Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin
Chương 32: Từ bỏ Chopin nghĩa là anh sẽ giúp em cướp Liszt
· Prelude · Op.32: [Chúng ta bỏ qua chuyện này nhé]
Nhà văn... tiểu thuyết người lớn...
Chopin chưa từng nghĩ có một ngày, bản thân lại bị gắn với một nghề nghiệp hoàn toàn trái ngược với đạo đức và thẩm mỹ nghệ thuật của mình như thế. Cú sốc ấy mạnh đến mức anh gần như không chống đỡ nổi, nếu phía sau không vừa khéo có giá sách chống lưng, e rằng anh đã giống hệt những tiểu thư phát cuồng trong buổi diễn của người Hungary kia, hai mắt tối sầm rồi ngất lịm tại chỗ.
Vị nhạc sĩ vốn kiệm lời, đa phần đều dùng sự im lặng và nụ cười dịu dàng để đối diện mọi thứ, giờ đây đã chẳng thể giữ nổi dáng vẻ điềm đạm thường ngày. Hai má anh đỏ rực như ánh chiều tà, bàn tay bấu chặt lấy gáy sách, hơi thở trở nên gấp gáp. Thế nhưng đầu lưỡi lại như bị mèo tha mất, khiến anh chẳng thể nào phát ra nổi những âm tiết trọn vẹn.
Aurora, thân phận khó nói kia, tức François Pichon hiện tại của anh, ngoài việc được Hiệp hội Văn học Ba Lan tại Paris công nhận, anh hoàn toàn không có hứng thú gì với sáng tác hay phê bình cả...
Aurora, thứ phải dùng bút danh để công bố chính là âm nhạc anh viết dưới thân phận Chopin. Cái thân phận hiện tại chưa thể nói ra ấy, chẳng phải chính là thứ em gọi là áo giáp sao?
Lạy Chúa... anh còn đem cả bút danh của Franz ra làm ví dụ rồi kia mà, sao suy nghĩ của em vẫn có thể lệch xa đến thế chứ?
Là do anh dẫn dắt chưa đủ rõ? Hay do anh ám chỉ quá nhiều?
Đây chắc chắn là sự trừng phạt vì đã giấu em thân phận thật!
...
Có lẽ nhận ra sắc mặt François không ổn, Aurora lúc này mới giật mình ý thức được mình vừa nói gì. Cô thế mà lại đem toàn bộ suy đoán trong lòng nói sạch trước mặt anh, chuyện này... thật sự quá sức xấu hổ.
Nhìn xem, vị hôn phu của cô dường như sắp tan chảy thành một vũng nước rồi thấm luôn vào kệ sách mất thôi.
"Aurora có biết gì đâu!" Thiếu nữ vội vàng cứu vãn tình hình. Dường như cảm thấy vẫn chưa đủ, cô dứt khoát rút tay về, vòng qua ôm lấy cánh tay trái của chàng trai, cùng anh đứng ngẩn người trước giá sách.
Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ trên cao, nhiệt độ trong tiệm sách dần tăng lên.
Aurora nhìn chùm sáng nhỏ hắt xuống sàn thành một vệt hình bầu dục, chợt nhớ ra ban nãy mình đã cực kỳ thiếu nữ tính mà ép vị hôn phu vào giá sách. Cộng thêm lời suy đoán táo bạo trước đó, cô cuối cùng cũng chậm chạp cảm nhận được hơi nóng kỳ lạ lan lên mặt. Cô căng thẳng siết chặt vòng tay ôm François hơn một chút, nhìn những hạt bụi li ti trong không khí đuổi theo nhau xoay tròn trong tia nắng.
"Aurora, anh thật sự không phải... nhà văn."
"François, em thật sự không để tâm chuyện anh là... nhà văn."
Sau một hồi ngượng ngập kéo dài, hai người lại đồng thanh lần nữa, khiến bầu không khí càng thêm cứng đờ.
Aurora dường như cắn phải đầu lưỡi. Chính cô cũng không dám tin câu nói đổ thêm dầu vào lửa ấy lại bay ra khỏi miệng mình.
"Aurora —"
"!" Thiếu nữ lập tức nhắm chặt mắt giả chết.
Tiếng anh gọi tên cô kia, rõ ràng là chất đầy sự xấu hổ, bất lực cùng nghiến răng nghiến lợi. Cô lặng lẽ luồn tay vào bàn tay đang buông thõng của anh, ngay tức khắc bị anh siết chặt lấy.
Cô gái ngoan ngoãn nghiêng đầu tựa lên vai người đàn ông sắp tức đến phát điên kia. Cô cẩn thận cảm nhận sự cứng đờ thoáng qua nơi cơ thể anh bằng gò má và cánh tay mình, vẫn không nói lời nào, chỉ như làm nũng mà chậm rãi xoa dịu cơn dao động trong lòng anh.
Có lẽ... anh đã nhận được lời xin lỗi và an ủi của cô rồi.
Aurora nhận ra hô hấp của François dần bình ổn lại, cơ thể cũng mềm xuống.
Anh gầy quá.
Người thợ may quần áo cho anh hẳn là có tay nghề vô cùng xuất sắc. Bộ đồ đứng dáng ôm lấy thân hình anh, khiến anh trông cao ráo và tao nhã. Nhưng chỉ khi thật sự ôm lấy anh mới nhận ra, anh không hề đầy đặn như vẻ ngoài.
Trong lòng cô bỗng dâng lên chút xót xa khó hiểu.
Lần đầu tiên, Aurora thật sự để tâm đến cơ thể của chàng trai trước mắt. Cô thậm chí còn có ảo giác rằng, với cánh tay luyện đàn dương cầm bao năm của mình, có lẽ cô có thể bế bổng vị hôn phu lên ngay tại chỗ. Nếu lát nữa François vẫn chưa chịu tha thứ cho cô... biết đâu cô có thể thử ôm anh xoay một vòng?
"Nghe cho rõ đây, Aurora. Anh tuyệt đối không viết mấy thứ... không đứng đắn kiểu đó."
"Ừm, với sự thuần khiết của François nhà chúng ta, anh chắc chắn không thể viết loại đó được. Là em đoán sai hướng rồi, em xin lỗi. Anh có thể tha thứ cho em không?" Thiếu nữ tựa cằm lên vai anh, chớp mắt nhìn gương mặt anh.
Dường như anh muốn quay đầu nhìn cô, nhưng cuối cùng chỉ mím môi quay sang phía khác.
"François, màn thăm dò của em kết thúc rồi, em sẽ không tò mò về thân phận nhà văn của anh nữa, được không?"
"..."
Có lẽ anh đã bị thuyết phục. Aurora nhìn thấy anh chậm rãi quay đầu lại. Vẻ căng cứng vì xấu hổ và tức giận trên mặt anh cuối cùng cũng tan đi sau một tiếng thở dài, trở về dáng vẻ ôn hòa nhã nhặn thường ngày.
Vốn dĩ anh định giơ tay xoa tóc cô, dùng chút thân mật nhỏ bé để bỏ qua mọi chuyện. Nhưng bàn tay duy nhất còn cử động được lại đang cầm một quyển bản nhạc, cuối cùng chỉ có thể bất lực nhìn chú chim sơn tước nhỏ của mình tung tăng làm loạn trên vai.
"Đó là gì vậy?" Aurora tò mò chỉ vào quyển sách trong tay anh.
"Một tập... bản nhạc." Câu trả lời của François lại mang theo chút do dự, từ ngữ vốn ngắn gọn rõ ràng bị anh tách thành hai nhịp.
"Anh chọn cho em sao? Nếu vậy, em xem được không?"
"..."
Chàng trai im lặng, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Như cam chịu số phận, anh đưa quyển bản nhạc cho cô.
"Ơ... Chopin?" Trong khoảnh khắc Aurora dời sự chú ý, cô không nhìn thấy cơ thể của François cứng đờ ngay khi nghe cô gọi riêng họ của mình.
Thiếu nữ v**t v* tập bản nhạc. Trên bìa rõ ràng còn lưu lại dấu vết của ai đó. Lần theo những chỗ lồi lõm ấy, cô thậm chí còn tưởng tượng ra được anh đã dùng lực thế nào để nắm chặt nó. Giống như những gì Aurora vừa nói, có lẽ mọi thử thăm dò đều không còn cần thiết nữa. Nếu ngay từ đầu anh chỉ đơn giản là François, một cá thể sạch sẽ và độc lập, không mắc kẹt trong mạng lưới cảm xúc của bất kỳ ai khác, vậy thì việc anh có chút bí mật riêng cũng đâu nhất thiết phải nhìn thấu hoàn toàn.
Cũng như chuyện cô đến từ tương lai vậy... chẳng phải đó cũng là điều khó lòng nói ra hay sao?
"François, thật ra hôm nay em đưa anh tới hiệu sách chỉ là muốn chọn thật nhiều bản nhạc mang về thôi. Anh biết mà, em đã xác định nghề nghiệp của mình rồi, cũng nên chơi những bản nhạc mình cần chơi nữa."
"Đi chọn bản nhạc đi. Những khúc anh thích, François, em đều có thể đàn cho anh nghe."
"Cảm tạ ngài Pleyel đã trả lương cho em. Cuối cùng em cũng có đủ tự tin để mua bản nhạc rồi."
Mỉm cười kéo chàng trai vẫn tiếp tục phát huy mỹ đức im lặng ra khỏi vùng bóng tối dưới kệ sách, Aurora đẩy nhẹ sau lưng François, thúc giục anh sang phía bên kia chọn bản nhạc.
Nhìn những khuông nhạc năm dòng cùng các nốt đen nhỏ như nòng nọc ấy, tâm trạng của cô lúc nào cũng vô thức trở nên vui vẻ hơn. Aurora bắt đầu hào hứng lật tìm những nhà soạn nhạc và tác phẩm mình yêu thích. Chẳng bao lâu sau, trước ngực cô đã chất thành một ngọn núi nho nhỏ.
Niềm vui vốn có thể lây lan, đến cả chàng trai đứng bên cạnh cũng bị bầu không khí hân hoan ấy cuốn theo.
"Em... cần nhiều bản nhạc đến vậy sao?" François hoàn toàn kinh ngạc trước năng lực quét hàng của cô chim sơn tước nhỏ.
"Cần chứ! François, chỉ cần nghĩ đến niên đại xuất bản của những bản nhạc này thôi, em đã có cảm giác như đang hành hương vậy... Trời ơi, em thật sự có thể sở hữu những báu vật này sao."
Aurora trả lời vô cùng kiên định.
"Hành hương? Chẳng phải... em chỉ hành hương vì Chopin thôi sao..."
"Đúng thế, nên anh nhìn xem —"
Chàng trai với vẻ mặt khó xử bị ép phải nhìn thiếu nữ kiểm kê chiến lợi phẩm. Càng nhìn, sắc mặt của anh càng trở nên phức tạp. Aurora gần như đã vét sạch cả giá sách bày bản nhạc của Chopin.
"Nhiều thế này... đều là Chopin."
"......"
Dáng vẻ đắc ý như đang khoe khoang báu vật của cô lần nữa khiến cảm giác xấu hổ trong anh bùng nổ. François lập tức ôm chồng bản nhạc kia lên, một hơi nhét trả hết về chỗ cũ, sau đó lại tiện tay lấy các bản nhạc liên quan đến Beethoven đặt sang bên cạnh.
"Không... không được mua."
"Tại sao?"
"Chopin quá phiền. Beethoven quá ồn."
"......"
Aurora từng nghe vô số lý do người ta từ chối âm nhạc của một nhà soạn nhạc nào đó, nhưng cô dám thề, lý do của François là ngắn gọn và khó tin nhất cô từng nghe qua.
Ánh mắt sắc bén của anh nhanh chóng phát hiện ra một con cá lọt lưới, chính là tập Chopin ban đầu anh cầm trong tay.
Aurora lúc này mới phản ứng lại, lập tức giật lấy nó ôm chặt vào lòng, sống chết không buông.
"D-dừng tay! Em thích Chopin mà!" Tiếng phản kháng như là gầm gừ khe khẽ khiến bàn tay của François khựng lại giữa không trung. Niềm vui cùng chua xót lần nữa quấn thành một mớ hỗn độn trong lòng anh.
"Ít nhất... để lại cho em một quyển đi, nếu không lần sau em sẽ không đi cùng anh nữa đâu."
"Khụ, Aurora, ý anh là... em đừng mua nhạc của anh ta nữa, để anh tặng em."
Cô hoàn toàn không tin, bật cười phản bác: "Anh tặng em kiểu gì? Đi cướp bộ sưu tập của Franz sao?"
Không ngờ đề nghị ấy lại khiến anh hứng thú. Anh gật đầu: "Ý kiến hay đấy. Anh có thể giúp em dọn sạch cả tủ nhạc của anh ta, Franz trước giờ rất hào phóng, chắc chắn sẽ vô cùng vui vẻ tài trợ cho anh một cái tủ đầy bản nhạc."
"Xin phép nhắc ngài một câu, thưa ngài, người bạn Franz của ngài cực kỳ yêu Beethoven, giống như em thiên vị Chopin vậy."
"Lời nhắc của tiểu thư vô cùng hữu ích. Anh sẽ kiểm tra cẩn thận, đem trả toàn bộ những bản nhạc tra tấn lỗ tai kia cho Franz, người trân trọng chúng nhất."
Bầu không khí giương cung bạt kiếm chỉ trong chớp mắt đã hóa thành màn đấu khẩu qua lại giữa đôi nam nữ trẻ tuổi.
Aurora cũng không còn cảnh giác như trước nữa, dần thả lỏng vòng tay đang ôm chặt tập nhạc trước ngực.
Cô chỉ vào vết hằn nơi mép sách, tỏ ý quyển này nhất định phải mua.
"Cho nên anh mới bảo em đưa nó cho anh, Aurora yêu quý." François rút tập nhạc khỏi lòng cô. "Những quyển khác em mua thế nào anh cũng không phản đối. Nhưng riêng quyển này... xin hãy để anh tặng em."
May mà có cỗ xe ngựa riêng của François.
Lúc mua thì chẳng thấy gì, nhưng đến khi thanh toán xong Aurora mới phát hiện, những tập bản nhạc giấy ấy hóa ra lại vừa nặng vừa cồng kềnh đến thế, đến mức lúc trở về, hai người từ chỗ ngồi đối diện đã phải chen sang ngồi cùng một bên.
Dù sao đây cũng là báu vật của Aurora. Cô cẩn thận đặt chúng trên ghế xe, không cho phép chúng xuất hiện dù chỉ một vết va quệt hay nếp gấp nhỏ.
Chàng trai bất đắc dĩ trở thành nhân công khuân vác, cùng thiếu nữ đem đống bản nhạc ấy chuyển về giá sách ở số 38 phố d'Antin.
Nhìn chiếc tủ không còn trống trải nữa, Aurora vô cùng hài lòng. Cô cảm thán căn nhà của mình cuối cùng cũng bắt đầu có dáng vẻ của một nghệ sĩ dương cầm thực thụ.
Sau khi sắp xếp xong xuôi, hai người nghỉ chân uống trà. Aurora liếc chiếc đồng hồ đặt trên lò sưởi mới phát hiện giờ ăn trưa đã lặng lẽ đến gần.
Có lẽ vì tiết kiệm được kha khá tiền từ đống Chopin bị tịch thu, thiếu nữ hào phóng vung tay quyết định mời François một bữa lớn, địa điểm tùy anh chọn.
Trong tâm trạng vô cùng phấn khởi, cô vui vẻ mở cửa, vừa hay đụng phải người đưa thư đang chuẩn bị gõ cửa.
Mơ mơ hồ hồ mở lá thư trang trọng bất thường kia ra, Aurora chăm chú đọc nội dung trên giấy...
Soạt —
Tờ thư đột ngột bị cô ném tung lên không trung, chậm rãi rơi xuống mặt đàn dương cầm như một cánh bướm.
François theo phản xạ ôm lấy cổ vị hôn thê, đôi mắt xanh tràn ngập kinh ngạc và không thể tin nổi —
Anh vậy mà bị Aurora đang kích động bế bổng khỏi mặt đất.
"Fr— công việc của em tự tìm tới cửa rồi!"
[Lời tác giả]
[Ngoại truyện không phải ngoại truyện · Ân oán tình thù giữa nhà soạn nhạc và nghệ sĩ dương cầm]
Chopin vừa quen Aurora không lâu.
Chopin: "Tôi có một người bạn chơi dương cầm khá tốt."
Liszt: ...... (Thì ra trong mắt anh tôi chỉ là "chơi khá tốt" thôi à?)
—
Chopin lo thư giới thiệu cho Aurora.
Chopin: "Nếu Liszt không chỉ có một cái tên, anh ta có thể dùng đủ mười kiểu chữ khác nhau để viết cho em cả chục lá."
Liszt: ...... (Thì ra trong mắt anh tôi nhiệt tình dữ vậy?)
—
Chopin bị Aurora phát hiện chuyện dùng áo giáp.
Chopin: "Liszt có bút danh đấy, còn là tên con gái nữa!"
Liszt: ...... (Thì ra trong mắt anh tôi chỉ là bia đỡ đạn?)
—
Chopin dỗ Aurora đừng mua mấy bản nhạc kia.
Chopin: "Liszt là người tốt, anh giúp em chuyển sạch cả tủ nhạc của anh ta."
Liszt: ...... (Tôi lập tức đi tìm thợ khóa, thay toàn bộ ổ khóa căn hộ từ trong ra ngoài, đừng hỏi, hỏi thì là vì tôi nhiều tiền, tiện tay cứu tế đám thợ khóa nghèo ở Paris thôi!)