từ Milan đến tận Moscow, Chopin đã nhận được món quà này từ Angelica Catalani trong một buổi biểu diễn salon tại Warsaw.
Để lại cho em, tức là — "Anh nhất định sẽ trở về bên em."
Aurora đưa mắt nhìn quanh. Trong căn nhà này, những món đồ thuộc về Chopin đang dần lấp đầy từng khoảng không gian. Con người anh đã rời khỏi Paris, nhưng đồ đạc thì không.
Chuyển nhà không phải lời nói trong lúc nóng giận.
Cô cũng phần nào đoán được tâm tư của người Ba Lan. Có lẽ vì lo ngại những vấn đề liên quan đến lễ nghi. Dù hiểu lầm đã được giải quyết, lời đồn vẫn có thể nảy sinh bất cứ lúc nào, nên anh không dám buông thả bản thân mà dọn vào ở. Vừa lúc Camille đề nghị đi du lịch, Chopin vừa có thể giúp đỡ bạn mình, vừa có thể cho mọi chuyện một khoảng đệm.
"Đó chẳng phải đồng hồ của Fred sao? Anh ấy tặng cho cô rồi à?"
"Không, tôi chỉ giữ hộ thôi."
Liszt đột nhiên ngồi xuống bên cạnh Aurora, chỉ vào chiếc đồng hồ rồi nói: "Cô biết không, bên trong chiếc đồng hồ này giấu một bí mật đấy—"
Aurora nhướng mày, tỏ vẻ chăm chú lắng nghe.
"Tôi cũng chỉ thấy Fred biểu diễn một lần thôi... Chúa phù hộ, nó vẫn còn ở đây!" Người thanh niên nhận lấy đồng hồ rồi mở nắp sau. Từ bên trong rơi ra một mảnh giấy hình tròn. Hai mắt hắn sáng lên, vui vẻ đặt nó vào lòng bàn tay cô gái.
Aurora nâng tay lên.
Đó là một bức chân dung vẽ tay của một cô gái trẻ tuổi.
"Vị tiểu thư này là bảo bối của Fred đấy. Thế nào, trong lòng có thấy chua chua không?" Liszt đắc ý nói quá lên. Nhưng vừa quay đầu lại, khi phát hiện trong mắt Aurora đã ngấn lệ, hắn lập tức luống cuống xin lỗi giải thích: "Này, đừng khóc! Tôi xin lỗi, tiểu thư. Chỉ là đùa thôi mà. Cô ấy là em gái của Chopin, em gái ruột thôi —"
"Chacha..."
"Là Emilia, Emilia Chopin."
Nghe thiếu nữ khẽ lẩm bẩm một cái tên, chàng thanh niên tưởng cô đang gọi tên người trong tranh nên dịu dàng sửa lại.
"Không, Franz. Tôi đang nói đến một cô gái khác, một người em gái mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ được gặp lại nữa... Cô ấy và tiểu thư Emilia này rất, rất giống nhau..."
"Vậy sao? Chúa đúng là rất thích trêu đùa con người. Fred cũng không thể gặp lại em gái mình nữa rồi. Nếu cô nhớ cô ấy, tôi sẵn sàng nghe cô kể về vị tiểu thư tên 'Chacha' ấy."
Aurora ngẩn người trong chốc lát. Bỗng nhiên cô nhận ra hôm nay nắng đẹp vô cùng, rất thích hợp để hoài niệm chuyện xưa. Cô khép chiếc đồng hồ lại, rót thêm cho Liszt một tách trà chiều rồi bắt đầu kể cho hắn nghe về một nữ nghệ sĩ vĩ cầm tên Charoline.
"Cô ấy thích Paganini à? Tôi thấy chắc cô ấy cũng sẽ thích tôi đấy —"
"Thưa ngài, xin hãy chú ý, cô ấy là nghệ sĩ vĩ cầm, không có quá nhiều duyên nợ với dương cầm. Hơn nữa, đối với cô ấy, cách tốt nhất để yêu thích Paganini chính là biểu diễn những tác phẩm của ông ấy... Còn nhạc dương cầm của ngài, tôi nghĩ cô bé đó chưa chắc đã chịu chơi đâu."
"Ồ, kiểu yêu thích này thật mới lạ. Tôi càng lúc càng có thiện cảm với vị tiểu thư ấy rồi... Nếu hồi còn trẻ mà gặp được cô ấy, có lẽ tôi sẽ thích cô ấy đấy. Dù sao tôi cũng có thể dùng dương cầm để chơi Paganini cho cô ấy nghe."
"... Thật xin lỗi, cô ấy chỉ thích vĩ cầm thôi."
*
"Gửi Aurora:
Anh đã đến London, vừa cùng Camille tìm được khách sạn để nghỉ chân, hiện đang ngồi trong phòng viết thư cho em. Chuyến đi rất thuận lợi, chỉ là anh cảm thấy giữa mùa đông mà chạy tới nước Anh quả thực là một quyết định cực kỳ thiếu sáng suốt, nơi này còn lạnh hơn Paris nhiều (có lẽ trái tim Camille đã bị đóng băng mất rồi. Thời tiết London không còn ảnh hưởng được đến anh ấy chút nào, thậm chí anh ấy còn có thể tìm thấy niềm vui nào đó trong cái lạnh mà chúng ta chẳng thể hiểu nổi).
À đúng rồi, nếu có ai nói rằng sức khỏe của anh ở London rất tệ thì tuyệt đối đừng tin lời dối trá vụng về ấy. Chẳng qua là vừa đến khách sạn, anh chỉ muốn quấn mình trong chăn rồi không đi đâu nữa mà thôi. Dù anh vốn không thích cầm bút, nhưng viết thư cho em lại là một chuyện khiến anh vui vẻ, thậm chí còn muốn viết thêm nhiều nữa... Tuy nhiên, xin cho phép anh dừng bút một lát, vì một người đang đau khổ vừa gõ cửa phòng anh, muốn kéo anh đi ăn chơi để giải sầu.
Sự điên cuồng là của họ, còn anh chỉ đứng ngoài quan sát sự mất trí của họ mà thôi."
*
"Anh viết đến đâu rồi nhỉ? Hình như bị đứt mạch mất rồi, vậy thì chúng ta bắt đầu lại nhé.
Anh tự đặt cho mình một bí danh là 'Fritz'. Quyết định giấu kín thân phận này quả thật vô cùng đúng đắn. Chỉ cần anh không chạm vào đàn dương cầm thì tuyệt đối không ai đoán ra thân phận của anh, điều đó khiến chuyến đi trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều. Chúng anh đã đi qua Windsor, Blackwall và Richmond... Anh quyết định rằng mỗi lần đặt chân đến một nơi mới, cứ mỗi lần nhớ em sẽ đi tìm mua một bó hoa baby nhỏ (thật hiếm có, vậy mà mùa này vẫn mua được chúng). Đợi đến khi trở về Paris, anh sẽ tặng tất cả cho em.
Hôm nay có lẽ anh không thể tiếp tục làm 'Fritz' nữa rồi. Bởi vì tối nay có một buổi giao tế, và anh có thể đường đường chính chính ngồi xuống đàn."
*
"Trước đó anh đã gửi cho em vài lá thư. Nhưng từ hôm nay anh quyết định sẽ không gửi từng bức một nữa.
Anh sẽ tích góp chúng lại rồi đóng thành một gói gửi cho em. Tin anh đi, Aurora, khi nhìn thấy chồng thư dày như thế, em hoàn toàn có tư cách đến trước mặt Liszt mà khoe khoang: Nhìn xem, Chopin gửi cho tôi một xấp thư dày thế này đây. Để màn kịch ấy có sức đối lập mạnh mẽ hơn, anh quyết định phát thiện tâm một lần, gửi cho người Hungary kia đúng một tờ giấy trắng, xét đến bức thư anh ta gửi cho anh, những lời lẽ ai oán ấy sến súa đến mức khiến anh suýt ngạt thở.
Văn chương của anh ta trông cũng giống hệt tiếng đàn dương cầm của anh ta, đều khiến anh hoa cả mắt chóng cả mặt.
Nhớ nhé, đừng để anh ta nhìn thấy lá thư này (xét đến việc dạo gần đây anh ta thường xuyên đến tìm em)."
*
"Ôi Chúa ơi, não của Camille chẳng lẽ đã bị biển Bắc nhấn chìm rồi sao? Đã tháng mấy rồi mà anh ấy vẫn còn muốn tiếp tục du lịch!
Anh sẽ phải bỏ lỡ Giáng Sinh bên em mất rồi, chỉ cần nghĩ đến việc năm mới của mình sẽ phải cùng anh ấy đứng trên đảo Anh Quốc hứng gió lạnh là anh đã muốn viết một vạn chữ Zal lên bản nhạc mà anh ấy đưa cho anh. Nhất định phải bắt Liszt viết mới được, tất cả đều là tại anh ta nên mới xảy ra những chuyện này.
Đúng vậy, anh đang giận cá chém thớt đấy.
Liszt là nhạc sĩ đáng ghét nhất trên đời. Anh muốn trở về Paris, cho dù Liszt vẫn ở đó."
*
"Anh đã lấy được vé tàu rồi, là tấm vé rời khỏi hòn đảo này.
Tạ ơn Chúa, sông băng trong đầu Camille cuối cùng cũng tan rồi. Anh đảm bảo sẽ lập tức trở về.
Nhưng xin cho phép anh giữ bí mật một chút về ngày trở lại, bởi vì anh muốn dành cho em một bất ngờ."
*
"Gửi gia đình tại Warsaw, ngày 1 tháng 1 năm 1837.
Ngày đầu tiên của năm mới, con viết thư cho mọi người từ London bên kia biển cả...
Cha mẹ kính yêu, chuyện mà mọi người từng lo lắng, con nghĩ rằng nó sẽ không bao giờ cần phải nhắc đến nữa. Con chuẩn bị lên đường trở về Paris ngay đây. Nếu lần này câu trả lời của cô ấy vẫn không thay đổi...
Vậy thì có lẽ con sẽ phải hoàn thành một đám cưới dưới những lời chúc phúc từ phương xa của mọi người.
Không phải là bốc đồng.
Chỉ đơn giản là con muốn được ở bên cô ấy dưới ánh mặt trời.
F. Chopin."
*
Giáng Sinh qua đi, năm mới cũng đến. Sau khi bước vào thế kỷ XIX, cuốn lịch cuối cùng cũng được thay mới.
Tháng tuyết sắp lật sang trang khác, tháng mưa cũng sẽ nhanh chóng tới nơi.
Aurora đã không còn muốn đếm xem hôm nay là ngày thứ bao nhiêu kể từ khi Chopin rời đi. Dường như cô gái đã học được cách dùng lý trí để xử lý những nỗi nhớ ấy. Ngoài việc đọc những lá thư có liên quan đến anh, chơi những bản nhạc có liên quan đến anh, trải qua những đêm mất ngủ có liên quan đến anh, cô sẽ không cho phép bản thân chìm đắm trong những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt không thể gọi tên.
Trong thời đại không có điện thoại và hình ảnh trực tiếp, khoảng cách dường như bị kéo dài đến vô hạn.
Nỗi nhớ nếu cộng thêm thời gian sẽ trở thành một thứ cảm xúc vừa đẹp đẽ vừa nhọc nhằn. Những lúc chỉ còn một mình, nó sẽ hóa thành cỏ xuân điên cuồng mọc trong tháng nảy mầm, chỉ cần hơi lơ đãng một chút thôi, con người sẽ bị vô số dây leo phủ kín.
Thích là phóng túng.
Yêu lại là tiết chế.
Cách Aurora lựa chọn để yêu Chopin chính là dù anh không ở bên cạnh, cô vẫn phải chăm sóc tốt bản thân mình, để mỗi ngày đều mang ý nghĩa riêng.
Cô gái mở cửa nhà để đón luồng gió lạnh mùa đông.
Hơi ấm từ lò sưởi trong phòng khách đầy mê hoặc đối với người vừa bước qua tiền sảnh. Sau khi tháo khăn choàng và mũ xuống, cô kẹp túi đựng bản nhạc dưới khuỷu tay, chuẩn bị đi vào bên trong thì cảnh tượng trước mắt khiến cô dừng bước.
Liszt đang ngồi trước cây đàn dương cầm của cô, mỉm cười nhìn cô. Trên ghế sofa là vợ chồng Berlioz đang vẫy tay chào. Petit đứng bên cạnh, đeo kính, cầm trong tay một tập giấy...
Khứu giác dần hồi phục, một mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng trong không khí. Aurora đảo mắt nhìn quanh, cả căn phòng đều tràn ngập một bầu không khí đặc biệt khó diễn tả.
"Mọi người..."
Vừa dứt lời, tiếng đàn dương cầm đã vang lên. Ánh sáng bên khung cửa sổ sát đất vừa đẹp, giai điệu chậm rãi như mang theo hơi thở của mùa xuân.
Liszt nâng tay phải lên, giọng nói tuy vang dội, nhưng giai điệu dưới tay hắn vẫn không hề ngắt quãng: "Bingley sẽ ở lại Netherfield để săn bắn, còn Darcy sẽ trở về Pemberley. Họ từ biệt nhau bên cạnh cỗ xe ngựa —"
Berlioz giơ tờ giấy đặt trên đầu gối lên rồi hướng về phía cầu thang: "Anh nói với tôi rằng những ngày này cô ấy đang ở London? Anh đã giấu tôi điều gì?"
Từ tầng trên vọng xuống một giọng nói trong trẻo, tao nhã nhưng xa cách: "Đúng vậy. Tôi không phủ nhận rằng đó là một giả định ngạo mạn, xuất phát từ sự đánh giá sai lầm của tôi về tình cảm giữa anh và tiểu thư Bennet... Tôi không nên xen vào. Bingley, tôi xin lỗi."
Là Chopin.
Anh đã trở về!
Aurora lập tức dồn ánh mắt về phía cầu thang. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân, nhưng vẫn chưa nhìn thấy người.
Tiếng đàn trở nên vui tươi và tinh nghịch hơn, mỗi nốt nhạc đều chất chứa niềm vui.
"Anh thừa nhận mình sai rồi sao?"
"Hoàn toàn và triệt để."
"Vậy anh sẽ chúc phúc cho tôi chứ?"
"Anh cần lời chúc phúc của tôi sao?"
Berlioz nhập vai vô cùng sống động, cách đối thoại với người trên lầu qua từng câu thoại tựa như đang thực sự giao đấu.
Cho đến khi Chopin hỏi ra câu ấy.
Quý ngài Paris đang đóng vai Bingley đặt tờ giấy thoại xuống, nắm lấy tay phu nhân mình rồi dịu dàng nhìn cô. Ý vị trong ánh mắt dường như đã vượt khỏi phạm vi của lời thoại: "Không, tôi nghĩ tôi biết mình đã có được từ lâu rồi."
Lời đáp lại từ trên lầu vang xuống nhanh chóng và chuẩn xác, mang theo sự mong đợi cùng chúc phúc: "Vậy còn chờ gì nữa?"
Bối cảnh, lời dẫn, đối thoại, cốt truyện, diễn xuất, nhạc đệm...
Cuối cùng Aurora cũng không còn mơ hồ nữa. Hóa ra vì quá vui vẻ nên đám người này đang diễn kịch ngay trong nhà cô.
"Bingley đến thăm gia đình Bennet và cùng Jane bày tỏ lòng mình. Jane hạnh phúc lao tới ôm lấy chị em gái."
Tiếng đàn đột ngột chuyển điệu, trở nên vô cùng vui tươi và hạnh phúc.
"Ôi, Lizzy, chị vui quá!"
Harriet nhét một tờ giấy thoại vào tay Aurora, nhiệt tình ôm lấy cô, tuyên bố rằng khán giả duy nhất chính thức bị kéo vào vở diễn.
"Tại sao mọi người lại không thể vui như chị chứ? Anh ấy yêu chị, Lizzy, anh ấy yêu chị! Anh ấy nói rằng anh ấy vẫn luôn yêu chị... Em có thể tin được rằng mọi chuyện lại có một kết thúc hạnh phúc đến thế không?"
Bị người bạn ôm xoay một vòng, Aurora cũng bị cảm xúc trong màn biểu diễn của Harriet lây nhiễm. Cô không còn nhìn rõ những dòng chữ trên tờ giấy, thậm chí có lẽ đã bỏ lỡ một hai câu thoại.
Cô vỗ nhẹ lên vai bạn mình, dịu dàng mà chắc chắn trao cho cô ấy câu trả lời khẳng định.
Đợi đến khi Harriet lui xuống, người bước tới trước mặt Aurora lại là Petit. Bà vú đẩy gọng kính, nghiêm túc giũ tờ giấy thoại trong tay.
"Phu nhân Catherine vừa xuống xe ngựa đã chỉ đích danh muốn nói chuyện riêng với Elizabeth —" Lời dẫn của Liszt kịp thời chen vào, tiếng đàn lập tức trở nên âm u.
"Tiểu thư hẳn là biết vì sao ta lại tới đây."
Giọng điệu kiêu ngạo hống hách của Petit hoàn toàn phù hợp với nhân vật. Bà không cho Aurora thời gian phản ứng, một hơi đọc hết những dòng chữ đen trên giấy.
"Hai ngày trước ta nghe được một tin tức hết sức kinh ngạc. Chị gái cô vừa có một mối hôn sự, còn cô thì sắp trèo cao trở thành vợ cháu trai Darcy của ta... Dù đó chỉ là lời đồn vô căn cứ, nhưng nếu ta đã tới đây, cô nhất định phải đi đính chính. Cô có thể đảm bảo rằng cả đời sẽ không kết hôn với cậu ấy không?"
"Ngài Darcy là một quý ông, còn tôi là con gái của một quý ông. Vậy thì sao lại gọi là không môn đăng hộ đối được?"
Vừa đọc xong, Aurora đã phát hiện vị trí của câu thoại này tuyệt đối không phải ở đây. Nhưng thấy Petit gần như sắp lui khỏi sân khấu rồi, cô chỉ đành cắn răng lựa chọn những câu trên giấy, cố gắng duy trì sự hoàn chỉnh của cốt truyện.
"Nếu ngài Darcy không muốn kết hôn với cô em họ của mình, tại sao anh ấy không thể chọn người khác? Nếu anh ấy chọn tôi, vậy tại sao tôi lại không thể chấp nhận? Bà không có quyền can thiệp vào chuyện của tôi. Điều bảo đảm mà bà muốn, tôi tuyệt đối không thể đồng ý!"
Thấy bà vú lui về ngồi xuống ghế, thiếu nữ mới thở phào nhẹ nhõm.
Tiếng đàn tiếp nối bằng một đoạn hoa mỹ, rồi chuyển sang một bản nhạc hoàn toàn khác. Tiếng hát từ trên lầu vọng xuống theo từng bậc thang, từng câu từng chữ đều mang theo sự tự chủ, run rẩy, tao nhã và thấp thỏm...
Đó tuyệt đối không phải màn trình diễn hoàn hảo nhất, nhưng lại khiến lòng người rung động đến lạ.
"Các người có biết tình yêu là gì không, các người có hiểu tâm trạng của tôi không?
"Tôi muốn kể cho các người nghe tất cả —"
"Cảm giác kỳ diệu này chính tôi cũng không sao nói rõ được, trái tim chỉ biết cuộn trào không yên."
"Có lúc tôi vui vẻ, có lúc tôi buồn bã."
"Tình yêu như ngọn lửa cháy bùng trong lồng ngực, nhưng chỉ một thoáng sau lại lạnh lẽo như băng..."
Khúc aria "Các người có biết tình yêu là gì không" của Cherubino, trích từ hồi ba vở opera hài Ý 'Đám cưới Figaro' của Mozart.
Aurora đã không còn tâm trí để chú ý đến bài hát nữa. Như một thủy thủ bị tiếng hát của yêu nữ biển cả mê hoặc, cô chậm rãi bước tới chân cầu thang, nhìn người Ba Lan tao nhã kia từng bước đi xuống.
Trong vòng tay anh là một bó hoa baby thật lớn. Đủ mọi màu sắc, có những bông đã khô, có những bông vẫn đang nở rộ, tất cả đều được anh nâng niu ôm lấy.
"Elizabeth, mọi việc tôi làm đều là vì em... Tôi biết em là người thẳng thắn, vậy hãy thẳng thắn trả lời tôi một câu, tâm trạng của em lúc này có còn giống lần trước không?"
Chopin dừng lại, chống tay lên lan can rồi đứng yên.
"Tình cảm của tôi vẫn như cũ. Chỉ cần em nói không, tôi cam đoan sẽ không bao giờ nhắc lại nữa."
Aurora chỉ chăm chú nhìn người trước mắt.
Những lời thoại từ lâu đã bị cô quên sạch.
Dường như cô đã hiểu được mục đích thật sự của vở kịch này. Hơi nước thấm ướt đôi mắt, nhưng vì quá xúc động nên cô quên cả đáp lời.
Không chờ được câu thoại tiếp theo, Chopin bắt đầu có chút luống cuống. Những lời vốn thuộc nằm lòng giờ bị anh nói trong đứt quãng, chẳng khác gì quên lời.
"Phu nhân Catherine đã kể cho tôi nghe cuộc trò chuyện giữa hai người... Phải nói rằng lời bà ấy nói lại có tác dụng hoàn toàn ngược lại. Nó khiến tôi cảm thấy mọi chuyện vẫn còn hy vọng... Trước đây tôi là một kẻ kiêu ngạo, tự phụ. Chính vì gặp được em mà tôi mới sửa chữa được những sai lầm của mình..."
Anh hít sâu một hơi, dứt khoát bước ra khỏi vở kịch. Tiến lên một bước, anh đưa bó hoa baby trong tay ra.
"Aurora, em có đồng ý lấy anh không?" Quý ông tựa như hoàng tử cúi mình trước người con gái trong lòng.
Tiếng đàn, những ánh mắt dõi theo, thậm chí cả hơi thở... tất cả đều ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy.
Đôi mắt còn đọng lệ của thiếu nữ lập tức cong lên thành nụ cười. Tờ giấy thoại rơi xuống mặt đất. Cô nhận lấy bó hoa baby mang theo cả những đóa đã tàn lẫn những đóa đang nở, như thể đang nhận lấy một báu vật vô giá.
"Dù là bao nhiêu lần đi nữa, François, câu trả lời của em vẫn luôn là 'Em đồng ý.'"
Tiếng đàn cùng tiếng reo hò lập tức bùng nổ khắp căn phòng. Thậm chí có người vì quá vui mà mở luôn một chai champagne.
Dòng rượu suýt nữa đã bắn lên người Aurora. May mà Chopin nhanh tay kéo cô lại, ôm chặt vào lòng.
Ngay khi rượu đổ xuống sàn, ánh mắt tử thần của quý ngài Ba Lan cũng giáng xuống theo.
"À, Fred, hôm nay hình như là ngày cuối cùng của thời hạn ba tháng rồi nhỉ? Không kết hôn thì việc đăng ký sẽ mất hiệu lực đấy?"
"Vậy còn chờ gì nữa? Chúng ta đi thẳng tới nhà thờ luôn đi! Franz, chuyện linh mục anh lo được chứ?"
"Đương nhiên rồi. Cũng giống như buổi hòa nhạc của tôi vậy, tuyệt đối không có vấn đề gì!"
"Tôi đi gọi xe ngựa đây, mọi người nhanh lên nào —"
Vậy thì, thưa tiểu thư, tiện thể em có đồng ý kết hôn với anh không?
Vâng, thưa ngài, em vô cùng sẵn lòng.
Một màn cầu hôn chính thức được chuẩn bị kỹ lưỡng nhưng lại đầy sai sót ngoài ý muốn, một hôn lễ thực sự tùy hứng đến cực điểm nhưng tuyệt đối không hề qua loa.
Đó có lẽ chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà Thượng Đế đã ban tặng.