Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 46: Một nghệ sĩ dương cầm không biết đầu tư không phải một nhà văn giỏi
· Scherzo · Op.46: [Niềm vui nỗi buồn của đời người vốn vô thường]
Chopin không biết phải diễn tả cảm giác kỳ quái trong lòng mình ra sao.
Có người ngay trước mặt anh kể lại những chuyện mất mặt năm xưa của anh. Từ trước đến nay, anh luôn là tâm điểm được mọi người ngưỡng mộ, vậy mà trong miệng quý cô hôn thê này, anh lại một lần nữa bị đem ra làm tài liệu phản diện. Bị người ta không chút lưu tình l*t tr*n lớp vỏ bọc ở khoảng cách gần như thế, anh phải dựa hoàn toàn vào sức tự chủ kinh người mới ép được hơi nóng đang bốc lên trên mặt xuống, mới không đến mức kích động, xấu hổ đến nỗi bỏ bàn đứng dậy.
Nếu có thể, lúc này Chopin thật sự muốn đào ngay một cái hố, nằm vào quan tài rồi tự chôn mình tại chỗ cho xong.
Bởi anh vốn không thể phản bác, vì những điều Aurora nói quả thực đều là sự thật từng tồn tại khách quan... Thậm chí tuy có thể dùng từ "ngày trước" để miêu tả, nhưng hiện tại anh vẫn "thỉnh thoảng", "vẫn còn", "vẫn cứ" mỗi tháng đến tìm Liszt, đường hoàng xài ké đàn cả ngày trời. Thỉnh thoảng anh còn "đổi khẩu vị", thoải mái ngồi đàn chiếc dương cầm Érard nữa kia mà?
Nhưng lớp ngụy trang bên ngoài cứ thế bị người ta xé toạc ngay trước mặt, cảm giác vừa thẹn vừa giận ấy hoàn toàn không thua gì uống liền mười ly vodka Ba Lan.
Không chỉ có vậy.
Nhìn chú sơn tước nhỏ với vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn kia, cô chẳng biết gì cả, điều này không thể trách cô. Ngược lại, cô chịu nói chuyện với anh như thế là vì coi trọng anh, là một tấm lòng chân thành lại đáng yêu... À, tuy rằng tấm lòng ấy sắp đâm chính Chopin thành một con nhím rồi.
Lại nhìn sang chim mẹ đang ung dung dùng bút chì chỉ chỉ vẽ vẽ lên cuốn sổ nhỏ, trên môi mang nụ cười đầy thâm ý, anh hoàn toàn hiểu loại tâm tình vui sướng trên nỗi khổ của người khác này. Còn gì khiến người ghét mình sung sướng hơn việc đứng bên bờ xem lửa cháy, tiện thể nhìn mình có khổ mà không nói nên lời nữa chứ? Ngay từ đầu vị phu nhân ấy đã đào sẵn hố cho anh rồi. Rõ ràng anh sắp thẳng thắn bộc bạch thân phận với người mình yêu, vậy mà lại bị ép phải tiếp tục giấu kín... Ôi, Chopin đột nhiên có dự cảm, những cảnh tượng khiến anh chỉ muốn lập tức biến mất khỏi thế giới này rồi sẽ trở thành chuyện thường ngày của anh.
Mình hiện tại là François Pichon, những lịch sử đen tối của Fryderyk Chopin thì có liên quan gì đến mình chứ?
Người Ba Lan chỉ có thể dùng cách tự lừa mình dối người ấy để tìm lại trọng tâm giữa cơn choáng váng hỗn loạn, mỉm cười lắng nghe Aurora kể về những câu chuyện năm xưa của Chopin.
Zal —
Sơn tước à, có lẽ tôi đã không còn là thần linh của em nữa...
Chính em đã tự tay dụ dỗ tôi bước xuống khỏi thần đàn, còn để lại trên trường bào thần thánh của tôi ba dấu chân tre dính đầy bùn đất.
Đáng chết thật, vậy mà tôi lại còn ngốc nghếch cảm thấy vui vẻ.
"Nhắc mới nhớ, François, anh chưa từng nghĩ đến chuyện thuê đầu bếp sao? Anh thích món Ba Lan, hoàn toàn có thể tìm một đầu bếp như vậy ở Paris mà... Khoản tiền anh chi cho ăn uống, chỉ cần lấy ra một phần ba là đủ rồi. Nếu chịu bỏ ra một nửa, cuộc sống của anh sẽ vô cùng thoải mái."
Thiếu nữ nghiêng đầu tính toán trong lòng, mà kết quả cô đưa ra lại khiến chàng thanh niên vô cùng chấn động.
"Thật đấy nhé. Tuy em mới đến Paris chưa lâu, nhưng em cũng quan tâm đến giá lương thực và rau củ mà. Trong cuốn sổ tay của vú Petit đều có ghi cả. Tiếc là em không có cách nào nói cho Chopin biết. Thật ra nếu ngài ấy chịu lập kế hoạch cẩn thận, tiêu dùng lý trí hơn một chút thì đâu đến nỗi thường xuyên chạy sang nhà Liszt làm người ta ghét như vậy. François à, đối với nữ chủ nhân trong nhà mà nói, khách không mời mà đến, nhất là kiểu khách thường xuyên tới ké cơm, cho dù thêm một bộ dao nĩa đối với bà ấy chẳng đáng là bao, thì vẫn sẽ khiến người ta chán ghét đấy."
"..."
Quý cô sơn tước giơ nửa cánh tay lên, lén chia sẻ với anh chút tâm tư nho nhỏ của con gái.
Lúc này Chopin không nói nên lời phát hiện ra, hóa ra trong ánh mắt của nữ bá tước Marie d'Agoult nhìn anh, ngoài tia khó chịu ấy còn có tầng ý nghĩa như vậy. Anh từng cho rằng vị phu nhân kia chỉ coi anh là đối thủ của Liszt, mặc dù anh chưa bao giờ muốn, cũng không hề có ý định đứng ở vị trí ấy, nên mới tỏ rõ địch ý với anh... Nghĩ kỹ lại, quả thật mấy năm gần đây, chỉ cần anh xuất hiện trên bàn ăn của Franz, nếu phu nhân d'Agoult có mặt, lời nói của bà sẽ đặc biệt sắc bén.
Em đã nói cho Chopin biết rồi đấy, Aurora của tôi.
Nhưng anh ta sẽ không tiếp nhận lời khuyên của em đâu.
Thứ nhất, anh ta không quen trong nhà có thêm một người xa lạ. Thứ hai, anh ta đã không còn cần đến điều đó nữa.
"Vậy việc anh ở đây... có được tính là đang ké cơm không?" Anh nhìn cô, cực kỳ biết điều mà hỏi đầy u uất.
"Không không không, sao anh lại nghĩ như vậy chứ—" Cô luống cuống xua tay với anh, trái tim của anh lập tức được chữa lành.
"Tính chứ, sao lại không tính?" Petit nhìn không nổi nữa, bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp bỗng phát ra tiếng nứt vỡ. "Ngài François, ngài hỏi vậy là muốn nộp phí ăn ở phải không?"
"Vú ơi, vú nói gì thế!"
"Aurora, đừng sốt ruột. Bà Petit đang thử thách anh thôi, bà ấy muốn xem anh có dũng khí thay đổi hay không." Chopin ném cho chú sơn tước của mình một ánh mắt trấn an.
Sau đó anh trực diện nhìn Petit, mỉm cười mở màn cuộc phản công của mình.
"Bà Petit, tôi rất sẵn lòng thanh toán mọi khoản phí mà bà đề xuất... Không biết nếu tôi muốn ở đây lâu dài, thì phải trả cho bà bao nhiêu franc đây?"
"Hai người đủ rồi đấy nhé, con vẫn còn ngồi ở đây mà, cần phải như vậy sao? Vú ơi, nếu thật sự phải nộp phí, vậy chẳng phải chúng ta cũng nên trả tiền thuê nhà cho anh ấy sao? François, bà ấy là người thân của em, xin đừng nói những lời như vậy."
"Vú ơi, François còn trẻ, vú nên kiên nhẫn cho anh ấy thêm chút thời gian. François, tuy vú không khéo ăn khéo nói, nhưng kinh nghiệm của bà ấy rất đáng để anh lắng nghe."
"Hai người... hình như đã có bí mật nhỏ mà con không biết, nhưng con không muốn truy hỏi, bởi vì hai người đều là những người quan trọng nhất đối với con—
"Còn con, chỉ muốn được vui vẻ sống cùng hai người mà thôi."
Có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế kỷ XIX, Aurora mạnh mẽ bày tỏ quan điểm của mình trên bàn ăn như vậy. Cô quả thật hiếm khi có những cảm xúc không nói không được như thế. Bản tính cô vốn vậy, không thích giữ chuyện trong lòng. Sau khi thiếu nữ phát biểu xong, trong phòng tựa như vừa có gió tây thổi qua, yên tĩnh đến lặng ngắt.
"Ha, ngài François, ngài còn chưa nói cho tôi biết khẩu vị của mình. Có lẽ ngay buổi trưa hôm nay tôi đã có thể thỏa mãn mong đợi của ngài rồi?"
"À, vậy thì thật vinh hạnh, bà Petit. Sau khi đến Paris, tôi đặc biệt yêu thích các món cá. Bà có thời gian nói với tôi đôi chút về quản lý tài chính không? Tôi nghĩ đã đến lúc mình nên tiếp xúc với những thứ ấy rồi."
"Ôi chao, lúc nào tôi cũng có thời gian. Không cần phải học từ đầu đâu, cậu cứ chuyên tâm viết lách là được. Tôi sẽ đi lấy cho cậu những tài liệu trái phiếu ngân hàng mà tôi đã sắp xếp. Chọn vài phần thấy vừa mắt rồi tùy tiện đầu tư một chút là được."
"Vậy thì làm phiền bà quá, thưa phu nhân."
Aurora trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người trong nháy mắt trở nên hòa hòa khí khí.
Ở đây từng có cảnh đối chọi gay gắt sao? Ở đây từng có bầu không khí căng thẳng sao? Không tồn tại, tất cả chỉ là ảo giác.
Thiếu nữ mơ mơ màng màng nhìn người lớn tuổi ôm tới một chồng tài liệu dày cộp, rồi đưa cho chàng thanh niên. Sau đó, bà Petit bắt đầu tỉ mỉ giảng giải cho anh về bối cảnh của từng loại trái phiếu, tình hình lợi nhuận gần đây cùng những đề xuất đầu tư tương ứng.
Người bảo mẫu dạy dỗ cô đang phát sáng.
Đến lúc này Aurora mới biết, hóa ra vị phu nhân ấy lại thành thạo và lão luyện trong lĩnh vực đầu tư tài chính đến vậy. Thiếu nữ đã mất cha mẹ từ lâu hoàn toàn dựa vào khoản tiền tiêu vặt mẹ cô để lại, dưới sự quản lý của bà Petit và nguồn tiền trợ cấp hằng năm mới có thể duy trì cuộc sống vô ưu vô lo cho đến tận hôm nay.
Aurora ghé lại gần, cùng một người khác đồng thời đưa tay về phía cùng một tập tài liệu.
Cô vừa ngẩng đầu lên, François đã nhường nó cho cô.
"Ồ, ánh mắt của hai đứa không tệ đấy. Trái phiếu của nhà Rothschild rất hấp dẫn, phải không?" Lời nói đầy hứng thú của người lớn tuổi khiến khóe miệng thiếu nữ giật giật. Bảo mẫu của cô dường như cứ nhắc tới những thứ này là cả cách nói chuyện cũng trở nên kỳ lạ.
"Chẳng hấp dẫn chút nào đâu, vú ạ. Nếu là con, ngược lại con sẽ thận trọng hơn với trái phiếu của gia tộc này."
"Vì sao lại nói vậy, Aurora?"
Aurora mở tài liệu ra, nhanh chóng lướt qua một lượt rồi lập tức hiểu rõ.
Quả nhiên bà Petit đã sớm nhận ra điều đó rồi. Câu đánh giá "hấp dẫn" kia thực chất đã ngầm thể hiện đề xuất của bà.
"Nếu con nhớ không nhầm, gia tộc Rothschild đã dính líu khá sâu vào thị trường tài chính bên Mỹ rồi. Họ sẽ gặp phải một cú thất bại nặng nề đấy, vú ạ. Đây cũng chính là lý do khiến vú thận trọng như vậy." Aurora trải cuốn tài liệu ra, chỉ vào một câu ghi chú trên đó rồi mỉm cười nhìn bà Petit.
Lời chú thích ấy rất kín đáo, chỉ là một câu cảm thán ngắn gọn: Nhiều năm sau, họ sẽ hối hận vì quyết định này.
"Aurora, hay là đừng học đàn nữa, để vú dạy con những thứ này đi được không? Aurora, con có trực giác phán đoán cực kỳ nhạy bén."
"..." Thiếu nữ bị sự nhiệt tình đột ngột dâng cao của người lớn tuổi dọa cho bỏ lại tài liệu, chạy đến ngồi trước đàn dương cầm, mở nắp đàn rồi lập tức đẩy mọi thứ bên ngoài ra khỏi thế giới của mình.
Có trực giác nhạy bén với tài chính ư? Không thể nào.
Chẳng qua cô chỉ từng nghe người khác kể một đoạn ngắn về câu chuyện của gia tộc Rothschild, vừa khéo nhớ được mà thôi.
Còn từ bỏ dương cầm?
Tuyệt đối không thể.
*
Chim mẹ đã rời tổ, chỉ còn chú sơn tước nhỏ nhảy nhót trên phím đàn, khiến từng phím đàn vang lên những thanh âm đặc biệt mỹ diệu.
Chopin bình thản tận hưởng tất cả những điều ấy, anh nằm dài trên ghế sofa, thả mình giữa đại dương của giai điệu và hòa âm. Những câu nhạc trong đầu chàng thanh niên dần được chuyển hóa thành khuông nhạc và nốt nhạc. Những con nòng nọc nhỏ màu đen quây quanh các dấu nối, ký hiệu trang trí và chú thích, chậm rãi tụ lại thành từ ngữ, câu văn, đoạn văn rồi chương mục.
Theo một ý nghĩa nào đó, quả thật anh là một nhà văn. Chỉ có điều phương thức biểu đạt của anh khác thường hơn người khác. Anh không dùng ngôn ngữ để viết nên câu chuyện, mà dùng âm nhạc để ghi chép, dùng đàn dương cầm để biểu đạt.
Loại phúc lợi của cuộc sống chung này quả thật quá đỗi mỹ diệu.
Trước đây Chopin từng hận không thể trói gã người Hungary kia lên cây đàn dương cầm của mình. Nhưng một khi ma trảo của ai đó vươn tới tác phẩm của anh, anh lại chỉ hận không thể lập tức quét người nghệ sĩ dương cầm tóc vàng kia ra khỏi cửa, rồi lắp thêm cả tá ổ khóa cho cửa nẻo.
So với Franz, Aurora đúng là một thiên thần.
Số 38 phố d'Antin, bất cứ lúc nào cũng có thể nghe được tiếng đàn dương cầm hợp với thẩm mỹ của anh. Nơi này quả thực chẳng khác gì thiên đường.
"François, ngày nào em cũng đàn như vậy, có làm phiền anh không...?"
"Vì sao em lại hỏi như thế? Điều duy nhất anh lo là em quá mệt, không thể đàn thêm nhiều hơn nữa."
Tiếng đàn dừng lại. Trên ghế sofa là người thính giả trung thành nhất. Thiếu nữ do dự không biết có nên mở lời hay không.
"Nhưng mà... nhưng mà... chẳng phải anh là nhà văn sao? Khi làm việc, chẳng phải anh cần một môi trường đặc biệt yên tĩnh à?"
"Aurora thân yêu, mọi thứ đều có thể làm phiền anh, ngoại trừ âm nhạc. Xin em cứ yên tâm, việc em luyện đàn và việc anh làm việc sẽ không hề xung đột."
"Được rồi, em sẽ tin là thật đấy nhé, François."
"Cứ tin đi, tuyệt đối không có một lời nào giả dối."
"Hay thế này đi, đợi bệnh của anh khỏi hẳn, em sẽ mua tặng anh một chiếc bàn viết nhé. Đặt ngay đối diện cây đàn của em, cạnh cửa sổ sát đất bên kia, ánh sáng ở đó chắc chắn rất đẹp."
"Tại sao... lại muốn tặng anh một chiếc bàn viết?"
Có lẽ vì cơn sốt cao vừa mới lui, đầu óc của chàng thanh niên không theo kịp mạch suy nghĩ của thiếu nữ, chỉ có thể nhìn cô tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
"Quý ngài thân mến, như vậy chỉ cần em đàn dương cầm là có thể nhìn thấy anh viết lách rồi. Tiện thể còn có thể giám sát anh mau chóng hoàn thành bản thảo, giúp anh tránh xa hạn chót nữa."
"..."
Chopin suýt nữa ngã khỏi ghế sofa.
Zal.
Anh vậy mà quên mất mình vẫn còn là một nhà văn. Bệnh khỏi rồi, cũng đến lúc phải bắt đầu làm việc nghiêm túc.
Viết lách... anh lấy gì để viết đây?
Chỉ cần viết một từ tiếng Pháp thôi, đôi tay của Chopin đã bắt đầu đau nhức rồi!