Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 44: Tiểu thư và quý ngài, hai người còn lề mề trên đó đến bao giờ nữa!
· Scherzo · Op.44: [Ngày đầu tiên chính thức sống chung]
Một đêm ngon giấc.
Dù rất không muốn thừa nhận, nhưng Chopin xin thề rằng kể từ ngày rời khỏi Ba Lan, rời xa quê hương của mình, đây là lần đầu tiên từ lúc chìm vào giấc ngủ cho đến khi tỉnh dậy, anh cảm nhận được một sự bình yên đủ để xoa dịu cả linh hồn.
Anh thuận theo tự nhiên mà mở mắt. Sau tấm rèm dày là ánh nắng đang nhảy nhót. Trong phòng vẫn chưa thật sự sáng rõ, nhưng trong lòng Chopin đã là một bầu trời quang đãng.
Anh đưa tay ra khỏi chăn. Đầu ngón tay và lòng bàn tay không còn trắng bệch như trước mà đã mang sắc hồng nhạt khỏe mạnh.
Người thanh niên thuận thế giơ cao cánh tay, vươn vai một cách đơn giản. Anh nghe thấy tiếng khớp xương khẽ vang lên trong cơ thể, khóe môi cũng theo đó mà cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Giấc ngủ này thoải mái đến mức khiến anh chẳng muốn rời khỏi giường chút nào. May mà Chopin không phải kiểu người quá lưu luyến hơi ấm của chăn đệm. Chỉ nằm thêm một lát, anh đã dứt khoát từ bỏ sự mềm mại ấy.
Anh bước tới bên cửa sổ, kéo rèm ra một khoảng nhỏ. Con đường lớn phía dưới vẫn là khung cảnh nhộn nhịp quen thuộc của buổi sớm mà anh đã nhìn không biết bao nhiêu lần, thế nhưng hôm nay lại mang một hương vị khác hẳn. Có lẽ thay đổi môi trường sống, không còn cô độc một mình nữa, tâm trạng cũng sẽ hoàn toàn khác đi.
Hôm nay là buổi sáng đầu tiên kể từ khi Chopin chuyển tới số 38 phố d'Antin. Theo cách nói của Aurora, đây là ngày đầu tiên họ chính thức sống chung.
Tâm trạng cũng đẹp như thời tiết.
Người thanh niên vui vẻ kéo tung toàn bộ rèm cửa. Ánh mặt trời lập tức ùa vào như tranh nhau chiếm chỗ, trong khoảnh khắc đã thắp sáng cả căn phòng.
Anh thật sự phải cảm ơn liệu trình dưỡng bệnh mà bà Petit chuẩn bị hôm qua. Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, sức sống từ cơ thể anh đã hồi phục đáng kể. Tay nghề nấu nướng của người phụ nữ lớn tuổi ấy quả thực không có gì để chê. Ngay cả những món canh thanh đạm cũng được bà nấu thành hương vị đặc biệt thơm ngon. Nghĩ đến cuộc đối đầu hôm qua với người giám hộ của vị hôn thê, ánh mắt đang tựa bên cửa sổ của Chopin liền hướng về chiếc tủ bên cạnh.
Bên trong đang cất giữ bản hôn ước của anh, là bản mà anh từng đề nghị giao nộp.
Đáng tiếc, cuối cùng vẫn không đưa đi được.
"Không cần phải giao hôn thư cho tôi đâu. Chúng ta đều đã bày rõ lập trường của mình rồi, Chopin. Tôi tin vào nhân phẩm của cậu."
Chopin vẫn nhớ rõ lời từ chối mà Petit dành cho mình khi anh chủ động tìm gặp bà.
Nghe thì nhẹ nhàng đơn giản, nhưng ánh mắt người lớn tuổi nhìn anh khi ấy lại mang ý vị sâu xa.
Anh cài lại cúc áo nơi cổ áo, không nghĩ thêm nữa. Hiện tại, chuyện quan trọng nhất là làm sao trong vòng một tháng đạt được điều mình mong muốn.
Xác nhận tình cảm của Aurora sao?
Nghĩ đến đây, Chopin không nhịn được mà thở dài. Anh cũng chẳng biết nên lạc quan hay bi quan.
Một tháng. Vừa không được chủ động tiết lộ thân phận thật của mình, lại vừa phải giành được tư cách nắm tay Aurora...
Khó thì cũng không hẳn khó, mà đơn giản lại càng không đơn giản.
Tiếng động nhỏ ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Chopin bước lại gần vài bước, hàng mày lập tức giãn ra. Tiếng gõ cửa cẩn thận chẳng khác nào tiếng mèo con cào móng. Nếu không phải thính lực của anh rất tốt, với âm lượng nhẹ như gió lướt qua cành liễu của người ngoài cửa, e rằng muốn phát hiện cũng không dễ dàng gì.
"François... anh... đã... dậy... chưa?"
Chopin ghé tai lên cánh cửa. Nụ cười bất giác lan đầy trên gương mặt. Cảm giác lúc này thật khó diễn tả. Giống như những bản biến tấu của Mozart, kỳ diệu đến mức chỉ trong nháy mắt đã thay đổi tự nhiên, tràn đầy linh khí và niềm vui.
Đột nhiên anh kéo cửa ra. Cô gái đang dán cả người lên cửa lập tức hóa đá tại chỗ như một bức tranh khắc đồng. Bỏ qua hai gò má đỏ bừng của cô, người thanh niên vẫn giữ tay trên nắm cửa, hơi nghiêng người về phía trước, bắt chước cách nói chuyện vừa rồi của cô.
"Aurora... anh... đã... dậy... từ... lâu."
"..."
Aurora đỏ bừng cả mặt. Hai tay giấu sau lưng, cô cố gắng đứng vững tại chỗ. Cô rất cố chấp, không chạy trốn, chỉ dùng đôi mắt hổ phách xinh đẹp ấy đầy vẻ ai oán nhìn anh mà tố cáo.
Chopin cũng không nói gì. Anh cứ như vậy thưởng thức khung cảnh chỉ riêng mình được nhìn thấy. Ánh mắt của cô lưu chuyển đến đâu, mặt hồ trong tim anh cũng nổi gió đến đó.
"Anh..."
"Em chỉ muốn tới xem anh còn ở đây hay không thôi. Dù nghe có vẻ ngốc nghếch, nhưng em thật sự chỉ muốn đến nhìn xem."
Anh nhìn thấy cô vô thức nắm lấy vạt váy ngủ. Lúc ấy mới nhận ra, xét theo chuẩn mực lễ nghi, anh hoàn toàn không nên hấp tấp mở cửa như vậy.
Nhưng Aurora chẳng cho anh cơ hội lùi bước. Cô kiễng chân lên, như thể giây tiếp theo sẽ nhảy thẳng vào màu xanh thẳm trong mắt anh.
"Chỉ cần nghĩ tới việc có thể tự mình nói với anh một câu chào buổi sáng thôi... François, em đã vui đến mức chẳng thể quản nổi đôi chân của mình nữa rồi."
Bàn tay đang đặt trên nắm cửa bỗng thả lỏng. Chopin như bị bao bọc bởi những khúc thánh ca ngọt ngào. Anh chưa bao giờ có cách chống đỡ trước tình cảm thẳng thắn của Aurora. Nó luôn khiến anh vui vẻ, luôn khiến anh say mê. Ngay cả người Ba Lan vốn luôn lý trí ấy đôi lúc cũng phải lo lắng rằng cảm xúc trong lòng mình sẽ dâng trào quá mức, khiến anh mất kiểm soát và làm ra những điều mà bình thường anh tuyệt đối không bao giờ thực hiện.
"Chào buổi sáng, Aurora." Toàn bộ lý trí còn sót lại chỉ đủ để anh bình thản đáp lại cô bằng một lời chào như thế.
"Chào buổi sáng, François." Giọng nói run run của cô như đã tiêu hao hết mọi dũng khí. Trong những âm tiết run rẩy ấy, gần như có thể nghe thấy cả nhịp đập trái tim.
Aurora ném xuống mặt hồ trong tim anh một viên sỏi nhỏ tròn trịa và tỏa sáng. Những cảm xúc vốn luôn bị lý trí khống chế của Chopin bắt đầu xuất hiện từng gợn sóng lan rộng.
Có điều gì đó khác biệt đang dần thức tỉnh. Đôi mắt của anh sâu thẳm như biển cả. Ánh nhìn mang theo nét trêu chọc hóa thành chiếc lồng vô hình, giam chặt cô bên trong. Anh nâng một lọn tóc rủ bên tai cô lên.
Bên tai cô, anh khẽ buông xuống một giai điệu mê hoặc lòng người: "Aurora, em còn đứng đây... là đang muốn anh tặng em một nụ hôn chào buổi sáng sao?"
Đồng tử của cô khẽ mở rộng. Như thể vừa nghe thấy một chuyện kinh thiên động địa nào đó, Aurora kinh ngạc lùi lại nửa bước, mái tóc đen theo đó mà trượt khỏi đầu ngón tay anh.
Người trước mặt dường như đã biến thành một con người khác. Toàn thân đều tỏa ra hơi thở nguy hiểm. Thế nhưng đồng thời lại luôn mê hoặc người khác lao vào như thiêu thân lao vafp lửa.
Sau bao ngày, cuối cùng cô cũng phát hiện ra một bí mật sâu kín nơi anh. Nó như đang báo hiệu rằng khoảng cách giữa họ nên tiến thêm một bước nữa. Nghĩ vậy, bàn chân vừa lùi lại của cô lại chậm rãi thu về.
Đầu ngón tay bỗng chốc trống rỗng khiến Chopin có chút hụt hẫng, nhưng còn chưa kịp điều chỉnh tâm trạng, cổ áo của anh đã bị cô gái kéo mạnh. Anh buộc phải cúi người, hạ thấp đầu xuống.
Nụ hôn ấy tựa cơn gió lướt qua, vừa chạm đã tách rời. Cảm giác mềm mại từ đôi môi của Aurora, hơi nóng ẩm còn lưu lại trên gò má anh cùng hương thơm và hơi thở dịu dàng ấy, tất cả hòa vào nhau, thổi tan vẻ thâm sâu trong mắt anh thành bầu trời trên mặt biển sau cơn bão.
Chàng trai trong trẻo đến mức không vương một gợn mây cứ thế sững sờ đứng nguyên tại chỗ, mọi khí chất mê hoặc dường như chỉ là một giấc mộng hư ảo. Anh nhìn thấy cô gái ngẩng cao đầu đầy cứng cỏi, cố tỏ ra kiêu ngạo, ra vẻ hùng hổ để che giấu sự chột dạ.
"Rõ ràng là em đến chào buổi sáng anh, tiện thể an ủi một François đang ốm mà thôi." Chú chim sơn tước dường như cuối cùng cũng nhận ra mình vừa làm chuyện gì. Cô hoảng hốt đập cánh, chuẩn bị lập tức bay mất.
Nhưng trước những trái ngọt tự tìm đến cửa, chú nhím chưa bao giờ để chúng chạy thoát.
"Đứng lại." Thanh âm từ trên cao chậm rãi rơi xuống, khiến nhịp tim của chú chim nhỏ hóa thành những nhịp ngắt liên hồi. Cánh tay của người thanh niên vòng qua vòng eo đang định bỏ chạy của cô gái, kéo cô thẳng vào lòng mình.
Mười ngón tay của cô đặt lên cánh tay anh. Qua lớp vải áo, anh phát hiện đôi tay luôn vững vàng trên phím đàn ấy giờ đây run rẩy như mặt trống quân nhạc vừa bị gõ mạnh. Cô vẫn luôn như vậy, một mặt mạnh mẽ đến mức khiến anh thần hồn điên đảo, một mặt lại e thẹn đến độ khiến anh không nhịn được mà muốn bật cười. Lúc này Chopin mới nhận ra, hóa ra anh cũng có những thú vui xấu xa như thế. Hóa ra trêu chọc người mình thích lại là một kiểu thân mật khiến lòng người vui sướng đến vậy.
"Aurora, em đã tặng anh một nụ hôn chào buổi sáng, sao có thể không nhận lại quà đáp lễ chứ?" Anh chậm rãi hạ xuống, khẽ để lại một dấu hôn trên trán cô, hài lòng cảm nhận người trong lòng mình cứng đờ thành một pho tượng nhỏ đáng yêu.
"Được rồi, nghi thức hoàn thành. Có lẽ em sẽ muốn thay quần áo rồi lại hẹn anh cùng đi ăn sáng chăng?"
Tiếng cười khẽ không giấu nổi men theo vành tai thiếu nữ mà nổ tung thành một chùm pháo hoa trong tim cô. Vừa thấy anh nới lỏng vòng tay, cô lập tức như một chú thỏ nhỏ lao vút vào phòng rồi đóng chặt cửa lại.
Hành lang trống trải thoáng chốc trở nên yên tĩnh đến lạnh lẽo. Chopin cúi nhìn lòng bàn tay mình, một cảm giác tội lỗi bất chợt dâng lên.
Anh đóng cửa, thả người xuống chiếc giường mềm mại, dùng cánh tay che kín đôi mắt. Hơi thở dồn dập đến muộn bắt đầu hòa cùng nhịp tim cuồng loạn, mang đến cho anh một sự giày vò ngọt ngào.
Zal!
Trên gương mặt vẫn còn lưu lại cảm giác dịu dàng của cô. Trước mắt là dáng vẻ ngượng ngùng của cô. Trên cánh tay còn vương mùi hương nhàn nhạt của cô...
Anh nhớ lại hành động táo bạo và thiếu lý trí vừa rồi của mình.
"Đúng là... tệ thật."
Chopin siết chặt tấm chăn trong tay. Xấu hổ và sung sướng, hối hận và phấn khích, những cảm xúc phức tạp ấy đã xé nát hoàn toàn nhận thức về một bản thân luôn bình tĩnh, kiềm chế và lý trí.
"Aurora, hóa ra khi tỉnh dậy, được một người nói với mình câu 'chào buổi sáng' lại là chuyện hạnh phúc đến thế..."
Thừa nhận đi, người đã rơi vào tình yêu còn đâu lý trí để nói nữa?
*
Sau khi đóng cửa phòng, Aurora tựa lưng vào cánh cửa rồi mềm nhũn ngồi phịch xuống đất.
Một tay cô chống sàn, tay còn lại che kín gương mặt. Hai chân mềm nhũn chẳng còn chút sức lực nào để đứng dậy. Ráng hồng trên mặt dường như nóng đến mức có thể thiêu cháy cả lòng bàn tay. Muốn trêu chọc người ta nhưng cuối cùng lại bị người ta trêu ngược, chẳng phải chính là cô sao?
À không đúng, không đúng.
Rõ ràng cô đâu có ý định trêu ghẹo anh. Cô chỉ rất thân thiện muốn xem người bạn cùng nhà của mình đã thức dậy chưa, tiện thể chào hỏi một câu đơn giản mà thôi. Mọi chuyện thành ra thế này đều là lỗi của một tên đáng ghét nào đó.
François sao có thể như vậy chứ...
Nào là quý ông lịch thiệp, nào là tao nhã lễ độ, vừa rồi rốt cuộc là cái gì vậy!
Cảm nhận được sức lực dần trở lại đôi chân, Aurora chống tay xuống sàn, chật vật đứng dậy rồi lao thẳng lên giường. Thiếu nữ kéo chăn phủ kín người, tự nhốt mình trong sự mềm mại như một chú chim cút nhỏ. Vẫn cảm thấy chưa đủ, cô còn giơ nắm tay lên đấm thêm mấy cái vào chăn.
"Đúng là... tệ thật." Từ trong đám mây trắng trên giường truyền ra những tiếng rên nho nhỏ như mèo con.
Aurora không đỏ mặt vì hành động của mình. Có cảm tình với một người, muốn gặp anh nhiều hơn một chút thì có gì phải ngượng ngùng? Điều khiến cô trở tay không kịp là màn phản công của người kia.
Cuối cùng cô cũng ló đầu khỏi chăn, chỉ để lộ đôi mắt đang ngập tràn những gợn sóng lấp lánh.
Dường như cô đã không còn có thể tùy ý làm chủ mối quan hệ giữa hai người nữa. Người kia hình như đã nhận ra điều gì đó. Chẳng phải từ trước đến nay anh luôn chỉ tự nhận mình là vị hôn phu thôi sao? Cô vốn tưởng mọi thứ vẫn đủ an toàn để mình từ từ biến những rung động ấy thành thứ tình cảm âm thầm như mưa thấm đất...
Hai người cùng thích nhau đương nhiên là chuyện rất tốt, nhưng...
Với dáng vẻ ấy của François, cô phải đỡ đòn thế nào đây?
Aurora quấn chăn quanh người rồi bắt đầu lăn qua lăn lại trên giường.
Dù sao thì người đã độc thân suốt hai mươi hai năm như Aurora thật sự không biết phải đối phó thế nào với việc người trong lòng đột nhiên thay đổi phong cách. Cũng giống như đang cùng ngẫu hứng bốn tay trên đàn dương cầm, đối phương bất ngờ thay đổi tiết tấu khiến cô hoàn toàn không bắt kịp giai điệu của anh.
Aurora nằm bẹp trên giường, ôm ngực khẽ th* d*c.
Đầu ngón tay chạm lên trán. Màu hồng trên mặt vừa mới nhạt đi đôi chút lại lan ra lần nữa. Vị hôn phu của cô dường như rất thích hôn lên trán cô. Ngay cả nụ hôn cũng có thể kiềm chế đến vậy, như thể chẳng hề mang theo chút dư vị tình yêu nào, thế nhưng chỉ bằng vài lời nói, anh đã khiến cô hoàn toàn tan tác.
"Em mới không hối hận... vì đã đến chào buổi sáng anh."
Sau này, mỗi ngày em đều sẽ chào buổi sáng anh. Bởi vì chỉ cần nghĩ đến việc vừa mở mắt đã có thể nhìn thấy anh đầu tiên trong ngày mới, em đã bắt đầu cảm thấy hạnh phúc ngay từ khoảnh khắc thức dậy.
...
"Aurora, François, hai người định để tôi phải đi cứu tế đám trẻ lang thang ở Paris hay sao vậy? Bữa sáng đây này, thưa tiểu thư và quý ông của tôi, rốt cuộc hai người còn lề mề trên đó đến bao giờ nữa!"
"Vú ơi, xin lỗi, con xuống ngay đây —"
"Thưa bà, xin lỗi, tôi nằm thêm một lúc —"
Lời tác giả:
Giải thích một chút.
Khi Aurora xuyên không, để có thể hoàn toàn hòa hợp với Aurora nguyên bản, sau khi xuyên qua, cô đã trở về cơ thể của chính mình lúc mười tám tuổi.
Quá trình xuyên không của cô không diễn ra trên xe ngựa. Nó xảy ra vào khoảnh khắc Chopin cứu Aurora đang chuẩn bị tự sát; sau khi Aurora nói: "Thưa ngài, tôi sẽ báo đáp ngài", rồi thiếp đi, Chopin đắp áo khoác cho cô và vì nghe thấy tiếng người nên lẩn đi. Chính trong khoảnh khắc ấy, sự hoán đổi đã hoàn thành.
Có thể nói vận mệnh của hai người họ rất giống nhau. Hiện tại, tiểu thư Aurora đã thay thế cho chính tiền kiếp của mình.
Bởi vì gặp được Chopin, số phận của cả cô và cô ấy đều đã thay đổi.