Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 64: Tộc người cá

Máu trong người Trì Nhiên lập tức lạnh ngắt.

"Mất như thế nào?"

"Có chuyện gì vậy, sao đứa bé lại mất được?"

Trần Thác và Trì Nhiên đồng thời lên tiếng.

Lúc này Thanh Tương mới phát hiện Trần Thác cũng ở đây, sau khi nhìn thấy Trì Nhiên, cảm xúc hoảng loạn cuối cùng cũng có chỗ dựa, cô cũng bình tĩnh lại đôi chút, chần chừ nói: "... Bọn em đang chơi trốn tìm."

"..."

Trần Thác cạn lời bỏ đi, cả nhà này chẳng có ai bình thường.

Thanh Tương không phải kiểu người sẽ đùa chuyện như vậy, vậy chỉ có thể là cô không dám nói trước mặt Trần Thác đứa nhóc đã mất thế nào, nên chuyện đứa nhóc mất tích tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là đi lạc.

Thấy Trần Thác đi xa, Trì Nhiên lập tức nắm chặt cánh tay Thanh Tương, gấp gáp hỏi: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Lúc này Thanh Tương mới vội vàng kể lại chuyện xảy ra sau khi Trì Nhiên rời đi.

Sau khi Trì Nhiên đi, Thanh Tương dẫn đứa nhóc ăn chút gì đó, rồi đưa nhóc đi dạo khắp khu nghỉ dưỡng.

"Đi dạo cả nửa ngày cũng chẳng phát hiện gì, hai bọn em bèn ra bờ biển chơi, cho đến khoảng một tiếng trước, Tiểu Ngư đột nhiên vô cùng sốt ruột muốn nhảy xuống biển, em cản thế nào cũng không được."

Thanh Tương bắt đầu nức nở: "Sau đó em ấy nhảy xuống, rồi biến mất luôn, em không tìm thấy em ấy nữa..."

Đứa nhóc tự mình nhảy xuống?

Trì Nhiên hơi thở phào nhẹ nhõm, không phải bị người ta bắt đi.

Nhưng tại sao đứa nhóc lại vô duyên vô cớ nhảy xuống biển chứ?

"Trong tay em là cái gì?" Trì Nhiên hỏi.

"... Quần áo, Tiểu Ngư c** q**n áo rồi mới nhảy."

Trì Nhiên: "..."

Còn có thời gian c** q**n áo nữa à?

Trì Nhiên theo Thanh Tương đến nơi Tiểu Ngư nhảy xuống biển, trời đã tối hẳn, đúng lúc thủy triều lên, sóng biển đập vào đá ngầm phát ra tiếng vang rất lớn.

Thanh Tương mong rằng sẽ nhìn thấy tiểu nhân ngư tr*n tr** ở đây, nhưng không có, nước biển tràn lên bãi cát, xung quanh không có lấy một bóng người.

Trì Nhiên trước tiên ngồi xổm xuống kiểm tra chất lượng nước, xác định tiểu nhân ngư nhảy xuống biển hẳn sẽ không gặp vấn đề lớn, rồi lấy ra một lá phù hóa thành một con cá giấy nhỏ thả xuống nước, con cá giấy lắc lư cái đuôi, vèo một cái lao đi.

"Nó có tìm được đứa nhóc không?" Thanh Tương lo lắng hỏi.

"Không biết, chờ tin thôi." Trì Nhiên nghiến răng ken két, "Thằng nhóc thối, đợi về rồi, ba nhất định sẽ đánh cho một trận." Không nói tiếng nào đã mất tích, đúng là ngứa đòn.

Ngoài miệng Trì Nhiên nói vậy, nhưng giọng lại hơi run, đứa nhóc mới có từng ấy tuổi, ngây thơ đơn thuần, lỡ thật sự gặp chuyện thì phải làm sao?

"Đừng sợ." Có người từ phía sau nắm lấy tay cậu.

Trì Nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Tịch Phong thì vành mắt đỏ hoe: "Sư huynh..."

Thanh Tương òa khóc: "Sư phụ, hu hu hu, đều là lỗi của con, là con không trông chừng đứa nhóc, con..."

"Im miệng." Tịch Phong nói.

Thanh Tương nấc một cái rồi ngậm miệng lại.

Vừa xảy ra chuyện, Thanh Tương gọi điện cho Trì Nhiên trước, điện thoại Trì Nhiên tắt máy, cô lại gọi cho Tịch Phong, Tịch Phong ở xa nên đến muộn hơn.

Tịch Phong ném ra một lá phù, nhắm mắt cảm nhận một lúc, trong vùng biển này không có khí tức của đứa nhóc.

"Đừng hoảng." Tịch Phong mở mắt nhìn mặt biển, "Anh nghi ngờ đứa nhóc có thể đã gặp những mỹ nhân ngư khác."

Giữa mỹ nhân ngư với mỹ nhân ngư có một loại cảm ứng đặc biệt, nếu thật sự có mỹ nhân ngư thì đứa nhóc sẽ cảm nhận được.

Nếu Triệu Nguyên Kiệt đã phát hiện được một mỹ nhân ngư thì rất có thể còn có những mỹ nhân ngư khác.

Đứa nhóc đi theo Trì Nhiên đến đây cũng là vì mục đích này, nhưng bọn họ không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

"Nhưng..." Trì Nhiên chấn động toàn thân, "Lỡ đứa nhóc cảm nhận được chính là mỹ nhân ngư mà Triệu Nguyên Kiệt bắt thì sao? Trên đảo đó có rất nhiều vệ sĩ, chỗ nhốt mỹ nhân ngư còn có camera, nếu đứa nhóc xuất hiện..."

Nghĩ đến khả năng này, cả người Trì Nhiên đều thấy không ổn.

"Nhưng tại sao đứa nhóc lại tự mình nhảy xuống?" Tịch Phong không nghĩ ra.

Tuy đứa nhóc đơn thuần hơn một chút, nhưng tuyệt đối sẽ không tự ý nhảy xuống biển rồi mất tích khi chưa được cho phép.

Tịch Phong vừa nói vậy, Trì Nhiên cũng thấy có gì đó không đúng, lại nhìn sang Thanh Tương: "Em kể kỹ lại tình hình lúc đó một lần nữa đi."

Thanh Tương cẩn thận nhớ lại cảnh tượng lúc ấy, rồi kể lại cho hai người nghe.

"Lúc đó em đang ở đây chơi cát với Tiểu Ngư, em ấy đột nhiên trở nên rất bứt rứt, nói mình rất khó chịu, em tưởng em ấy muốn ngâm nước nên định đưa em ấy về khách sạn, ai ngờ em ấy lại c** s*ch quần áo rồi nhảy xuống nước..." Thanh Tương nói đến đây lại muốn khóc, "Em tưởng em ấy chỉ nóng lòng muốn ngâm nước thôi, ai ngờ em ấy quẫy đuôi một cái đã bơi đi mất, còn bơi nhanh hơn cả thuyền, chớp mắt đã không thấy bóng đâu nữa."

Bứt rứt, khó chịu.

Trì Nhiên và Tịch Phong lập tức nắm được hai từ mấu chốt.

Bình thường đứa nhóc rất khỏe mạnh, chỉ cần mỗi ngày được ngâm nước thì đuôi sẽ không bị nứt nẻ, hôm nay nhóc còn bơi rất lâu trong hồ, đuôi chắc chắn không có vấn đề, vậy tại sao lại bứt rứt khó chịu?

"Mỹ nhân ngư ở đâu? Hôm nay em gặp chưa?" Tịch Phong hỏi Trì Nhiên.

"Gặp rồi, ở trên hòn đảo mà Triệu Nguyên Kiệt mua." Trì Nhiên đáp.

"Anh lập tức bảo người chuẩn bị thuyền đi tìm đứa nhóc."

"Đợi đã." Trì Nhiên nắm lấy bàn tay đang cầm điện thoại của Tịch Phong, có chút do dự, "Chỉ cần thuyền vừa đến gần hòn đảo đó thì Triệu Nguyên Kiệt chắc chắn sẽ biết, lỡ ông ta phát hiện chuyện của đứa nhóc thì sao?"

Tiểu nhân ngư mà bị một người như Triệu Nguyên Kiệt biết đến thì mức độ nguy hiểm sẽ tăng lên rất nhiều.

"Nhưng nếu Triệu Nguyên Kiệt đã có được mỹ nhân ngư này, lại còn muốn tìm kiếm những mỹ nhân ngư khác thì đứa nhóc ở dưới biển sẽ rất nguy hiểm."

Tịch Phong suy nghĩ vài giây: "Tạm thời không quản nữa, em cứ ở đây chờ, những việc còn lại để anh lo."

Tịch Phong cho người chuẩn bị thuyền, ngay trong đêm ra khơi.

Trì Nhiên ở bờ biển chờ đợi, con cá giấy nhỏ đi mãi không quay về, đến nửa đêm vẫn không có tin tức, phía Tịch Phong cũng vẫn bặt vô âm tín, lòng Trì Nhiên càng lúc càng chìm xuống.

Sáng sớm hôm sau, Triệu Nguyên Kiệt sai người đến đón đạo trưởng Hạ và cô Trần, Trần Thác dẫn theo Trì Nhiên mặt dày đi theo, người đến đón cũng không nói gì.

Vẫn là lộ trình như hôm qua, Triệu Nguyên Kiệt cũng ở trên thuyền, lúc xuống thuyền, Trì Nhiên phát hiện quanh hòn đảo nhỏ có hơn chục chiếc tàu đánh cá đang neo đậu.

Sau khi lên đảo, lần này Triệu Nguyên Kiệt chỉ cho đạo trưởng Hạ và cô Trần vào trong, ngay cả mấy đồ đệ của hai người cũng không được theo.

Mấy người đứng dưới mái che dựng tạm bên ngoài trò chuyện, chủ yếu là Trần Thác và đồ đệ của đạo trưởng Hạ nói chuyện với nhau, trong lòng Trì Nhiên vẫn luôn lo lắng cho tiểu nhân ngư nên không có tâm trạng tán gẫu, cậu lặng lẽ dựa sang một bên giả vờ nhắm mắt dưỡng thần, đồng thời âm thầm kết ấn dùng phù cảm nhận một chút, quanh đây cũng không có khí tức của đứa nhóc.

Thư ký của Triệu Nguyên Kiệt mang mấy chai nước đến cho mọi người, rồi đứng đó trò chuyện với bọn họ.

"Các vị đại sư trước đây từng gặp người cá chưa?"

"Bọn tôi nào có cơ duyên như Triệu tổng, may mắn được gặp người cá trong truyền thuyết." Trần Thác cười đưa một điếu thuốc qua, thư ký cũng cười nhận lấy.

Thư ký lấy bật lửa tự tay châm thuốc cho Trần Thác: "Vậy đại sư nghĩ trên đời này còn có người cá khác không?"

Trì Nhiên chợt mở mắt nhìn sang, trong nháy mắt cậu hiểu ra, vì sao đạo trưởng Hạ và cô Trần có thể chữa cho người cá, mà Triệu Nguyên Kiệt lại không để bọn họ rời đi, còn giữ bọn họ ở lại.

Tay Trần Thác khựng lại một chút, rồi như không có chuyện gì hút một hơi thuốc: "Cái này khó nói lắm, dù sao lớn đến chừng này tôi cũng mới gặp lần đầu."

"Cũng đúng, chỉ có điều cô ấy đâu thể từ trong khe đá chui ra được."

Lời này đã quá rõ ràng rồi, mấy đồ đệ bên cạnh đều nhìn sang, vẻ mặt đầy hàm ý.

Sắc mặt Trì Nhiên rất khó coi, trong lòng dậy sóng, chẳng lẽ đứa nhóc thật sự bị người của Triệu Nguyên Kiệt bắt đi rồi?

Trần Thác hút thuốc, nhất thời không lên tiếng.

"Hừ." Cậu đồ đệ mặt lạnh mười bảy mười tám tuổi tên Tả Ngạn của cô Trần hừ lạnh một tiếng.

Thư ký liếc cậu ta một cái, nheo mắt.

"Tôi thấy anh nói đúng." Trì Nhiên vỗ tay một cái, cười đi tới, "Con người đều do cha mẹ sinh ra, vậy người cá đương nhiên cũng có cha mẹ, anh chị em, cả nhà đoàn tụ mới là tốt nhất."

Tả Ngạn ngẩng đầu khỏi điện thoại, khinh thường nói: "Vạn vật trên đời đều có quy luật sinh tồn của riêng mình, vọng tưởng thay đổi hay chiếm đoạt đều sẽ phải chịu phản phệ."

Thư ký liếc xéo Tả Ngạn một cái, gảy tàn thuốc, ánh mắt đảo qua mặt mấy người rồi cười cười.

"Trẻ con không hiểu chuyện, ngài đừng chấp." Trì Nhiên cười làm lành.

Ánh mắt Tả Ngạn dừng trên mấy chiếc tàu đánh cá ngoài mặt biển, những chiếc tàu này hẳn đều đang đi tìm người cá.

Mà Triệu Nguyên Kiệt rõ ràng muốn bọn họ cũng giúp ông ta tìm người cá.

Tham lam vô độ!

Lúc này Tả Ngạn nhìn Trì Nhiên cực kỳ khó chịu, không nhịn được lại trừng cậu một cái, đừng tưởng cậu ta không nhìn ra, tên Trì Nhiên này muốn giúp Triệu Nguyên Kiệt tìm người cá, đúng là chui vào hố tiền rồi.

Trì Nhiên mặc kệ Tả Ngạn, đang định tiếp tục làm thân với vị thư ký kia thì phía sau bỗng vang lên một tiếng "rầm" thật lớn.

Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mái của công trình hình tròn bị hất tung, đạo trưởng Hạ và cô Trần bay văng từ trên mái xuống, bịch một tiếng ngã trước mặt mọi người.