Ăn sáng xong, Trì Nhiên định đến Xin Đừng Thấy Lạ, Kỷ Minh đến đón Tịch Phong, Trì Nhiên cũng lên xe cùng, sau đó trừng mắt nhìn Phượng Huyền đi theo lên xe rồi ngồi vào ghế phụ lái.
Phượng Huyền cười híp mắt: "Hôm nay sư phụ sẽ đi theo đồ đệ cưng của ta, làm tròn trách nhiệm của một người sư phụ."
Trì Nhiên trợn trắng mắt.
Phượng Huyền thật sự đi theo Trì Nhiên đến Xin Đừng Thấy Lạ, Tịch Phong cũng không nói gì, đưa hai người xuống xe rồi rời đi.
Trì Nhiên vừa bước vào cửa công ty, An Đinh đã như một cơn gió lao tới: "Trì Nhiên, mau đi, có đơn rồi, lần này là cương thi."
"Tôi không đi..." Trì Nhiên bị An Đinh kéo ra ngoài, ra sức giãy giụa, bây giờ cậu không muốn xử lý đơn gì cả, chỉ muốn đi tra tài liệu.
Chưa kịp để Trì Nhiên vùng ra, một cánh tay khác cũng bị người ta nắm lấy, cùng với An Đinh kẹp cậu đi ra ngoài.
An Đinh chào hỏi người đó: "Anh là ai vậy?"
"Tôi là sư phụ của Trì Nhiên." Phượng Huyền đang giữ Trì Nhiên cười híp mắt.
"Ái chà, hóa ra là tiền bối, tiền bối đúng là biết chăm sóc bản thân, vậy mà trẻ đến thế."
"Không không không, không phải biết chăm sóc, mà là trời sinh xinh đẹp, người bình thường có chăm sóc thế nào cũng vô dụng."
An Đinh: "..." Không hổ là sư phụ của Trì Nhiên, cái dáng vẻ tự luyến này thật giống.
Trì Nhiên cạn lời trợn trắng mắt.
Đơn hàng An Đinh nhận lần này là ở một tòa nhà vừa làm văn phòng vừa để ở, người đặt đơn nói bên bọn họ có nhân viên mấy ngày nay đột nhiên bắt đầu duỗi thẳng hai cánh tay rồi nhảy tưng tưng.
Ban đầu còn tưởng mọi người đùa nhau, sau mới phát hiện không phải vậy.
Không làm hại người khác, đầu óc cũng tỉnh táo, chỉ là không khống chế được hành động của mình.
Vốn dĩ Trì Nhiên sống chết không muốn đi, nhưng nghe thấy là cương thi thì lại đổi ý, dù sao trong nhà mình cũng có một tiểu cương thi.
An Đinh tiến lên bấm chuông cửa, có người ra mở cửa.
Căn phòng rất lớn, bên trong có rất nhiều người, trông như đang họp, ở góc phòng có một nam hai nữ đang duỗi thẳng hai cánh tay không ngừng nhảy tới nhảy lui, vừa nhảy vừa hoảng sợ hét lên: "A a a, tôi không dừng lại được..."
Bị lây nhiễm virus không rõ nguồn gốc, chuyện nhỏ thôi.
An Đinh lấy ra một lá bùa định thanh tẩy thì bị Phượng Huyền giữ tay lại: "Chuyện nhỏ thế này sao có thể làm phiền cậu được, để đồ đệ ta làm, nào, đồ nhi, con làm đi."
An Đinh: "Ơ..."
Trì Nhiên còn lợi hại hơn nhiều, chuyện đơn giản thế này sao có thể làm phiền cậu ấy.
Trì Nhiên đã hối hận vì đến đây rồi, chỉ có thế này thôi á? Kẻ nào nói đây là cương thi vậy?
Cậu quên mất, vốn dĩ những đơn An Đinh có thể nhận đều rất đơn giản, lấy đâu ra đại cương thi.
Trì Nhiên lười đôi co với Phượng Huyền đang lên cơn, trực tiếp lấy ra một lá bùa thanh tẩy cho mấy người đó.
"Cảm ơn, cảm ơn." Người phụ trách thở phào nhẹ nhõm, "May mà có các vị."
"Không có gì." Ánh mắt Trì Nhiên đảo một vòng trong phòng, phát hiện trong phòng có hơi nhiều người, có mấy người co rúm trong góc, ánh mắt lảng tránh.
Một căn phòng, một đám người, thêm một tấm bảng đen lớn, còn có những phân chia tuyến trên tuyến dưới trên bảng...
Trì Nhiên và An Đinh nhìn nhau.
An Đinh cất kỹ mẫu virus đã thu thập, sau đó xác nhận đơn hàng với người phụ trách.
Thanh toán xong, mấy người đi ra ngoài, Phượng Huyền đi cuối cùng, một lúc lâu sau trong tay vẫn không xuất hiện viên châu trắng óng nào, không khỏi cạn lời, những người này đến một chút lòng biết ơn cũng không có sao?
"Các cậu giúp bọn họ, theo lý bọn họ phải biết ơn chứ?" Phượng Huyền khoác vai An Đinh.
"Tại sao phải biết ơn?" An Đinh nghi hoặc hỏi ngược lại.
"Các cậu đã giúp bọn họ mà."
"Nhưng bọn tôi cũng thu tiền rồi mà, thu tiền làm việc, cần gì phải cảm kích."
Phượng Huyền kinh ngạc, là như vậy sao?
Vậy chẳng phải hôm nay làm không công rồi sao?
Phía trước Trì Nhiên dừng bước, sau đó lấy điện thoại báo cảnh sát.
"Tại sao lại báo cảnh sát?" Phượng Huyền không hiểu.
"Nhìn là biết một ổ đa cấp." An Đinh hồ nghi nhìn Phượng Huyền, "Tiền bối không nhìn ra sao?"
Tiền bối Phượng Huyền: "Ổ đa cấp là gì?"
"..." An Đinh kéo kéo Trì Nhiên, nhỏ giọng nói, "Ông ấy thật sự là sư phụ cậu à? Ông ấy đã dạy cậu cái gì vậy?"
Trì Nhiên không nhịn được cười lạnh một tiếng.
Có phải đa cấp hay không, Trì Nhiên cũng không dám chắc trăm phần trăm, nhưng tiện tay báo cảnh sát thôi, nếu đúng thì đúng, không đúng cũng chẳng sao.
Cảnh sát nhận được tin báo rất nhanh đã tới, bắt đầu điều tra.
Sau khi được phổ cập kiến thức về đa cấp là gì, Phượng Huyền sống chết không chịu đi, thứ này nghe là biết hại người rồi, vậy Trì Nhiên vạch trần những chuyện này, chẳng phải sẽ có rất nhiều người cảm kích cậu ấy sao, đi cái gì mà đi, hôm nay có đánh chết cũng không đi.
Phượng Huyền không đi, An Đinh cũng ngại kéo ông ta đi, Trì Nhiên thì lười để ý đến ông ta.
Rất nhanh, cảnh sát dẫn theo một đống người xuống lầu, hiển nhiên An Đinh và Trì Nhiên đã đoán đúng, nơi này chính là một ổ đa cấp.
Đám người đó vừa đi vừa chửi bới: "Cần cậu ta quản à, đa cấp cái gì, bọn tao làm thương mại điện tử đàng hoàng."
"Cản người khác kiếm tiền, trời đánh sét bổ, chết không tử tế."
"Trên đời này đúng là có người không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt, phi."
"..."
Phượng Huyền nhìn viên châu mang theo lệ khí đang ngưng tụ trong lòng bàn tay mình, nghẹn lời cạn tiếng.
"Các cậu giúp bọn họ, tại sao bọn họ lại tức giận?" Phượng Huyền kinh ngạc đến mức tròng mắt cũng sắp rơi xuống đất.
An Đinh khoác vai Trì Nhiên, nhỏ giọng hỏi cậu: "Sư phụ cậu không có vấn đề về thần kinh chứ?"
Trì Nhiên trợn trắng mắt đến mức suýt lật luôn tròng mắt ra ngoài.
Phượng Huyền vung tay làm tan viên châu lệ khí trong tay, quả nhiên lòng người khó dò.
"Còn đơn nào nữa không, đi." Phượng Huyền không vui khoác vai An Đinh, "Ta và đồ đệ giúp cậu."
"..." An Đinh bất đắc dĩ nói: "Tiền bối, hôm nay tôi hết đơn rồi, đơn này còn là khó khăn lắm mới cướp được đấy."
An Đinh nhiều nhất chỉ có thể làm đơn cấp trung, đơn cấp thấp và cấp trung khá đơn giản nên người tranh giành cũng nhiều, đơn hôm nay cũng là nhờ tốc độ tay đủ nhanh mới cướp được.
Còn Trì Nhiên, cậu mới vào công ty chưa lâu, cũng chưa làm được mấy đơn nên hiện tại chỉ có thể nhận đơn cấp thấp, ngay cả đơn cấp trung cũng không nhận được.
Nghe An Đinh giải thích xong, Phượng Huyền ghét bỏ nói: "Hai đứa đúng là đồ vô dụng."
Nhìn những đơn cấp cao trên giao diện điện thoại của An Đinh vẫn chưa có ai nhận, Phượng Huyền nheo mắt: "Ai có thể nhận đơn cấp cao?"
"Anh Lưu." An Đinh đáp.
"Đi, tìm cậu ta." Phượng Huyền nói.
An Đinh vô cùng phấn khích: "Tiền bối, ngài định dẫn bọn tôi đi cày kinh nghiệm sao?" Tuy là đơn của anh Lưu, nhưng chỉ cần bọn họ tham gia thì cũng sẽ có điểm tích lũy tương ứng.
Phượng Huyền vung tay: "Đi."
An Đinh kéo Trì Nhiên lập tức đi theo.
Trì Nhiên: "..." Ai có thể khiến tên thần kinh này quay về thân xác con heo của ông ta dùm đi?
Lúc này anh Lưu đang ở trong một căn biệt thự bắt một con quỷ treo cổ nhập vào người một bé gái mười hai tuổi.
Khuôn mặt bé gái trắng bệch, thè lưỡi ngồi đó, trong cổ họng phát ra những tiếng a a khàn khàn.
Anh Lưu mồ hôi đầy đầu, mấy lá bùa đều không có tác dụng, tất cả đều hóa thành tro bụi.
Mẹ của bé gái đứng bên cạnh khóc như mưa: "Xin cậu rời khỏi con gái tôi đi..."
Anh Lưu có hơi hối hận vì nhận đơn này, vốn tưởng chỉ là nhập xác bình thường, không ngờ lại khó giải quyết đến vậy.
Xong rồi, danh tiếng cả đời hôm nay e rằng sẽ chôn vùi ở đây.
Khi bàn tay thon dài nắm lấy tay bé gái, anh Lưu mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
Anh đã từng thấy năng lực của Trì Nhiên.
Trì Nhiên cụp mí mắt, bực bội nói: "Ra đây."
Cậu không muốn đến, nhưng tên sư phụ chết tiệt kia cứ nhất quyết kéo cậu đến, a a a a, tức chết đi được.
Bé gái vẫn cụp mắt, thè lưỡi, dường như không nghe thấy lời Trì Nhiên.
Anh Lưu ghé lại nhỏ giọng nói: "Là tự nguyện."
Không ai muốn mình bị quỷ quái nhập thân, vì thế khi quỷ nhập sẽ ép buộc đối phương, muốn lôi con quỷ nhập thân ra không khó, khó ở chỗ người bị nhập là tự nguyện.
Bé gái này chính là tự nguyện bị nhập, hơn nữa ý chí rất mạnh, trước đây anh Lưu chưa từng gặp tình huống như vậy nên nhất thời không thể tách con quỷ treo cổ ra khỏi người cô bé.
"Ra đây." Vốn mấy ngày nay tâm trạng Trì Nhiên đã không tốt, lại còn bị sư phụ hời kéo đi khắp nơi, sự bực bội trong lòng đã không thể che giấu được nữa, chỉ có thể cố hết sức kìm nén, "Cậu như vậy sẽ làm tổn thương con bé, tôi cảnh cáo cậu lần cuối, ra đây."
Sau khi Trì Nhiên nói xong, phòng khách rơi vào yên tĩnh, không có chuyện gì xảy ra.
"Được." Trì Nhiên tức đến bật cười, "Mềm không ăn cứng cũng không chịu phải không?"
Thế là Trì Nhiên nắm tay bé gái dùng sức một cái, một luồng khí đen bị kéo từ trên người bé gái ra, thân thể bé gái nghiêng đi ngã xuống ghế sofa, mẹ cô bé lao tới ôm lấy con: "Khả Khả..."
Trì Nhiên nắm thứ vô hình trong tay bắt đầu quật lên quật xuống.
Mặc dù mọi người không nhìn thấy thứ Trì Nhiên đang cầm, nhưng nhìn dáng vẻ hung hăng đó của cậu, ai nấy đều không khỏi xoa xoa cánh tay, hung tàn quá.
"Nói, nói cho tôi biết, tại sao lại nhập thân..." Trì Nhiên nghiến răng, quật này, quật này, lại quật tiếp.
Bé gái đã tỉnh táo lại, được mẹ ôm bảo vệ trong lòng, đôi mắt to chớp chớp nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trì Nhiên vẫn còn đang quật, Phượng Huyền rùng mình: "Hình như trạng thái tinh thần của đồ đệ ta không được ổn định lắm."
An Đinh: "..." Nói thật thì ông là sư phụ cũng chẳng ổn định hơn bao nhiêu.
"Đừng quật nữa..." Bé gái đột nhiên lao tới dùng sức đẩy Trì Nhiên một cái, "Chú làm cậu ấy đau rồi..."
"Khả Khả..." Ba mẹ bé gái đồng thời lao tới kéo cô bé lại, hoảng hốt nói: "Con làm gì vậy?"
Trì Nhiên nhìn cô bé, ánh mắt bé gái bắt đầu né tránh, cúi đầu xoắn các ngón tay.
Trì Nhiên thản nhiên nói: "Quật một chút, oán khí trên người cậu ta sẽ tan bớt, bây giờ cháu nhìn rõ mặt cậu ta rồi chứ?"
Bé gái bẩm sinh có mắt âm dương, vì thế mới có thể tiếp nhận quỷ hồn một cách hài hòa như vậy, nếu không với tu vi của anh Lưu thì đơn này cũng không khó.
Đôi mắt to của bé gái chớp chớp, đột nhiên vui mừng, liên tục gật đầu mạnh với Trì Nhiên.
"Vậy nên, tại sao?" Trì Nhiên hỏi.
Bé gái nhanh chóng liếc nhìn ba mẹ một cái rồi quay đầu lại, do dự một lúc mới nói: "Ba mẹ không ở bên cháu, cậu ấy ở bên cháu, cháu muốn ba mẹ về với cháu, nhưng ba mẹ lúc nào cũng nói mai sẽ về mai sẽ về, cuối cùng vẫn không về, cho nên..." Bé gái mím môi, "Chú xem, bây giờ ba mẹ đều về rồi."
Trì Nhiên sững người, bỗng nhiên nghĩ đến ba đứa nhóc nhà mình, nếu một ngày cậu và sư huynh đều không còn nữa thì chúng phải làm sao?
Trong tay cậu đang xách một con quỷ treo cổ nhỏ, toàn thân bị một đoàn sương đen bao phủ, sau khi bị quật thì mơ hồ lộ ra một khuôn mặt nhỏ trắng bệch.
Trì Nhiên hỏi nó: "Cậu chết như thế nào?"
Con quỷ treo cổ nhỏ im lặng.
"Cậu ấy không biết nói." Bé gái nói, "Nhưng cháu biết."
"Vậy cháu nói đi." An Đinh nói.
"Cháu không." Bé gái bĩu môi.
An Đinh: "... Được, có cá tính."
"Không nói thì thôi." Trì Nhiên không để ý, đưa tay về phía bé gái, "Lại đây, nói lời tạm biệt đi."
Trên người con quỷ treo cổ nhỏ có lệ khí, rõ ràng đã từng dính mạng người.
Bé gái nhìn Trì Nhiên, chần chừ hỏi: "Tạm biệt gì cơ?"
Trì Nhiên thở dài: "Cậu ấy có nơi cậu ấy phải đến, còn cháu cũng có cuộc sống của cháu."
Trì Nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay bé gái, định lấy bản thân làm môi giới để hai người có thể gặp nhau một lần với trạng thái là con người.
Ba mẹ bé gái kinh hô: "Cậu làm gì vậy, buông con gái tôi ra."
"Đừng kích động, đừng kích động." An Đinh vội vàng tiến tới chắn trước mặt Trì Nhiên, "Đây là đang giúp con bé."
Ba mẹ bé gái có chút chần chừ, hiển nhiên vẫn chưa quá tin tưởng.
"Haiz..." Phượng Huyền không nhìn nổi nữa, ngoắc tay với Trì Nhiên: "Lại đây, đồ đệ ngoan, để vi sư làm." Đến thời buổi nào rồi mà còn lấy bản thân làm môi giới.
Đồ đệ làm việc không được, sư phụ cũng mất mặt theo.
Phượng Huyền ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại.
Trong lúc Trì Nhiên còn đang sững sờ, cậu cảm thấy tinh thần chao đảo, ghế sofa, bàn ghế trong phòng khách đều biến mất, thay vào đó là một khoảng hư vô.
Trước mắt là vị sư phụ tiện nghi của cậu, bên trái là bé gái tên Khả Khả, ngoài ra không còn ai khác.
Bé gái giật mình hoảng sợ, rụt rè lùi về sau, nắm lấy tay Trì Nhiên.
"Đây là Khô Mộc Phùng Xuân, đồ đệ ngoan nhìn kỹ đi."
Theo lời Phượng Huyền vừa dứt, dưới chân Trì Nhiên nở ra đóa hoa màu hồng nhạt đầu tiên, tiếp theo là những đóa hoa đỏ rực, rồi đến những đóa hoa trắng tinh...
Chỉ trong chớp mắt, thế giới hư vô đã trăm hoa đua nở, biến thành một biển hoa muôn hồng nghìn tía.
Trì Nhiên cúi đầu nhìn con quỷ treo cổ nhỏ trong tay mình, chỉ thấy nó rũ bỏ màn sương đen, biến thành một cậu bé trắng trẻo sạch sẽ.
"Cậu là Tiểu Điếu sao?" Khả Khả vui mừng nhìn cậu bé.
Tiểu Điếu?
Trì Nhiên: "..." Tên hay thật.
Con quỷ treo cổ nhỏ nhìn ngắm bản thân từ trên xuống dưới một lượt, rồi vui mừng nhảy dựng lên: "A, lưỡi của mình thụt vào rồi, mình nói được rồi."
"Khả Khả, là mình đây."
"Tiểu Điếu, đúng là cậu thật."
Hai đứa trẻ vừa nhảy nhót vừa ôm lấy nhau, rồi vui vẻ xoay vòng giữa biển hoa.
Trì Nhiên cảm thấy vô cùng chấn động, vị sư phụ hời này mạnh đến vậy sao?
Một lúc lâu sau, Trì Nhiên mới hoàn hồn, một tay túm lấy cậu bé: "Cậu chết như thế nào?"
Con quỷ treo cổ nhỏ nghiêng đầu nhìn cậu, chớp mắt, lạnh nhạt nói: "Ba cháu cưới một người phụ nữ, người phụ nữ đó không muốn nuôi cháu, thế là bọn họ cùng nhau dùng dây siết chết cháu."
Trì Nhiên hơi nhíu mày, con quỷ treo cổ nhỏ không phải treo cổ chết, mà là bị người ta dùng dây siết chết.
"Sau đó, cháu giết hết bọn họ." Con quỷ treo cổ nhỏ nghiến răng, rõ ràng muốn tỏ ra hung dữ hơn một chút, nhưng giữa biển hoa ngập tràn hương thơm này, dường như cũng không còn hung bạo đến vậy nữa, trong mắt con quỷ treo cổ nhỏ lóe lên một tia mờ mịt.
Trì Nhiên nhìn đứa trẻ dần lấy lại ánh mắt ngây thơ, khẽ thở dài.
Vì đã dính mạng người sống nên trở thành ác linh, bị trói buộc ở đây không thể đầu thai, chỉ có thể ngày ngày đêm đêm chịu đủ mọi giày vò.
"Tiểu Điếu, sau này cậu có thể sống cùng mình không?" Bé gái nắm tay cậu hỏi.
Con quỷ treo cổ nhỏ nhìn về phía Trì Nhiên, rồi lắc đầu: "Khả Khả, mình phải đi rồi, sau này không thể ở bên cậu nữa."
Nước mắt bé gái lập tức tuôn rơi: "Cậu đi rồi mình phải làm sao đây?"
"Nhất định mình sẽ quay lại tìm cậu." Con quỷ treo cổ nhỏ vội lau nước mắt cho cô bé, "Nhưng mình cũng không thể tiếp tục ở bên cậu như thế này, như vậy sẽ không tốt cho cậu."
"Nhưng mình không sợ." Bé gái vừa nấc vừa nói, "Ba mẹ không ở bên mình, cậu cũng không ở bên mình, sau này mình lại chỉ còn có một mình thôi."
"..."
Trì Nhiên không quấy rầy hai đứa trẻ nói lời tạm biệt, tìm một chỗ ngồi xếp bằng.
"Điều hòa hô hấp, tập trung tinh thần, đừng suy nghĩ lung tung." Bên tai truyền đến giọng nói của Phượng Huyền.
Trì Nhiên nghe lời nhắm mắt lại.
Trong biển hoa này dường như có một dòng nước trong mát, có thể khiến lòng người bình tĩnh.