Tịch Phong cúi đầu hôn lên trán Trì Nhiên, dịu dàng xoa tóc cậu, nhưng ánh mắt lại không hề thả lỏng như biểu hiện của cơ thể, Trì Nhiên có gì đó không ổn.
Sau khi thi triển một lá bùa khiến Trì Nhiên chìm vào giấc ngủ, Tịch Phong khoác áo đứng dậy ra ngoài, trong sân con heo trắng to vắt chéo chân ngồi trên ghế nằm ngắm trăng.
Không biết từ lúc nào tuyết đã bắt đầu rơi, phủ một lớp mỏng trong sân.
Tịch Phong kéo chặt áo, ngồi xuống chiếc ghế nằm bên cạnh.
Nhìn tuyết rơi lất phất trên trời, Tịch Phong thản nhiên lên tiếng: "Trước đây tôi không hề sợ lạnh, nhưng bây giờ lại cảm thấy đến cả vụn xương cũng lạnh thấu."
Phượng Huyền không nói gì, chỉ khẽ thở dài.
"Tiểu sư thúc, ông vẫn không chịu nói thật với tôi sao?"
"Nói thật chuyện gì?"
Tịch Phong nhàn nhạt nói: "Lai lịch của tôi và Trì Nhiên, còn có Bắc Thần và Tương Ly." Hắn nhớ lại ba năm ở bên Trì Nhiên, nhưng ký ức cũng vào một thời khắc nào đó lại bị chặn đứng, không còn lần theo được.
Thân thể con heo trắng to cứng đờ trong thoáng chốc, rồi chậm rãi thở dài.
Nếu Trì Nhiên đã biết, vậy chuyện này cũng không thể giấu được nữa.
Trong giọng nói hơi khàn của Phượng Huyền, Tịch Phong nghe được một câu chuyện về chính mình nhưng lại không có mấy cảm giác chân thực.
Chỉ là sau khi nghe xong, không hiểu sao ngực hắn đau dữ dội, như bị lửa thiêu đốt.
Nhìn dáng vẻ Tịch Phong ôm ngực đau đớn khó chịu, Phượng Huyền không nỡ nhìn thêm, nhắm mắt khẽ thở dài: "Năm đó trước quan tài của Tương Ly, tôi đã hỏi cậu ấy, tôi nói tôi sẽ khiến Bắc Thần yêu một người khác, sẽ khiến Bắc Thần quên cậu ấy, nhưng như vậy sau này Bắc Thần sẽ sống tiếp được, nếu cậu ấy đồng ý thì hãy để cây mai khô trong sân nở hoa."
"Đêm đó, hoa mai nở đỏ như máu."
"Trong hai người, dù sao cũng phải có một người sống." Phượng Huyền cười khổ, "Tôi cứ tưởng chỉ cần khiến Trì Nhiên yêu một người khác thì sẽ tự nhiên hóa giải được nguy cơ này, nên tôi nghĩ hạ cổ đi, hạ cổ là cách giải quyết nhanh nhất, tôi giúp Bắc Thần tìm một người yêu mới, để cậu ấy quên Tương Ly, vừa có thể giải được tai họa Ly Cảnh, vừa hoàn thành tâm nguyện của Tương Ly là để Bắc Thần sống tiếp, nhưng vòng đi vòng lại, cuối cùng lại thành ra thế này."
Tịch Phong chậm rãi nuốt ngụm máu trào lên cổ họng, từ từ nói: "Rốt cuộc vẫn là ông không đủ nhẫn tâm, nếu ông nhẫn tâm hơn một chút, không thả tàn hồn của Tương Ly ra, thì tất cả hiện tại có lẽ đã khác."
"Vậy sao?" Phượng Huyền có chút buồn bã, chỉ là năm đó nếu ông ta không làm như vậy thì làm sao lừa được Bắc Thần đây?
Một tia linh thức, một sợi tàn hồn, đối với ông ta mà nói đều chỉ là công cụ để kiềm chế Bắc Thần mà thôi, lúc ấy ông ta không thể ngờ, cũng không có thời gian để nghĩ rằng đến hôm nay điều ông ta phải đối mặt lại là hai con người sống sờ sờ, có máu có thịt, có tư tưởng.
"Tôi không hiểu tình yêu." Phượng Huyền cười nhạo một tiếng, "Tôi thấy đám trai si gái oán đúng là lũ ngốc, kể cả lúc này nhìn các cậu, cũng vậy."
Tình yêu ấy mà, ông ta thấy quá nhiều rồi, lúc yêu nồng nhiệt thì sống chết có nhau, nhưng thật ra chỉ cần vài năm ngắn ngủi, cái gọi là tình sâu như biển sẽ tan thành mây khói, cho dù không quên được thì cuối cùng cũng chỉ đọng lại thành một chút tiếc nuối nhỏ bé bị đặt vào góc khuất, lúc rảnh rỗi lại mang ra than thân trách phận một phen.
Tình yêu trên đời, đại khái là như vậy.
"Có lẽ vậy." Tịch Phong vô thức lẩm bẩm.
"Đúng rồi, Trì Nhiên đã biết tất cả rồi." Phượng Huyền nhắc nhở hắn.
"Nhìn ra rồi, cảm xúc của em ấy rất không ổn." Tịch Phong day day ấn đường, tình trạng cơ thể của chính mình hắn đã sớm hiểu rõ, biết mình không sống được bao lâu nữa, nhưng tình trạng của Trì Nhiên lại là điều hắn không ngờ tới.
"Linh thức..." Tịch Phong chần chừ một lát, "Sau khi trở về bản thể thì sẽ thế nào?"
"Hợp nhất làm một với bản thể ban đầu của cậu ấy, những trải nghiệm này sẽ trở thành một đoạn ký ức của cậu ấy."
Một đoạn ký ức?
Một đoạn ký ức thuộc về Bắc Thần sao?
Trong vị tanh ngọt nơi cổ họng Tịch Phong lại xen thêm một tia đắng chát.
Tịch Phong dựa vào ghế nằm, kéo chặt áo hơn.
Cái chết của hắn là điều tất nhiên, hắn chỉ là một sợi tàn hồn, Tương Ly không thể sống thì hắn cũng không thể sống, đây là một cục diện vô giải.
Nhưng Trì Nhiên thì khác, cậu vẫn còn có lựa chọn.
Ngón tay Tịch Phong chậm rãi gõ lên đùi.
Không chỉ Trì Nhiên, còn có mấy đứa nhỏ, cả Thanh Tương nữa, tất cả đều cần được sắp xếp trước.
"Tiểu sư thúc, tôi còn muốn nhờ ông giúp tôi một việc." Tịch Phong chậm rãi lên tiếng.
"Việc gì?"
Tịch Phong đứng dậy, lấy bùa chú cắt thành một hình nhân giấy, niệm mấy câu chú rồi dùng bùa phủ lên thân thể con heo trắng to.
Phượng Huyền vội nói: "Cơ thể của cậu bây giờ không thích hợp sử dụng linh lực, mau dừng tay."
Phượng Huyền vừa dứt lời, một bóng người từ từ tách khỏi thân thể con heo trắng lớn, hòa làm một với hình nhân giấy rồi chậm rãi rơi xuống đất, con heo trắng lớn tru lên một tiếng, lăn từ ghế nằm xuống đất, rồi vì hoảng sợ mà chạy vào góc co rúm người run rẩy.
Tịch Phong phun ra một ngụm máu.
Phượng Huyền vội bước lên đỡ lấy hắn: "Tương Ly..."
"Tôi không phải Tương Ly." Tịch Phong lau vệt máu nơi khóe miệng, vịn Phượng Huyền đứng thẳng người.
Phượng Huyền lặng lẽ thở dài: "Xin lỗi, tôi nhất thời gọi gấp."
Tịch Phong th* d*c mấy hơi rồi mới chậm rãi nói: "Nhưng tôi muốn hoàn thành tâm nguyện của Tương Ly."
"Là gì?"
"Giúp ông tịnh hóa Bắc Thần." Tịch Phong nhìn Phượng Huyền, ánh mắt sáng tỏ, "Sát khí trên người Bắc Thần là do ác ý của những người ở vùng đất Ly Cảnh đối với cậu ấy, là oán niệm của cậu ấy, là bi phẫn của cậu ấy, cho nên ông muốn để Trì Nhiên đi cứu người, sau đó dùng sự thuần khiết và lương thiện nhất trong lòng người để tịnh hóa cậu ấy."
Phượng Huyền không nói gì.
Ông ta và Tịch Phong đều xuất thân từ Hoan Hỷ Môn, thuật tịnh hóa này, Tịch Phong đương nhiên biết.
Thuật tịnh hóa có rất nhiều loại, tịnh hóa lòng người là khó nhất.
Lòng người sở dĩ nhập ma là vì bị phụ bạc, bị phản bội, bị mắc nợ, bị lấy oán báo ân, bị vong ân phụ nghĩa, bị đáp lại ân nghĩa bằng thù hận.
Cho nên chỉ có lấy lòng người đổi lấy lòng người mới có thể đạt được giải thoát.
Vì vậy ông ta vẫn luôn thu thập lòng biết ơn của những người từng được Trì Nhiên giúp đỡ dành cho Trì Nhiên.
Trì Nhiên là một phần linh thức của Bắc Thần, vậy thì lòng biết ơn dành cho Trì Nhiên đương nhiên cũng chính là dành cho Bắc Thần.
Năm đó Phượng Huyền đã chuẩn bị hai phương án, khiến Trì Nhiên thay lòng đổi dạ là cách nhanh nhất, nhưng lỡ như có biến số thì vẫn còn phương án dự phòng, chỉ là lòng người quá khó thu thập.
Tịch Phong che miệng ho khẽ mấy tiếng, khàn giọng nói: "Tiểu sư thúc, sau khi mọi chuyện thành công, ông cũng phải giúp tôi một việc."
Sau khi thức dậy, Trì Nhiên nhìn thấy một người đàn ông xa lạ đang ngồi trước bàn.
Một bộ đồ thể thao màu trắng, mái tóc dài màu đen được buộc tùy ý phía sau, khuôn mặt người đàn ông vô cùng đẹp, còn có một đôi mắt hồ ly.
Ba đứa nhỏ ngồi thành hàng đối diện ông ta, cũng đang chăm chú nhìn người đàn ông.
"Ông là ai vậy?" Tiểu tang thi hỏi.
"Đoán xem?" Người đàn ông cười híp mắt, "Đoán đúng thì có kẹo ăn nhé."
"Vậy ông lấy kẹo ra trước đi." Tiểu nhân ngư chớp đôi mắt lanh lợi, đưa tay về phía người đàn ông.
"Hê, nhóc con còn khá tinh đấy."
"Là tại ông xấu xa." Tiểu cương thi hừ một tiếng, "Tiểu sư tổ, rõ ràng ông chẳng có viên kẹo nào, còn định lừa bọn cháu."
"Tiểu sư tổ?" Tiểu nhân ngư và tiểu tang thi đồng thời kêu lên, "Ông là heo trắng lớn à?"
"Sao có thể mắng sư tổ là heo chứ, đáng đánh."
Phượng Huyền vừa nghiêm mặt lại thì ba đứa nhỏ đã nhào tới, từng đứa một leo lên người ông ta, sờ mũi sờ tai.
"Đúng là tiểu sư tổ thật." Tiểu tang thi kêu lên.
"Đúng vậy, là tiểu sư tổ bằng xương bằng thịt." Tiểu nhân ngư vui vẻ, "Ông ấy không còn là heo nữa rồi."
Tiểu cương thi dùng sức véo mặt Phượng Huyền: "Sư tổ chẳng phải phải là ông lão râu trắng sao? Sao ông trẻ thế, có phải đi thẩm mỹ rồi không?"
Phượng Huyền bị ba đứa nhỏ quấn lấy không thoát ra được, chỉ có thể gọi Trì Nhiên: "Đồ đệ ngoan, mau tới cứu sư phụ con..."
"Hừ." Trì Nhiên cười lạnh một tiếng, kéo ghế ngồi xuống rồi mới vẫy tay với ba đứa nhỏ, ba đứa lúc này mới bò xuống khỏi người Phượng Huyền.
Trì Nhiên nhìn chằm chằm Phượng Huyền mấy giây, bực bội nói: "Ông ra được kiểu gì vậy?"
"Sư phụ tự có diệu kế." Phượng Huyền chớp mắt với Trì Nhiên, rồi vung tay với mấy đứa nhỏ, "Hôm nay sư tổ làm thịt heo cho các cháu ăn."
Tròng mắt Trì Nhiên suýt rơi ra ngoài: "Ông điên rồi à?" Ông ấy vừa mới từ trong thân heo chui ra đã qua cầu rút ván đòi giết heo, cái quái gì mà hành vi khó hiểu thế này?
"Không điên." Phượng Huyền cười lạnh một tiếng, "Ba ba còn đem hầm được, thiếu gì một con heo? Heo thì nên phát huy đúng tác dụng vốn có của nó, ví dụ như sườn xào chua ngọt."
Trì Nhiên cực kỳ cạn lời, nhưng lúc này cậu không có tâm trạng để ý Phượng Huyền có muốn giết heo hay không, ngược lại càng thấy kỳ lạ vì Phượng Huyền đột nhiên biến thành người.
Trước khi linh lực của Phượng Huyền bị tổn hại, ông ta vẫn luôn mượn xác con ba ba, sao đột nhiên lại lợi hại như vậy, đến cả việc thoát khỏi thân heo cũng làm được?
Trì Nhiên nghĩ đến điều gì đó, liền đi về phía phòng ngủ, vừa hay chạm mặt Tịch Phong bước ra từ bên trong.
"Sao thế?" Tịch Phong tiện tay xoa lên mặt Trì Nhiên, "Vội vàng thế."
Sắc mặt của Tịch Phong hôm nay bất ngờ rất tốt, Trì Nhiên chậm rãi lắc đầu, gượng cười: "Không có gì, em định gọi anh dậy ăn sáng."
"Được." Tịch Phong đi ra ngoài, Trì Nhiên kéo hắn lại: "Sư huynh, ông sư phụ hời của em đã ra khỏi thân heo rồi, anh biết không?"
"Ừm, là anh đưa ông ấy ra." Tịch Phong nói.
Trì Nhiên khẽ nhíu mày, cơ thể của Tịch Phong đã thành thế này mà vẫn có thể đưa Phượng Huyền ra ngoài, vậy phải tiêu hao bao nhiêu linh lực chứ?
Tịch Phong nhìn ra sự lo lắng của Trì Nhiên, vỗ đầu cậu: "Yên tâm, rất dễ thôi."
Trì Nhiên bực bội: "Rất dễ? Thế sao trước đây chính ông ấy lại không tự ra được?"
"Có lẽ là vì quá yếu thôi." Tịch Phong nói.
Trì Nhiên: "..."
Trì Nhiên nhìn hắn một cái, không nhịn được tiến lên ôm lấy eo hắn: "Sư huynh, anh đừng... anh, anh, anh đối xử tốt với bản thân mình một chút."
"Biết rồi." Tịch Phong cúi đầu hôn l*n đ*nh tóc Trì Nhiên.
Trì Nhiên cảm thấy hốc mắt có hơi nóng lên, trong lòng bàng hoàng bất an.
Tịch Phong khẽ thở dài trong lòng, ôm người vào lòng siết chặt.
Hai người lặng lẽ ôm nhau thật lâu rồi mới ra ngoài ăn cơm, trên bàn ăn chỉ còn lại Tiểu Cương.
Tiểu Cương ngồi ngay ngắn, nhìn thấy hai người cha thì bình tĩnh lên tiếng: "Ba lớn, ba nhỏ, mau đến ăn sáng đi, hai người ăn xong rồi con còn đợi dọn sạch nữa."
Trì Nhiên: "..." Đứa con này thật chu đáo.