Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 31: Anh chỉ nguyện để em tự tay gỡ xuống mọi lớp ngụy trang của mình
· Prelude · Op.31: [Lớp mặt nạ của nhà văn]
Chopin ngoan ngoãn ngồi trong xe ngựa, dáng ngồi chuẩn mực đến mức có thể làm mẫu cho mọi quý ông. Anh không liếc ngang nhìn dọc, ánh mắt chỉ chăm chú đặt trên đôi tay đang để trần của mình. Trong khoang xe yên tĩnh vô cùng, ngoài tiếng người vọng lại từ đường phố, chỉ còn tiếng bánh xe lăn và tiếng vó ngựa nện xuống mặt đất.
Chàng trai đến cả ngẩng đầu cũng không dám, càng không thể mong anh chủ động mở lời. Thế nên anh mặc mặc bản thân chìm trong thế giới rối ren của riêng mình.
Chopin không sao tưởng tượng nổi những gì vừa xảy ra ở nhà Aurora. Một người kín đáo và hướng nội như anh... cũng có lúc mất khống chế, hoang dại đến vậy sao?
Anh thế mà lại chủ động ôm lấy chú sơn tước của mình bằng một tư thế ngang ngược, còn bá đạo yêu cầu vị hôn thê không được đem những lời ngọt ngào nói với người khác. Thậm chí trong khoảnh khắc ấy, anh còn ích kỷ mong rằng vạn vật trên đời đều biến mất, để Aurora chỉ có thể nhìn thấy mình anh.
Thật ngu muội, thật thất lễ, thật thô bạo... cũng thật điên cuồng biết bao.
Hơi nóng vừa mới dịu xuống lại có dấu hiệu bốc lên. Chopin siết chặt mười ngón tay, ép bản thân phải bình tĩnh. Nhưng dáng vẻ mềm mại như mèo con của Aurora trong lòng anh, cùng sự thuận theo đầy mê hoặc của cô cứ không ngừng lặp đi lặp lại trong tâm trí.
Vành tai anh nóng đến mức tan chảy.
Sự mềm mại của cô, hương thơm của cô, sự dịu dàng của cô...
Chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ phá tan mọi bình tĩnh và kiềm chế của anh, khiến trái tim vốn ngủ yên trong màn đêm bị khuấy động đến mức ngày đêm xoay vần như bốn mùa đổi thay.
Chopin đã mất khống chế.
Vì tình yêu, người Ba Lan ấy lần đầu cảm nhận được một bản thân khác thường, hóa ra anh không phải mặt nước tù lặng như mình vẫn nghĩ. Anh cũng có thể tự nhiên bộc lộ cảm xúc, cũng có thể vì một người mà ngày nhớ đêm mong, ngọt ngào đến mức âm thầm đau lòng.
Chỉ hận không thể tự tát mình tỉnh lại.
Một quý ông sao có thể ôm ấp những suy nghĩ như thế với một tiểu thư cơ chứ, cho dù cô ấy là vị hôn thê của anh.
Người cần học lại lễ nghi quý ông... quả nhiên chính là anh.
"Yên tâm đi, quý ngài hôn phu. Em yêu Chopin là thật..."
"Em sẽ hành hương, nhưng em sẽ không đem tình yêu của mình hiến tế cho thần linh."
Trái tim bỗng nhói lên một cách vô cớ. Chàng trai đột ngột siết chặt đôi tay đang đặt trên đầu gối. Móng tay cứng cáp ghim vào da thịt mềm mại, để lại những vệt cong mờ như trăng khuyết trong lòng bàn tay.
Pichon và Chopin giống như hai nửa bị xé rời của anh. Mọi cảm xúc không thuộc về "Chopin" đều sống lại trên con người "Pichon".
Tựa như một sinh linh bị nhốt trong không gian chật hẹp tối tăm cuối cùng cũng đẩy được cánh cửa kia ra, lại lần nữa ôm lấy thế giới tươi đẹp dưới ánh mặt trời.
Con người ấy tự do, tùy hứng, có thể nổi nóng, cũng có thể thản nhiên nhận sai. Nội tâm không còn ngụy trang, tất cả đều có thể phơi bày trước Aurora, rồi được cô dịu dàng đón nhận.
Ôi, Chopin...
Chàng trai nhắm mắt lại, bất lực tựa vào lưng ghế.
Con người thật của anh, một nhà soạn nhạc khó gần, tính tình thất thường đến mức đáng sợ, lại chính là điều anh không muốn thẳng thắn nói cho cô biết.
Aurora nói Chopin là thần linh của cô, còn cô là tín đồ, sẽ không đem tình yêu dâng hiến cho thần.
Thật tệ làm sao.
Giây trước còn ngọt ngào bao nhiêu, giây này đã chua xót bấy nhiêu.
Theo những lần thăm dò trước đó của anh, Aurora thật sự để tâm đến François, thậm chí có thể gọi là dựa dẫm.
Anh thừa nhận... cảm giác được người khác cần đến tuyệt vời đến mức mỗi ngày đều có thể mang cho anh vô hạn sức sống và tinh lực.
Một vị thần cao cao tại thượng lại cam nguyện vì tình yêu mà bước xuống nhân gian. Anh phong ấn toàn bộ thần lực của mình, cam lòng trở thành một người phàm bình thường trước mặt cô.
Nếu không thể dâng tình yêu cho thần linh...
Vậy thì hãy trao chân tâm cho người đã hóa thân thành con người ấy.
Thiếu nữ à, đợi đến khi em chấp nhận toàn bộ con người anh...
Anh sẽ tự tay tháo bỏ mọi lớp ngụy trang, dẫn em đến thần giới, chỉ làm tín đồ của riêng em, dùng tất cả mọi thứ mình có để yêu em.
Chàng trai mở mắt ra.
Anh nhìn thấy thiếu nữ tựa bên cửa sổ xe. Cơn gió bên ngoài khẽ nâng một lọn tóc đen bên tai cô, phất lên rồi hạ xuống. Trong thoáng chốc ấy, anh nhìn thấy nụ cười ấm áp thấp thoáng nơi khóe môi cô.
Trái tim của Chopin lập tức mềm nhũn như nước xuân.
Ban đầu anh còn bất mãn chuyện Aurora ngồi đối diện mình, dù sao họ cũng là hôn phu hôn thê, hoàn toàn có lý do để ngồi cùng một bên trong xe ngựa.
Nhưng giờ đây anh không còn oán trách lựa chọn của cô nữa. Bởi cảm giác chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể thu trọn cả cô vào đáy mắt... thật sự quá đỗi dịu dàng và hạnh phúc.
Ích kỷ thì ích kỷ vậy đi.
Trước mặt Aurora, Chopin đã sớm đánh mất lòng kiêu hãnh của mình.
Nếu mất đi chú sơn tước ấy, thế giới của anh e rằng sẽ chẳng còn chim hót hoa nở nữa.
*
Xe ngựa dừng trước một hiệu sách rộng lớn. Chopin nhìn điểm đến cuối cùng có hơi bất ngờ.
Anh nhớ lại dáng vẻ Aurora chớp mắt mời mình xuống xe lúc nãy, cuối cùng quyết định không truy cứu những ý tưởng kỳ quái của cô sơn tước nữa.
Dù thế nào đi nữa, khoảng thời gian ở bên cô luôn tràn ngập những điều kỳ diệu. Đi đâu dường như cũng không còn quan trọng.
"Đi thôi, François, chúng ta đi đào báu vật nào." Aurora nắm lấy tay anh, không cho phép anh từ chối mà kéo anh chạy thẳng vào trong tiệm.
Ánh mắt của Chopin dừng chặt trên bàn tay chủ động của thiếu nữ. Những ngón tay của cô kéo lấy đầu ngón tay anh, với thị lực tuyệt vời của mình, anh thậm chí còn nhìn rõ những chiếc móng tay được cắt tỉa tròn trịa xinh xắn của cô.
Một ý cười nhàn nhạt lan ra trong đôi mắt xanh của chàng trai. Chỉ đơn giản được cô nắm tay như thế thôi, anh đã bị một cảm giác thỏa mãn ấm áp bao bọc.
Bước vào hiệu sách, đắm mình trong mùi hương đặc trưng của giấy và mực in, Chopin nhìn Aurora vui vẻ hóa thành một cánh bướm tự do, tung tăng bay lượn trong thế giới của riêng cô.
Chàng trai nhìn theo thiếu nữ chạy đến quầy phía trước. Sau khi nhỏ giọng trò chuyện với nhân viên, cô quay người lại, nhắm một mắt, giơ tay phải thành hình khẩu súng rồi bắn "đoàng" một phát vào ngực anh, người đang bị bỏ lại nơi cửa tiệm.
Hô hấp của Chopin nghẹn lại, trái tim vô cớ đập mạnh một nhịp. Tay phải của anh đặt lên lồng ngực trái, như thể thật sự có một viên đạn xuyên qua cơ thể, trực tiếp ghim vào linh hồn.
Những nốt nhạc bỗng hiện ra trước mắt anh, nhanh chóng sắp xếp và kết nối với nhau bằng những chiếc đuôi dài. Vạch nhịp, dấu nối mềm mại, bàn đạp ngân vang, những nốt trang trí điểm xuyết...
Tất cả đều ổn định nằm xuống trên khuông nhạc vô hình kia.
Bàn tay phải đặt trước ngực vô thức bắt đầu sắp xếp thế bấm cho giai điệu ấy bên cổ áo. Bản năng mãnh liệt của một nhạc sĩ thôi thúc anh muốn lập tức ngồi trước một cây Pleyel để giải phóng tất cả.
Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề.
Đây là linh cảm âm nhạc vượt ngoài mọi giới hạn trước đây của anh, hoàn mỹ và hoàn chỉnh đến mức không cần cân nhắc hay sửa đổi thêm nữa.
Một bản thảo cuối cùng đã được định hình.
Là một nhà soạn nhạc đã định hình phong cách từ rất lâu, Chopin gần như chưa từng trải nghiệm cách sáng tác điên cuồng và kỳ lạ đến thế. Nó trôi chảy như một giấc mộng, hoàn mỹ đến mức chẳng giống hiện thực... Thế nhưng những nốt nhạc rải rác ấy lại thật sự xuất hiện trước mắt anh, khắc sâu vào tâm trí anh một cách không thể xóa nhòa.
Nhà soạn nhạc vốn luôn phản đối việc đặt tên cho tác phẩm, lần đầu tiên lại tìm được tiêu đề rõ ràng cho đoạn giai điệu từ trái tim mình —
Chopin nguyện gọi nó là "Sự mê hoặc đến từ Aurora".
Tuyệt đối không đổi.
Trái tim lần nữa rơi vào nhịp đập tự do. Cảm giác mất kiểm soát khiến toàn thân chàng trai tê dại như bị dòng điện dịu nhẹ chạy qua. Đoạn nhạc này nhất định sẽ không xuất hiện trên bản phổ của anh.
Nó là bí mật.
Chỉ thuộc về Aurora.
Mà Chopin... cũng chỉ muốn đàn nó cho riêng cô nghe.
Zal —
Chết tiệt, bây giờ mình là François, là một nhà văn!
Chopin lập tức quay người, bước nhanh về hướng ngược lại như chạy trốn, cố ý tránh xa Aurora thật xa cho đến khi bản thân bình tĩnh trở lại.
Nàng thơ của linh cảm đang ở ngay phía sau anh.
Anh không thể nhìn, cũng không thể nghe. Nếu không, anh sẽ bị những nốt nhạc ngày càng nhiều kia nhấn chìm.
Anh sợ mình bị bại lộ quá sớm.
Anh sợ giây tiếp theo sẽ không nhịn được mà kéo chú sơn tước của mình về nhà, rồi đàn cho cô nghe vị thần của cô.
Bình tĩnh nào, Fryderyk.
Ổn định lại đi.
Nếu không muốn dọa Aurora chạy mất...
Chàng trai không ngừng tự nhủ, tự thuyết phục chính mình. Cuối cùng anh dứt khoát rút đại một quyển sách trên kệ bên cạnh, ép bản thân đọc những hàng chữ chì in bên trên.
Là nhạc phổ của Chopin.
Trái tim của anh lập tức bình ổn trở lại.
Những biểu đạt về cảm xúc, suy tư và mỹ học nghệ thuật đã đồng hành cùng anh suốt ngày đêm ấy một lần nữa khiến anh nhìn thấy rõ một bản thân khác đang dần được bóc tách.
Khác với những câu nhạc mang vẻ thơ ca lý trí, chỉnh tề kia...
Đó là một Chopin cảm tính, tự do phóng túng và mãnh liệt.
Tình yêu của anh.
Aurora của anh.
Kỳ tích của anh.
Khép tập nhạc lại, cuối cùng Chopin cũng có dũng khí đi tìm chú sơn tước của mình.
Dẫu sao anh vẫn thích một thế giới có Aurora tồn tại hơn.
Không ngờ vừa xoay người, anh đã thấy cô đang đi thẳng về phía mình. Thiếu nữ hơi híp mắt, từng bước từng bước chậm rãi tiến tới.
Trái tim của chàng trai thót lên một nhịp, như thể mỗi bước chân của cô đều đang giẫm lên trái tim anh.
Cảnh giác.
Không ổn.
Nguy hiểm —
Anh lùi từng bước ra sau, cho đến khi lưng chạm hẳn vào kệ sách.
"A-Aurora?"
Bốp —
Thiếu nữ chống một tay lên gáy sách ngay bên tai anh. Luồng gió nhỏ tạo ra khiến anh giật mình run lên.
"Giải thích xem nào, thưa ngài... có phải anh đang dùng bút danh không?"
Rầm —
Nhìn nụ cười đầy ẩn ý của cô, nghe giọng điệu hứng thú kia, sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu anh hoàn toàn đứt phựt.
Tôi là ai?
Tôi đang ở đâu?
Tôi phải làm gì đây?
Cuối cùng, mọi câu hỏi linh hồn đều hợp thành một câu duy nhất: Rốt cuộc Aurora đã phát hiện ra cái gì?!
"B-bút danh? Em đang nói gì vậy, Aurora?"
"Hừm, ngài François thân mến, vậy tôi xin khiêm tốn thỉnh cầu ngài giải thích cho vị hôn thê đáng thương và đang vô cùng mù mờ của ngài biết..."
"Vì sao em lật tung cả hiệu sách này lên rồi mà vẫn không tìm được lấy một cuốn nào ký tên François Pichon thế?" Giọng nói của cô mang theo sự dụ dỗ đầy nguy hiểm.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng gảy lên cổ áo sơ mi trắng dựng thẳng của anh, hơi thở ấm áp phả ngay bên yết hầu. Khoang miệng anh tức khắc khô khốc như sa mạc bị thiêu đốt. Tiếng tim đập như trống trận, hết lần này đến lần khác đánh thẳng vào linh hồn đang muốn hét lên của anh.
"T-tác phẩm của anh... không nằm ở những kệ sách em tìm..."
"Hửm?"
"Aurora, tuy... tuy thật khó mở lời... nhưng đúng là anh chưa từng xuất bản dưới cái tên đó... Nhưng... nhuận bút của anh... cũng không thấp đâu."
"Phụt, thưa ngài, anh nghĩ em đang nghi ngờ năng lực kinh tế của anh sao? Không không không... thứ em để tâm là sự chân thật của anh kia."
"François... anh là thật sao? Nhà văn cũng là thật sao?"
"Xin thề với em, thưa tiểu thư của anh."
"Vì vài lý do, hiện tại anh vẫn chưa thể nói cho em biết bút danh xuất bản của mình. Anh có nỗi khổ riêng... Nhưng từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn là chính anh."
"Và mọi thứ thuộc về anh... đều tình nguyện thuộc về em."
Chopin nắm lấy tay Aurora, dùng giọng điệu kiên định nhất để thề thốt.
"Hơn nữa... nếu thật sự muốn gọi đó là mặt nạ... Thì một nhà văn có đôi ba bút danh để viết những tác phẩm mà bản thân không tiện dùng tên thật để xuất bản... chẳng phải rất bình thường sao?"
Trong đầu chàng trai điên cuồng tìm ví dụ để chứng minh lời mình nói. Anh chớp chớp đôi mắt xanh trong trẻo.
"Ví dụ như Franz ấy, bút danh của anh ta là 'Emm Prym'. Em không nghe nhầm đâu, người Hungary đó trực tiếp biến mình thành con gái luôn..."
Khí thế của thiếu nữ lập tức yếu đi. Trong đôi mắt hổ phách sáng rực chỉ còn đầy vẻ kinh ngạc.
Chàng trai cuối cùng cũng tìm lại được hơi thở của mình. Anh bắt đầu âm thầm giành lại quyền kiểm soát nhịp điệu giữa hai người.
"Em xem, đến Liszt còn thế, tại sao lại khắt khe với anh như vậy?"
"Nếu em nhất định muốn cho rằng thứ anh khó nói ra kia là mặt nạ... Vậy thì đúng là anh có một lớp mặt nạ thật."
"Nhưng François của em không hề sợ hãi. Anh chưa từng giấu em điều gì vô đạo đức hay phản bội."
Chú sơn tước dường như đã thu lại đôi cánh kiêu căng của mình. Trong lòng chàng trai thầm vui mừng vì cuối cùng cũng thoát được một kiếp.
Không, vẫn chưa thể thả lỏng.
Anh còn phải làm thêm điều gì đó để cô hoàn toàn quên đi suy nghĩ nguy hiểm này.
"Nếu em cho rằng anh đang khoác lên mình lớp ngụy trang... Aurora, vậy thì chính em hãy tự mình tìm kiếm sự chân thật của anh đi."
Chopin vén lọn tóc bên tai cô ra, cúi đầu ghé sát bên tai thiếu nữ. Giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho riêng cô nghe, mơ hồ mà kiên định vang lên: "Anh chỉ nguyện để em tự tay gỡ xuống mọi lớp ngụy trang của mình."
"Con người thuộc về em... chưa từng là giả."
Anh phát hiện ra rồi.
Cô chính là một con hổ giấy. Mọi vẻ hùng hổ đều có thể bị sự thân mật chân thành nghiền nát.
Dù xấu hổ đến mức nào, anh vẫn nguyện lấy hết can đảm để tận hưởng kiểu đấu đá ngọt ngào này cùng cô.
Khi Chopin ngẩng đầu lên, anh phát hiện chú sơn tước của mình đang nhìn anh bằng đôi mắt sáng rực.
"Anh là... nhà văn viết tiểu thuyết tình cảm người lớn sao?"
"François, theo cách anh nói thì thân phận nhà văn khó mở miệng kia lại còn phải dùng bút danh để xuất bản... em chỉ có thể đoán vậy thôi..."
"À, em có thể quên ngay mà! Em tuyệt đối không có ý gì khác đâu, Aurora không biết gì hết!"
Cho dù bắt tôi đi bắt chước Beethoven, tôi cũng sẽ không đi viết mấy thứ chết tiệt đó —
Lạy Chúa...
Trong đầu Aurora rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?
Mình phải tiếp lời thế nào đây?!
Rất tốt.
Người cả đời còn chẳng biết tiểu thuyết người lớn là gì như Fryderyk Chopin đã bị chính vị hôn thê nhà mình vô tình tung một đòn chí mạng.
Nhà soạn nhạc dựa vào kệ sách, lung lay sắp ngã. Hai má đỏ bừng. Chỉ hận không thể trực tiếp ngất xỉu tại chỗ!