Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 63: Mỹ nhân ngư

Sau khi điện thoại bị thu lại, mọi người liền đi theo sau Triệu Nguyên Kiệt ra khỏi homestay, lên chiếc xe thương mại đã chuẩn bị sẵn.

Xe thương mại chỉ chạy khoảng mười phút thì dừng ở cảng, sau đó mọi người lên một chiếc du thuyền riêng.

Trước đây sư huynh từng nói, Triệu Nguyên Kiệt mua một hòn đảo tư nhân định xây khu nghỉ dưỡng, cũng chính vì vậy mới phát hiện mỹ nhân ngư.

Vậy nên, bây giờ mỹ nhân ngư vẫn còn ở trên hòn đảo đó?

"Này." Trần Thác khẽ chạm vào cánh tay Trì Nhiên, nhỏ giọng nói, "Tôi nghe nói Triệu tổng định tổ chức tiệc mỹ nhân ngư, nhưng đuôi mỹ nhân ngư vẫn chưa khỏi."

Trần Thác vừa nói vậy, Trì Nhiên cũng đột nhiên thấy kỳ lạ.

Theo lý mà nói, khó khăn lắm mới có được một mỹ nhân ngư, chẳng phải phải dưỡng cho khỏe rồi mới mang ra khoe sao, vậy tại sao Triệu Nguyên Kiệt lại nóng vội như thế?

Trước đó Triệu Nguyên Kiệt đã tìm rất nhiều đại sư, chứng tỏ ông ta bắt được mỹ nhân ngư cũng không phải mới ngày một ngày hai, chẳng lẽ vì mãi không chữa khỏi cái đuôi nên thật sự không đợi được nữa?

Hay là...

Nếu kéo dài thêm thì mỹ nhân ngư này có thể sẽ không sống nổi nữa?

Trì Nhiên khẽ nhíu mày.

Sau khi du thuyền chạy được hai tiếng thì cập vào một hòn đảo nhỏ.

Hòn đảo nhỏ này trước khi được Triệu Nguyên Kiệt mua vốn là một đảo hoang, vẫn chưa được khai phá, nhưng phong cảnh trên đảo rất đẹp, nên Triệu Nguyên Kiệt mới mua lại định xây thành đảo nghỉ dưỡng.

Đội thi công trước đó đã làm đường được một nửa thì phát hiện mỹ nhân ngư, Triệu Nguyên Kiệt liền điều đội thi công đi, chỉ để lại vệ sĩ và người thân tín, nên hiện giờ đường trên đảo không được dễ đi lắm.

Lúc xuống du thuyền, Trì Nhiên cúi người vốc một nắm nước biển để kiểm tra, chất lượng nước biển ở đây thật ra cũng khá tốt.

Tiểu nhân ngư ở trong nguồn nước sạch sẽ trong veo thì thật ra sẽ không bị thối rữa đuôi cá, bình thường dùng nước tinh khiết hay nước khoáng đều được, chẳng lẽ mỹ nhân ngư này còn yếu ớt hơn cả đứa nhóc nhà cậu?

Mang theo đầy bụng nghi hoặc, Trì Nhiên đi theo sau mọi người.

Đi khoảng hơn mười phút, mọi người đến trước một công trình hình tròn được dựng tạm.

Ngoài dãy nhà lắp ghép cho công nhân ở ra, đây là công trình duy nhất trên đảo, xem ra thời gian thi công chưa lâu thì đã phát hiện mỹ nhân ngư, nên tiến độ mới bị dừng lại.

Triệu Nguyên Kiệt bảo vệ sĩ mở khóa cửa, rồi ra hiệu mọi người đi vào.

Bên trong rất rộng rãi, đập vào mắt là một hồ nước khổng lồ chiếm khoảng hai phần ba diện tích, mấy người vừa bước vào cũng chẳng còn tâm trí quan sát xung quanh, ánh mắt lập tức đổ dồn xuống mặt nước, tìm kiếm mỹ nhân ngư trong lời đồn.

Nhưng mặt nước phẳng lặng không gợn sóng, chẳng có gì cả.

Trì Nhiên nheo mắt nhìn xuống đáy nước, tuy không nhìn thấy, nhưng cậu đã cảm nhận được rồi, bên trong thật sự có một mỹ nhân ngư.

Lúc trước cậu và sư huynh nhận nhiệm vụ đi tịnh hóa nước biển, những mỹ nhân ngư trên hòn đảo đó bị nước biển ô nhiễm vây khốn, nhưng cũng chỉ là cơ thể suy yếu mà thôi, không có quá nhiều tổn thương thực chất, nghiêm trọng nhất thật ra là tiểu nhân ngư, lần đầu tiên gặp đứa nhóc, cái đuôi đã thối rữa đến mức mất đi một nửa.

Cùng sống trong một môi trường, mức độ nhạy cảm với nước của đứa nhóc và những mỹ nhân ngư khác không giống nhau, về sau tuy nước biển đã được tịnh hóa, những mỹ nhân ngư khác đều có thể sinh hoạt bình thường, nhưng chỉ có tiểu nhân ngư vẫn không thích nghi được, nên những mỹ nhân ngư mới cầu xin Trì Nhiên và Tịch Phong đưa đứa nhóc đi.

Sau đó, sư huynh chuyên môn nghiên cứu loại phù lọc nước thích hợp với Tiểu nhân ngư, từ từ thay đổi thể chất của đứa nhóc để thích nghi với môi trường, về sau mới dần trở thành như bây giờ, chỉ cần chất lượng nước không quá kém, đủ trong và sạch thì sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến Tiểu nhân ngư.

Điều Trì Nhiên cảm nhận được lúc này chính là luồng khí tức quen thuộc mà chỉ từng cảm nhận trên người Tiểu nhân ngư.

Chưa kịp suy nghĩ kỹ, Triệu Nguyên Kiệt đã tiến lên một bước, ghé bên mép nước dịu dàng gọi: "Khanh Khanh..."

Cả đám người như bị bấm nút đồng loạt quay sang nhìn Triệu Nguyên Kiệt, Khanh Khanh???

Như sợ mọi người nghe không rõ, Triệu Nguyên Kiệt lại gọi một tiếng: "Khanh Khanh..."

Trần Thác hít sâu một hơi, hỏi Trì Nhiên: "Tôi không nghe nhầm chứ?"

Trì Nhiên: "... Chắc là không."

Theo tiếng gọi "Khanh Khanh" thứ ba của Triệu Nguyên Kiệt vừa dứt, mặt nước bắt đầu cuộn sóng, chiếc đuôi cá màu hoa tử đằng vỗ mạnh lên mặt nước, giữa lúc bọt nước bắn tung tóe, một bóng người từ từ nổi lên trong nước.

"Khanh Khanh..."

"Triệu lang..."

Mọi người còn chưa kịp kinh ngạc vì trên đời thật sự có mỹ nhân ngư nửa người nửa đuôi thì đã bị cách xưng hô dính dính dính của hai người làm nổi hết cả da gà.

Mỹ nhân ngư bơi đến bên bờ, hai tay ôm lấy cổ Triệu Nguyên Kiệt, nức nở khe khẽ: "Triệu lang, sao chàng giờ mới đến, người ta nhớ chàng lắm."

Triệu lang...

Đây là cách gọi từ thời đại nào vậy?

Đến gần rồi, mọi người cuối cùng cũng nhìn rõ dung mạo của mỹ nhân ngư.

Mái tóc tím, đôi mắt tím, làn da trắng mịn đến mức không có lấy một lỗ chân lông, đôi mắt dài hẹp, đôi môi đỏ thắm, đẹp đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.

Mọi người đều ngây người, chỉ có Trì Nhiên là bình tĩnh nhất, mỹ nhân ngư cậu gặp nhiều rồi, đây vẫn chưa phải đẹp nhất.

Tiểu nhân ngư nhà cậu lớn lên chắc chắn mới là đẹp nhất.

"Trời đất, vậy mà mỹ nhân ngư thật sự tồn tại." Trần Thác không nhịn được cảm thán, "Đúng là đẹp như lời đồn."

Bên này còn đang cảm thán, thì bên kia đầu Triệu Nguyên Kiệt và mỹ nhân ngư đã ghé sát vào nhau, Triệu Nguyên Kiệt còn nhẹ nhàng hôn lên môi mỹ nhân ngư một cái.

!!!

Trì Nhiên: "..." Má nó, đúng là súc sinh...

Trần Thác kinh ngạc trợn tròn mắt, còn cậu đồ đệ mặt lạnh khoảng mười bảy mười tám tuổi của cô Trần thì trực tiếp thốt lên: "Má, mỹ nhân ngư bị làm bẩn rồi."

Trì Nhiên: "..."

Lời này nói ra, sao lại đúng thế chứ.

Đạo trưởng Hạ và cô Trần lần lượt hoàn hồn, ho khẽ một tiếng rồi quay mặt đi để che giấu vẻ thất thố.

Sau khi Triệu Nguyên Kiệt và mỹ nhân ngư dịu dàng quấn quýt một lúc, ông ta mới nhẹ giọng nói: "Khanh Khanh, để các vị đại sư xem đuôi của em đi."

Mỹ nhân ngư dè dặt nhìn đám người bên này một cái, trông như hơi sợ hãi nhưng chắc cũng đã quen rồi, nên khẽ xoay người, đặt chiếc đuôi cá lên bờ.

Chiếc đuôi lật lại, để lộ phần lở loét bị che khuất bên dưới.

Vết thương lớn cỡ miệng giếng đen sì như một cái hố đen, đối lập với màu tím hoa tử đằng xinh đẹp ở những chỗ khác, đủ thấy mức độ nghiêm trọng.

Kiểu vết thương như vậy Trì Nhiên đã từng thấy rồi, lúc trước đuôi của tiểu nhân ngư còn thối rữa đến mức mất hẳn một nửa.

Khuôn mặt mỹ nhân ngư giống hệt khuôn mặt con người, lúc này môi mỹ nhân ngư trắng bệch, không biết vốn dĩ màu môi đã như vậy hay là do vết thương gây ra.

Đạo trưởng Hạ và cô Trần bước lên cẩn thận quan sát vết thương của mỹ nhân ngư, còn Trì Nhiên thì đi sang một bên kiểm tra chất lượng nước.

Nước trong vắt sạch sẽ, không có tạp chất.

Đối với tiểu nhân ngư hiện giờ, chất lượng nước như thế này đã rất tốt rồi, còn đối với mỹ nhân ngư trước mắt...

Trì Nhiên nhìn sang, bất ngờ chạm phải ánh mắt của cô ấy, đôi mắt tím mang theo chút nghi hoặc khó hiểu vội vàng rời đi, cơ thể dựa trở lại vào lòng Triệu Nguyên Kiệt, lại bắt đầu nức nở thút thít, Triệu Nguyên Kiệt vội ôm lấy cô ấy, vẻ mặt đầy thâm tình.

"Mỹ nhân ngư này không phải yêu Triệu Nguyên Kiệt rồi đấy chứ?" Trần Thác ghé lại gần, "Hay là Triệu Nguyên Kiệt bị mỹ nhân ngư mê hoặc?" Triệu Nguyên Kiệt đúng là ngoại hình bình thường, người không cao, hơi mập, da hơi ngăm, ôm một mỹ nhân ngư như thế này, cảnh tượng này đúng là...

Mỹ nhân ngư có yêu Triệu Nguyên Kiệt hay không thì Trì Nhiên không biết, nhưng Triệu Nguyên Kiệt có thật lòng với mỹ nhân ngư hay không thì khó nói lắm, bây giờ nhìn thì đầy vẻ si tình, nhưng hiện tại trong khách sạn ở thành phố A còn có không ít nhân vật lớn được ông ta mời đến xem mỹ nhân ngư.

Sau khi kiểm tra mỹ nhân ngư và nguồn nước xong, đạo trưởng Hạ mang vẻ mặt nặng nề, lên tiếng: "Nếu nói là vấn đề chất lượng nước thì nguồn nước này thật ra đã được tịnh hóa rất tốt rồi, có tốt hơn nữa cũng không khá hơn được bao nhiêu."

Cô Trần không nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt thì rõ ràng là đồng ý với lời của đạo trưởng Hạ.

"Vậy phải làm sao?" Triệu Nguyên Kiệt sốt ruột, "Còn cách nào giúp cô ấy nữa không?"

Thật ra không phải là không có cách, chỉ là khá phiền phức.

Với tu vi của đạo trưởng Hạ hoặc cô Trần, muốn chữa cái đuôi cho một mỹ nhân ngư vẫn làm được, chỉ cần tổn hao một ít tu vi, tốn thêm chút thời gian, chữa khỏi rồi chỉ cần dưỡng cho tốt thì sẽ không tiếp tục xấu đi.

Nhưng chữa đuôi cho mỹ nhân ngư dù sao cũng chẳng phải chuyện trừ ma vệ đạo, làm xong nhiều lắm cũng chỉ nhận được chút tiền.

Tuy tiền bạc rất hấp dẫn, nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn.

Cứu một mỹ nhân ngư xong, trở về sẽ phải bế quan mấy tháng, cái giá này đúng là khiến người ta không mấy vui vẻ.

Nhưng đã đến đây rồi, nếu mặc kệ thì một là sẽ đắc tội Triệu Nguyên Kiệt, hai là truyền ra ngoài cũng không hay.

Cân nhắc thiệt hơn, đạo trưởng Hạ và cô Trần đều không mấy hứng thú, thậm chí còn có ý muốn đẩy việc này cho đối phương.

Còn Trần Thác thì từ sau khi gặp đạo trưởng Hạ và cô Trần đã biết chuyện này không đến lượt mình, chỉ coi như đến mở mang kiến thức, bây giờ thấy vết thương ở đuôi mỹ nhân ngư nghiêm trọng như vậy thì càng biết mình không có cách nào, cho dù nhận đơn này thì cuối cùng cũng phải mời sư phụ ra tay.

Biết là có thể chữa được, Triệu Nguyên Kiệt thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ lần này đúng là mời đúng người.

"Khanh Khanh yên tâm, các vị đại sư nhất định sẽ chữa khỏi cho em." Triệu Nguyên Kiệt lập tức quay sang trấn an mỹ nhân ngư.

Mỹ nhân ngư nghe nói đuôi mình sẽ được chữa khỏi thì lại khẽ nhíu mày, chẳng hề có vẻ vui mừng, dịu giọng hỏi: "Hai vị đạo trưởng có biết vì sao đuôi của tôi lại thành ra thế này không?"

Vết thương không phải do con người gây ra, giống như con người bị dị ứng vậy, đột nhiên bắt đầu từ từ lở loét, nhưng không tìm được nguyên nhân gây dị ứng.

"Tạm thời vẫn chưa biết." Cô Trần lắc đầu, "Nhưng khả năng lớn là liên quan đến chất lượng nước, có lẽ là một nguyên tố nào đó trong nước không thích hợp để sinh tồn, nhưng bây giờ đuôi của cô đã không tiếp tục xấu đi nữa, chứng tỏ chất lượng nước hiện tại vẫn phù hợp với cô."

Triệu Nguyên Kiệt vội nói: "Khanh Khanh cứ yên tâm, sau này em không cần lo về nguồn nước nữa, anh sẽ chăm sóc em thật tốt."

Mỹ nhân ngư mím môi, không nói gì.

Đạo trưởng Hạ và cô Trần nhường qua đẩy lại một hồi, cuối cùng quyết định cùng nhau chữa trị, như vậy vừa tiết kiệm thời gian công sức, vừa không làm mất mặt Triệu Nguyên Kiệt.

Đạo trưởng Hạ và cô Trần đều là nhân vật có danh tiếng trong giới, nếu không phải chuyện trọng đại thì bình thường sẽ không cùng hợp sức làm việc gì, bây giờ đã như vậy thì chứng tỏ đây là một việc rất vất vả.

"Anh không tranh thủ một chút à?" Trì Nhiên hỏi Trần Thác.

"Tranh thủ cái gì? Tôi đâu có năng lực đó."

"Vậy chẳng phải anh đến uổng công sao?"

"Sao lại là uổng công được, không đến thì sao biết mình có nhận được hay không, với lại..." Trần Thác ho khẽ một tiếng, "Chỉ cần đến là có phí công tác."

Trì Nhiên: "..." Cậu nhớ ra rồi, lần trước tuy Trần Thác không giải quyết được vấn đề cho sư huynh, nhưng cũng lấy được một khoản tiền lớn từ hắn.

Trì Nhiên chậc một tiếng, chẳng trách Trần Thác bình tĩnh như vậy, hóa ra là nằm không cũng kiếm tiền, đổi là cậu thì khoản tiền này cũng không thể bỏ qua.

Chỉ là, tại sao trên mặt mỹ nhân ngư lại chẳng có chút vui mừng nào?

Nghĩ vậy, Trì Nhiên lại nhìn mỹ nhân ngư một cái, chỉ thấy mỹ nhân ngư cũng đang nhìn cậu.

Lần này bốn mắt nhìn nhau, mỹ nhân ngư không né tránh ánh mắt, cứ nhìn chằm chằm Trì Nhiên.

???

Trì Nhiên nhíu mày, chẳng lẽ phát hiện cậu đẹp trai hơn Triệu Nguyên Kiệt nên định thay lòng đổi dạ?

Trì Nhiên khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt cảnh giác lùi lại một bước.

Từ thân đến tâm của cậu đều là của sư huynh, ai cũng đừng hòng nhúng chàm!!!

Mỹ nhân ngư: "..."

Đạo trưởng Hạ và cô Trần còn phải chuẩn bị thêm một số thứ, nên mọi người lại lên du thuyền rời đảo nhỏ trở về khu nghỉ dưỡng.

Trên đường đi, Trì Nhiên nhớ lại ánh mắt của mỹ nhân ngư, không hiểu vì sao cô ấy lại nhìn cậu như vậy.

Hơn nữa, cậu thật sự phải trơ mắt nhìn mỹ nhân ngư này bị Triệu Nguyên Kiệt coi như món đồ chơi để người khác thưởng thức và đùa bỡn sao?

Vì có tiểu nhân ngư nên Trì Nhiên luôn cảm thấy mình có vài phần thân thiết với tộc mỹ nhân ngư, dù sao mỹ nhân ngư cũng không đông như loài người có hàng chục tỷ, những mỹ nhân ngư ít ỏi đó đều là đồng tộc của đứa nhóc.

Cứu mỹ nhân ngư ra?

Nhưng nhìn dáng vẻ mỹ nhân ngư thì hình như đã động lòng với Triệu Nguyên Kiệt, mỹ nhân ngư đơn thuần và con người phức tạp, nếu cậu cứu mỹ nhân ngư ra, biết đâu mỹ nhân ngư còn trách cậu chia rẽ nhân duyên của cô ấy.

Trì Nhiên cảm thấy chuyện này vẫn nên về bàn bạc với sư huynh, hoặc cũng có thể nghĩ cách nói chuyện riêng với mỹ nhân ngư.

Xuống khỏi du thuyền, Triệu Nguyên Kiệt rời đi, những người khác vẫn ngồi xe thương mại trở về khu nghỉ dưỡng.

Đạo trưởng Hạ và cô Trần đã nhận đơn, Trần Thác và Trì Nhiên thật ra đã không còn tác dụng gì nữa, nhưng Triệu Nguyên Kiệt không bảo hai người về, Trần Thác cũng không nhắc đến, cứ mặt dày ở lại theo đến cùng, dù sao phòng ở khu nghỉ dưỡng cũng đã được mở cho bọn họ rồi, anh ta vẫn muốn ở lại xem cái đuôi mỹ nhân ngư được chữa thế nào.

Lúc về đến khu nghỉ dưỡng thì trời đã tối, sau khi xuống xe, Trần Thác nói thêm vài câu với đạo trưởng Hạ, cô Trần và những người khác rồi ai nấy tách ra, Trì Nhiên và Trần Thác đi về phòng mình.

Đột nhiên một bóng người từ trong chỗ tối lao ra, túm chặt cánh tay Trì Nhiên: "Sư mẫu..."

"Này, sư mẫu gì chứ, gọi sư thúc." Trì Nhiên gõ lên đầu Thanh Tương một cái, "Bình thường lười quản em, em đúng là được voi đòi tiên, cứ sư mẫu sư mẫu mãi không thôi."

Thanh Tương "òa" một tiếng khóc lên: "Sư mẫu, đứa nhóc mất rồi, không thấy nữa!"