Ngày hôm sau, lúc ngồi lên máy bay, Trì Nhiên vẫn còn hơi ngơ ngác: "Đi đâu?"
"Thành phố A." Tịch Phong nói.
"Đi thành phố A làm gì?" Trì Nhiên đầy vẻ không vui, "Em còn có công việc nữa, cứ như chỉ mình anh là người bận rộn vậy, bận đến mức bọn em mời ăn cơm anh cũng không đến." Trì Nhiên càng nghĩ càng thấy bực, dựa vào đâu mà anh nói đi thành phố A thì cậu phải dắt cả nhà đi theo chứ?
Hơn nữa, đã nói lần sau gặp mặt sẽ quang minh chính đại cơ mà? Sao lại không nhắc đến nữa?
Trái ngược với sự miễn cưỡng của Trì Nhiên, mấy đứa nhóc thì vui phát điên.
"Chị ơi, em có thể xin một ly nước trái cây được không?" Tiểu nhân ngư lễ phép hỏi.
Đây là máy bay riêng của Tịch Phong, các tiếp viên hàng không đều phục vụ riêng cho bọn họ.
"Tất nhiên là được rồi." Nữ tiếp viên mỉm cười rót cho tiểu nhân ngư một ly nước trái cây, rồi lại hỏi Tiểu Cương, "Bạn nhỏ này, em muốn uống gì?"
Tiểu Cương nghĩ ngợi rồi dè dặt nói: "Cho em một ly whisky, thêm đá."
Nữ tiếp viên sửng sốt một chút, rồi cười nói: "Bạn nhỏ không được uống rượu đâu, chị đổi cho em một ly cola hoặc nước trái cây nhé?"
Tiểu Cương bĩu môi: "Không, em chỉ muốn uống whisky."
Nữ tiếp viên có chút khó xử nhìn Tịch Phong một cái, Tịch Phong nhận ra ánh mắt của cô, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ, tang thi uống chút whisky chắc cũng không có vấn đề gì nhỉ?
"Uống whisky gì chứ." Trì Nhiên vỗ một cái lên đầu Tiểu Cương, "Còn nhỏ thế mà đã nghiện rượu, con muốn lên trời à?"
Tiểu Cương hừ hừ một tiếng: "Thôi được rồi, cho con một ly cola vậy."
Thấy Tiểu Cương kiên quyết như vậy, Tiểu Tang vốn cũng muốn uống whisky, nhưng thấy Tiểu Cương bị Trì Nhiên dạy dỗ thì đương nhiên không dám nhắc nữa, gọi một ly nước ép trái cây tươi.
Đến lượt Thanh Tương, Thanh Tương hào hứng nói: "Em muốn một ly whisky thêm đá."
Xem ra không thoát khỏi whisky rồi.
Thanh Tương nhìn là biết đã trưởng thành, nữ tiếp viên rót cho cô một ly whisky, bỏ thêm đá.
Mấy đứa nhóc lập tức xúm lại: "Sư tỷ, để em nếm thử trước."
Bọn nhóc vốn chẳng biết whisky là gì, chỉ biết Tiểu Cương muốn uống, mà thứ Tiểu Cương muốn uống thì chắc chắn là đồ ngon.
Còn Tiểu Cương biết đến whisky là học được từ trên ti vi, loại đạo cụ thường được các tổng tài bá đạo dùng để ra vẻ này khiến vị tiểu vương gia thích ra vẻ vô cùng tò mò.
Trì Nhiên gõ đầu mỗi đứa một cái, đưa ly cà phê của mình cho Thanh Tương, đổi lấy món "vũ khí ra vẻ" của cô.
"Con gái không được uống rượu." Trì Nhiên rất bá đạo nói.
Thanh Tương chu môi, không dám phản kháng, đành gật đầu: "Vâng."
Mấy người bọn họ chẳng có ai bình thường cả, lỡ uống say rồi hiện nguyên hình thì mấy cô tiếp viên chắc bị dọa đến mức nhảy khỏi máy bay mất.
Trì Nhiên liếc nhìn Tịch Phong, hắn vẫn luôn dùng máy tính bảng xử lý công việc, không để ý đến bọn họ.
Trì Nhiên càng nghĩ càng tức, sao cậu lại mơ mơ hồ hồ đi theo Tịch Phong lên máy bay vậy chứ?
Trì Nhiên uống cạn ly whisky trong một hơi.
Tửu lượng của Trì Nhiên rất kém, một ly whisky đã khiến cậu choáng váng, trực tiếp nghiêng người tựa vào ghế, đầu óc lâng lâng.
Tịch Phong xin nữ tiếp viên một chiếc chăn đắp lên người cậu.
Trì Nhiên nheo mắt nhìn hắn, hai người vừa đối mắt nhau, Tịch Phong đang định nói gì đó thì Trì Nhiên hừ một tiếng, nhắm mắt lại xoay người sang chỗ khác, không muốn để ý đến hắn.
Suốt đường đi mấy đứa nhóc đều rất phấn khích, ríu rít nói không ngừng, Tiểu Tang áp người lên cửa sổ nhìn xuống dưới, nói muốn mở cửa sổ cho thoáng gió.
Tiểu nhân ngư cũng muốn, hai đứa áp vào cửa sổ tìm mãi mà không thấy chỗ mở.
Tiểu Tang hơi bực bội, giơ nắm đấm lên: "Hay là con đấm vỡ nó nhé."
Tiểu nhân ngư nhìn về phía Trì Nhiên, thấy ba nhỏ đã ngủ rồi, khẽ gật đầu: "Đập đi."
Tiểu Tang trước giờ luôn nghe lời Tiểu Nhân Ngư và Tiểu Cương, thấy Tiểu Nhân Ngư đồng ý, lập tức xoa tay chuẩn bị đấm một phát làm vỡ kính.
"Không được." Tịch Phong ngồi thẳng người nhìn sang, vẻ mặt nghiêm nghị.
Tiểu Tang vội vàng rút tay lại, ngồi ngay ngắn.
Tiểu nhân ngư nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ba lớn dữ quá."
Tịch Phong nghiêng người qua xoa đầu nhóc một cái: "Chỉ có con là nhiều mưu ma chước quỷ nhất, không được xúi giục anh con, nếu không sẽ phạt con không được ngâm nước."
"Con sai rồi, ba lớn." Tiểu Nhân Ngư sợ hãi, chạy tới ôm cổ Tịch Phong, mắt rưng rưng làm nũng, "Con sai rồi, sau này không dám nữa, ba lớn, ba đừng giận."
Ai mà chịu nổi chứ?
Tịch Phong lập tức mềm lòng, nhỏ giọng dỗ dành mấy câu rồi bảo nhóc về chỗ ngồi.
Trì Nhiên nhắm mắt, thầm nghĩ, đúng là một tên cuồng con.
Trì Nhiên vì một ly whisky mà ngủ suốt cả chuyến bay, đến lúc xuống máy bay vẫn còn choáng váng, lên xe xong liền nghiêng người dựa vào ghế, cạn lời nói: "Tửu lượng của em cũng kém quá rồi nhỉ?"
"Sau này không được uống rượu nữa." Tịch Phong đưa tay ôm lấy vai cậu, nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương cho cậu.
Cũng khá dễ chịu.
Trì Nhiên thả lỏng cơ thể tựa lên người hắn, nhưng ngoài miệng vẫn khinh thường nói: "Cần anh quản chắc."
Tịch Phong ghé sát tai c** nh* giọng nói, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai nhuộm thành màu đỏ ửng, Trì Nhiên khó tránh khỏi có chút ngẩn ngơ, đợi Tịch Phong nói xong, ngẩn ngơ hơn mười giây rồi đột nhiên ngồi bật thẳng dậy, trợn to mắt nhìn Tịch Phong: "Vừa rồi anh nói gì? Mỹ..." Trì Nhiên nhanh chóng liếc nhìn tiểu nhân ngư đang cười đùa ở hàng ghế trước, nuốt nửa câu sau xuống.
Trì Nhiên tiêu hóa những lời Tịch Phong vừa nói, rồi ghé sát Tịch Phong hạ thấp giọng hỏi: "Có liên quan đến mấy đứa nhóc không?" Không thể nào nhỉ, đó rõ ràng là một thế giới khác.
Bất kể có phải xuyên vào sách hay không, những thế giới bọn họ từng đến đều rất rõ ràng, ví dụ như tận thế, ví dụ như thời cổ đại, sao ở đây đột nhiên lại xuất hiện mỹ nhân ngư?
Chẳng lẽ thế giới này vốn đã có mỹ nhân ngư? Không liên quan đến mấy đứa nhóc?
"Không biết." Tịch Phong lắc đầu, "Phải gặp rồi mới biết."
"Tên họ Triệu đó có lai lịch gì?" Trì Nhiên lại hỏi.
"Ông trùm bất động sản, chơi khá ngông." Tịch Phong dùng hai câu để tổng kết.
"Chơi khá ngông?" Trì Nhiên nhíu mày, "Ngông thế nào... Ông ta không phải định chơi mỹ nhân ngư đấy chứ?"
Ý của Tịch Phong vốn là tên họ Triệu này có nhiều sở thích, cái gì cũng chơi, nhưng sau khi Trì Nhiên hiểu lệch ý, hai người nhìn nhau, nhất thời rơi vào im lặng.
Trì Nhiên hận không thể tự tát mình hai cái, bảo mày suy diễn lung tung.
Thành phố A là thành phố ven biển, kinh tế tương đối phát triển, nhà họ Tịch có một khách sạn ở đây, cả nhà liền đến khách sạn nhận phòng.
Hai mươi phút sau, tên họ Triệu gọi điện tới.
Tên họ Triệu là Triệu Nguyên Kiệt, ông ta mời Tịch Phong chỉ với tâm lý thử vận may, dù sao thì mỹ nhân ngư mà, mới lạ biết bao, trước đây Tịch Phong luôn hờ hững với ông ta, lần này liệu có vì chuyện này mà nảy sinh chút hứng thú không?
Ông ta cũng không ngờ Tịch Phong thật sự nể mặt đến, còn đến sớm, nên mãi đến khi Tịch Phong nhận phòng khách sạn ông ta mới nhận được tin.
Xem ra vị Tịch tổng này cũng thích mấy thứ mới lạ nhỉ.
Điện thoại vẫn gọi đến chỗ Kỷ Minh.
"Thư ký Kỷ à, các vị đại giá quang lâm mà tôi không kịp ra đón, tôi đã chuẩn bị tiệc đón gió rồi, lát nữa sẽ cho xe qua đón các vị."
Điện thoại đang bật loa ngoài, Kỷ Minh nhìn Tịch Phong một cái, Tịch Phong gật đầu.
Kỷ Minh liền nói với đầu bên kia: "Vậy làm phiền Triệu tổng rồi."
Sau khi cúp điện thoại, Tịch Phong nói với Trì Nhiên: "Em dẫn mấy đứa nhóc ở lại khách sạn, anh và Kỷ Minh đi."
"Vậy anh tìm hiểu xem mỹ nhân ngư bị nhốt ở đâu, nếu được thì em lẻn vào xem thử." Trì Nhiên nói.
Tịch Phong gật đầu, rồi nói với cậu: "Vẽ cho anh mấy lá bùa."
"Hả?" Trì Nhiên đầy vẻ khó hiểu, "Anh bảo em vẽ cho anh? Tay anh đâu?"
Tịch Phong gõ lên đầu cậu một cái: "Đây là sư huynh kiểm tra bài tập của em, mau đi vẽ." Tịch Phong đã phát hiện, hắn càng tu luyện thì cơ thể càng mệt mỏi, đặc biệt là sau khi tập trung tinh thần vẽ bùa thì càng khó chịu hơn.
Trong túi Càn Khôn của Trì Nhiên vẫn còn một ít hàng tồn, cậu lấy ra cho Tịch Phong chọn.
Tịch Phong chọn vài lá bùa cất đi, rồi lại nói với Trì Nhiên: "Mọi người cũng cẩn thận một chút, đặc biệt là mấy đứa nhóc, bọn chúng không chỉ... bây giờ dù sao cũng được xem là người nổi tiếng."
"Ừm, biết rồi." Trì Nhiên dặn hắn, "Anh cũng cẩn thận."
"Ừm." Tịch Phong giơ tay xoa mặt Trì Nhiên, rồi cúi người hôn lên môi cậu một cái.
Trì Nhiên và Kỷ Minh đồng thời trợn to mắt.
Điều Kỷ Minh không ngờ là Tổng giám đốc lại làm chuyện xấu hổ như vậy ngay trước mặt anh ta, hoàn toàn không hợp với hình tượng tổng tài bá đạo chút nào được không?
Coi anh ta như người vô hình à?
Hơn nữa, hai người bọn họ từ bao giờ đã thân mật đến mức này rồi?
Còn Trì Nhiên thì mang vẻ mặt anh đang làm gì vậy? Hai ta xác định quan hệ chưa? Anh cứ thế mà hôn bừa à?
Thế nên Kỷ Minh trơ mắt nhìn Trì Nhiên vừa ghét bỏ lau môi hai cái, vừa phát ra một tiếng hừ đầy mỉa mai.
Tịch Phong nheo mắt lại, ánh mắt quét sang, Kỷ Minh lập tức xoay người đi ra ngoài, anh ta chẳng nhìn thấy gì cả.
Triệu Nguyên Kiệt đích thân ra đón, bữa tiệc được tổ chức tại câu lạc bộ sang trọng nhất thành phố A, đi cùng còn có mấy vị tổng giám đốc của các ngành khác trước đây muốn gặp Tịch Phong mà không gặp được.
Tịch Phong cầm trong tay một chuỗi tràng hạt gỗ tử đàn, vẻ mặt bình thản nghe đám người kia tâng bốc mình.
Mọi người tâng bốc hồi lâu thấy Tịch Phong chẳng có phản ứng gì, Triệu Nguyên Kiệt liền chuyển sang nói chuyện mỹ nhân ngư.
"Mỹ nhân ngư đó đẹp phải gọi là tuyệt sắc." Triệu Nguyên Kiệt nhắm mắt hồi tưởng, "Đẹp hơn cả mấy ngôi sao nổi tiếng, trên mặt đến lỗ chân lông cũng không có."
Mấy vị tổng giám đốc này ngày thường cũng không thân thiết gì với Triệu Nguyên Kiệt, lần này ông ta có lẽ muốn nhân cơ hội này chen chân vào tầng lớp trước đây mình không vào nổi.
"Vậy mỹ nhân ngư đó là nam hay nữ?" Có người hỏi.
"Mỹ nhân ngư mà, có đuôi, không nhìn ra nam nữ." Triệu Nguyên Kiệt cười hề hề.
"Thế nửa thân trên thì sao?"
"Nửa thân trên à?" Triệu Nguyên Kiệt cười đầy ẩn ý, "Đến lúc các vị gặp sẽ biết."
Chiếc cốc đặt xuống bàn phát ra một tiếng khẽ vang, những lời càng lúc càng tục tĩu lập tức dừng lại, mọi người đều nhìn về phía Tịch Phong.
Kỷ Minh rót đầy trà vào cốc cho Tịch Phong, Tịch Phong thản nhiên nói: "Vậy bao giờ mới có thể dẫn chúng tôi mở mang tầm mắt?"
"Tịch tổng đừng vội, đuôi mỹ nhân ngư đó bị thương, để nó dưỡng thương vài ngày đã, ba ngày nữa tôi sẽ tổ chức tiệc mỹ nhân ngư, đến lúc đó còn mong Tịch tổng nể mặt đến dự."
Tịch Phong ch*m r** v**t v* chuỗi tràng hạt, nhìn ông ta: "Đuôi bị thương thì phải dưỡng thế nào? Chẳng lẽ đưa đến bệnh viện tiêm thuốc?"
Nghe vậy, Triệu Nguyên Kiệt ghé sát Tịch Phong, hạ thấp giọng nói: "Tôi đã tìm một vài đại sư huyền học, bọn họ có lẽ có cách, dù sao cũng là mỹ nhân ngư mà, không thể nuôi như cá được."
"Thật sự là mỹ nhân ngư sao?" Tịch Phong tỏ vẻ không mấy tin tưởng, "Tôi nhớ có một loài cá mặt dữ tợn, rất giống con người nên được gọi là mỹ nhân ngư, về sau được mỹ hóa nên mới biến thành mỹ nhân ngư nửa người nửa đuôi."
"Tịch tổng, không phải mỹ hóa, mà là thật sự tồn tại." Triệu Nguyên Kiệt đắc ý dùng tay khoa lên người mình, "Từ eo trở lên là cơ thể con người, có tay có ngũ quan, nửa th*n d*** là đuôi cá, tuy cái đuôi đó bị thương rồi, nhưng thật sự rất đẹp, tôi đảm bảo lần này ngài nhất định sẽ mở mang tầm mắt."
"Có thể cho tôi mở mang tầm mắt trước được không?" Tịch Phong thờ ơ nói.
"Tịch tổng." Triệu Nguyên Kiệt cười tựa vào lưng ghế, "Nó vẫn chưa dưỡng xong đâu, đợi dưỡng khỏe rồi, tôi đảm bảo lần này ngài sẽ không uổng chuyến."
Lời này coi như là từ chối, Tịch Phong lập tức đứng dậy, cài khuy áo vest: "Được, vậy tôi chờ tiệc mỹ nhân ngư của Triệu tổng."
Tịch Phong trực tiếp rời đi, mọi người lần lượt ra ngoài tiễn hắn, nhìn xe hắn chạy xa, có người khẽ hừ một tiếng: "Phô trương cũng lớn thật đấy."
"Nếu anh có bản lĩnh như vậy, e là bọn tôi phải khiêng anh đi mất."
"Ha ha ha ha..." Mấy vị tổng giám đốc cười lớn quay về phòng tiệc, rồi bắt đầu bàn tán về mỹ nhân ngư không kiêng nể gì.
Ở khách sạn, Trì Nhiên đang dẫn mấy đứa nhóc ngâm nước, camera đều đã được Trì Nhiên xử lý, nên tiểu nhân ngư chẳng chút kiêng dè vẫy cái đuôi cá xinh đẹp của mình.
Thấy Tịch Phong trở về, Trì Nhiên vội tới hỏi: "Sao rồi, hỏi được chưa?"
"Chưa." Tịch Phong lắc đầu, kể lại chuyện xảy ra trong bữa tiệc.
Trì Nhiên nhận lấy áo vest của Tịch Phong, vừa treo lên vừa đoán: "Anh nói xem, đuôi cá bị thương có phải là do chất lượng nước không, giống Tiểu Ngư nhà mình ấy."
"Rất có khả năng."
Lúc trước bọn họ đến thế giới đó chính là để giải quyết vấn đề chất lượng nước, khi ấy đuôi cá của Tiểu Ngư cũng bị thương rất nặng.
"Vậy bây giờ làm sao? Cứ ngồi chờ à?" Trì Nhiên nhíu mày, "Nếu đám người đó không nghĩ đến vấn đề chất lượng nước thì đuôi cá rất có thể sẽ không khỏi, hơn nữa... mỹ nhân ngư đấy, nếu truyền ra ngoài thì sẽ gây ra biết bao nhiêu chuyện, lỡ lại bị đưa đi nghiên cứu thì sao?"
"Cũng không biết có phải là mấy chị gái của mấy đứa nhóc không." Trì Nhiên lo lắng nói.
"Phải nghĩ cách vào xem." Tịch Phong ngồi xuống ghế, giơ tay xoa xoa trán.
"Để em đi." Trì Nhiên ngồi xổm bên cạnh hắn, đặt tay lên đầu gối hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, "Sư huynh, anh quên rồi à, em cũng là một đại sư huyền học."
"Đại sư huyền học nửa mùa à?" Tịch Phong liếc cậu.
Trì Nhiên chậc một tiếng: "Sao nào, ở trường học, hạng nhất với hạng bét đều gọi là học sinh, sao em lại không được tính là đại sư huyền học?"
Trì Nhiên ngồi bên cạnh hắn, dựa vào chân hắn, thả chân xuống hồ bơi khuấy nước trêu mấy đứa nhóc, mấy đứa nhóc la oai oái bơi tới kéo Trì Nhiên xuống nước, tiểu nhân ngư dùng đuôi cá quấn lấy Trì Nhiên quậy tung trong nước, Trì Nhiên lúc chìm lúc nổi, hất một vốc nước lên người Tịch Phong, Tịch Phong cũng dứt khoát xuống nước, cả nhà năm người đùa giỡn trong hồ.
Trì Nhiên chỉ huy mấy đứa nhóc đi đánh lén Tịch Phong, ba đứa nhóc cười hì hì đè lên ba lớn của mình.
Trì Nhiên cười hắc hắc, cảm nhận tình cha con sâu đậm đi.
Mấy phút sau, Trì Nhiên nhìn dòng nước dần nhuộm đỏ, vội tiến lên kéo mấy cha con ra, sốt ruột nói: "Đừng đè ba lớn nữa, ba lớn chảy máu mũi rồi."
Mấy đứa nhóc vội vàng rời khỏi người Tịch Phong, Trì Nhiên bịt mũi cho hắn: "Sao lại chảy máu mũi nữa rồi? Mấy đứa đá trúng mũi anh à?"
Tịch Phong hơi ngửa đầu, đáp mơ hồ: "Có lẽ vừa rồi anh vô ý va vào thành bể."
"Đừng ngửa đầu, máu dễ chảy ngược." Trì Nhiên đẩy hắn ra khỏi hồ bơi, đưa hắn đi xử lý mũi.
Mấy đứa nhóc cảm thấy mình gây họa, ngoan ngoãn đi theo phía sau muốn xem ba lớn bị làm sao.
Trì Nhiên ấn Tịch Phong ngồi trước bồn rửa mặt để rửa sạch cho hắn, Tịch Phong xoa đầu mấy đứa nhóc đứng bên cạnh: "Không sao đâu, không phải tại các con, là ba lớn không cẩn thận va phải."
"Xin lỗi ba lớn, bọn con không nên quậy ba."
"Tại sao lại không nên quậy?" Trì Nhiên nghiêng đầu, gõ trán mỗi đứa một cái, "Đây là trò chơi giữa cha mẹ và con cái, ba lớn chảy máu mũi là ngoài ý muốn, không liên quan đến các con, hiểu chưa?"
Lúc này mấy đứa nhóc mới yên tâm hơn một chút, ôm chân hai người hừ hừ nũng nịu.
"Khó chịu lắm không?" Máu mũi của Tịch Phong đã cầm, nhưng sắc mặt rất nhợt nhạt, Trì Nhiên có chút lo lắng, "Có phải anh vẫn chưa khỏi sốt không?" Vừa nói cậu vừa đưa tay sờ trán hắn.
"Không sao, nghỉ một lát là được." Tịch Phong đưa tay ôm lấy Trì Nhiên, đặt cằm lên vai cậu, khẽ nói, "Cho anh ôm một lát."
Trì Nhiên: "..."
Sự dịu dàng bất ngờ này.
"Bọn con cũng muốn ôm." Ba đứa nhóc chuyển sang ôm chặt chân Trì Nhiên, tiểu nhân ngư thì trực tiếp ngồi lên mu bàn chân cậu.
Trì Nhiên một tay vỗ lưng Tịch Phong, một tay xoa đầu mấy đứa nhóc, miệng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Một giàn dây leo bốn quả dưa."