Những Kiếp Sống Của Ta

Chương 3

 

“Đại não chưa bao giờ tỉnh táo đến nhường này.”

Ta chậm rãi đẩy cửa phòng Lão gia ra, rút thanh đoản đao vốn luôn giấu kỹ bên đùi.

Vật này vốn định bụng nếu sau này bị lăng nhục thì sẽ dùng để bảo toàn trinh tiết cho bản thân.

Nhưng ai bảo đoản đao chỉ khi dùng lên người mình mới gọi là tự vệ?

Ta tiến lại phía sau lưng Lão gia, đôi mắt vằn lên những tia m/áu đỏ ngầu.

Ta đã từng vô số lần ảo tưởng về cảnh tượng này, ảo tưởng có thể cứu sống người tỷ tỷ duy nhất cùng ta nương tựa lẫn nhau.

Ta liên tiếp đ.â.m hắn mười mấy nhát đao, Lão gia chỉ kịp thét lên vài tiếng t.h.ả.m thiết rồi tắt thở ch/ết tốt.

Ta thấy tiểu nha hoàn kia đã sớm hôn mê bất tỉnh, bèn đi thẳng đến viện của Phu nhân.

Đêm nay ta e là khó lòng giữ nổi mạng sống, chi bằng trực tiếp đòi lại món nợ m/áu cho tỷ tỷ!

09

Có lẽ vì làm nhiều chuyện thất đức, Phu nhân ngủ rất say nhưng lại dễ tỉnh giấc.

Ngày thường chỉ có một mình nương thân của ta túc trực bên ngoài.

Khi ta mình đầy m/áu me xuất hiện trước mặt nương, bà có chút ngẩn ngơ, sững sờ.

Ta ra tay trước, vội vàng lên tiếng:

“Lão gia băng hà rồi, có thích khách, mau báo cho Phu nhân biết.”

Bà không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến thế, vội vội vàng vàng chạy vào trong phòng để thông tri cho Phu nhân.

Ta bám sát sau lưng nương, thừa dịp Phu nhân còn chưa kịp tỉnh táo hẳn liền hung hãn cắm phập thanh đoản đao vào l.ồ.ng ng/ực bà ta.

Nương ta bàng hoàng đến ngây dại, bà chỉ tay vào ta nửa ngày trời mà chẳng thốt nên lời.

“Họ đã g/iết tỷ tỷ, đáng tội phải ch/ết.”

Nghĩ đến bộ dạng của tỷ tỷ trước khi lâm chung, nước mắt ta không tự chủ được mà tuôn rơi.

Ta không kìm được mà hướng về phía nương oán hận tố cáo.

“Người rõ ràng biết lỗi không phải do tỷ tỷ, vậy mà vẫn một lòng hướng về Phu nhân, c/ái ch/ết của tỷ tỷ, người chính là kẻ tòng phạm!”

Nương ta mấp máy môi, một chữ cũng không thốt ra được.

Ta rút thanh đoản đao đang cắm trên ng/ực Phu nhân ra, cầm chắc trong tay.

“Bây giờ người có thể hô hoán người đến, để gia đinh gia hình xử t.ử ta tại chỗ, ta tuyệt không một lời oán thán.”

Nương vài lần định mở miệng, cuối cùng từ kẽ răng nặn ra hai chữ:

“Mau đi.”

Bà dường như còn nôn nóng, cấp thiết hơn cả ta.

“Đường ngươi đến đây có ai nhìn thấy không?

Nương đưa ngươi đi thay y phục, đêm nay xem như chưa từng xảy ra chuyện gì, ta cái gì cũng không thấy.

“Ngươi quay về phòng ngủ một giấc thật ngon, tất thảy đã có nương gánh vác.”

Đối mặt với vẻ mặt kinh ngạc của ta, nương bất giác cúi đầu xuống.

“Cứ để ta làm chút việc vì ngươi và Hỷ Nhi đi.”

Ta được bà dìu đỡ rời khỏi căn phòng.

Từ đằng xa, tiếng hò hét của gia đinh bảo vệ đã truyền tới.

Ta biết, mình không thể trốn thoát được nữa rồi.

Ta dùng lực đẩy phăng nương ra, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của bà, ta đ.â.m thẳng đoản đao vào l.ồ.ng ng/ực mình.

Ta dùng hết chút tàn lực cuối cùng của toàn thân, hét lớn một câu:

“Có thích khách!

Nương mau bảo vệ Phu nhân!”

Sau đó, ta từ từ nhắm hai mắt lại.

Linh hồn ta lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy gia đinh đang trấn an nương ta, còn nương ta thì ôm lấy t.h.i t.h.ể của ta mà gào khóc t.h.ả.m thiết.

Ta rất mãn nguyện với cuộc đời này, ít ra thì cũng oanh oanh liệt liệt hơn kiếp trước.

Ta không phụ sự giáo huấn của nương, cũng không quên đi thâm thù đại hận của tỷ tỷ.

10

Ta ở trong bóng tối hỗn hỗn độn độn suốt một thời gian dài, cuối cùng cũng nhìn thấy một vệt sáng ch.ói lọi.

Chờ đến khi ta bước vào vệt sáng ấy, liền nghe thấy vài đạo thanh âm vang lên bên tai.

Giọng nữ nhân già nua nói:

“Chúc mừng Lão gia, chúc mừng Phu nhân, là một vị thiên kim tiểu thư.”

Giọng nam t.ử nhỏ tuổi nói:

“Mau cho con xem muội muội nào, con cũng là người có muội muội rồi!”

Giọng nam nhân trầm ổn nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cái thằng nhóc nghịch ngợm này chớ có làm loạn, đừng làm ồn đến nương và muội muội con.”

Giọng nữ nhân yếu ớt nói:

“Tướng công, mau cho thiếp xem dung mạo nữ nhi của chúng ta.”

Nghe được những lời này, nỗi lòng của ta từ từ hạ xuống.

Kiếp này, ta được sinh ra trong tình yêu thương ngập tràn.

11

Kiếp này thân thế của ta vô cùng hiển hách.

Cha ta là triều đình mệnh quan, nương thân là thiên kim của thế gia vọng tộc.

Từ nhỏ ta đã được tiếp xúc với rất nhiều thứ mà kiếp trước có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Ta không còn phải học cách bưng trà rót nước, hầu hạ chủ gia nữa.

Thay vào đó, ta theo nương thân học chữ nghĩa, cầm kỳ thi họa, thêu thùa may vá.

Ta thích sự thanh tĩnh, còn ca ca thì lại nghịch ngợm, hiếu động hơn nhiều.

Huynh ấy thích nhất là múa thương múa kiếm.

Mỗi buổi sáng khi trời còn chưa sáng rõ, đã có thể nghe thấy tiếng huynh ấy luyện võ hì hục ở trong sân viện.

Bất kể đông hàn hay hạ thử, chưa từng một ngày trễ nải.

Điểm này ta lại cực kỳ tán thưởng huynh ấy.

Thích thứ gì liền dốc hết toàn lực mà làm, chứ không chỉ dùng miệng nói suông.

Nào ngờ huynh ấy làm việc quá mức quyết liệt, lén lút giấu cả nhà tự mình đăng ký vào danh sách phủ binh.

Ngày trát trưng binh hạ xuống, nước mắt của nương thân gần như cạn kiệt, cha ta cũng cau c.h.ặ.t mày hồi lâu không nói lời nào.

Ca ca lại ngẩng cao khuôn mặt còn non nớt nhưng đầy kiên định, dõng dạc nói:

“Mục tiêu lớn nhất đời này của hài nhi chính là tinh trung báo quốc.

“Cha, nương, hai người hãy thành toàn cho hài nhi đi.”

12

Ca ca theo đại quân đi tới biên khương, đi một mạch suốt năm năm trời.

Khi có tin tức truyền về một lần nữa, huynh ấy đã trở thành vị tướng quân được đích thân bệ hạ sắc phong.

Ta và huynh ấy dẫu nhiều năm không gặp nhưng tình cảm thâm sâu chẳng hề phai nhạt.

Huynh ấy sẽ thác người gửi cho ta vài món đồ quý hiếm nơi biên thùy, ta và nương cũng sẽ tự tay khâu vá xiêm y gửi cho huynh ấy.

Ngày huynh ấy theo đại quân ban sư hồi triều, cả nhà chúng ta đều đứng ngóng trông ở trước phủ môn.

Một thân ảnh gầy gò nhưng tinh tráng nhanh ch.óng xoay người xuống ngựa, “bùm” một tiếng quỳ sụp trước mặt cha nương.

“Cha, nương, hài nhi đã về rồi.

“Nhi t.ử bất hiếu, đã khiến hai người phải lao tâm tổn trí rồi.”

Ta và nương đều khóc không thành tiếng.

Bởi lẽ trên gương mặt kiên nghị, sạm đen vì sương gió kia, có một vết sẹo dữ tợn dài ngoằn ngoèo xuyên suốt nửa khuôn mặt.

Nhắc đến chuyện này, ca ca lại tỏ vẻ chẳng hề để tâm.

“Bệ hạ đối với ta ân trọng như sơn, vì sự an nguy của triều đình, chút thương tích cỏn con này có đáng là bao?”

Ca ca trở thành Hổ Uy tướng quân, là cột trụ vững chắc của triều đình.

Do tầm ảnh hưởng của ca ca, hôn sự của ta cũng nhận được không ít sự chú ý của người đời.

Nương thân giúp ta chọn lựa phu gia, hỏi ta có yêu cầu gì chăng.

Ta ngẫm nghĩ một hồi, chỉ đưa ra một điều kiện duy nhất.

“Con muốn làm đương gia chủ mẫu.”

Còn nửa câu sau ta giữ kín trong lòng.

Ta muốn làm một vị chủ mẫu nắm giữ vận mệnh của chính mình, chứ không phải là một đứa tiểu thiếp hay nô tỳ có thể tùy ý bị người ta đ.á.n.h g/iết.

Thế nhưng, ta chưa đợi được đến ngày nương thân an bài hôn sự cho mình.

Thay vào đó, ta lại đợi được một đạo thánh chỉ tiếp dẫn ta tiến cung phong phi.

13

Ta nhờ có tiếng hiền lương thục đức nên được bệ hạ phong làm Quý phi.

Bản thân ta từng là kẻ ở tầng lớp đáy cùng xã hội, cho nên chưa từng làm khó dễ những kẻ hầu người hạ dưới chướng mình.

Ở chốn hậu cung nhiều năm, ta chưa từng cùng ai đỏ mặt tía tai tranh chấp lấy một lần.

Ta rất mãn nguyện với cuộc sống hiện tại của mình.

Tuy không phải là đương gia chủ mẫu, nhưng địa vị lại vô cùng tôn quý.

Ta sẽ không bao giờ giống như kiếp trước, bị người ta coi như món hàng hóa mà tùy ý nhục mạ.

Những năm qua ta và bệ hạ ân ái mặn nồng, ba đời làm người, đây là lần đầu tiên ta cảm nhận được sự ngọt ngào của tình ái.