Những Kiếp Sống Của Ta

Chương 4

 

“Nhưng thế gian này sự đời vốn chẳng bao giờ vẹn toàn đôi đường.”

Tâm bệnh duy nhất của ta chính là chưa thể vì bệ hạ mà sinh hạ lấy một mụn con nối dõi.

Ta từng hoài t.h.a.i một lần, chỉ tiếc là thân thể suy nhược, long t.h.a.i rốt cuộc không giữ được.

Mỗi khi nhắc đến chuyện này, ta lại không thốt nên lời vì thương cảm xót xa.

Và những lúc ấy, bệ hạ sẽ ôm lấy vai ta mà ôn tồn an ủi:

“Có lẽ là ông trời quá mức ghen tỵ với sự ân ái của phu thê ta, nên không nỡ ban xuống thêm thiên sứ nào nữa.

“Trẫm kiếp này chỉ cần có nàng là đủ rồi.”

Sự ôn nhu tình thâm này khiến ta hoàn toàn sa ngã, chìm đắm.

Điều khiến ta càng thêm vui mừng chính là bệ hạ vô cùng trọng dụng ca ca của ta.

14

Lại là một năm mùa đông giá rét.

Ta như thường lệ ở trong cung duyệt sách, nha hoàn thân cận hớt hải hớt hơ từ ngoài cửa xông vào phòng.

“Nương nương, đại hỷ ạ!

Hổ Uy tướng quân đã thu phục được vùng đất Kinh Bắc bị đ.á.n.h mất, chuyện mấy trăm năm qua chưa một ai làm được, nay Tướng quân đã làm được rồi!”

Ta kinh hãi đến mức đ.á.n.h rơi cả cuốn sách trong tay xuống đất.

Kinh Bắc bị tiền triều cắt đất cầu hòa cho ngoại tộc, bị xâm chiếm ròng rã mấy trăm năm, nay cuối cùng cũng chấm dứt nỗi sỉ nhục ấy dưới tay ca ca ta.

Bệ hạ chắc hẳn cũng sẽ vui mừng khôn xiết đúng không?

Đêm hôm đó, bệ hạ đến tẩm cung của ta.

Ta kéo tay người cùng uống rượu bôi chén, vui vẻ khôn cùng.

Ta vui mừng vì ca ca bình an khải hoàn trở về, cũng tự hào vì huynh ấy lập được kỳ công bất thế.

Thế nhưng ta lại không hề chú ý đến sắc mặt có phần cứng đờ của bệ hạ.

15

Ta chưa bao giờ chủ động can dự vào chuyện triều chính, cũng không sai người đi nghe ngóng thám thính.

Nhưng dẫu cho ta có là kẻ không mẫn cảm với chính trị đi chăng nữa, ta cũng đã cảm nhận được bầu không khí giương cung bạt kiếm nơi triều đường.

Rõ ràng thu phục đất đai là chuyện đại hỷ, tại sao quần thần lại liên tiếp dâng tấu sớ vạch tội ca ca ta?

Đây là lần đầu tiên ta hỏi đến chính sự tiền triều.

Tin tức nhận được lại là:

“Trong thời gian thống lĩnh quân đội, ca ca cùng binh sĩ đồng cam cộng khổ, ăn cùng mâm ở cùng giường, e là có mưu đồ lung lạc lòng quân.”

Ta ch/ết lặng tại chỗ.

Thứ như vậy mà cũng có thể trở thành tội danh sao?

Điều khiến ta càng thêm không thể chấp nhận được chính là bệ hạ lại thật sự tin theo những lời sàm ngôn ấy, hạ lệnh tống ca ca vào thiên lao.

Ca ca đối với người trung tâm khăng khăng, một lòng xích t.ử, chẳng lẽ người không nhìn ra sao?

Ta ngồi không yên nữa, trực tiếp đi tìm bệ hạ.

“Trẫm cũng là bất đắc dĩ, tấu sớ vạch tội Hổ Uy tướng quân trẫm thật sự không thể đè nén xuống được nữa rồi.

“Ái phi chớ có nôn nóng, đợi qua đợt sóng gió này, trẫm tự khắc sẽ thả khanh ấy ra.”

Ta đã tin lời người.

Nghĩ đến việc ca ca ở trong ngục tối chắc chắn ăn không ngon, ngủ không yên, ta liền sai người mang chút ngự thiện đến cho huynh ấy.

Lại liên tục phái người vào mật báo với huynh ấy rằng bệ hạ đang nghĩ cách cứu huynh ấy ra ngoài.

Chỉ là thái độ của ca ca dường như chẳng hề lạc quan như vậy.

Ta ngày ngày bấm ngón tay tính toán xem bao giờ ca ca mới được ra tù.

Thế nhưng thứ ta đợi được lại là một câu báo t.ử, huynh ấy ở trong ngục đã “sợ tội t/ự s/át” rồi.

Tiến cung mười mấy năm trời, đây là lần đầu tiên ta thất thái, điên cuồng như vậy.

Ta xông thẳng vào ngự thư phòng của bệ hạ, chất vấn rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.

Nào ngờ bệ hạ lúc này trông như đã biến thành một con người hoàn toàn khác.

Người không còn đối với ta nồng nàn tình thâm như trước nữa, mà dùng ngữ khí ta chưa từng nghe qua để trách phạt:

“Quý phi, có phải ngày thường trẫm quá mức nuông chiều nàng rồi không, nên mới khiến nàng hôm nay trở nên không biết phép tắc thế này?

“Người đâu!

Quý phi từ hôm nay cấm túc trong cung, nếu không có khẩu dụ của trẫm, bất kỳ kẻ nào cũng không được phép thăm hỏi!”

16

Ta cứ như vậy một đầu m/ông lung mà bị hoàng đế giam lỏng.

Những năm qua ta không tham gia vào các cuộc đấu tranh bè phái nơi hậu cung, cũng chưa từng can thiệp triều đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ở chốn thâm cung nội hiểm này, ta chẳng khác nào một kẻ câm, kẻ điếc.

Cũng may ngày thường ta đối đãi với lũ tiểu nha hoàn trong cung rất tốt, có người sẵn sàng mạo hiểm tính mạng để truyền tin tức về tình cảnh của cha nương cho ta biết.

Khi biết tin cha ta lâm bệnh qua đời, nương thân cũng tự vẫn theo ông.

Ta chỉ cảm thấy trước mắt một trận tối tăm, trời đất quay cuồng.

Ta nắm c.h.ặ.t bức thư tuyệt mệnh do cha gửi đến trước khi lâm chung, l.ồ.ng ng/ực nghẹn ứ, một ngụm huyết tươi phun trào ra ngoài.

Ta hận quá đi mất!

Rõ ràng tỷ tỷ từng cảnh cáo ta rằng chân tâm của nam nhân là thứ không thể tin tưởng được.

Vậy mà ta lại cam tâm tình nguyện chìm đắm trong những lời nói dối ngọt ngào của hắn.

Hắn kiêng dè uy vọng của ca ca trong quân đội, liền dùng cái tội danh vô căn cứ để mưu hại huynh ấy.

Còn có đứa con chưa kịp chào đời của ta nữa!

Hóa ra cũng là bị chính cha ruột của nó hạ độc thủ hại ch/ết!

Cứ ngỡ kiếp này đã nắm chắc dây cương vận mệnh, đến cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ trong tay hắn mà thôi.

Trao nhầm tình cảm, tin lầm lời hứa!

Ta thật là ngu xuẩn, ta thật là ngu xuẩn mà!

Trong đôi mắt ta giờ đây đã bị thù hận lấp đầy.

Cha nương, hài nhi, ca ca đều vì hắn mà t.h.ả.m t.ử.

Cái loại súc sinh nhát gan như chuột, ích kỷ tư lợi như thế này sao xứng đáng làm hoàng đế!

17

Ta đã dùng cạn kiệt toàn bộ tài sản tích cóp của mình để mua chuộc vị công công tổng quản bên cạnh hoàng đế, chỉ cầu xin đem một cây kim thoa đặt lên bàn long án của hoàng đế.

Đây là cây kim thoa hắn từng thác thợ thủ công chế tác riêng cho ta, thuở ban đầu khi nhận được cây thoa này ta đã vô cùng cảm động.

Bây giờ nghĩ lại thật là nực cười biết bao.

Tỷ tỷ nói đúng, cái thứ tình cảm chỉ động động cái mồm là thứ rẻ rúng nhất thế gian, vậy mà ta của ngày xưa lại cam tâm chìm đắm trong đó.

Hoàng đế theo hẹn mà đến tẩm cung của ta.

Ta yểu điệu nũng nịu khóc lóc rồi nhào vào lòng hắn, dùng đầu không ngừng cọ xát vào l.ồ.ng ng/ực hắn.

“Thiếp thân hành sự lỗ mãng làm phật lòng bệ hạ, hôm nay đặc biệt hướng bệ hạ thỉnh tội, nhận đ.á.n.h nhận phạt, thiếp thân tuyệt không nửa lời oán thán.”

Tính tình ta vốn trầm mặc nghiêm túc, ngày thường chưa bao giờ biết làm nũng thế này.

Có lẽ chưa từng nhìn thấy một mặt này của ta, thái độ của hoàng đế đối với ta có phần dịu dàng trở lại.

Hắn ôm lấy eo thon của ta, ngữ khí dịu xuống:

“Trẫm làm sao có thể trách nàng được chứ?

Nàng là vị Quý phi mà trẫm luôn trân quý nhất cơ mà.”

Nói đoạn, hắn rút cây kim thoa ta thác người đưa tới trước mặt hắn ra, ôn nhu cài lên b/úi tóc của ta.

Ta để lộ bờ vai trần hương sắc, đôi mắt hàm tu, dẫn dắt hắn đi về phía giường nhỏ.

Xiêm y cởi bỏ, lúc giao hoan, ta đột nhiên dừng động tác lại, mở miệng hỏi:

“Bệ hạ có biết là kẻ nào đã g/iết ca ca không?”

Sắc d.ụ.c trên mặt hoàng đế nhanh ch.óng tiêu tán, giọng điệu lạnh lùng:

“Quý phi có phải là hồ đồ rồi không?

Hổ Uy tướng quân là t/ự s/át.

“Nàng có biết trẫm từ trong phủ của hắn đã lục soát ra được long bào không, nếu không phải nghĩ đến những cống hiến của Hổ Uy tướng quân đối với giang sơn xã tắc thì có đem ngũ mã phanh thây cũng không quá đáng.”

Ta mỉm cười híp mắt, thò tay xuống phía dưới thân hắn.

“Bộ long bào kia, chẳng phải là do chính bản thân Ngài tự tay sai người đặt vào đó sao?”

Hoàng đế nổi trận lôi đình, hắn vừa định mở miệng trách phạt ta.

Giây tiếp theo, sắc mặt hắn đại biến.

“Gió to!

Long căn của trẫm!”

Ta hoàn toàn không hề bị lời đe dọa làm cho khiếp sợ, dùng lực bóp mạnh lấy hai thứ vật kia, hung hãn nghiến c.h.ặ.t.

“Ngươi hại ta tuyệt tự, ta cũng khiến ngươi tuyệt t.ử tuyệt tôn, món nợ này xem như ta tha thứ cho ngươi rồi.”

Từ trong miệng hoàng đế phát ra một tiếng thét thê lương, t.h.ả.m khốc.

Hắn ôm c.h.ặ.t lấy chỗ hiểm giữa hai chân, thân hình co rụt lại như con tôm luộc, đau đớn đến mức suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh.

Ta mỉm cười nâng tay rút cây kim thoa hắn chế tạo cho ta trên tóc xuống.

“Đôi mắt này của ngươi nếu đã mù quáng rồi thì giữ lại cũng chẳng để làm gì.