Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba
Chương 83: Ngoại truyện. Cá tang thi trong thế giới người cá
Tịch Phong và Phượng Huyền đưa sinh hồn của Trì Nhiên về nhà, nhưng trong thời gian ngắn vẫn chưa thể tạo lại thân xác cho cậu.
Trước đó Phượng Huyền vì tịnh hóa Bắc Thần mà bị trọng thương, nhất thời không thể hồi phục, còn thân thể này của Tịch Phong cũng cần thời gian tu luyện, vì vậy Trì Nhiên chỉ có thể chờ.
Trì Nhiên lại không thấy có gì cả, Tịch Phong và Phượng Huyền lập kết giới cho cậu trong căn biệt thự lớn, ở bên trong cậu hoàn toàn không gặp nguy hiểm, chỉ cần chờ Phượng Huyền và Tịch Phong thành công là được.
Tịch Phong nhìn thấy cậu, cũng có thể chạm vào cậu, thậm chí còn có thể làm chuyện ấy, làm người hay làm ma cũng chẳng khác biệt bao nhiêu.
Nhưng mấy nhóc con thì không vui.
Một con cá, một con cương thi và một con tang thi, bọn nhóc không thể lúc nào cũng nhìn thấy Trì Nhiên, chỉ có vào những thời điểm nhất định, ba lớn lập một trận pháp thì bọn chúng mới gặp được ba nhỏ.
Nhưng ba lớn rất bận, có khi mười ngày nửa tháng bọn chúng cũng chưa chắc được gặp ba nhỏ một lần.
Mà tiểu sư gia còn nói, việc tạo lại thân xác cho ba nhỏ có thể phải mất mười năm, hai mươi năm.
Ai mà chịu nổi chứ?
"Cậu có cách để ba nhỏ lập tức sống lại chơi với chúng ta." Tiểu nhân Ngư nói.
"Cậu có cách thật à?" Tiểu Cương có chút không tin.
"Đương nhiên." Tiểu nhân ngư nâng niu lấy từ trong ngực ra một quyển trục cổ xưa đưa cho Tiểu Cương, "Cậu xem này, đây là anh Phi Xung đưa cho tôi."
"Đây là cái gì? Tà thuật à?" Tiểu Cương nhận lấy rồi mở ra.
"Không phải tà thuật, là bí thuật." Tiểu nhân ngư xòe chiếc đuôi cá nằm trong bể bơi, "Đây là bí mật của tộc người cá, Thay Đuôi."
"Thay đuôi?" Tiểu Tang nghiêng đầu.
"Đúng." Tiểu nhân ngư gật đầu, "Chính là cắt bỏ một chiếc đuôi rồi sẽ mọc ra một chiếc đuôi khác."
"Ý là sao?" Tiểu Tang khó hiểu, "Việc đó thì liên quan gì đến ba nhỏ?"
Tiểu nhân ngư vẫy vẫy đuôi cá: "Ý là cắt một chiếc đuôi thì vẫn mọc ra chiếc khác, vậy thì tại sao chiếc đuôi bị cắt ấy lại không thể mọc ra một ba nhỏ chứ?"
"Hả?" Tiểu Tang kinh ngạc đến ngây người, "Còn có thể như vậy sao?"
"Hắn thấy rất hợp lý." Tiểu nhân ngư gật đầu thật mạnh.
"Vậy phải làm sao để đuôi cá mọc ra một ba nhỏ đây? Hơn nữa lấy đâu ra cái đuôi cá bị cắt?" Tiểu Tang hỏi.
"Đuôi của tôi mà." Tiểu Nhân Ngư dùng chiếc đuôi cá xinh đẹp của mình vỗ lên mặt nước, "Tôi có thể cho ba nhỏ đuôi cá của tôi."
"..." Tiểu Tang kinh ngạc há hốc miệng, rất lâu sau mới cứng ngắc quay đầu nhìn Tiểu Cương, "Việc này... làm được thật sao?"
Tiểu Cương, người ban đầu là kẻ nghi ngờ đầu tiên, lật xem cuốn bí thuật trong tay, rơi vào trầm tư.
Quyển gọi là bí thuật này thực ra chính là bí mật của tộc người cá, khi người cá chuyển từ thời kỳ ấu niên sang thiếu niên sẽ phải trải qua quá trình rụng đuôi, giống như răng của con người, răng sữa rụng đi rồi mọc răng mới.
Sau khi đuôi của người cá rụng, chúng sẽ mọc ra chiếc đuôi mới, còn chiếc đuôi đã rụng vì tách khỏi cơ thể người cá nên sẽ dần dần thối rữa.
Nếu ban cho chiếc đuôi đã rụng ấy một sinh mệnh mới thì sẽ thế nào?
Tiểu Cương lập tức hưng phấn, đuôi cá đương nhiên không thể tự mọc ra sinh mệnh mới, nhưng cậu có thể ban cho chiếc đuôi cá một sinh mệnh mới mà.
Trước đây cậu từng lén nghe cuộc trò chuyện giữa tiểu sư gia và ba lớn, nếu có sẵn một cơ thể người sống, ba nhỏ sẽ nhanh chóng sống lại, nhưng cướp đoạt thân xác người khác là tà thuật, không thể làm, cho nên ba nhỏ chỉ có thể làm ma.
...
Chuyện người cá thay đuôi, Tịch Phong và Trì Nhiên đều không biết, bởi vì chưa từng có ai nói với bọn họ.
Cho nên tối hôm ấy, Trì Nhiên vẫn như thường lệ nằm trên giường gác chân xem tivi, trong khi tiểu nhân ngư đang lăn lộn trong bể bơi, từ người cá ấu niên biến thành người cá thiếu niên.
Tịch Phong đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Trì Nhiên lười biếng như con sâu nằm trên giường, bất đắc dĩ nói: "Đêm nay trăng đẹp lắm, hay là anh đưa em lên mái nhà tu luyện nhé?"
"Không." Trì Nhiên không chút do dự từ chối, "Em muốn..." Trì Nhiên cười hì hì với Tịch Phong, truyền đạt một tín hiệu đầy ám muội.
Tịch Phong lập tức hít sâu điều hòa hơi thở: "Không được, một tháng chỉ được một lần."
Trì Nhiên không cảm xúc: "Anh không được."
Tịch Phong gật đầu: "Ừ, anh không được."
Người và hồn khác đường, làm chuyện đó đối với Tịch Phong là người sống cũng không tốt, mỗi lần làm hắn đều mất đi một phần linh lực, mà bây giờ hắn đang gấp rút tu luyện để tạo lại thân xác cho Trì Nhiên, nên hiển nhiên chuyện này không thể làm thường xuyên.
Nhưng Trì Nhiên là sinh hồn thì lại là một tên háo sắc, ngày nào cũng đến dụ dỗ hắn.
"Đừng mà." Trì Nhiên bay tới ôm lấy Tịch Phong, "Sư huynh, anh giỏi nhất mà, chúng ta làm chuyện chỉ người yêu mới làm đi."
Tịch Phong nhắm mắt lại, cố sức đè nén sự xao động trong cơ thể, nghiêm túc nói: "Không."
Trì Nhiên nghiến răng nghiến lợi, cúi đầu hôn hắn: "Em cứ muốn, em cứ... Á..."
Tịch Phong sững người, trơ mắt nhìn Trì Nhiên hoàn toàn biến mất ngay trước mặt mình.
"Trì Nhiên..." Cả căn biệt thự đều đã được hắn lập kết giới, sinh hồn của Trì Nhiên cũng luôn rất ổn định, không thể vô duyên vô cớ biến mất được.
Tịch Phong ổn định tâm thần rồi thả Bướm Tầm Linh ra, Bướm Tầm Linh lập tức bay nhanh về một hướng.
Lầu hai, lầu ba, lầu bốn, lầu năm...
Bướm Tầm Linh bay thẳng lên tầng sáu.
Tịch Phong đẩy cửa bước vào, liền thấy tiểu nhân ngư đang nằm trên mặt nước nhắm mắt, nhưng chiếc đuôi đã biến mất, trong hồ toàn là chất lỏng màu xanh lam.
"Tiểu Ngư..." Sắc mặt Tịch Phong biến đổi.
"Suỵt..." Tiểu Tang vội kéo ống quần hắn, "Ba lớn, đừng nói chuyện, sắp mọc ra rồi."
Tịch Phong theo bản năng cúi đầu nhìn sang, chỉ thấy Tiểu Cương, Tiểu Tang và Thanh Tương đang ngồi xổm trước một chiếc bồn tắm lớn không biết kiếm từ đâu ra, vẻ mặt vô cùng thành kính nhìn vào trong.
Trong bồn tắm lớn là một chiếc đuôi cá lấp lánh rực rỡ, bên trong bồn đã bày sẵn trận pháp chiêu hồn, còn mọc đầy cỏ thanh tương um tùm, Tiểu Tang thì đang rạch cánh tay mình để nhỏ máu vào trong.
"Các con đang làm gì vậy?" Tịch Phong không dám tin.
Hắn nhìn ra bọn nhỏ đang làm gì, đây là chiêu hồn, muốn dẫn sinh hồn vào chiếc đuôi cá này.
Trận pháp chiêu hồn cộng thêm thuật pháp của Thanh Tương, nếu đây không phải là một chiếc đuôi cá mà là một người sống đang hấp hối thì đã thành công rồi.
Nhưng người bày trận này rất thông minh, còn mượn thêm máu của tang thi.
Máu của tang thi có tính lây nhiễm cực mạnh, chỉ cần bị nó cắn một cái thì máu trong toàn thân sẽ nhanh chóng trở nên cực kỳ hoạt động, mà lúc này chiếc đuôi cá được truyền máu tang thi cũng đang thay đổi dữ dội.
Nó đang sinh trưởng.
Sinh trưởng với tốc độ cực nhanh.
...
Trì Nhiên chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, cảm giác đau thuộc về con người này đã rất lâu rồi cậu không còn trải qua nữa.
Đau, đau quá.
Đau đau đau đau đau...
Cũng không biết đã đau bao lâu, Trì Nhiên cố sức mở đôi mắt nặng trĩu ra, rồi nhìn thấy mấy gương mặt đang phóng to ngay trước mắt.
"Ba nhỏ... A a a a a."
"Ba thật sự mọc ra rồi đó ba nhỏ..."
Trì Nhiên: "???"
Trì Nhiên nhìn Tiểu Cương và Tiểu Tang đang nhảy cẫng lên, đầu óc có chút chậm chạp, sao vậy, mấy nhóc nhìn thấy cậu rồi?
Ánh mắt Trì Nhiên dừng trên gương mặt đầy vẻ khó nói thành lời của Tịch Phong: "Sư huynh, sao vậy?"
Tịch Phong xoa xoa mặt, bất đắc dĩ nói: "Em thử cử động cơ thể xem."
Nghe vậy, Trì Nhiên bắt đầu cử động tay chân có phần cứng đờ, dường như không nghe theo sai khiến của mình.
Ừm, tay chân đều cử động được, cổ cũng rất linh hoạt, hơn nữa làn da mịn màng đến mức không có lấy một lỗ chân lông.
Cậu... thật sự có cơ thể rồi?
Chuyện gì vậy?
Vừa nghi hoặc, Trì Nhiên vừa thử cử động đôi chân của mình.
"Ùm" một tiếng, nước bắn tung tóe, Trì Nhiên hoảng sợ nhìn chiếc đuôi cá lớn lấp lánh quen thuộc từ phần eo trở xuống của mình...
"Đệt..." Trì Nhiên hoảng hốt bật nhảy, lao thẳng vào lòng Tịch Phong.
Tịch Phong theo bản năng ôm lấy cậu, không ngờ sức của cậu lại lớn đến vậy, nhất thời không phòng bị, suýt nữa ngã xuống đất.
Trì Nhiên ôm chặt cổ Tịch Phong, hoảng hốt: "Em... Em bị sao vậy... Đây là đuôi của Tiểu Ngư... Đúng rồi, nhóc con của em đâu, chẳng lẽ bị em ăn mất rồi..."
"Ba nhỏ, con ở đây nè." Cái đầu cười híp mắt của tiểu nhân ngư nhô lên khỏi bể bơi, "Ba nhỏ, ba có thích chiếc đuôi của mình không?"
Trì Nhiên: "???? Đệt, nhóc con, phần th*n d*** của con đâu rồi?"
Trì Nhiên bị dọa đến phát khiếp, phần th*n d*** của Tiểu Nhân Ngư đã biến mất, còn cậu thì lại vô duyên vô cớ mọc ra một chiếc đuôi cá?
"Sư huynh..." Trán Trì Nhiên toát đầy mồ hôi lạnh, "Chuyện... chuyện này..."
"Đừng hoảng, đừng hoảng." Tịch Phong bất đắc dĩ vỗ nhẹ lên tấm lưng trần của cậu, "Nhóc con chỉ là đến giai đoạn thay đuôi thôi, sau này sẽ mọc ra chiếc đuôi mới, còn em thì... Haizz..."
"Ba nhỏ, ba có thích chiếc đuôi cá của mình không?" tiểu nhân ngư chống cằm nhìn cậu đầy phấn khởi, "Sau này hai ba con mình đều là người cá rồi, ba là ba người cá, con là em bé người cá."
"Không." Tiểu Cương nghiêm túc nói, "Cậu không giống ba nhỏ, cậu là em bé người cá, còn ba nhỏ là cá tang thi trong tộc người cá."
Trì Nhiên: "???"
Trì Nhiên hoảng hốt nhìn Tịch Phong.
Tịch Phong đưa tay vuốt nhẹ chiếc đuôi cá của cậu, rồi nặng nề gật đầu.