Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 45: Rốt cuộc là ai làm lộ tin tức vậy, tôi muốn tuyệt giao với người đó

· Scherzo · Op.45: [Tin đồn và lời tiên tri]

Đây là bữa sáng yên tĩnh nhất mà Aurora từng trải qua.

Cô không thể quên được cảm giác khi vừa làm xong công tác tư tưởng cho bản thân, lấy hết can đảm mở cửa phòng ra, lại phát hiện François cũng đã ăn mặc chỉnh tề đứng giữa khung cửa, dường như đang chuẩn bị đi về phía phòng rửa mặt. Trái tim của Aurora gần như lại trải qua thêm một trận động đất nữa.

Cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc khắp cơ thể. Cô phải dùng sức nắm chặt tay nắm cửa mới có thể đè nén ý nghĩ muốn lập tức đóng cửa lại để trốn tránh. Cô phải huy động toàn bộ lý trí mới ngăn bản thân nhớ tới những hình ảnh khiến người ta đỏ mặt tim đập vừa diễn ra ngoài hành lang cách đó chỉ vài phút.

Còn chưa kịp phản ứng, François đã lịch thiệp nhường quyền sử dụng phòng rửa mặt cho cô.

Chàng trai cất bước xuống tầng dưới dùng phòng còn lại, nhờ vậy cô mới có đủ thời gian để điều chỉnh tâm trạng lần nữa. Aurora tuyệt đối sẽ không thừa nhận rằng để bản thân bình tĩnh lại, cô đã dùng nước lạnh vỗ lên mặt mình tới mười lần.

Thuận tiện rút kinh nghiệm từ bài học vừa rồi, vì trái tim nhỏ bé đáng thương của mình, cô quyết định xóa hoàn toàn mục "gõ cửa chào buổi sáng" khỏi lịch trình hằng ngày.

Aurora lặng lẽ lấy phần bánh mì của mình, rồi phát hiện hôm nay tất cả những người ngồi quanh bàn ăn đều nghiêm túc thực hiện mỹ đức "ăn không nói".

Thông thường sự yên lặng quá mức sẽ khiến người ta cảm thấy khó chịu, nhưng bầu không khí trầm mặc trên bàn ăn hôm nay lại hài hòa đến kỳ lạ. Không cần trao đổi, Petit vẫn luôn đúng lúc rót thêm sữa hoặc cà phê cho họ, Aurora phụ trách chia bánh mì, khẩu phần đưa cho mỗi người đều vừa vặn, còn François thì quản lý đủ loại mứt và sữa đặc, ai cần thứ gì chỉ cần một ánh mắt, anh đã chuẩn xác đẩy món đó tới giữa bàn.

Người ngoài không biết còn tưởng ba người họ đã sống cùng nhau từ rất lâu rồi. Lâu đến mức chỉ một bữa sáng thôi cũng phối hợp ăn ý như vậy.

Uống hết ngụm sữa cuối cùng, Aurora cuối cùng cũng no bụng. Cô thu dọn bộ đồ ăn của mình, quyết định rằng những lời chào buổi sáng trong tương lai nên được đặt sau khi đã ăn uống no đủ trên bàn ăn.

"Chào buổi sáng, vú ơi. Chào buổi sáng, François. Thật là một buổi sáng tuyệt vời, bởi vì có hai người ở đây."

"Chiều nay con phải đến nhà hát opera một chuyến. Harriet nhận được kịch bản mới nên cần con cùng cô ấy làm quen trước. Nhưng con chắc chắn sẽ không bỏ lỡ bữa tối ở nhà, nếu không có chuyện ngoài ý muốn. À phải rồi vú ơi, trưa nay có cần con giúp vú chuẩn bị bữa trưa không?"

Giống như thường lệ, Aurora báo trước lịch trình trong ngày cho người nhà. Kể từ khi hợp tác với nhà hát opera, cô không còn ở lì trong nhà cả ngày nữa. Việc báo cáo hành trình với Petit mỗi ngày cũng giúp bà thuận tiện sắp xếp công việc trong gia đình.

"Chào buổi sáng, Aurora. Chào buổi sáng... François. Xét thấy ngài đã chuyển tới ở đây rồi, thưa ngài, có lẽ tiếp tục gọi bằng họ sẽ không còn phù hợp nữa. Đừng căng thẳng, đây chỉ là nghi thức thường ngày của chúng tôi. Sau khi tôi nói xong, ngài cũng có thể tham gia."

"Hôm nay là cuối tuần. Ngoài việc đi mua sắm, vú sẽ không ra ngoài quá lâu... cho nên Aurora, không cần con bận tâm về bữa trưa. Dù sao François cũng đang dưỡng bệnh ở đây, việc con cần làm chỉ là giúp cậu ấy giữ tâm trạng vui vẻ và khỏe mạnh để sớm hồi phục. Nhân tiện nói đến bữa trưa, François, cậu có kiêng món gì hoặc đặc biệt yêu thích món gì không?"

Petit như làm ảo thuật mà lấy ra một cuốn sổ nhỏ, cầm theo một đoạn bút chì ngắn chuẩn bị ghi chép. Sự nghiêm cẩn và lễ nghi của bà chưa bao giờ vắng mặt.

"Chào buổi sáng, Aurora. Chào buổi sáng, bà Petit... Thưa bà. Có thể được thưởng thức tay nghề như của bà trên đất Pháp, e rằng tôi chẳng còn điều gì để kén chọn nữa."

Aurora thấy François cân nhắc từng câu chữ. Có lẽ vì ít tiếp xúc với người lớn tuổi nên câu trả lời của anh vô cùng cẩn thận, nhưng lại chẳng tiết lộ bất kỳ thông tin hữu ích nào.

"Này, François, em nghĩ anh nên nhận rõ một chuyện. Hiện giờ anh không còn sống một mình nữa. Nếu có thứ gì anh thích, nhất định phải nói ra. Sống và ăn uống cùng nhau đúng là sẽ cần nhường nhịn lẫn nhau, nhưng trên bàn ăn cũng sẽ không bao giờ thiếu món anh yêu thích nhất. Em cứ nghĩ chuyện đầu tiên khi sống chung chính là giải quyết vấn đề ăn uống cơ mà?"

"Xin lỗi, Aurora. Thưa bà Petit, tôi... không có kinh nghiệm, nên đã nói những lời chưa đủ thành thật." Người thanh niên trầm ngâm một lát rồi chân thành xin lỗi. Aurora nhận ra sắc mặt của bà Petit dịu đi thấy rõ.

"François, anh như vậy làm em thật sự rất tò mò không biết lúc sống một mình anh sẽ giải quyết chuyện ăn uống ra sao. Nhìn căn nhà đó xem, phòng bếp còn lạnh lẽo hơn cả đồ trang trí... Anh, anh chẳng lẽ..."

"Đúng như em nghĩ. Những việc có thể giải quyết ở nhà hàng, anh rất ít khi mang về nhà làm. Hơn nữa với công việc của anh... anh có rất nhiều buổi giao lưu. Trừ khi bất đắc dĩ, kể cả khi bạn bè tới thăm, anh cũng hiếm khi nhờ chủ nhà giúp đỡ... Mọi người sao vậy?"

Bầu không khí đột nhiên thay đổi. Không khí trở nên nặng nề đến lạ. Nhận ra điều bất thường, người đàn ông nhạy bén lập tức ngừng kể. Bởi ánh mắt của người lớn tuổi ngày càng sắc bén hơn, đến mức thân bút chì trong tay bà gần như sắp bị ấn hằn dấu ngón tay. Còn Aurora thì hoàn toàn há hốc miệng vì những gì anh vừa nói.

"Ha, giờ vú thật sự vô cùng vinh hạnh, Aurora à. Không ngờ chút tay nghề ít ỏi của vú lại nhận được đánh giá cao đến vậy từ ngài François. Thật sự khiến vú lo sợ vì được khen ngợi đấy." Petit đặt mạnh cuốn sổ và cây bút xuống bàn, nở nụ cười giả tạo rồi nâng chiếc cốc rỗng trong tay về phía François.

"Xin gửi tới ngài sự kính trọng cao nhất, thưa ngài."

Nguy rồi. Hình như cô đã vô tình làm điểm ấn tượng của vị hôn phu trong mắt bà Petit tụt xuống mất rồi.

Aurora lập tức vận động đầu óc, nhanh chóng nghĩ cách cứu vãn tình hình.

"Xem ra François, anh đúng là một nhà văn bán chạy thật đấy... Chỉ cần nghĩ thôi em cũng đoán được đó sẽ là một khoản chi tiêu lớn đến mức nào."

"Anh chưa từng lừa em, Aurora. Nhuận bút của anh thật sự không thấp. Tiền thuê căn nhà này và chi phí ăn uống của anh trong năm ngoái chênh lệch không nhiều lắm. Nếu không phải vì sức khỏe hiện tại, lúc này đáng lẽ anh vẫn đang vừa sáng tác vừa tiếp tục công việc gia sư..."

Trái tim Aurora lại vừa trải qua thêm một trận sóng thần. Cô phát hiện hôm nay miệng mình rất có thể sẽ không khép lại nổi vì quá nhiều lần kinh ngạc.

Bàn tính trong đầu bắt đầu lách cách tính toán: tiền thuê căn biệt thự độc lập này mỗi năm khoảng 1800 franc, hợp đồng ký ba năm, tổng cộng 5400 franc. Tính thêm khoản ưu đãi tiền thuê và lời François nói rằng "chênh lệch không nhiều", vậy chi phí ăn uống của quý ngài hôn phu ít nhất cũng phải vào khoảng 4500 franc.

Đi chết đi cái cặp oan gia huyền thoại Mozart với Salieri ấy —

François nào phải là một quả bóng da chứ? Rõ ràng anh là một con Tỳ Hưu, một con quái vật nuốt vàng khổng lồ trông vô hại với cả người lẫn vật!

Aurora thật sự muốn đập đầu xuống bàn ngay tại chỗ.

Rốt cuộc là Bach, Beethoven hay Chopin? Chính xác là ai đã cho cô dũng khí để mạnh miệng nói ra câu: "Cùng lắm thì con nuôi anh ấy" như thế?

Nghĩ tới mấy trăm franc mà mình kiếm được từ nhà hát opera, ban đầu cô còn vô cùng tự tin rằng mình có thể sống rất tốt. Nhưng sau khi nhìn thấy trình độ đốt tiền của quý ngài hôn phu... bỗng nhiên, cô chẳng còn chút dũng khí nào để theo đuổi anh nữa.

Không, kiếm được nhiều tiền chứng tỏ François rất xuất sắc. Phải cố gắng hơn, phải kiếm được nhiều franc hơn nữa, phải có đủ tự tin để đường hoàng nói với anh rằng mình thích anh.

"Xin mạo muội hỏi một câu, thưa ngài François, ngài có quản lý tài chính không?" Giọng nói lạnh lùng và lý trí của Petit lập tức nắm quyền chủ đạo của cuộc trò chuyện. Aurora thậm chí còn có ảo giác mình nhìn thấy trên sống mũi của bà xuất hiện một cặp kính vô hình đang phản chiếu ánh sáng của trí tuệ.

"Hiện giờ ngài có bao nhiêu tiền gửi trong Ngân hàng Pháp? Các loại trái phiếu ngài đang nắm giữ là của đơn vị nào? Hay nói cách khác, ngài vẫn là một người trẻ tuổi ngây thơ, đang sở hữu một khối tài sản vô hình mà không tự biết, dựa vào năng lực của bản thân nhưng lại phung phí nó một cách tùy tiện và đáng tiếc, không phát huy được giá trị vốn có của nó? Ồ, thưa ngài, vậy thì tôi có chút tiếc nuối thay cho ngài. Tôi nhìn thấy tiềm năng của ngài, nhưng lại không nhìn thấy sự ổn định. Nói thật, kiểu người như ngài không phải là đối tượng kết hôn lý tưởng nhất đâu."

Chú chim sơn tước nhỏ vốn vừa lấy lại chút tự tin nhờ cách vào đề sắc bén của chim mẹ, lúc này lập tức kinh hãi giương đôi cánh lên.

Bọn con còn chưa bàn tới chuyện cưới hỏi đâu mà, vú ơi—

Sao vú lại tự nhiên không thầy mà biết luôn bộ câu hỏi linh hồn của mẹ vợ phương Đông vậy? Chủ đề sao lại đột ngột lệch sang khảo sát trước hôn nhân rồi?

Ban đầu, khi thành thật công bố những thông tin tài chính cá nhân ấy, Chopin hoàn toàn không có ý gì khác. Ít nhất, mục đích ban đầu của anh tuyệt đối không phải khoe khoang.

Có lẽ đó chỉ là một sự chứng minh, chứng minh với người giám hộ của người con gái anh muốn cưới rằng anh hoàn toàn có đủ khả năng chăm sóc người mình yêu thương. Trước đây anh chưa từng cảm thấy những con số franc kia có thể chứng minh điều gì. Nhưng hiện tại, ngoài những tác phẩm mang chữ ký của mình, những thứ có thể đại diện cho giá trị của bản thân trước mặt Aurora, thì thứ duy nhất anh có thể đặt lên bàn làm bằng chứng chính là chúng.

Ban đầu, nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Aurora khiến anh rất vui. Nhưng anh không ngờ rằng trước mặt một người lớn tuổi ntừng trải và sáng suốt như Petit, điều anh vô tình bộc lộ lại chính là thứ bà quan tâm nhất.

Chopin không thể phản bác. Anh thừa nhận đây không phải lĩnh vực mình am hiểu.

Trong thế giới của một nhà soạn nhạc chỉ có âm nhạc và sự theo đuổi nghệ thuật. Anh không muốn tiêu hao quá nhiều tinh lực vào những chuyện thế tục ấy. Việc mặc cả với nhà xuất bản đã là giới hạn của anh rồi. Anh đâu phải Berlioz, người bị tiền bạc làm cho đau đầu nhức óc. Trong phạm vi năng lực của mình, đảm bảo cuộc sống ổn định rồi toàn tâm toàn ý sáng tác, đối với anh như thế là đủ.

Nhưng hôn nhân dường như lại khác.

Ít nhất, Petit đã chỉ thẳng vào điểm thiếu sót của anh một cách vô cùng sắc bén. Quả thật anh không nhìn xa bằng người lớn tuổi này. Quả thật suy nghĩ của anh có phần đơn giản.

Hôn nhân liên quan tới hạnh phúc của hai người. Nếu vẫn giữ lối suy nghĩ trước kia, có lẽ là không đủ. Nhất là khi sức khỏe của anh luôn thất thường, anh thực sự nên suy nghĩ nhiều hơn cho người đủ dũng cảm để gắn số phận của mình với anh.

Đôi mắt xanh khẽ dao động, rồi dần trở nên trầm lắng trong dòng suy tư. Chopin kín đáo liếc nhìn Petit một cái. Bà đã cầm lại sổ và bút, vừa lẩm bẩm vừa ghi xuống một loạt vật phẩm cần mua sắm, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Lần nhắc nhở này đã chỉ cho anh phương hướng. Điều anh cần làm chỉ là để bà nhìn thấy hành động của mình.

Dù sao chim mẹ cũng đã nói rồi, bà "công nhận tiềm năng của anh", không phải sao?

Ống tay áo bị chú chim sơn tước nhỏ khẽ kéo. Chopin quay đầu lại, bắt gặp dáng vẻ đang vắt óc nghĩ cách an ủi mình của cô.

Mây đen trong lòng anh lập tức tan biến.

"François, anh đừng nghĩ nhiều. Vú chỉ đang cho anh lời khuyên thôi, hoàn toàn không có ác ý đâu. Biết quản lý tài chính thì chẳng có gì xấu cả, đôi khi còn mang đến những bất ngờ ngoài ý muốn nữa. Em lấy luôn người mà anh ghét nghe em nhắc tới nhất làm ví dụ phản biện nhé, lần này chắc chắn anh sẽ chịu nghe. Đầu tiên phải thề rằng em hoàn toàn không có ý bôi xấu thần tượng của mình đâu. Bí mật nói cho anh biết nhé, Chopin sở dĩ luôn khổ sở vì tiền bạc là bởi ngài ấy không biết quản lý tài chính. Vừa qua giữa tháng là đã bắt đầu lo cho cuối tháng, đôi khi còn phải nhờ đến những bữa tiệc hào phóng của ngài Liszt nữa cơ."

Một trận ho sặc sụa khiến Chopin suýt nữa nghẹn thở. Aurora vội vàng đưa tay vuốt nhẹ lưng anh, giúp anh điều chỉnh hơi thở.

Zal —

Rốt cuộc ai là kẻ đã tiết lộ loại lịch sử đen tối này vậy? Nói cho tôi biết, tôi sẽ tuyệt giao với hắn ngay lập tức, không hề do dự!

Nhưng hình phạt dường như vẫn chưa kết thúc.

Anh nghe thấy cô ngồi bên cạnh chậm rãi thở dài đầy tiếc nuối: "Không có năng lực đối phó với những tình huống bất ngờ đúng là rất đáng sợ. Nói ra anh có thể không tin, nhưng một trong những động lực khiến em muốn kiếm thật nhiều tiền bây giờ là... nếu một ngày nào đó Chopin gặp chuyện ngoài ý muốn, em hy vọng mình có thể trả tiền bia mộ cho ngài ấy, để sự yên nghỉ cuối cùng của ngài ấy không phải dựa vào tiền vay mượn mà có."

Zal —

Lời tiên tri đáng sợ này rốt cuộc đã lọt ra từ miệng của bà phù thủy thiếu trách nhiệm nào vậy?

Và còn nữa, chú chim sơn tước bé nhỏ thân yêu của anh, cho dù ngay khoảnh khắc này anh phải đi gặp Chúa, anh vẫn đủ khả năng thanh toán toàn bộ chi phí bia mộ của mình!

truyenfull,truyenfull vn