Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 81: Khô Mộc Phùng Xuân

Khi Trì Nhiên mơ màng tỉnh lại, nhất thời không biết mình đang ở đâu.

Cậu là một tia linh thức của Bắc Thần, linh thức quay về bản thể sẽ như thế nào, cậu chưa từng biết.

Cậu vốn cho rằng mình sẽ hoàn toàn tiêu vong, triệt để tan biến trong cơ thể Bắc Thần, nhưng lúc này cậu vẫn còn giữ được cảm giác của riêng mình, đôi mắt cũng vẫn nhìn thấy mọi thứ.

Chẳng lẽ mình chưa chết?

Trì Nhiên thử cử động tay chân.

Có vẻ không được linh hoạt lắm, tay không nhấc lên nổi, cảm giác rất nặng nề.

Xong rồi, chẳng lẽ mình bị tàn phế?

"Cậu... yên ổn một chút."

Trì Nhiên kinh hãi, cậu vậy mà lại mở miệng nói chuyện, nhưng lời đó không phải do cậu nói.

Không, là cậu nói.

Không, không phải cậu nói...

"Trời đất ơi..."

"Đừng có nghĩ lung tung nữa, cậu nghĩ đến mức làm tôi đau đầu."

Lại lên tiếng rồi.

"Bắc... Thần?" Trì Nhiên thử dùng thần thức giao tiếp với hắn.

"Ừ." Bắc Thần thản nhiên đáp, "Ngoan ngoãn ngủ cho tôi, đừng động đến cái đầu ngốc của cậu."

Trì Nhiên: "???"

Rốt cuộc mọi chuyện đã phát triển đến bước này bằng cách nào?

Bắc Thần rốt cuộc đã được tịnh hóa hay chưa?

Sư huynh đâu? Mấy nhóc con của cậu đâu? Sư phụ hờ đâu? Thanh Tương đâu?

Bọn họ... chẳng lẽ đều chết rồi sao?

Trì Nhiên nghĩ vậy nên cũng hỏi luôn: "Anh giết hết bọn họ rồi à?"

"Nếu không thì sao? Giữ lại để lột da tôi à?" Bắc Thần bực bội quát một tiếng.

Trì Nhiên ngậm miệng, cậu không quá tin lời Bắc Thần.

Trì Nhiên bắt đầu dùng mắt quan sát. Đây là sơn động, chính là sơn động từng nhốt mấy nhóc con. Chỉ là đi sâu vào bên trong sơn động lại phát hiện còn có một khoảng không khác. Ở tận cùng sơn động có một người bị trói, Trì Nhiên nhìn kỹ, khá lắm, chẳng phải là tên quái nhân áo đen kia sao.

Hắn vậy mà lại bị Bắc Thần bắt được.

"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?" Người áo đen nhìn thấy Bắc Thần thì cơ thể không nhịn được run lên.

Bắc Thần thản nhiên nói: "Đương nhiên là làm chuyện nên làm."

Vừa dứt lời, tay Bắc Thần đã bóp lấy cổ tên quái nhân áo đen, mạnh tay hất một cái, hắn liền rơi vào cái ao bên cạnh.

Trong chiếc ao hình tròn là chất lỏng màu xanh nâu, tên quái nhân áo đen chìm xuống rồi bắt đầu giãy giụa, Bắc Thần cầm một con dao găm trong tay, mặt không cảm xúc rạch một nhát lên cánh tay hắn, rồi lại rạch thêm một nhát lên chân hắn.

"Năm đó nếu không phải vì ngươi, ta và Tương Ly cũng sẽ không đi đến bước đường này."

"Tại sao?" Trì Nhiên không nhịn được lên tiếng, "Hắn là ai?"

"Im miệng."

"Ngươi và ta vốn thuộc hai phe đối địch, vì quốc gia mà chiến đấu thì có gì sai?" Tên quái nhân áo đen vùng vẫy trong ao.

"Lấy tính mạng của cả một thành dân chúng để uy h**p ta, Quốc sư còn hỏi ta sai ở chỗ nào sao?" Bắc Thần cười lạnh mấy tiếng, "Đúng vậy, ngươi không sai, vậy hôm nay ta lăng trì ngươi thì có gì sai?"

Tên quái nhân áo đen đau đớn lăn lộn trong ao.

"Ngươi, ngươi, ngươi... ngươi định... ngươi định..."

"Đúng." Bắc Thần cong môi cười, "Ta định làm chính chuyện mà ngươi đã làm."

Tên quái nhân áo đen không còn sức phản kháng, giãy giụa một lúc rồi cuối cùng biến mất trong chiếc ao.

Bắc Thần khinh thường cười một tiếng.

Trì Nhiên nhắm mắt lại, xong rồi, Bắc Thần không hề được tịnh hóa.

Vậy... sư huynh bọn họ đâu?

Tên quái nhân áo đen này năm xưa chính là kẻ hút thọ nguyên của trẻ con để kéo dài tính mạng, vậy nên Bắc Thần định dùng tà thuật này để hồi sinh Tương Ly sao?

Chưa kịp nghĩ thêm, Bắc Thần đã đi sang phía bên kia sơn động, lúc này Trì Nhiên mới nhìn theo ánh mắt của hắn, thấy ba người đang co rúm trong góc.

"Ưm... ưm..."

Ba người ấy đều khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc trường bào cổ đại, vừa nhìn thấy Bắc Thần, trong mắt đều tràn ngập sợ hãi.

Bắc Thần ngồi xổm trước mặt bọn họ, đưa tay lấy miếng giẻ nhét trong miệng bọn họ ra.

Cả ba đồng thời gào lên: "Vương gia, tha mạng... Vương gia, tha mạng..."

Bắc Thần thản nhiên nhìn bọn họ: "Năm đó, khi ta tắm máu trại Đào An, các ngươi trốn thoát được, lúc ấy ta còn bận đối phó với lão khốn Phượng Huyền nên không rảnh xử lý các ngươi, hơn hai mươi năm rồi, băng phong của vùng đất Ly Cảnh đã được giải trừ, vậy thì cũng đến lượt các ngươi."

"Vương gia... Vương gia..."

Giữa tiếng kêu gào kinh hãi của ba người, bọn họ bị Bắc Thần ném vào trong ao, dần dần không còn động tĩnh nữa, mặt nước trong ao cũng khôi phục lại vẻ yên tĩnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bắc Thần dựa vào vách động, nghịch con dao găm còn dính máu trong tay, đột nhiên cười khẩy: "Trì Nhiên, cậu đang buồn sao, cậu thương hại bọn chúng à?"

Không đợi Trì Nhiên trả lời, Bắc Thần đã cười nhạt một tiếng: "Năm đó, có sáu người tham gia hại chết Tương Ly, lúc ấy tôi giết ba người, còn ba người trốn thoát, tôi không đi tìm bọn chúng, bởi vì tôi định giết sạch cả trại Đào An để chôn cùng hắn."

"Tên quái nhân áo đen này chính là Quốc sư từng giao chiến với tôi năm đó, ban đầu hắn chiếm cứ trại Đào An để uy h**p tôi, tôi tự nguyện đầu hàng để đổi lấy sự bình an cho cả trại Đào An, hắn dùng tôi để nối mạng cho mình, cũng chính từ lúc đó tôi học được môn tà thuật này."

"Hơn vạn mạng người của trại Đào An chẳng lẽ còn không đủ để hồi sinh một Tương Ly sao?"

"Vốn dĩ đã có thể thành công, những kẻ đó đều đáng chết, tôi giết bọn chúng thì đã sao, đáng tiếc, đều tại lão già Phượng Huyền kia, vậy mà lại ngăn cản tôi."

Bắc Thần nói rồi đột nhiên cười khẽ: "Đương nhiên, bây giờ cũng chưa muộn, một mình hắn có thể thay được vạn người."

Trì Nhiên im lặng rất lâu, một lúc sau mới khẽ nói: "Tôi không thương hại bọn chúng, tôi thương hại anh."

"Bọn chúng chết không đáng tiếc, đáng tiếc là bọn chúng chết rồi, cũng kéo anh xuống địa ngục."

Bắc Thần cười khẩy: "Đừng giả nhân giả nghĩa ở đó, tôi không cần cậu thương hại."

Bắc Thần đi đến một sơn động khác, xách người đang hôn mê bất tỉnh trên chiếc giường băng lên.

Nhưng mới đi được hai bước, đầu hắn đã bắt đầu đau.

Bắc Thần ôm đầu, nghiến răng ken két: "Cậu điên rồi à?"

"Tôi..." Trì Nhiên ngơ ngác nhìn gương mặt quen thuộc của người đang ngủ say kia, "Xin lỗi, để tôi khống chế bản thân một chút." Đó là Tương Ly mà, chỉ là gương mặt giống hệt sư huynh mà thôi.

Bắc Thần thở hổn hển đứng dậy, tức đến nghiến răng: "Đồ ngốc nhà cậu."

Trì Nhiên cười khổ: "...Đúng, tôi ngốc."

Bắc Thần tức đến bật cười.

Bắc Thần ném người đó vào trong ao, sau đó dùng một lá bùa bao bọc lấy cơ thể hắn.

Trì Nhiên nhìn cảnh ấy, trong lòng đột nhiên dấy lên một tia hy vọng: "Tương Ly sẽ sống lại chứ?"

Thiện cũng được, ác cũng được, thiên đường hay địa ngục cũng chẳng còn quan trọng nữa, Bắc Thần đã làm đến nước này rồi, vậy thì... cứ để hắn toại nguyện một lần đi.

"Sao nào, cậu không muốn Tịch Phong sống sao?" Bắc Thần hỏi ngược lại.

"Nhưng phải để Tương Ly sống thì anh ấy mới có thể sống được." Trì Nhiên cười khổ một tiếng, "Hơn nữa... thôi vậy, bây giờ tôi chỉ mong anh và Tương Ly có thể sống thật tốt, hai người trước đây đã khổ quá rồi... À đúng rồi, sau này hai người có thể giúp tôi chăm sóc ba nhóc con nhà tôi được không?"

"Nuôi lớn bọn chúng rồi chờ chúng đến lột da tôi à?"

"..." Trì Nhiên cạn lời, "Anh là người lớn rồi mà sao còn chấp trẻ con thế, với lại mấy nhóc nhà tôi đáng yêu như vậy."

"Hừ." Bắc Thần hừ lạnh đầy mỉa mai.

Trì Nhiên nhìn Tương Ly đang nhắm mắt nằm trong hồ nước.

Sư huynh là một tia hồn phách của Tương Ly, Bắc Thần đương nhiên sẽ không giết hồn phách của Tương Ly, nếu Tương Ly có thể sống lại, Bắc Thần nhất định sẽ để tia hồn phách ấy trở về đúng vị trí, dù sao Bắc Thần dường như cũng rất để ý đến việc một con người có hoàn chỉnh hay không.

Bắc Thần ôm đầu: "Câm cái đầu lại, đừng có nghĩ linh tinh nữa."

Trì Nhiên nghẹn ngào: "Anh còn biết nói 'linh tinh' nữa à, chẳng phải anh là người thời xưa sao?"

"Bắc Thần." Trì Nhiên khẽ cầu xin, "Đợi sau khi Tương Ly sống lại, anh có thể để tôi chết được không? Không phải chết, chỉ là để tôi ngủ thôi, tôi..."

"Im miệng." Bắc Thần ngồi xếp bằng xuống, thả lỏng tinh thần, bực bội nói, "Khô Mộc Phùng Xuân cậu biết chứ, cậu làm đi."

Chưa kịp để Trì Nhiên phản ứng, cậu đột nhiên cảm thấy mình lại có thể điều khiển cơ thể này.

"Mau lên." Bắc Thần thúc giục trong đầu, "Tôi rất khó chịu khi để người khác điều khiển cơ thể của mình, cậu tranh thủ thời gian đi."

Trì Nhiên cũng không còn thời gian nghĩ nhiều, nhắm mắt bắt đầu thi triển Khô Mộc Phùng Xuân.

Trì Nhiên không nhìn thấy, cơ thể của Tương Ly trong hồ nước bị chất lỏng thấm vào, đột nhiên bắt đầu co rút, giống như biến thành một khúc gỗ mục.

Cơ thể này của Bắc Thần có linh lực dồi dào hơn nhiều so với thân thể trước đây của cậu, lúc trước khi Tịch Phong bọn họ tịnh hóa hắn thật ra cũng là đang chữa trị cho hắn, cơ thể hắn bây giờ khỏe mạnh đến không thể khỏe hơn.

Trong sơn động trăm hoa đua nở, sinh trưởng mạnh mẽ, chất lỏng đỏ tươi trong hồ dần dần trở nên trong suốt.

Cơ thể gỗ mục của Tương Ly bắt đầu hấp thu dòng nước trong vắt trong hồ, rồi nhanh chóng hồi phục, như thể máu thịt lại một lần nữa sinh sôi.