Muốn được Triệu Nguyên Kiệt chọn với tư cách là một đại sư huyền học là rất khó, bởi vì nhìn cách Triệu Nguyên Kiệt đối xử với chuyện mỹ nhân ngư là biết ông ta cực kỳ cẩn thận, nên người ông ta tìm chắc chắn phải là những đại sư có danh tiếng trong giới, mà Trì Nhiên đương nhiên thuộc kiểu không có danh tiếng.
Trì Nhiên nghĩ ra mấy phương án, ví dụ như đến trước cổng công ty Triệu Nguyên Kiệt diễn một màn bị người khác đuổi theo gọi là đại sư, nhưng cách này quá giả, rất dễ bị vạch trần.
Ví dụ như tìm người quen tiến cử mình với Triệu Nguyên Kiệt, nhưng như vậy lại có vẻ quá cố ý, rất có thể sẽ khiến Triệu Nguyên Kiệt nghi ngờ.
Từng phương án bị loại bỏ, đúng lúc Trì Nhiên đang bó tay hết cách thì nhận được điện thoại của Trần Thác.
"Trì Nhiên, tại sao cậu bỏ việc?" Trong điện thoại, Trần Thác gào lên với cậu.
Lúc này Trì Nhiên mới nhớ ra hình như mình quên xin nghỉ...
"Tôi nhận một đơn hàng, ra ngoài làm việc rồi." Trì Nhiên mặt không đổi sắc nói dối.
"Nhận ở đâu?" Giọng Trần Thác trở nên âm u.
"Trên APP chứ đâu." Trì Nhiên nói.
"Hừ hừ." Trần Thác cười lạnh một tiếng, "Nhận đơn trên APP, sao tôi lại không thấy?"
Trì Nhiên: "..." Quên mất rồi, nhận đơn trên APP sẽ tự động tải lên hệ thống, với tư cách là lãnh đạo công ty, Trần Thác có thể thấy đơn hàng của tất cả mọi người.
"Được rồi, đừng kiếm cớ nữa, không tính cậu nghỉ không phép, mau quay về đi công tác với tôi đến thành phố A."
"Thành phố A?" Trì Nhiên kinh ngạc kêu lên, "Đến thành phố A làm gì?"
Tịch Phong đang ngồi bên cạnh nghe vậy liền nhìn sang.
Trần Thác hạ thấp giọng: "Nhận một đơn hàng liên quan đến mỹ nhân ngư, cậu sắp xếp ổn thỏa cho ba đứa nhóc nhà cậu rồi lập tức đến sân bay, vé máy bay tôi đặt cho cậu rồi."
"Mỹ nhân ngư?" Trì Nhiên vừa kêu lên vừa nhìn sang Tịch Phong, mắt tròn xoe.
"Đợi gặp rồi hẵng nói, cậu tranh thủ thời gian đi." Trần Thác nói xong định cúp máy.
"Đợi đã, đợi đã, đợi đã..." Trì Nhiên vội nói, "Bây giờ tôi có việc không qua đó được, thế này đi, tôi tự đi máy bay qua."
Trần Thác suy nghĩ một lúc: "Được thôi, nhưng trước chiều mai cậu nhất định phải đến."
"Được ạ."
Cúp điện thoại, Trì Nhiên túm lấy cánh tay Tịch Phong lắc lia lịa: "Sư huynh, sư huynh, anh nghe chưa, Xin Đừng Thấy Lạ vậy mà lại nhận đơn mỹ nhân ngư, Xin Đừng Thấy Lạ nổi tiếng đến thế sao?"
Tịch Phong nhướng mày: "Em đừng quên, lúc trước anh cũng từng tìm đến Xin Đừng Thấy Lạ."
Chỉ xét riêng năng lực làm việc của Trần Thác và những người khác thì quả thật không tính là quá mạnh, nhưng chỉ cần bạn đặt đơn, nếu bọn họ không làm được thì cũng sẽ tìm người giúp làm, chỉ cần đơn hàng đã vào tay bọn họ thì tỷ lệ thành công rất cao, Triệu Nguyên Kiệt tìm đến bọn họ cũng không có gì lạ.
Nói chung đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, chuyện cứ thế được giải quyết.
Đến tối, Trần Thác gửi tin nhắn cho Trì Nhiên báo vị trí cụ thể.
Nhà họ Triệu ở thành phố A cũng có khách sạn, nơi Trần Thác ở chính là khách sạn của nhà họ Triệu, cách chỗ Trì Nhiên ở không xa.
Chiều hôm sau, Trì Nhiên dẫn theo tiểu nhân ngư và Thanh Tương đúng giờ xuất hiện tại đại sảnh khách sạn, rồi gọi điện cho Trần Thác, Trần Thác xuống dưới, vẻ mặt cạn lời: "Cậu đi công tác còn mang theo trẻ con à?"
"Mang trẻ con thì sao chứ?" Tiểu nhân ngư chu môi với Trần Thác, "Trẻ con đáng yêu biết bao."
Trần Thác tiện tay xoa đầu tiểu nhân ngư một cái: "Đúng đúng đúng, cháu là đáng yêu nhất."
Ánh mắt Trần Thác dừng trên người Thanh Tương, đột nhiên trở nên đầy vẻ hóng chuyện, rồi nháy mắt ra hiệu với Trì Nhiên.
Trì Nhiên giật giật khóe miệng: "Đây là con gái tôi."
Trần Thác: "..."
Cô bé trông khoảng mười bảy mười tám tuổi, rất xinh đẹp, nghe Trì Nhiên nói mình là con gái cậu cũng không hề tức giận, còn cười hì hì.
Quả nhiên những người ở cạnh Trì Nhiên đều chẳng ai bình thường.
Sau khi làm thủ tục trả phòng, Trần Thác dẫn Trì Nhiên gọi một chiếc taxi.
Trên xe, Trì Nhiên nhỏ giọng hỏi: "Đơn hàng gì mà còn phải chạy xa thế này?"
Trần Thác cũng nhỏ giọng đáp: "Vị Triệu tổng này phát hiện một mỹ nhân ngư, đuôi mỹ nhân ngư bị thương, chữa mãi không khỏi, nên mời chúng ta đến xem."
"Mỹ nhân ngư?" Trì Nhiên làm ra vẻ không tin, "Trên đời này thật sự có thứ đó à?"
Trần Thác liếc cậu: "Đến cả ếch bò biến dị cậu còn ăn được, mà lại không tin trên đời có mỹ nhân ngư?"
Trì Nhiên: "..." Diễn quá đà rồi.
"Được thôi, nếu ngon thì cũng có thể bắt một hai con mang về thử làm mỹ nhân ngư luộc."
Trần Thác: "..."
Nghĩ hay thật, sao cậu không lên trời luôn đi.
Taxi chạy khoảng một tiếng rưỡi thì đến một khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô.
Đó là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, có rất nhiều bồn tắm ngoài trời, tiểu nhân ngư nhìn thấy liền hâm mộ không thôi: "Ba nhỏ, con muốn ngâm nước."
"Đợi ba nhỏ làm xong việc sẽ dẫn con đi ngâm nước, ngoan."
Có người ra đón Trần Thác, rồi dẫn bọn họ đi làm thủ tục nhận phòng, lúc thấy bọn họ mang theo trẻ con thì người đó nhíu mày.
Trần Thác và Trì Nhiên đều làm như không nhìn thấy.
Người đó tuy không hài lòng việc bọn họ mang theo trẻ con, nhưng vẫn theo yêu cầu của Trần Thác mở cho bọn họ ba phòng.
Môi trường trong khu nghỉ dưỡng rất đẹp, căn phòng dành cho Trì Nhiên nằm sát hồ nhân tạo trong khu nghỉ dưỡng, có một ban công nhỏ, trên ban công có một bồn tắm rất lớn, tiểu nhân ngư vừa vào đã c** q**n áo nhảy ngay xuống.
Trì Nhiên ngồi bên cạnh bồn tắm, vừa nhìn đứa nhóc bơi lội, vừa gọi video cho Tịch Phong.
"Sao rồi, gặp Triệu Nguyên Kiệt chưa?" Tịch Phong hỏi.
"Chưa." Trì Nhiên kể lại tình hình bên này, "Chỉ bảo bọn em ở lại trước, chưa nói khi nào sẽ gặp bọn em, anh nói xem mỹ nhân ngư có khi nào đang ở ngay khu nghỉ dưỡng này không?"
"Không có, ở đây không có mỹ nhân ngư đâu." Tiểu nhân ngư bơi lại lọt vào khung hình, nghiêng đầu giơ một ngón tay lắc lắc, "Con cảm nhận được, ở đây chỉ có một tiểu nhân ngư đáng yêu là con thôi."
"Ở đó vui không? Vui không?" Tiểu Cương và Tiểu Tang chen Tịch Phong ra, hướng về phía tiểu nhân ngư mà hét lên.
"Vui lắm, vui lắm." Tiểu nhân ngư hưng phấn quẫy nước, "Tiếc là hai cậu không ở đây."
"Bên này bọn tôi cũng vui, cậu nhìn này, ba lớn mua đồ ăn ngon cho bọn tôi." Tiểu Cương đưa điện thoại hướng về phía bàn, trên đó đầy ắp đồ ăn ngon.
Tiểu nhân ngư và Trì Nhiên đồng thời phát ra tiếng nuốt nước miếng.
"Phải để phần cho tôi." Tiểu nhân ngư la lên, "Đừng có ăn hết đó."
Trì Nhiên và Tịch Phong đã bị chen ra khỏi khung hình, ba đứa nhóc cười đùa ríu rít trò chuyện, hai ông cha hoàn toàn bị lãng quên.
Trì Nhiên thở dài: "Nhà đông người đúng là có cái dở như thế, nói chuyện cũng phải xếp hàng."
Tiểu nhân ngư mãi đến khi Trần Thác sang gọi mới lưu luyến cúp cuộc gọi video.
"Bên kia bây giờ muốn gặp chúng ta, cậu sắp xếp cho đứa nhóc đi, rồi theo tôi qua." Trần Thác nói.
Trì Nhiên bảo Thanh Tương sang trông đứa nhóc, rồi theo Trần Thác xuống lầu bằng thang máy.
Vẫn là người trước đó đến dẫn đường cho hai người, Trì Nhiên muốn dò hỏi chút tin tức nên luôn tìm cơ hội bắt chuyện với người đó, nhưng miệng người này rất kín, ngoài câu "Mời đi bên này, cẩn thận trơn trượt" thì không nói gì khác.
Hai người được dẫn vào một căn homestay biệt lập, trong phòng khách có năm sáu người ngồi, Trì Nhiên vừa nhìn lướt qua đã không nhịn được tặc lưỡi trong lòng.
Ngồi ở hai đầu ghế sofa là hai người trung niên, một nam một nữ.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai màu xám, tay chống gậy ba-toong, mặc bộ vest sọc được may rất chỉnh tề, trông giống một ông chủ lớn trong giới kinh doanh.
Người phụ nữ bên kia trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, uốn tóc xoăn sóng lớn màu vàng nhạt, mặc sườn xám xẻ tà cao, trang điểm rất tinh tế.
Ba người còn lại đều là người trẻ tuổi, không ngồi mà đứng phía sau hai người, trong đó có một người trông chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt còn rất non nớt, nhưng vẻ mặt lại vô cùng lạnh lùng.
"Đạo trưởng Hạ, cô Trần." Trần Thác bước lên chào hỏi.
Hai người nhìn Trần Thác một cái, người được gọi là đạo trưởng Hạ cười ha hả nói: "Ôi chà, Tiểu Trần đến rồi à, sư phụ cậu đâu?"
"Sư phụ lão nhân gia đang bế quan." Trần Thác cũng cười đáp, "Biết sớm có đạo trưởng Hạ và cô Trần ở đây thì tôi chẳng cần phải lặn lội đường xa đến nữa, có hai vị ở đây thì còn cần đến chúng tôi làm gì."
Chưa đợi đạo trưởng Hạ lên tiếng, cô Trần đã hừ lạnh đầy mỉa mai.
Trần Thác làm như không nghe thấy, dẫn Trì Nhiên tìm một góc đứng xuống.
Trì Nhiên ghé sát nhỏ giọng hỏi: "Ai vậy?"
Trần Thác nhỏ giọng giải thích cho cậu: "Vị đạo trưởng Hạ đó chính là sư phụ của Uông Thần, Hạ Lương Nho."
Trần Thác vừa nói vậy, Trì Nhiên liền nhớ ra, trước đây An Đinh từng kể với cậu, sư phụ của Uông Thần và sư phụ của Trần Thác bất hòa, là vì lúc còn trẻ từng tranh giành một tiểu sư muội, sau này tiểu sư muội lại gả cho tiểu sư đệ, hai vị đạo trưởng cũng lần lượt kết hôn, vị đạo trưởng Hạ Lương Nho này đã ly hôn hai lần, hiện giờ là quý ông độc thân hoàng kim.
Đạo trưởng Vương mặc đạo bào, để râu dài, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, còn vị đạo trưởng Hạ tuổi tác xấp xỉ ông ấy lại rất bắt kịp xu hướng thời trang, chẳng trách lại là quý ông độc thân hoàng kim.
"Cô Trần kia tên là Trần Diễm Hồng, thuộc Bát Quái Môn, trong giới cũng là một nhân vật lớn." Trần Thác giơ ngón tay cái lên, "Đừng nhìn bà ấy ăn mặc như vậy, đã hơn bảy mươi tuổi rồi đấy."
Trì Nhiên không nhịn được liếc bà ấy một cái, đúng là có thuật giữ gìn nhan sắc, trên mặt không hề có một nếp nhăn nào.
Mấy người trẻ đứng phía sau hẳn đều quen Trần Thác, nhưng chỉ có đồ đệ của đạo trưởng Hạ chào hỏi anh ta, còn hai người Trần Diễm Hồng dẫn theo chỉ liếc Trần Thác một cái rồi kiêu ngạo hất cằm lên, vẻ mặt đầy khinh thường.
"Quan hệ của anh trong giới này có phải không tốt lắm không?" Trì Nhiên hỏi.
Trần Thác liếc cậu một cái, không phủ nhận mà còn chẳng hề để tâm xua tay: "Những người chỉ chăm chú nghiên cứu học thuật từ trước đến nay đều coi thường kiểu làm ăn thương mại như bọn tôi."
Trì Nhiên nghĩ một chút là hiểu, Xin Đừng Thấy Lạ vốn là một công ty lấy mục đích lợi nhuận làm đầu, còn những môn phái lớn siêu thoát như bọn họ coi thường những đạo sĩ đầy mùi tiền bạc cũng là chuyện bình thường.
Một đồ đệ khác của đạo trưởng Hạ là Uông Thần, quản lý bộ phận hai của Xin Đừng Thấy Lạ, tuy đạo trưởng Hạ và đạo trưởng Vương bất hòa, nhưng các đồ đệ phía dưới vẫn khá khách sáo với nhau.
Vì có những nhân vật lớn như Hạ Lương Nho và cô Trần ở đây nên chẳng bao lâu sau Triệu Nguyên Kiệt đã xuất hiện.
Sau khi cho những người không liên quan ra ngoài, Triệu Nguyên Kiệt liền đi thẳng vào vấn đề nói ra yêu cầu của mình.
Ông ta tìm được một mỹ nhân ngư, nhưng đuôi mỹ nhân ngư bị thương, trước đây ông ta cứ nghĩ chỉ là vết thương nhỏ, chỉ cần bôi thuốc rồi dưỡng thương là sẽ khỏi, nào ngờ cái đuôi cá lại không ngừng xấu đi, sau đó ông ta mời vài vị đại sư đến xem, các đại sư đều nói là do vấn đề chất lượng nước, ông ta lại đổi cho mỹ nhân ngư rất nhiều loại nước khác nhau, nghĩ đủ mọi cách, cuối cùng mới khiến cái đuôi không tiếp tục xấu đi, nhưng vẫn mãi không hồi phục.
Các thiên sư đó nói cần phải tìm một đại sư lợi hại để tịnh hóa nguồn nước, chỉ có nước đã được tịnh hóa mới thích hợp cho mỹ nhân ngư sinh tồn, nếu không vết thương trên người sẽ chỉ ngày càng nặng thêm cho đến chết.
Đối với chuyện mỹ nhân ngư, tuy đạo trưởng Hạ và cô Trần vẫn còn giữ thái độ nghi ngờ, nhưng thấy Triệu Nguyên Kiệt quả quyết như vậy nên cũng tin một nửa.
"Triệu tổng gặp mỹ nhân ngư ở đâu? Nếu trước đây mỹ nhân ngư có thể sinh tồn thì chứng tỏ chất lượng nước ở đó thích hợp với mỹ nhân ngư." cô Trần nói.
Triệu Nguyên Kiệt hiểu ý cô Trần, lắc đầu: "Đã thử rồi, chất lượng nước không được, thậm chí còn kém hơn nước tinh khiết mà sau này tôi dùng cho cô ấy, tôi nghi ngờ mỹ nhân ngư bị thương chính là vì nguồn nước nơi cô ấy sinh sống xảy ra vấn đề."
"Đã dùng phù lọc nước chưa?" Đạo trưởng Hạ hỏi.
"Dùng rồi." Triệu Nguyên Kiệt gật đầu, "Chính nhờ dùng phù lọc nước mới giữ được vết thương của cô ấy không tiếp tục xấu đi, nhưng các đại sư đó nói hiệu quả của phù lọc nước do người có tu vi khác nhau vẽ cũng khác nhau, hơn nữa những đại sư lợi hại còn có thể căn cứ vào thể chất của mỹ nhân ngư để chế riêng phù lọc nước, nên tôi mới mời hai vị đạo trưởng đến, hy vọng hai vị có thể giúp tôi chế ra phù lọc nước chuyên dùng cho thể chất của mỹ nhân ngư."
Trì Nhiên khẽ nhướng mày, tình huống này rất giống với tiểu nhân ngư nhà cậu.
Lúc trước mỹ nhân ngư cũng vì bị ảnh hưởng bởi chất lượng nước nên mới khó sinh tồn, sư huynh đã phải tốn rất nhiều công sức mới chế tạo được phù lọc nước.
Nếu thật sự là cùng một tình huống thì đúng là một vấn đề rất lớn.
Nhưng điều Trì Nhiên quan tâm hơn là, mỹ nhân ngư ở đây vốn đã tồn tại hay là đột nhiên xuất hiện?
Sau khi Triệu Nguyên Kiệt nói xong, tiếp theo là dẫn mọi người đi gặp mỹ nhân ngư, dù sao không nhìn thấy mỹ nhân ngư thật thì nói nhiều cũng vô ích.
"Các vị đại sư, vì chuyện này thật sự quá cơ mật, nên muốn gặp mỹ nhân ngư thì cần giao nộp toàn bộ thiết bị liên lạc trên người, mong mọi người thông cảm."
Triệu Nguyên Kiệt vốn cho rằng yêu cầu này sẽ khiến các vị đại sư không vui, nhưng không ngờ mọi người đều rất dứt khoát giao điện thoại ra.
Trước khi đến, Tịch Phong và Trì Nhiên đã nghĩ đến việc này, Trì Nhiên đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, nên sau khi nhắn tin báo cho Tịch Phong và Thanh Tương thì giao điện thoại lên.