”
Thừa dịp hắn đang đau đớn lăn lộn trên đất, ta trực tiếp dùng kim thoa đ.â.m mù đôi mắt hắn.
Chờ đến khi thị vệ từ bên ngoài xông vào phòng thì hoàng đế đã trở thành một gã hoạn quan mù mắt.
Đối mặt với những binh khí lạnh ngắt đang chĩa vào mình, ta lớn tiếng tố cáo tội ác tày trời của hoàng đế.
“Trung thần lương tướng lại phải chịu cảnh t.h.ả.m sát tàn độc, mãn triều văn võ các người đều là lũ tòng phạm!
“Hôn quân vô năng, uổng sát trung lương, tất sẽ phải gánh chịu tiếng nhơ muôn đời!”
“Gió to!
Dám bất kính với bệ hạ!”
Nghe lời quát tháo này, ta bật cười khinh bỉ một tiếng.
“Cái loại hoạn quan vừa ngu xuẩn vừa mù lòa này cũng xứng đáng xưng đế sao?
“Xảo thỏ t.ử, tẩu cẩu phanh!
Cái ngày hôm nay của Hổ Uy tướng quân chính là tương lai của các người sau này.
“Ta sẽ ở trên trời dõi mắt nhìn xuống, đợi đến khi man tộc nam hạ, lũ triều thần các người sẽ có kết cục ra sao!”
Nghe được những lời này của ta, thanh âm của hoàng đế tràn ngập oán hận thấu tận tâm can, xé lòng nát ruột.
“Bắt sống ả cho trẫm!
Lăng trì!
Lăng trì!
“Trẫm muốn róc từng miếng thịt trên người ả xuống!
Trẫm muốn phanh thây xẻ thịt ả!!”
“Mơ tưởng hão huyền!”
Ta giơ cây kim thoa lên, đặt ngang cổ họng mình.
“Mạng sống của chính ta, chỉ có ta mới có quyền định đoạt.
“Ta sẽ ở hậu thế nhìn xem, nhìn xem cái tên hoàng đế hoạn quan nhà ngươi làm thế nào để trở thành trò cười cho thiên hạ muôn đời!”
Nói đoạn, ta cầm cây kim thoa, quyết tuyệt đ.â.m mạnh vào cổ họng.
18
Khi việc “sống” đã không còn dễ dàng đến thế thì việc “ch/ết” lại trở nên đơn giản hơn nhiều.
Vẫn là bóng tối quen thuộc ấy, nơi cổ họng truyền đến từng trận đau đớn kịch liệt.
Trong bóng tối tịch mịch, ta đã suy ngẫm rất nhiều điều.
Vốn tưởng rằng kiếp này ta sẽ được hạnh phúc đến đầu bạc răng long, nào ngờ tất thảy đều nằm trong sự tính toán mưu mô của kẻ chung chăn gối.
Ta oán hận sự ngu xuẩn của bản thân mình.
Rõ ràng kiếp đầu tiên đã bị gã phu quân đ.á.n.h ch/ết tươi, vậy mà kiếp này vẫn còn đi tin vào những lời quỷ kế của nam nhân.
Cứ ngỡ bậc đế vương và hạng nông phu tầm thường sẽ có điểm khác biệt, nào ngờ bản chất đều cùng một giuộc như nhau.
Khi có việc cần cầu cạnh ngươi thì ngàn vạn lần tốt, vạn lần hay.
Mưu đồ càng lớn thì lại càng đối đãi tốt với ngươi bấy nhiêu.
Đến khi ngươi buông lỏng cảnh giác, không còn giá trị lợi dụng nữa, hắn liền hung hãn vồ tới c.ắ.n xé một miếng xương thịt của ngươi.
Cho nên khi ta một lần nữa đầu t.h.a.i chuyển thế, không thể không tiến cung tham gia tuyển chọn tú nữ.
Ta đã mua chuộc bà quản sự, hy vọng bà có thể chỉ định ta đến hầu hạ bên cạnh công chúa.
Lần này, ta tuyệt đối không giẫm vào vết xe đổ năm xưa nữa.
Phi tần của hoàng đế ta không làm, cung quyến của hoàng t.ử ta lại càng không màng.
19
Ta được an bài đến bên cạnh Hoa Dương công chúa làm tỳ nữ thân cận.
Bà quản sự nói nàng là vị công chúa được sủng ái nhất trong toàn hoàng tộc, đối đãi với người rất đỗi hòa nhã, không hề có chút kiêu căng, ngạo mạn.
Biết bao nhiêu kẻ tranh giành sứt đầu mẻ trán đều muốn được đến hầu hạ bên cạnh nàng.
Thế nhưng chỉ mới qua một ngày, ta liền hối hận xanh ruột.
Hoa Dương công chúa Lý Linh Tú năm nay vừa tròn mười lăm tuổi, quả thật rất hòa nhã, nhưng lại quá mức nghịch ngợm, ồn ào.
Chẳng biết một thân hình nhỏ nhắn như vậy thì đào đâu ra lắm cái sức trâu không dùng hết và những ý tưởng thiên mã hành không đến thế.
Ngày thường cùng nàng làm loạn thì cũng đành đi.
Có một ngày nọ sau khi xem duyệt binh trở về, nàng tự nhốt mình trong phòng kín, đợi đến khi bước ra cửa, nàng liền dõng dạc tuyên bố một tin tức động trời.
Nàng muốn tổ chức một đội nữ binh.
20
“Thải Thanh, ngươi nói xem ý tưởng này của bản cung thế nào?”
Ta mím mím môi, rốt cuộc vẫn quyết định nói dối.
“Ý tưởng của công chúa vô cùng tốt ạ.”
Nàng đã muốn dày vò, quấy phá thì cứ để nàng dày vò đi vậy.
Dù sao nàng hướng đến cái gì cũng chỉ được dăm ba phút hứng thú nhất thời mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Công chúa nghe xong lời ta thì lòng tin tăng lên gấp bội, nàng hào khí ngút trời.
“Tốt!
Ngươi mau đi gọi toàn bộ cung nữ lại đây cho bản cung, bản cung muốn giáo huấn tụi nó!”
Trên quảng trường rộng lớn, vài hàng cung nữ đang đứng tụ tập.
Mọi người ghé tai nhau bàn tán xôn xao xem công chúa lại định giở trò nghịch ngợm gì nữa đây, có kẻ còn oán trách công việc trên tay còn chưa làm xong.
Đợi đến khi công chúa ngự giá quang lâm, hiện trường mới dần yên tĩnh trở lại.
Nàng đứng giữa sân viện không biết đang ảo tưởng ra cảnh tượng hùng vĩ gì.
Nhìn đám cung nữ đứng xiêu vẹo, dẹo dọ phía dưới, nàng dõng dạc nói:
“Thải Thanh chắc hẳn đã nói cho các ngươi biết rồi, từ ngày hôm nay trở đi, các ngươi chính là binh lính của Lý Linh Tú ta.”
Công chúa ngày thường không có chút uy nghiêm kiêu ngạo nào, đám cung nữ liền cả gan mở miệng chất vấn:
“Công chúa chắc là đang nói đùa rồi, nữ t.ử làm sao có thể làm binh lính được chứ?”
“Phải đó ạ, làm binh đ.á.n.h trận là việc của nam nhân, nữ nhân chúng con cứ học thêu thùa may vá là được rồi mà.”
Trong đôi mắt Lý Linh Tú tràn ngập dã tâm to lớn, hào khí ngút trời:
“Hồ ngôn loạn ngữ!
Cớ sao nam t.ử làm được mà nữ t.ử lại không làm được?
“Không có nữ binh chẳng phải càng tốt sao?
Bản cung hôm nay sẽ khai mở tiền lệ này, làm người đầu tiên từ cổ chí kim!”
21
Lý Linh Tú lần này là làm thật.
Khi tin tức phong phanh truyền ra ngoài, cả nước đều xôn xao bàn tán về vị công chúa không biết trời cao đất dày này.
Chẳng một ai tin tưởng nàng có thể huấn luyện ra một đội nữ binh, tất thảy đều đang chống mắt lên chờ xem trò cười của nàng.
Đám võ phu coi thường nàng, dẫu cho nàng có hứa hẹn ban thưởng trọng kim thì cũng chẳng có kẻ nào thèm đến dạy học.
Nàng đành phải hạ mình đi cầu cạnh người ta, hy vọng có ai đó có thể đến truyền thụ binh pháp cho chúng ta.
Người ta vừa nghe nói là đến dạy cho nữ t.ử liền lập tức cáo từ rời đi.
Nàng cũng không thèm nổi giận, trực tiếp thắp đèn đọc sách thâu đêm suốt sáng, tự mình nghiền ngẫm ra phương pháp rồi đem truyền thụ lại cho chúng ta.
Có lẽ thật sự có cái gọi là thiên phú bẩm sinh, đội nữ binh vậy mà lại thật sự được nàng huấn luyện thành hình thành dạng.
Chúng ta không còn mang bộ dạng yếu ớt liễu rủ trước gió nữa, mà ngược lại, trên người đã mang theo vài phần sát khí lạnh lùng.
Nàng đặt tên cho chúng ta là “Nương T.ử Quân”.
Cốt để phân biệt với quân đội của đấng nam nhi, nhưng cũng có thể nhìn ra đây là một đội ngũ được cấu thành từ những người nữ nhân.
Nương T.ử Quân chính thức diện kiến thế nhân là vào một ngày tại bãi săn của hoàng gia.
22
Ngày hôm đó hoàng đế đang đi săn b/ắn tại bãi săn, một toán thích khách từ trên trời đột ngột giáng xuống.
Hoàng đế mải đuổi theo con mồi nên đã chạy ra xa, bên cạnh chỉ có vài tên hộ vệ thân cận, số còn lại chính là hơn một trăm quân Nương T.ử Quân do Lý Linh Tú dẫn theo.
Chúng đã tính toán kỹ lưỡng rằng bãi săn trước sau đều không có viện binh tiếp ứng, muốn vây quét để mưu hại bệ hạ.
Kẻ địch đem chúng ta bao vây c.h.ặ.t chẽ thành mấy vòng, muốn từ bên ngoài bóp ch/ết toàn quân.
Vào giây phút nguy nan ấy, Lý Linh Tú đã đứng ra.
Nàng vận huyết y như ngọn lửa rực cháy, trường thương chỉ thẳng lên trời, thanh âm chấn động tâm can:
“Nương T.ử Quân nghe lệnh!
Theo bản cung g/iết ra một con đường m/áu!”
Thứ đáp lại nàng chính là những tiếng hét lanh lảnh đặc hữu của một tập thể nữ t.ử, xông thẳng lên chín tầng mây.
“Nương T.ử Quân!
G/iết!
G/iết!
G/iết!”
Công chúa thân tiên sĩ tốt, xông lên dẫn đầu mở đường m/áu.
Một đám nữ t.ử chúng ta liều mạng kháng cự, rốt cuộc cũng đợi được đến khi viện binh tới nơi.
Hoàng đế được cứu mạng, triều đình lần đầu tiên thừa nhận địa vị danh chính ngôn thuận của Nương T.ử Quân.
Thế nhưng trong lòng ta lại lờ mờ dâng lên một nỗi bất an khôn tả.
23
Ta do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn đem nỗi lo lắng trong lòng thổ lộ ra ngoài.
“Công chúa có còn biết đến vị hoàng đế hoạn quan của tiền triều chăng?”
Nàng cười một cách tinh nghịch:
“Thải Thanh có phải là đang muốn khảo hạch ta không?
“Cái danh lớn của vị hoàng đế hoạn quan kia có ai mà không biết chứ?
Hắn mắt mù tâm loà, vì kiêng dè tướng sĩ dưới chướng mình mà qua cầu rút ván, vị Quý phi kia quả thật có khí phách, cứ như vậy mà đòi lại món nợ m/áu cho ca ca, cuối cùng dùng kim thoa tự vẫn, khiến cho gã hôn quân kia trở thành trò cười cho thiên hạ muôn đời.