Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 82: Về nhà

Trì Nhiên vốn tưởng rằng lần này ngủ đi sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, nhưng cậu... lại một lần nữa tỉnh dậy.

Cậu nhìn thấy Bắc Thần...

Bắc Thần tựa người ngồi dưới đất, sắc mặt trắng bệch, thở hổn hển từng hơi lớn, trên cánh tay có một vết thương rất sâu đang không ngừng chảy máu.

"Bắc Thần, anh sao rồi?" Trì Nhiên vội lao tới gọi hắn, Bắc Thần cúi đầu, dường như không nghe thấy.

Đến lúc này Trì Nhiên mới kinh hãi phát hiện mình vậy mà đang nhìn Bắc Thần từ trên cao xuống.

Trì Nhiên cúi đầu, liền nhìn thấy cơ thể trong suốt của chính mình.

???

Trì Nhiên đầy đầu dấu hỏi.

Tại sao cậu lại tách khỏi cơ thể Bắc Thần?

Mà phía sau lưng Bắc Thần lại là một cỗ quan tài pha lê, trong quan tài vẫn là Tương Ly nằm đó, không hề có chút sinh khí.

Trì Nhiên lao tới nhìn người trong quan tài, hai tay run rẩy.

Bắc Thần thất bại rồi.

Tương Ly không thể sống lại.

Đầu óc Trì Nhiên trống rỗng, sao lại thế này?

"Khụ..." Bắc Thần phun ra một ngụm máu, cả người nhanh chóng trở nên suy kiệt.

Trì Nhiên từng nhìn thấy tình trạng này trên người Tịch Phong, đó là dấu hiệu cơ thể đang suy tàn.

"Bắc Thần, anh không sao chứ?" Tay Trì Nhiên xuyên qua cơ thể Bắc Thần, cậu không thể chạm vào hắn.

"Đừng chạm vào tôi."

Trì Nhiên giật mình, lập tức ngồi xổm trước mặt hắn, đưa tay vẫy vẫy trước mắt hắn: "Anh nhìn thấy tôi à?"

Bắc Thần nghiêng mặt sang một bên, bực bội nói: "Tránh xa tôi ra."

Trì Nhiên chỉ có thể đứng dậy lùi lại mấy bước: "Vậy... tại sao tôi lại biến thành thế này? Anh không cần tôi nữa sao? Tôi sắp chết rồi à?"

"Hừ." Bắc Thần cạn lời, "Tôi không cần cậu à? Đừng nói nghe ghê như vậy."

Trì Nhiên bĩu môi.

"Cút đi." Bắc Thần chán ghét xua tay, "Đừng bao giờ xuất hiện ở đây nữa."

Trì Nhiên không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết tại sao mình lại biến thành như vậy, cậu chỉ biết tình trạng của Bắc Thần bây giờ rất tệ.

Trì Nhiên mím môi, im lặng một lúc rồi lên tiếng: "Bắc Thần, chúng ta rời khỏi đây đi, tôi sẽ cùng anh tìm cách cứu Tương Ly."

"Cậu thì có cách gì? Buồn cười hết sức."

"Cách đều do con người nghĩ ra, tôi sẽ ở bên anh, chúng ta cũng có thể đến những thế giới khác, đi làm nhiệm vụ, quen những người mới, trải nghiệm những điều mới mẻ, biết đâu sẽ tìm được một con đường sống, chúng ta có rất nhiều thời gian, một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì năm năm, mười năm, hai mươi năm... Chúng ta chăm chỉ tu luyện, mọi chuyện đều có khả năng."

"Hừ, cậu muốn ở bên tôi?" Bắc Thần nhấc mí mắt nhìn cậu, "Cậu muốn cứu Tương Ly, hay là muốn cứu Tịch Phong?"

Trì Nhiên thở dài: "Bắc Thần, đến nước này rồi, cứu được ai thì cứu người đó đi."

"Hừ, ha ha..." Bắc Thần đột nhiên cười lớn, máu theo khóe miệng chảy xuống, gương mặt trông dữ tợn vô cùng.

Trì Nhiên đột nhiên cảm thấy bất an, vội vàng nói: "Bắc Thần, anh tin tôi đi, tôi nhất định sẽ có cách giúp anh hoàn thành tâm nguyện."

"Đừng ngốc nữa." Bắc Thần đứng dậy đi đến trước quan tài, cúi người nhìn người nằm trong đó, lẩm bẩm, "Sẽ không bao giờ có ngày đó nữa, chết rồi chính là chết rồi, vĩnh viễn cũng không thể quay trở lại."

"Xin lỗi nhé, để ngươi đợi nhiều năm như vậy, bây giờ ta sẽ đến với ngươi."

Bắc Thần khẽ phất tay áo, Trì Nhiên như cánh diều đứt dây bị hất văng ra khỏi căn phòng.

"Bắc Thần..."

Chưa kịp để Trì Nhiên bò dậy chạy tới, căn nhà trước mắt cậu đã ầm ầm sụp đổ.

Trì Nhiên không thể tin nổi nhìn tất cả, căn nhà này là nơi Bắc Thần và Tương Ly cùng nhau gắn bó, ngay cả lúc Bắc Thần phát điên cũng không nỡ làm hư hại một viên ngói, vậy mà giờ đây căn nhà đã sụp, Bắc Thần và Tương Ly đều bị chôn vùi bên trong.

"Bắc Thần..." Trì Nhiên đau đớn đến tan nát cõi lòng, hét lớn một tiếng rồi lao tới, chỉ cảm thấy núi lở đất rung, cả ngọn núi đều đang chấn động.

Mưa lớn như trút nước, núi non nứt vỡ, trời đất rung chuyển, cả ngọn núi sụp đổ ngay trước mắt Trì Nhiên.

...

Trì Nhiên ngồi trước đống đổ nát giữa cơn mưa rất lâu rất lâu, nếu Bắc Thần đã không còn nữa, vậy thì cậu đương nhiên cũng sẽ theo Bắc Thần mà tan biến.

Cậu đang chờ, chờ cái chết.

Thế nhưng chờ mãi chờ mãi, rất nhiều lần mặt trời mọc rồi lặn trôi qua, cậu vẫn không hề tan biến.

Sau đó cậu bắt đầu lang thang vô định.

Sau khi vùng đất Ly Cảnh được giải phong, cuộc sống của mọi người lại trở về như trước, tựa như những năm tháng bị băng phong chưa từng xảy ra, chỉ có vùng biên giới ở trại Đào An là đột nhiên xảy ra sạt lở núi, dân làng sống ở trại Đào An chỉ còn cách bắt đầu con đường tha hương chạy nạn.

Trì Nhiên cứ đi theo phía sau bọn họ, nhưng không một ai có thể nhìn thấy cậu.

Trì Nhiên muốn tìm một lối ra để rời khỏi vùng đất Ly Cảnh, cậu muốn trở về nhìn mấy nhóc con một cái.

——

Bắc Thần cũng chỉ mạnh miệng thôi, hắn nhất định sẽ không làm gì mấy nhóc con, cho nên bọn chúng nhất định vẫn còn sống.

Nhưng mặc cho cậu tìm thế nào cũng không thể rời khỏi nơi này.

Đất trời mênh mang, cậu không tìm thấy đường đến cũng chẳng tìm được đường về, chỉ có thể máy móc không ngừng bước đi.

"Cơ thể của cậu còn chịu nổi không? Nếu không thì cậu về trước đi, một thời gian nữa hãy quay lại."

Giọng nói quen thuộc.

Trì Nhiên lập tức quay người, hình như cậu vừa nghe thấy giọng của sư phụ hờ.

Trong quán trọ cách đó không xa, quả nhiên là Phượng Huyền mặc áo bào trắng.

Nhưng người ngồi đối diện hắn...

Trì Nhiên đứng sững tại chỗ, nhất thời không thể phản ứng.

Người búi tóc dài, mặc trường bào ấy có một gương mặt giống hệt sư huynh.

Tim Trì Nhiên bắt đầu đập loạn, người đó là ai?

Trì Nhiên bước nhanh tới, khom người chăm chú nhìn gương mặt hắn.

"Không sao, phải nhanh chóng tìm được cậu ấy, nếu không tôi sợ hồn phách của cậu ấy sẽ không giữ được."

Giọng nói quen thuộc, Trì Nhiên đưa tay chạm vào mặt hắn, nhưng bàn tay lại xuyên qua đầu hắn...

Trì Nhiên vội rút tay về, cảm giác này thật quá kỳ lạ.

Phượng Huyền cầm chén rượu trên bàn uống cạn một hơi: "Đồ nhóc thối đó rốt cuộc đã đi đâu rồi? Hay là Bắc Thần vốn dĩ đã không..."

"Không đâu, Bắc Thần miệng cứng lòng mềm, đến cả tôi hắn còn cứu được... Hơn nữa trên người Trì Nhiên có máu nơi tim của tôi, cậu ấy không thể dung hợp với Bắc Thần được, trừ khi Bắc Thần tự tay hủy diệt cậu ấy, nếu không thì cậu ấy nhất định vẫn còn ở trên thế giới này."

Trì Nhiên kinh ngạc đến ngây người.

Ý là sao?

Cái gì gọi là "Bắc Thần đến cả tôi cũng cứu được"?

Chẳng lẽ người Bắc Thần cứu năm đó không phải là Tương Ly, mà là... Tịch Phong.

Hắn biết không thể cứu được Tương Ly, cho nên cuối cùng đã chọn cứu Tịch Phong?

Đúng rồi, lúc Bắc Thần ném người vào trong hồ, trong tiềm thức cậu đã cho rằng đó là Tương Ly, nhưng chưa bao giờ thật sự xác nhận bằng chính miệng.

Trì Nhiên ôm ngực, chỉ cảm thấy đau đến khó thở.

Tại sao suốt thời gian dài như vậy cậu vẫn chưa tan biến, là bởi vì Bắc Thần, Bắc Thần...

Trì Nhiên nhớ tới dáng vẻ suy kiệt của Bắc Thần khi cậu gặp hắn, hắn nhất định đã làm gì đó với cậu.

Linh thức, đến bây giờ cậu vẫn chưa tan biến...

Trì Nhiên đột nhiên đứng bật dậy, cậu không phải linh thức, cậu là một tia sinh hồn.

Là Bắc Thần đã cho cậu một tia hồn phách, cho nên cuối cùng hắn mới suy yếu đến như vậy.

Máu nơi tim, máu nơi tim...

Nụ hôn chia ly giữa cậu và sư huynh mang theo mùi máu tanh, cậu vốn tưởng là vì sư huynh bị thương quá nặng, hóa ra khi đó sư huynh đã truyền máu nơi tim của mình cho cậu.

Cho nên sau khi Bắc Thần chết, cậu mới không tan biến.

Trì Nhiên ngồi xổm xuống đất bật khóc thành tiếng, sư phụ hờ nói đúng, kẻ yêu đương mù quáng đều là đồ ngốc, Bắc Thần chính là kẻ yêu đương mù quáng lớn nhất trên thế giới này.

"Cậu sao vậy?" Giọng Phượng Huyền truyền đến.

Trì Nhiên tủi thân ngẩng đầu lên, liền thấy Tịch Phong nhíu chặt mày, tay ôm lấy ngực.

"Đau tim à?" Phượng Huyền lại hỏi.

"Không phải." Tịch Phong chậm rãi lắc đầu, ánh mắt nhìn quanh bốn phía, "Hình như tôi cảm nhận được Trì Nhiên."

"Không thể nào, Bướm Tầm Linh không có phản ứng." Phượng Huyền nói.

Phượng Huyền và Tịch Phong dùng Bướm Tầm Linh , chỉ cần nhỏ một giọt máu của Tịch Phong lên nó, trong phạm vi năm dặm, chỉ cần có linh thức của Trì Nhiên thì Bướm Tầm Linh đều có thể tìm được cậu.

Tịch Phong nhìn con Bướm Tầm Linh đang yên tĩnh, im lặng một lúc rồi nói với Phượng Huyền: "Mở thiên nhãn cho tôi."

Mở thiên nhãn?

Trì Nhiên hơi nhíu mày, mở thiên nhãn mà còn cần Phượng Huyền mở giúp sao?

"Để tôi làm đi, cơ thể này của cậu gần như là tái sinh, không có chút linh lực nào, vẫn nên cẩn thận thì hơn." Phượng Huyền nói.

Phượng Huyền mở thiên nhãn, Trì Nhiên vội vàng tiến lại gần, đáng tiếc Phượng Huyền chỉ lắc đầu: "Không có, Trì Nhiên không ở đây."

Trì Nhiên: "..."

Ban đầu Trì Nhiên còn tưởng Phượng Huyền cố ý, nhưng Phượng Huyền đã đứng dậy cùng Tịch Phong rời đi, rõ ràng ông ta thật sự không nhìn thấy cậu.

Được thôi.

Trì Nhiên cạn lời.

Phượng Huyền và Tịch Phong cứ đi hết trấn này đến trấn khác tìm kiếm, Trì Nhiên cũng theo sau bọn họ, đi hết nơi này đến nơi khác.

Ngày nào cũng nhìn Phượng Huyền và Tịch Phong mặt mày ủ rũ, Trì Nhiên đã bắt đầu buông xuôi rồi, cậu còn biết làm gì được nữa?

Trì Nhiên không nghĩ ra, Bướm Tầm Linh nhất định phải phát hiện được cậu mới đúng, tại sao lại không phát hiện được?

Trì Nhiên chỉ có thể đi theo sau hai người khắp nơi.

May mà có hai người bọn họ đồng hành, cậu cũng không đến nỗi cô đơn.

Cứ đi mãi đi mãi, con đường như không có điểm cuối, xuân qua thu tới, vậy mà đã tìm suốt hơn nửa năm.

Thân thể kia của Tịch Phong ngày đêm tu luyện, từ chỗ không thể mở thiên nhãn đến chỗ đã có thể bắt đầu đánh quái thăng cấp.

Trì Nhiên nhìn gương mặt Phượng Huyền và Tịch Phong ngày càng nóng nảy cũng thấy rất khó chịu, nhưng cậu bây giờ không có bất kỳ cách nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

May mà tia hồn phách này còn khá mạnh, tạm thời chưa có dấu hiệu tan biến.

Cho đến một đêm, Trì Nhiên đột nhiên phát hiện xung quanh xuất hiện thêm vài ánh mắt tham lam.

Là cô hồn dã quỷ.

Trước đây ngoài chính mình ra, Trì Nhiên chưa từng nhìn thấy hồn ma nào khác, nhưng bây giờ cậu lại nhìn thấy.

Ánh mắt của những du hồn đó nhìn cậu giống như đang nhìn một món ăn thơm ngon.

Trì Nhiên kinh hãi, không khỏi hét lớn một tiếng: "Sư huynh..."

Tịch Phong đang ngồi tĩnh tọa đột nhiên mở bừng mắt: "Trì Nhiên, tôi nghe thấy giọng của Trì Nhiên."

"Sư huynh, sư huynh, sư huynh..." Trì Nhiên hoảng loạn, bắt đầu chạy như điên, phía sau những hồn ma đuổi sát theo cậu, há cái miệng đầy máu, muốn nuốt chửng cậu chỉ trong một ngụm.

"Cậu nghe thấy giọng của Trì Nhiên sao?" Phượng Huyền có chút không tin, dù sao đây cũng không phải lần đầu Tịch Phong nói như vậy.

Nhưng Phượng Huyền vẫn mở thiên nhãn, rồi liền thấy Trì Nhiên đang chạy như điên, vừa chạy vừa gào: "Sư phụ hờ, đồ đại ngốc nhà ông, đồ đệ của ông sắp bị ăn rồi, a a a a a... Sư huynh, cứu mạng..."

"Đệt." Phượng Huyền kinh hãi, cuống cuồng chạy về phía trước, "Trì Nhiên, hóa ra con thật sự ở đây à?"

Nghe lời Phượng Huyền, tim Tịch Phong thắt lại, lập tức tự mở thiên nhãn cho mình.

Khoảnh khắc nhìn thấy Trì Nhiên chật vật không chịu nổi, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Tịch Phong cuối cùng cũng buông xuống được một chút.

Nhanh chóng dùng linh phù bảo vệ Trì Nhiên, Tịch Phong đánh tan những ác hồn đang lao tới, rồi lập tức lùi về sau: "Đổi chỗ khác, nơi này âm khí quá nặng." Vì để tìm Trì Nhiên nên nơi bọn họ nghỉ chân thường đều là những nơi âm khí cực thịnh.

Có linh phù bảo hộ, Trì Nhiên cuối cùng cũng thoát khỏi đám ác hồn muốn nuốt chửng mình.

Trì Nhiên run cầm cập rúc trong lòng Tịch Phong, cạn lời nói: "Bọn họ bị sao vậy, đều là ma cả mà, không thể yêu thương đùm bọc nhau được à?"

Tịch Phong cúi đầu nhìn cậu, Trì Nhiên nhe răng cười với hắn: "Sư huynh..." Cậu đã đi theo Tịch Phong suốt hơn nửa năm, nên cũng không có quá nhiều kích động khi gặp lại, ngược lại, vừa nghe tiếng gọi này, vành mắt Tịch Phong đã đỏ lên.

Hắn chăm chú nhìn Trì Nhiên rất lâu, rồi mới khẽ "Ừ" một tiếng.

Trì Nhiên bĩu môi, đưa tay ôm chặt cổ hắn, lẩm bẩm: "Em cứ tưởng chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa."

Tịch Phong ôm chặt cậu, như muốn khảm cậu vào tận xương máu.

Cũng không biết đã qua bao lâu, bên cạnh vang lên một tiếng ho khẽ: "Được rồi đấy nhé, tôi còn đứng đây đấy."

Trì Nhiên chợt bừng tỉnh: "Ơ, huynh chạm được vào đệ rồi?"

"Ừ." Tịch Phong cúi đầu nhìn cậu, "Anh có thể chạm vào hồn phách, trước đây chẳng phải em cũng làm được sao?"

"Nhưng trước đây tại sao Bướm Tầm Linh không tìm được em, mở thiên nhãn cũng không nhìn thấy em?" Trì Nhiên có chút khó hiểu.

"Bởi vì Bắc Thần đã làm một lớp bảo vệ cho con, sinh hồn mang hơi thở của người sống đối với những du hồn này chính là một món ăn cực kỳ ngon." Phượng Huyền nói, "Có lớp bảo vệ đó, con không nhìn thấy hồn ma khác, hồn ma khác cũng không nhìn thấy con, bây giờ lớp bảo vệ đã mất hiệu lực, cho nên con trở thành món ăn trên mâm."

Tịch Phong khẽ nói: "Bắc Thần chắc là sợ trước khi tìm được bọn anh thì em đã bị đám du hồn xé xác nuốt sống, nên mới làm như vậy."

Nhắc đến Bắc Thần vào lúc này, không khí lập tức trở nên nặng nề, Trì Nhiên mím môi, không nói gì.

"Được rồi, đừng buồn nữa." Phượng Huyền vỗ đầu cậu, "Có lẽ hắn chỉ là đến nơi mà hắn muốn đến."

Tịch Phong xoa mái tóc Trì Nhiên: "Sau khi tạo lại thân xác cho em, chúng ta sẽ đi tìm bọn họ, biết đâu giữa đất trời rộng lớn này vẫn còn sót lại một tia khí tức của bọn họ."

"Được." Trì Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, "Trên thế giới này còn có anh và em, thì nhất định cũng vẫn còn có bọn họ."

Trì Nhiên thở dài một hơi: "Về nhà."

"Được." Tịch Phong nắm chặt tay Trì Nhiên, "Về nhà."

Chính văn (Hoàn)