Những Ngày Dệt Gió Phổ Trăng Cùng Chopin

Chương 30: Những lời này chỉ được phép nói cho mình anh nghe

· Prelude · Op.30: [Hai trái tim đang tiến lại gần nhau]

Khi thật sự nhận được bức thư tình gửi Chopin này, cho dù trước đó đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, Aurora vẫn vô cùng bất ngờ.

Cô mang theo chút kinh ngạc cẩn thận quan sát François, phát hiện trên gương mặt anh không để lộ bất kỳ cảm xúc vui buồn nào. Nhưng bằng mắt thường vẫn có thể nhìn ra, đường môi vốn chẳng dễ tách rời của quý ngài hôn phu giờ đây lại căng chặt hơn vài phần, phản bội sự không vui trong lòng anh.

Ừm, nhìn thấy François thoang thoảng tỏa ra chút tâm trạng uể oải khó chịu, khóe môi của Aurora cong lên. Cô cầm bức thư tình che đi nụ cười nơi môi mình, trong lòng lập tức trở nên dễ chịu hơn hẳn.

Ai bảo quý ngài này đến cả địa chỉ cũng không chịu cho cô biết, hết lớp sương mù này lại phủ thêm lớp khác lên người mình, khiến thiếu nữ nhìn anh như ngắm hoa trong sương. Ngoài một cái tên ra, cô dường như đã đính hôn với một người đàn ông bí ẩn như câu đố.

Nếu cuộc hôn ước này vốn chẳng được chính người trong cuộc để tâm, vậy thì sau khi cô đưa ra thù lao tương ứng, sự nhiệt tình François thể hiện lại càng kỳ lạ, đặc biệt là những lời gần như chẳng khác gì tỏ tình ấy.

Aurora không thể nhìn thấu thái độ của François. Thiếu nữ vốn quen đơn giản thẳng thắn, quả thật đã bị sự né tránh quanh co đầy vụng về của chàng trai này làm cho choáng váng.

Cô không thể xác định chính xác tâm ý của anh, bởi quý ngài hôn phu ngay cả một câu rõ ràng cũng không chịu nói với cô. Mỗi khi Aurora cảm thấy mình tiến gần anh hơn một chút, François lại luôn lùi về sau một bước, kéo khoảng cách trở lại như cũ.

Nếu bỏ qua mối liên hệ giữa hai người, cộng thêm thân phận mơ hồ mà cô biết về nhà văn này, sự bất cân xứng trong thông tin cuối cùng vẫn khiến cô không dám dễ dàng kết luận.

Nếu hỏi Aurora có thích François hay không, có lẽ thiếu nữ sẽ không thể lập tức đưa ra đáp án, dù điều này hoàn toàn không giống phong cách của cô. Trong mắt cô, thích một người nên là chuyện quang minh chính đại. Giống như có thể thẳng thắn nói ra câu "J'aime Chopin", là lớn tiếng tuyên bố dưới ánh mặt trời, không có lấy một tia u ám nào tồn tại.

Thích François sao? Có lẽ vậy.

Aurora không phủ nhận, vị hôn phu bất ngờ xông vào cuộc đời cô thật sự khiến cô nảy sinh cảm giác dựa dẫm cùng thiện cảm sâu sắc, nhưng cô không dám nói đó là thích.

Suy cho cùng đây là thế kỷ XIX, mà mọi thứ về François đều quá mơ hồ. Aurora không dám tùy ý thả mặc tình cảm của mình, thậm chí đến một câu xác nhận cũng không dám hỏi ra.

Có lẽ điều này rất hèn nhát.

Cô đột nhiên từ bỏ thói quen vốn có, dùng chính phương thức mà chàng trai trước mắt quen dùng, cẩn thận nhưng lại thuận theo bản năng, từng bước từng bước tiến gần anh.

Loại chuyện này thật sự quá phức tạp. Người đàn ông này ngoại trừ vô thức trêu chọc trái tim cô ra, đến một câu thích rõ ràng cũng không chịu nói.

Rốt cuộc chỉ là vị hôn thê trên danh nghĩa... hay còn có thể tiến xa hơn một bước nữa?

Aurora lặng lẽ chạm lên trái tim không chịu yên phận nơi lồng ngực trái.

Dù sao François cũng biết cô yêu Chopin — nam thần ở trên cao, xin hãy tha thứ cho tín đồ của ngài đã mượn danh nghĩa của ngài để dò xét tâm ý của một quý ngài mạnh miệng chẳng khác nào con trai sâu dưới đáy biển kia.

"Anh có để ý nếu em mở ra xem ngay bây giờ không, François?"

Cô chú ý thấy anh tùy ý ngồi xuống sofa, cũng biết anh tuyệt đối sẽ không đưa ra câu trả lời đồng ý, nên dứt khoát quay lưng lại, coi như mọi phản đối đều vô hiệu.

Soạt —

Tờ giấy thư được thiếu nữ mở ra. Nét chữ phóng khoáng trên giấy khiến Aurora khẽ bĩu môi, đôi mày cong cong rồi bắt đầu chú ý tới nội dung bên trong.

"Chopin, thiên thần giấu trong trái tim em, hôm nay của em khép lại trong nỗi nhớ nhung dành cho anh, còn ngày mai sẽ bắt đầu bằng niềm thương mến hướng về anh."

Thiếu nữ vểnh tai nghe ngóng, hài lòng khi nghe thấy tiếng người phía sau đột ngột đứng bật dậy. Độ cong nơi khóe môi cô càng lúc càng rõ.

"Đừng —"

Cánh tay chàng trai vươn dài ra lại bị bóng lưng cô vô tình từ chối.

"Em nguyện dùng cả cuộc đời mình để yêu anh, làm chiếc nơ nơi cổ anh, làm đôi găng trắng trên tay anh, làm phím đàn dưới đầu ngón tay anh... Anh không biết đâu, tư tưởng, trí tuệ và linh hồn của anh thuần khiết, sâu sắc và cao quý đến nhường nào. Em tình nguyện dùng sự thành kính của mình để hôn anh."

Những lời quá mức tr*n tr** ấy khiến thiếu nữ đỏ bừng cả mặt. Đôi tay cầm thư của cô bắt đầu run rẩy, giọng nói cũng không còn bình tĩnh như lúc nãy nữa.

"Dừng lại..."

Lời cầu xin khe khẽ của chàng trai lần nữa bị phớt lờ. Anh dùng tay che kín mặt mình, nhưng lại không thể ngăn những lời tình ngọt ngào kia nện thẳng vào trái tim mình.

"Nếu tình yêu của em có thể mang đến cho anh một chút an ủi cùng vui vẻ... Chopin thân yêu à, không cần phải cầu nguyện nữa đâu, bởi anh đã có được toàn bộ tình yêu của em rồi."

Đến câu cuối cùng, giọng nói của thiếu nữ dường như hoàn toàn chìm đắm trong những con chữ của bức thư tình. Tiếng thở dài mơ màng ấy giống hệt một lời tỏ tình sâu đậm.

Aurora đang thất thần nhìn lá thư trong tay, nào ngờ tờ giấy lập tức bị rút khỏi tay cô. Cô nhìn thấy nó bị ai đó giơ cao quá đỉnh đầu mình, còn chưa kịp phản ứng, cô đã bị người phía sau kéo mạnh vào lòng.

Chặt đến mức —

Cánh tay vòng quanh eo cô vẫn tiếp tục siết lại. Chấn động trong lồng ngực chàng trai áp sát sau lưng cô không hiểu sao lại hòa cùng nhịp đập trái tim cô thành một. Cô nghe thấy tiếng thở gấp bị kìm nén trên đỉnh đầu, cảm nhận hơi thở nóng bỏng phả bên tai mình.

Gương mặt của cô đại khái đã bị dung nham từ núi lửa phun trào phủ kín rồi. Trong đầu ong ong hỗn loạn, bàn tay còn lại vô thức muốn hạ xuống—

Thiếu nữ phát hiện mình đã bị chàng trai giam cầm trong thế giới của anh, không còn cách nào nhúc nhích được nữa.

"Đừng đọc nữa, Aurora, anh không cho phép... Không có Chopin, anh không cho phép em nói tiếp."

"Em đã nhóm lửa trong trái tim anh. Em gần như khiến anh chết đi ngay lúc này, anh hối hận biết bao vì đã dùng im lặng để đáp lại yêu cầu điên cuồng của em."

Cô bắt đầu nghe anh nói. Âm thanh từ phía trên đầu rơi xuống như thác nước. Hơi nước mờ ảo quấn quanh, gió vừa thổi qua liền dựng nên chiếc cầu vồng hư ảo giữa tầng mây. Nhưng từng câu từng chữ của anh lại giống dòng nước đổ xuống từ thác cao, từ trên cao không gì cản nổi mà nện mạnh lên tảng đá nơi trái tim cô, khiến vô số hạt nước vụn vỡ.

Những lời mạnh mẽ, kìm nén và nhẫn nhịn ấy khiến anh giống như tiếng gầm vang nơi tay trái của một khúc dương cầm. Còn sự ghen tuông, chua xót và những tâm tư bí mật ẩn dưới lời nói lại hóa thành giai điệu cực nhẹ nơi tay phải, nếu không lắng nghe thật kỹ, sẽ chẳng thể nghe rõ màn diễn tấu mất cân bằng ấy.

Cơ thể dường như mất đi quyền kiểm soát. Ngoài miễn cưỡng duy trì tư thế đứng vững, cô chỉ có thể mặc cho cảm xúc cuồng nhiệt mãnh liệt kia từng tầng từng tầng nhấn chìm mình.

"Aurora..."

Bên tai thiếu nữ dường như đang vang lên hợp âm đẹp nhất trên phím đàn dương cầm.

"Những lời này chỉ được phép nói cho mình anh nghe, được không?"

Trái tim của cô, ngay trong âm cuối hơi nhướn lên vừa giống lời cầu xin, lại càng giống một lời tuyên bố kia mà lập tức đình công.

"...Ừm." Rất lâu sau, tiếng đáp khẽ như mê man của thiếu nữ cuối cùng cũng khiến chàng trai phía sau cô mềm xuống. Tựa như chú cừu lạc đường cuối cùng đã tìm được phương hướng, cô có thể cảm nhận được niềm vui nho nhỏ toát ra từ từng tế bào nơi anh.

"...Ừm." Cô nghe thấy anh vùi đầu bên vai mình, lại lần nữa phát ra cùng một âm tiết ấy. Ngay tức khắc, anh cũng khẽ thở phào, ý cười trở nên dịu dàng hơn hẳn.

Cảm ơn Chopin —

Cảm ơn vô số giai điệu tinh tế phức tạp trong những khúc nhạc của nam thần đã từng khiến cô rơi nước mắt trước phím đàn đen trắng. Ít nhất, nhà soạn nhạc Ba Lan này đã rèn giũa cô đến mức sẽ không còn phạm sai lầm trong việc cảm nhận cảm xúc nữa.

Cuộc dò xét đã có đáp án: François... hẳn là để tâm đến cô!

Đây là lần đầu tiên Aurora phát hiện, chàng trai này cũng có lúc dính người như trẻ con vậy. Anh ôm cô mãi không chịu buông tay, hoàn toàn không có ý định thả ra.

Aurora lục tìm khắp những suy nghĩ trong lòng mình, nhưng đã chẳng thể xác định được François đang ở vị trí nào nữa. Thế giới mộng ảo anh dệt nên luôn dễ dàng khiến cô mê đắm đến vậy.

Nếu đã có thiện cảm với anh, mà anh lại chưa kết hôn cũng chẳng có người tình... vậy thì, thử tìm hiểu sâu hơn một chút cũng không phải không được?

Thiếu nữ lặng lẽ điều chỉnh kế hoạch của mình, cuối cùng cũng quyết định thuận theo tự nhiên, nếu lúc mọi thứ còn chưa rõ ràng mà cô chưa dám dễ dàng nói thích, vậy lớp sương mù trên người chàng trai kia, cùng lắm thì để chính cô từng tầng từng tầng vén mở!

"Buông tay đi, François, đã... đủ lâu rồi."

"Không muốn... Aurora, gương mặt anh bây giờ trông rất khó coi, em đừng nhìn."

Mái tóc mềm nơi cổ anh cọ cọ đầy ý từ chối, cánh tay bên eo vốn đã thả lỏng giờ lại siết chặt thêm vài phần. Thiếu nữ bật cười, dịu dàng tiếp nhận toàn bộ dáng vẻ ấy của anh.

Theo hiểu biết của cô về anh, có lẽ ai kia đã bị chính hành động quá mức bốc đồng của mình dọa đến không dám ngẩng đầu lên nữa rồi.

Đúng là François vừa đơn thuần lại vừa đáng yêu.

Phải tìm cho anh một bậc thang để bước xuống mới được...

"Vậy thì trả thư tình lại cho em đi, em còn chưa đọc kỹ đâu."

"Không trả, tịch thu."

"Thưa ngài, nếu em nhớ không lầm thì đó là thư tình anh đưa cho em, là thư em gửi Chopin cơ mà?"

"Vậy thì nó cũng là từ anh mà ra. Anh hối hận rồi, tịch thu. Em đổi yêu cầu khác đi."

Tiếng cười bật ra từ môi Aurora mang theo chút ý vị sâu xa, khiến đại sư cảm nhận được cảm xúc nào đó lập tức cảnh giác ngẩng đầu lên.

Thiếu nữ thuận thế thoát khỏi vòng tay anh, nhìn François với vành tai đỏ ửng, nụ cười càng thêm ranh mãnh.

"'Từ anh mà ra' sao? Ôi François thân yêu của em, vậy anh giải thích thế nào về việc nét chữ trên thư hoàn toàn không phải của anh đây?"

Ánh sáng trong đôi mắt xanh lấp lánh của chàng trai ngay tức khắc hóa thành ngây dại, cả người bị hóa đá tại chỗ.

"Chậc chậc, thật đáng tiếc, thưa ngài. Hôm được tặng lọ mực ấy, em đã tình cờ viết giấy nợ với một đại văn hào, tiện đây cũng cảm ơn anh đã giúp em trả hết món nợ đó. Hôm qua khi em tới chỗ J.Herbin, thứ em nhận lại chỉ là tờ giấy bị ngài Hugo phê chú vô hiệu thôi, kỳ diệu nhỉ, nét chữ của anh ấy giống hệt chữ trong bức thư tình này?"

Chàng trai tựa như quên cả hô hấp.

Aurora tiến sát lại gần François, hoàn toàn không để tâm vẻ mặt đầy xấu hổ của anh.

"Có thể mời được ngài Hugo làm tay viết thuê cho mình, xem ra ngài Pichon đúng là một đại văn hào nhỉ? Vì sao đại văn hào của em đến cả một bức thư tình cũng phải nhờ người khác viết hộ vậy chứ— ừm, anh thậm chí còn lười chép lại một lần, cố tình để lộ sơ hở lớn như vậy, là sợ em không đọc nó ngay trước mặt anh sao, François?"

Sự im lặng kéo dài lại lần nữa buông xuống.

Ngay lúc Aurora cho rằng mình trêu chọc quá tay rồi, quý ngài nọ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Màu xanh trong mắt anh sâu đến mức hóa thành một thứ xám mờ mông lung, những cảm xúc hỗn loạn trên người dường như vừa chạm đất đã có thể viết thành cả vạn chữ trường thiên.

"Sao anh có thể đi viết nó được đây, Aurora? Là vị hôn phu của em... cho dù anh có biết làm thơ viết văn đến đâu, sao anh có thể cam lòng thay em bày tỏ tâm ý với một người đàn ông khác?"

Rất tốt.

Aurora nghiêng đầu đi, giấu vẻ ửng hồng lại lần nữa lan nơi gò má, che đi nụ cười ngọt ngào đắc ý nơi khóe môi.

"Yên tâm đi, quý ngài hôn phu, em yêu Chopin là thật —"

"Em sẽ hành hương, nhưng em sẽ không hiến tế tình yêu của mình cho thần linh."

Thiếu nữ nhân lúc anh không chú ý đã rút lại bức thư tình gửi Chopin từ tay chàng trai, xoay người đặt nó lên cây đàn dương cầm.

Trên giá nhạc bày tập 'Études của Liszt' và "Nghệ thuật bậc thầy', đối với một nghệ sĩ dương cầm yêu Chopin đến tận xương tủy mà nói, quả thật là có chút không ra gì.

"Đổi sang một cách khác để thực hiện câu 'tình nguyện làm mọi thứ vì em' đi. Hôm nay thời tiết đẹp như vậy, chúng ta ra ngoài dạo một chút nhé? Hoặc có lẽ... anh sẽ đồng ý để em mời anh một bữa trưa xem như lời xin lỗi?"

Aurora dịu dàng mỉm cười, lại lần nữa dành cho François đang luống cuống kia một nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.

Chủ đề đột ngột chuyển hướng khiến chàng trai ngẩn người mất vài giây, rồi mới phát hiện thiếu nữ đã từ bỏ việc truy cứu mọi hỗn loạn trước đó. Giống như tất cả đều có thể lật sang trang mới, như thể những điều chẳng dám hồi tưởng kia đều có thể xóa bỏ, để anh lại lần nữa bình yên quay về bên cạnh cô.

Anh hoàn toàn đồng ý với đề nghị của cô bằng cả hai tay, còn nói cho cô biết xe ngựa của anh đang đợi ngoài cửa, rằng anh vô cùng vui lòng cùng cô ra ngoài dạo phố.

François thở phào nhẹ nhõm tuyệt đối sẽ không ngờ được rằng, lần này đổi lại là anh... bước vào tiết tấu của Aurora.

Không tìm thấy.

Cô tuyệt đối không nhìn nhầm.

Aurora thề rằng mình đã kiểm tra qua lại hai lượt toàn bộ tủ trưng bày sách văn học trong hiệu sách, xác định không có bất kỳ quyển nào in tên François Pichon.

Cô quay đầu lại, nhìn quý ngài đang lật xem sách ở phía bên kia, khẽ nheo mắt.

"A-Aurora?"

Thiếu nữ từng bước từng bước tiến về phía mục tiêu của mình, cuối cùng cũng ép chàng trai lùi sát vào giá sách.

Bàn tay phải từng chơi đàn dương cầm chống lên gáy sách, đôi mắt hổ phách sắc sảo đối diện với đôi lam ngọc thấp thỏm. Nụ cười của cô rực rỡ mà mê hoặc.

"Giải thích xem nào, thưa ngài... có phải anh dùng bút danh không?"

truyenfull,truyenfull vn