Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 76: Thuật hoàn hồn

Khi Trì Nhiên mở mắt lần nữa thì đã trở lại phòng khách.

Mọi người trong phòng khách, bao gồm ba mẹ bé gái, anh Lưu và An Đinh, dường như đều vừa tỉnh mộng.

Mấy ngày nay Trì Nhiên vẫn luôn lo lắng bất an, lúc này lại cảm thấy sự uất kết trong lòng đã tan đi đôi chút.

"Đệt..." Anh Lưu cũng đang ngồi xếp bằng trong phòng khách đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phượng Huyền, "Vị này là?"

"Đây là sư phụ của Trì Nhiên." An Đinh sờ ngực mình, cũng đầy phấn khích nhìn Trì Nhiên, "Trì Nhiên, sư phụ cậu đỉnh thật đấy, đây là thuật pháp gì vậy? Tôi cảm thấy vừa rồi linh lực của mình tăng mạnh, tiền bối, ngài còn hứng thú nhận đồ đệ không?"

Anh Lưu nghe vậy vội vàng ghé lại, chớp chớp mắt nhìn Phượng Huyền.

Phượng Huyền đẩy hai khuôn mặt đó ra, bình thản chỉnh lại ống tay áo: "Ta một lòng một dạ với đồ đệ cưng của ta, đừng hòng chia rẽ tình thầy trò của chúng ta."

Anh Lưu: "..."

An Đinh: "..."

Tâm trạng Trì Nhiên đã ổn định đến mức ngay cả trợn trắng mắt cũng lười.

Ánh mắt An Đinh xoay chuyển: "Hay là tôi bái Trì Nhiên làm sư phụ, còn ngài làm sư tổ của tôi?"

Anh Lưu kinh ngạc nhìn An Đinh, đệt, thằng nhóc này... đầu óc xoay nhanh thật.

Trì Nhiên giơ tay: "Tránh xa tôi ra, cảm ơn."

Bé gái nép bên mẹ, trong đôi mắt to ngấn nước không chớp lấy một cái, chăm chú nhìn Trì Nhiên.

Trì Nhiên đi tới ngồi xổm bên cạnh cô bé, đặt vào tay cô bé một bông hoa khô rực rỡ như thật, khẽ nói: "Có duyên thì tự khắc sẽ gặp lại, sống thật tốt nhé."

Bé gái chần chừ một lúc, nhận lấy bông hoa trong tay cậu, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Trì Nhiên đứng dậy lại nhìn ba mẹ bé gái: "Có thời gian thì ở bên con nhiều hơn đi, không thể ở cùng mỗi ngày thì cũng cố gắng dành thêm chút thời gian."

Con quỷ treo cổ nhỏ không hề chống cự đã bị anh Lưu thu lại, sau đó sẽ được siêu độ để đưa đi đầu thai.

Quỷ nhập đã bị trừ, đơn hàng kết thúc, hai vợ chồng thanh toán tiền cho anh Lưu xong, mọi người cáo từ.

Phượng Huyền đi sau cùng, định thu một chút lòng biết ơn từ hai vợ chồng này.

Ờ... vẫn chẳng có gì.

Haiz, quả nhiên tiền trao cháo múc, không cần phải biết ơn.

Lúc quay người lại nhìn thấy cô bé mắt to kia, Phượng Huyền xoa đầu cô bé một cái, khi nhấc tay lên, trong lòng bàn tay đã có thêm một viên châu trắng óng ánh trong suốt.

Rất lớn.

Phượng Huyền lắc đầu thở dài một tiếng, vỗ nhẹ lên đầu cô bé, nhỏ giọng nói: "Nha đầu, bình an thuận lợi."

Muốn lấy được một chút lòng biết ơn của con người thật sự quá khó, quá khó rồi...

Trì Nhiên bị ép bận rộn cả một ngày, về đến nhà mệt đến mức ngồi phịch xuống ghế không muốn nhúc nhích.

Ba đứa nhóc hiếu thảo chạy tới đấm lưng bóp vai cho cậu, Phượng Huyền nhìn mà hâm mộ không thôi, ngoắc tay với bọn nhỏ: "Mau lại đây, bóp vai cho sư tổ nữa."

Ba đứa nhóc coi như không nghe thấy.

Phượng Huyền: "..."

Lòng người không còn như xưa nữa.

Trì Nhiên ôm lấy bọn nhỏ, hôn lên đầu mỗi đứa một cái, rồi phất tay: "Đi đi." Ba đứa nhóc lập tức chạy qua bắt đầu bóp vai cho Phượng Huyền.

Trì Nhiên trở về phòng ngủ nằm lên giường, bên tai là tiếng cười đùa của mấy đứa nhóc ngoài cửa sổ, khung cảnh như thế này trước đây thường xuyên xảy ra, sau này sẽ chỉ càng lúc càng ít.

Sau khi biết chuyện của Bắc Thần, cậu vẫn luôn lo lắng sốt ruột, cậu nghĩ có lẽ sẽ có cách nào đó.

Nhưng hôm nay sau khi cảm nhận được Khô Mộc Phùng Xuân của Phượng Huyền, cậu mới biết Phượng Huyền mạnh đến mức nào.

Vậy nên ngay cả Phượng Huyền cũng không giải được thế cục này, cậu và sư huynh thì làm sao giải được đây?

Trì Nhiên cũng không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi mở mắt ra lần nữa thì trời đã tối, cũng chẳng biết là mấy giờ, cả căn nhà đều đã chìm vào yên tĩnh.

Trì Nhiên nằm im không cử động.

Có lẽ là vì Khô Mộc Phùng Xuân, lòng cậu rất bình yên, bình yên đến mức có cảm giác không sợ sống chết.

Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, có người bước vào, mang theo một luồng gió lạnh của mùa đông.

Trì Nhiên quay đầu nhìn sang, bóng dáng này quá đỗi quen thuộc.

Người đó đi đến bên giường, nhờ ánh trăng cúi đầu nhìn Trì Nhiên rất lâu, rồi mới cúi xuống hôn lên trán cậu.

"Sư huynh." Trì Nhiên đưa tay sờ lên mặt hắn.

"Làm em tỉnh giấc à?" Tịch Phong nắm lấy tay cậu, rõ ràng vẫn luôn ở trong chăn mà tay vẫn lạnh.

Tịch Phong cầm điều khiển từ xa lên tăng nhiệt độ điều hòa thêm vài độ.

"Sư huynh, anh tranh thủ thanh tẩy cho mấy đứa nhóc đi, cứ thế này mãi không ổn, lỡ sau này có ngày hai chúng ta không ở bên chúng, chúng phát bệnh thì không hay đâu." Trì Nhiên nhỏ giọng nói.

"Được." Tịch Phong xoay người ôm Trì Nhiên nằm xuống, "Yên tâm đi, rất nhanh sẽ có cách thôi."

Trì Nhiên đột nhiên cười một tiếng: "Sư huynh, hai chúng ta hãy yêu nhau cho thật tốt đi."

Linh thức sẽ quay về, tàn hồn sẽ tiêu tan, sinh mệnh hữu hạn có thể nhìn thấy điểm cuối, thật ra còn may mắn hơn rất nhiều người gặp phải những điều bất ngờ.

"Được." Tịch Phong cũng cười một tiếng, "Em muốn làm gì anh cũng sẽ ở bên em."

Trì Nhiên xoay người đè lên người Tịch Phong rồi hôn hắn.

Tịch Phong vung tay tạo một lá bùa cách âm, rồi trong không gian nhỏ hẹp ấy cùng cậu quấn quýt triền miên đến tận cùng.

Trì Nhiên vẫn lật xem toàn bộ tàng thư ở Xin Đừng Thấy Lạ, đương nhiên là không có bất kỳ thu hoạch nào.

Càng không có thu hoạch, lòng Trì Nhiên càng bình tĩnh, cậu ngồi xổm bên cạnh Phượng Huyền hỏi ông ta: "Khô Mộc Phùng Xuân của ông có thể làm ra thuốc chống trầm cảm không? Con thấy hiệu quả chắc chắn cực kỳ bá đạo." Đến cả người phải đối mặt với sống chết như cậu mà cũng có thể bình tâm tĩnh khí, hiệu quả này đúng là quá đỉnh.

Phượng Huyền liếc cậu: "Con chăm chỉ luyện tập đi, con cũng làm được."

"Con?" Trì Nhiên cười khẩy một tiếng, "Luyện cái khỉ."

"Đi thôi, đi tìm Tiểu Lưu cày quái." Phượng Huyền đứng dậy đi ra ngoài.

Trì Nhiên vẫn ngồi xổm không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn ông ta: "Rốt cuộc ông muốn làm gì?" Vị sư phụ tiện nghi này của cậu quá kỳ lạ.

"Dạy con chứ." Phượng Huyền nhướng mày với cậu, "Con là đệ tử quan môn của ta, đương nhiên ta phải truyền hết bản lĩnh cả đời cho con."

Trì Nhiên trợn trắng mắt: "Không đi, con phải đi yêu đương."

Phượng Huyền: "..."

Có bệnh à, cái lũ yêu là trên hết cút hết cho ông.

"Cậu mặc kệ nó à?" Phượng Huyền hỏi Tịch Phong đứng bên cạnh.

Tịch Phong cầm áo khoác lên, hất cằm về phía Trì Nhiên: "Đi, dẫn em đi yêu đương."

Trì Nhiên cười híp mắt đứng dậy, đắc ý nhướng mày với Phượng Huyền.

Tịch Phong lại nói với Phượng Huyền: "Ông cũng đi."

Mặt Trì Nhiên lập tức xị xuống, cậu đi yêu đương, con còn không mang theo, dựa vào đâu lại phải mang theo ông sư phụ hời này?

"Hừ."

Khi Trì Nhiên không biết đã hừ hừ đến lần thứ bao nhiêu, Phượng Huyền ngồi ở ghế phụ, bắt chéo chân, chậc chậc lắc đầu: "Đồ đệ của ta đúng là ngoan, đi yêu đương cũng không quên mang theo sư phụ, đúng là không uổng công ta nhận nó làm đồ đệ."

Trì Nhiên hung hăng trừng ông ta một cái.

Trừng sư phụ xong, Trì Nhiên lại quay đầu nhìn sư huynh ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy oán niệm.

Tịch Phong vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu.

Chiếc xe chạy hơn sáu tiếng đồng hồ rồi dừng lại ở một ngôi làng trong vùng núi.

Ngôi làng rất nghèo, có những cụ già neo đơn, cũng có những đứa trẻ bị bỏ lại quê không có điều kiện đi học.

Khi Trì Nhiên bị yêu cầu xách đồ và phong bao lì xì đi phát quà từng nhà một, cậu hoàn toàn ngơ ngác.

Yêu đương là yêu kiểu này sao?

Nhưng nhìn những căn nhà cũ nát, những đôi mắt đục ngầu và những ánh mắt ngây thơ ấy, Trì Nhiên liền xách đồ hết chuyến này đến chuyến khác mang vào từng nhà.

Tịch Phong dựa vào cửa xe, châm một điếu thuốc ngậm trên môi.

Làm việc thiện không cần nói là việc thiện, nhưng đến ngày hôm nay, hắn cũng không còn cách nào khác.

Đây là một con đường tắt, có lẽ sẽ nhanh hơn nhiều so với việc Phượng Huyền dẫn Trì Nhiên đi cày quái.

Hơn nửa ngày sau, Phượng Huyền đi tới lắc lắc cái bình trước mặt hắn: "Quá nhỏ, quá nhỏ, nhưng ưu điểm là nhiều, tích tiểu thành đại, cũng là một cách."

Chỉ trong vài ngày, Trì Nhiên đã phát quà cho mấy chục ngôi làng, người có ngốc đến đâu cũng nhận ra có điều gì đó không đúng.

...

"Cậu nghĩ bọn họ đang làm gì?" Bắc Thần cười nhìn Trì Nhiên.

Trì Nhiên thản nhiên nói: "Xin lỗi, tôi khá ngốc, không đoán ra được."

Bắc Thần khẽ cười, khoanh tay dựa ở đó: "Lão già Phượng Huyền kia thật sự cho rằng tôi không nhìn thấu trò vặt của ông ta sao, ha, đúng là ngu xuẩn đến cực điểm."

Trì Nhiên lặng lẽ nhìn hắn, một lúc lâu sau mới nói: "Tôi có cách khiến Tương Ly sống lại."

"Cái gì?" Bắc Thần nheo mắt, "Cậu có cách sao? Đến cả Phượng Huyền còn không có cách, cậu lại có cách?"

"Đừng quên, tôi cũng là đệ tử của Hoan Hỷ Môn." Trì Nhiên ngồi bệt xuống đất, "Sư phụ hời biết gì, tôi cũng biết..."

"Ha." Bắc Thần cười khẩy.

"..." Trì Nhiên ho khẽ một tiếng, "Ý tôi là, công pháp của Hoan Hỷ Môn thì tôi đều biết, đương nhiên, học hết cũng chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng những gì tôi biết thì chưa chắc sư phụ hời đã biết."

"Cậu biết? Cậu biết cái gì?"

"Tôi từng rơi xuống vực, trong một hang động nhìn thấy một bí pháp tên là Thuật Hồi Hồn, nói về cách dùng tàn hồn để hồi sinh."

Bắc Thần nhìn chằm chằm Trì Nhiên, ánh mắt đầy vẻ xem xét.

"Sao, anh không tin à?" Trì Nhiên liếc hắn.

Bắc Thần nhướng mày: "Tin thế nào được? Thuật Hồi Hồn mà ngay cả Phượng Huyền và Tịch Phong cũng không biết, một tên phế vật như cậu lại biết?"

"Anh nói ai là phế vật?" Trì Nhiên khó chịu trừng hắn một cái, "Sao, anh mạnh lắm à?"

Bắc Thần không nói gì, biểu cảm trên mặt như đang cười nhạo Trì Nhiên nói lời thừa.

Trì Nhiên khẽ hừ một tiếng: "Sự mạnh mẽ của anh đến từ oán niệm, không có cỗ oán niệm đó thì anh chẳng qua chỉ là một vị tướng có võ lực khá cao mà thôi, còn tôi thì khác, ở sư môn tôi là người có thiên phú nhất."

Ngón trỏ của Bắc Thần khẽ gõ lên trán, thì ra linh thức của mình lại có dáng vẻ như thế này.

"Coi như những gì cậu nói là thật đi, vậy cậu nói xem làm thế nào để hồi hồn."

Rõ ràng Bắc Thần vẫn không tin.

Trì Nhiên bĩu môi: "Trước đây tôi cứ tưởng mình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, nên chưa từng coi cái gọi là Thuật Hồi Hồn đó là thật, còn bây giờ thì... tôi đã xác nhận rồi, nó là thật."

"Tại sao bây giờ lại xác định được?"

"Bởi vì muốn thi triển Thuật Hồi Hồn thì nhất định phải biết Khô Mộc Phùng Xuân, tôi cứ tưởng những thuật pháp đó chỉ tồn tại trong sách, nhưng hôm nay lại tận mắt thấy vị sư phụ tiện nghi của tôi thi triển, cho nên tôi có thể khẳng định Thuật Hồi Hồn thật sự tồn tại."

Nghe vậy, Bắc Thần đứng thẳng người, không kìm được bước lên một bước: "Cậu không lừa tôi chứ?"

Trì Nhiên mím môi: "Lừa anh làm gì?"

"Nếu đã vậy thì chắc chắn phải có cái giá."

"Đúng vậy, có cái giá." Trì Nhiên gật đầu rất dứt khoát, "Cái giá chính là tôi."

"Cái gì?" Bắc Thần nhíu chặt mày, "Lời này có ý gì? Cậu nói Thuật Hồi Hồn đó cho tôi nghe."

Trì Nhiên hơi cụp mắt.

Cậu không hề lừa Bắc Thần, những lời vừa rồi đều là thật.

Tên sư đệ phế vật rơi xuống vực được sư huynh cứu, đó là cốt truyện Phượng Huyền đã sắp đặt cho cậu từ trước, nhưng lúc cậu xuyên sách, khi tỉnh lại dưới vực quả thật đã nhìn thấy Thuật Hồi Hồn đó, chỉ là chưa từng để trong lòng, thậm chí ký ức cũng có phần mơ hồ.

Nhưng ngày đó sau khi cảm nhận được Khô Mộc Phùng Xuân của Phượng Huyền, ký ức lại trở nên rõ ràng.

Thực ra Thuật Hồi Hồn và Khô Mộc Phùng Xuân có bản chất giống nhau, chỉ khác là Thuật Hồi Hồn cần lấy sinh linh làm vật dẫn, cam tâm tình nguyện chịu nỗi đau bị lửa thiêu đốt, vì vậy mới bị coi là tà thuật.

Trì Nhiên chỉ là một tia linh thức tách ra, có sinh mệnh của riêng mình, không được tính là con người, ngược lại còn thuận tiện hơn, cậu có thể trực tiếp hiến tế bản thân, lấy đó làm vật dẫn.

"Anh không cần biết." Trì Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, "Tôi chỉ cần anh đồng ý với tôi một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Nếu tôi cứu sống Tương Ly, anh đừng để Tương Ly triệu hồi Tịch Phong trở về."

Bắc Thần nheo mắt.

"Tương Ly có thể vì thiếu mất một hồn mà thân thể sẽ hơi yếu, nhưng ngài ấy sẽ sống thật tốt." Trì Nhiên nhắm mắt lại, "Buông tha cho vị sư phụ hời của tôi, buông tha cho những người ở vùng đất Ly Cảnh, trở về sống cuộc sống của hai người với Tương Ly... cũng cho sư huynh một lần được sống."

Thấy Bắc Thần định lên tiếng, Trì Nhiên ngăn hắn lại: "Anh không cần vội trả lời tôi, hãy suy nghĩ kỹ đi, chỉ khi nào anh đồng ý với tất cả yêu cầu của tôi, tôi mới cứu Tương Ly."