Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 60: Bạn trai thì có thể tùy tiện hôn

Buổi tối Tịch Phong không ở lại, thấy Tịch Phong sắp đi, ba nhóc con chạy tới ôm lấy chân hắn, ngẩng đầu nhìn hắn: "Ba lớn, đưa bọn con và ba nhỏ đi cùng đi." Khi cả ba nhỏ và ba lớn đều có mặt, bọn chúng vẫn thích ở biệt thự lớn hơn.

"Ba lớn tối nay có việc, các con nghe lời ba nhỏ nhé."

Ba nhóc con chu môi: "Vậy ba làm việc chăm chỉ nhé, kiếm thật nhiều tiền."

Trì Nhiên tiễn Tịch Phong ra ngoài, có chút khó hiểu: "Anh còn chưa hết sốt hẳn, có công việc gì mà gấp thế?"

Tịch Phong không nói gì, chỉ đưa tay nắm lấy tay Trì Nhiên.

Trì Nhiên khựng lại, nhìn hắn một cái.

Tịch Phong nắm tay Trì Nhiên đi phía trước, Kỷ Minh đi theo phía sau, nhìn thấy hai người nắm tay nhau thì hai mắt lập tức mở to, tình huống gì đây?

Trì Nhiên cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, cứ luôn có cảm giác... hình như có gì đó không đúng, nhưng lại như chuyện đương nhiên vậy.

Con hẻm nhỏ không dài, rất nhanh đã đến bên xe, Tịch Phong siết nhẹ tay Trì Nhiên, nhìn cậu rồi nói: "Hôn con gái là quấy rối, hôn đàn ông cũng vậy."

"Anh..." Trì Nhiên bĩu môi, định rút tay ra, "Hai thằng đàn ông, anh thiệt thì em cũng thiệt mà."

Tịch Phong siết chặt tay cậu, hơi cúi mắt nhìn cậu, gọi tên cậu: "Trì Nhiên."

Trì Nhiên ngước mắt nhìn hắn, Tịch Phong lại gọi tên cậu lần nữa.

"Dạ, em đây." Trì Nhiên bất đắc dĩ, "Làm gì vậy?"

Tịch Phong liếc nhìn Kỷ Minh đang quay lưng về phía bọn họ ở không xa, ghé sát tai Trì Nhiên nói nhỏ hai câu, rồi buông tay cậu ra gọi Kỷ Minh lên xe.

Mãi đến khi xe chạy ra khỏi thôn, không còn nhìn thấy nữa, Trì Nhiên vẫn đứng tại chỗ.

Từ nãy, Tịch Phong nói: "Bạn trai thì có thể tùy tiện hôn."

"Lần sau gặp mặt, anh hy vọng sẽ có một thân phận quang minh chính đại."

Trì Nhiên ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi về nhà, sư huynh là có ý gì?

Bạn trai thì có thể tùy tiện hôn?

Đây là đang tỏ tình sao?

Trì Nhiên giống như uống phải rượu giả, lúc bước vào cửa bị vấp ngưỡng cửa suýt thì úp sấp xuống đất, may mà Tiểu Tang vèo một cái lao tới đỡ cậu một phen.

"Ba nhỏ, ba sao vậy, cứ cười ngây ngô mãi?" Tiểu Cương chắp tay sau lưng đi một vòng quanh Trì Nhiên, "Có phải ba giấu bọn con làm chuyện xấu gì rồi không?"

Trì Nhiên giữ lấy cái đầu trọc của nhóc ra sức vò mấy cái: "Con biết vì sao con bị hói không? Chính là vì con lo nghĩ quá nhiều."

"A a a a..." Tiểu Cương nổi giận, "Con bị hói là vì cái này hả????? Chẳng lẽ không phải vì ba?"

Trì Nhiên làm lơ cơn giận của Tiểu Cương, lắc lư đi vào nhà.

Nằm trên giường, Trì Nhiên gác chân lên, vui sướng nghĩ đến những lời của Tịch Phong, cũng chẳng nghĩ phải làm gì, nhưng nghe được những lời đó thôi là đã thấy vui sướng rồi...

Sư huynh thật ra rất tốt, nhìn thì giống một con hổ, nhưng chuyện tự nhổ lông mình thì vẫn rất thành thạo.

Nhớ lại mấy lần hôn nhau, Trì Nhiên chép chép miệng, thật ra mùi vị cũng khá là không tệ.

Ba đứa nhóc dán tai bên cửa sổ nghe ba nhỏ cười hì hì trong phòng, cảm thấy có lẽ ba nhỏ ngủ nhiều đến ngốc luôn rồi.

Mà lúc này, Bắc Thần đang phát điên đập phá khắp nơi trên đỉnh núi băng, chỉ cảm thấy nơi lồng ngực dâng lên một niềm vui khó mà diễn tả.

Ôm ngực tựa vào quan tài băng ngồi xuống, đôi mắt đỏ rực dần khôi phục thành màu đen, Bắc Thần thở hổn hển nhắm mắt lại, cảm giác này đã rất rất lâu rồi không có.

Ngày hắn bày tỏ tâm ý với Tương Ly, hình như cũng là cảm giác vui sướng như thế này, hắn nhớ hôm đó mình luyện kiếm suốt nửa đêm trong sân, hoa trong sân bị hắn quậy đến rụng đầy đất, sáng sớm hôm sau, Tương Ly nhặt những bông hoa dưới đất đem phơi khô làm thành túi thơm đeo trên người.

Về sau, túi thơm đó cũng chẳng biết đã thất lạc nơi nào.

Tâm trạng tốt của Trì Nhiên đến ngày hôm sau, lúc đến Xin Đừng Thấy Lạ thì trực tiếp đạt tới đỉnh điểm.

"Loại bùa này mà thật sự có người mua à?"

Trì Nhiên nhìn đơn đặt hàng trên điện thoại của An Đinh, không thể tin nổi: "Những người mua cái này đều là đồ ngốc sao?"

"Cũng không thể nói vậy." An Đinh cười hề hề, "Lúc không chắc chắn thì kiểm tra thử một chút, kiểm tra ra rồi mới tìm nguyên nhân chứ, hề hề hề."

Loại bùa này trong khoảng thời gian vừa rồi bán được không ít, vậy mà kiếm được mấy nghìn tệ.

An Đinh định chuyển toàn bộ số tiền cho Trì Nhiên, Trì Nhiên nhất quyết muốn chia hai tám với cậu ta.

"Chẳng phải anh đang thiếu tiền sao." An Đinh có lẽ sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Trì Nhiên nên nói có hơi ấp úng, nhưng ý thì rất rõ ràng, cậu nghèo đến mức phải đi thu mua phế liệu để trợ cấp gia đình rồi, sao tôi có thể chia hai tám với cậu được, tôi còn hận không thể quyên tiền cho cậu nữa.

Trì Nhiên nghiến răng nghiến lợi: "Ông đây không có thu mua phế liệu." Ông đây không chỉ không thu mua phế liệu, ông đây còn bám được Tịch Phong rồi, ông đây sắp gả vào hào môn rồi.

"Sau này hai ta tiếp tục hợp tác, cậu giúp tôi bán, tôi còn rất nhiều loại bùa kỳ kỳ quái quái, cậu cứ đăng hết lên đi, biết đâu lại bán được." Trì Nhiên tức tối nói.

"Anh còn có bùa gì nữa?" An Đinh hứng thú.

"Nhiều lắm." Trì Nhiên bắt đầu lục túi Càn Khôn của mình.

Gần đây cậu cũng rất chịu khó học, tiến bộ không ít, rất nhiều loại bùa đều đã vẽ được.

"Đây là bùa nói thật một phút."

"Một phút?" An Đinh nhíu mày, "Ngắn quá, không thể mười phút, một tiếng sao?"

Trì Nhiên trừng cậu ta: "Thế cậu tới vẽ đi?"

An Đinh: Thôi bỏ đi, cậu ta không biết.

"Một phút thì một phút vậy, biết đâu lại có tác dụng."

"Lợi nhuận ít bán nhiều mà, bán rẻ một chút, gom mười tờ chẳng phải thành mười phút rồi sao, sáu mươi tờ chẳng phải thành một tiếng rồi sao."

An Đinh cạn lời: "Anh đúng là biết tính."

Trì Nhiên lôi hết các loại bùa kỳ kỳ quái quái ra, nào là bùa an thần, bùa câm miệng, tất cả đều bảo An Đinh chụp ảnh rồi đăng lên.

Vừa mới đăng xong, bùa nói thật một phút đã bán được hai mươi tờ.

"Thấy chưa, tôi đã nói phải mua cả xấp mà."

Trì Nhiên đột nhiên phát hiện ra một con đường làm giàu, bán bùa đúng là một lựa chọn không tệ, không cần phải chạy nghiệp vụ, chỉ cần chuyên tâm vẽ bùa là được.

Đương nhiên, tiền đề để vẽ được bùa tốt là phải chăm chỉ học tập.

Trì Nhiên nghĩ ngợi, trước đây ấy mà, đi theo sư huynh là vì mình là sư đệ của anh ấy, sư huynh chăm sóc sư đệ... Chẳng phải là mình mặt dày bám lấy người ta sao...

Bây giờ thì khác rồi, hai người đã nắm tay nhau, chẳng lẽ thật sự làm một tên vô dụng rồi gả vào hào môn?

Thế thì không được, mình vẫn là người có lòng tự trọng, thế nào cũng phải để dành được ít tiền làm màu, không thể quá mất giá trước mặt mấy đứa con.

Trì Nhiên thở dài, quyết định về nhà khổ tâm nghiên cứu Bách Bảo Thư...

Nhắc đến Bách Bảo Thư, Trì Nhiên lại nhớ đến Tịch Phong, hôm nay Tịch Phong vẫn chưa liên lạc với cậu.

Nếu là trước đây, bây giờ Trì Nhiên đã gọi điện quấy rầy hắn rồi, nhưng hôm qua hai người vừa mới nắm tay, còn hẹn lần sau gặp sẽ quang minh chính đại, vẫn chưa nói rõ ràng, cậu biết lấy thân phận gì để gọi điện cho Tịch Phong đây?

Trì Nhiên theo An Đinh làm việc cả ngày, đi thu hai con ếch bò khổng lồ, làm Trì Nhiên ghê tởm muốn chết, nổi hết cả da gà.

"Sao lại có nhiều con ếch xanh biến dị thế này."

"Chắc là do ô nhiễm môi trường." An Đinh nhìn Trì Nhiên vừa kêu ghê vừa bỏ ếch bò vào túi, còn nói mang về làm ếch bò khô cay.

An Đinh cố nhịn h*m m**n chê bai, ghé tới: "Tôi có thể đến nhà anh ăn cơm không?"

"Tất nhiên là được chứ, thèm ếch bò khô cay đúng không? Tôi nói cho cậu biết, lần trước con ếch bò đó ngon lắm."

An Đinh cũng nổi một lớp da gà, nhà này đúng là quá đỉnh, ngay cả ếch bò biến dị cũng dám ăn.

Cũng gần đến giờ tan làm rồi, hai người không quay về công ty mà xách ếch bò về thẳng nhà, đi đến chợ thì Trì Nhiên rẽ vào mua ít thức ăn, toàn là những món Tịch Phong thích ăn.

Trì Nhiên vui vẻ nghĩ, hôm nay sư huynh chắc sẽ đến ăn cơm.

Hai người cùng về đến nhà, Trì Nhiên đeo tạp dề vào nấu cơm, Thanh Tương ở bên cạnh phụ giúp cậu.

"Đinh ca, cậu cứ ngồi đợi ăn là được." Trì Nhiên liếc nhìn An Đinh cứ luôn đi theo sau mông Thanh Tương, "Hay là cậu đi chơi với mấy đứa nhóc một lát đi."

"Không cần, không cần, tôi phụ làm chút việc, nào có thể ngồi không đợi ăn được." An Đinh nhìn Thanh Tương, cẩn thận hỏi, "Có gì cần tôi giúp không?"

Thanh Tương nhìn cậu ta một cái, dịu dàng yếu ớt nói: "Tôi phải xử lý ếch bò, anh muốn giúp tôi không?"

"Chuyện thế này sao có thể để con gái làm được." An Đinh vốn định nói để tôi giúp, nhưng nghĩ đến cảnh tượng đó thật sự quá đẫm máu, khống chế ếch bò thì rất đơn giản, nhưng xử lý ếch bò thì đây là lần đầu tiên cậu ta làm, thế là sờ chóp mũi nhìn Trì Nhiên, "Hay là anh làm đi? Chẳng phải anh có kinh nghiệm sao."

"Tôi mới không làm." Trì Nhiên không nhịn được rùng mình một cái, "Thứ đó dọa chết tôi."

"Không cần đâu không cần đâu, để tôi làm là được." Thanh Tương cười với An Đinh.

Thanh Tương xách túi đi ra ngoài, An Đinh lon ton đi theo, không bao lâu sau mặt mũi trắng bệch quay trở lại.

Trì Nhiên nhìn cậu ta một cái, đột nhiên linh quang lóe lên, Trì Nhiên hôm qua vừa mới nắm tay xong, nhìn kiểu gì cũng thấy An Đinh có gì đó không đúng.

"Thằng nhóc cậu không phải đang có ý đồ xấu gì đấy chứ?" Trì Nhiên cầm dao chỉ vào An Đinh.

"A..." An Đinh vẫn còn chìm trong cảnh tượng cô gái nhút nhát "đại khai sát giới", đột nhiên nhìn thấy con dao thì suýt nhảy dựng lên.

"Không phải cậu thích Thanh Tương nhà tôi rồi đấy chứ?" Ở chỗ Trì Nhiên không có chuyện vòng vo, trực tiếp hỏi thẳng.

"A..." Mặt An Đinh lập tức đỏ bừng, theo bản năng lắc đầu, "Không, không..."

"Tôi mặc kệ cậu có hay không, đều phải dừng lại cho tôi." Trì Nhiên quay người tiếp tục thái rau.

"Tại sao vậy?" An Đinh không hiểu, lắp bắp nói, "Tôi không phải có, có, có ý đồ với, với, với cô ấy, tôi chỉ muốn hỏi tại sao không thể có, có..."

Trì Nhiên liếc cậu ta một cái, chậc một tiếng: "Thanh Tương nhà tôi chưa thành niên, không yêu đương."

"Anh lừa ai vậy." An Đinh cạn lời, Thanh Tương tuy nhìn còn nhỏ tuổi, nhưng chắc chắn đã thành niên rồi.

"Con bé là tuổi thực tế đã thành niên, nhưng tuổi tâm lý vẫn chưa thành niên, nên phải đợi đến khi tuổi tâm lý trưởng thành rồi mới được yêu đương." Trì Nhiên nói.

"Thế, thế bao giờ tuổi tâm lý mới trưởng thành?" An Đinh ấp úng hỏi.

Trì Nhiên nghĩ ngợi, ước lượng một chút: "Ít nhất cũng phải mười mấy hai mươi năm nữa."

An Đinh: "..." Anh chê tôi thì cứ nói thẳng đi, không cần vòng vo từ chối tôi đâu.

Ngoài món ếch bò khô cay ra, Trì Nhiên còn làm cả một bàn đầy món ăn, đã lâu lắm rồi cậu mới trổ tài như thế.

Hôm nay xem như là cả nhà đoàn tụ, cuối cùng sư huynh cũng nhớ lại rồi, coi như đây là gia đình năm người của bọn họ, không, còn có Thanh Tương là đồ đệ nhỏ này, không, còn có heo trắng lớn là sư phụ hời, à đúng rồi, cộng thêm An Đinh là người ăn ké nữa, nói chung là lúc đại đoàn viên, phải ăn một bữa thật ngon.

Nhìn đồng hồ, đã hơn bảy giờ rồi, sao Tịch Phong vẫn chưa đến?

Mấy đứa nhóc ngồi bên bàn nhìn các món ăn trên bàn nuốt nước miếng, nhưng đều ngoan ngoãn không cầm đũa, vì ba lớn là chủ gia đình vẫn chưa về.

Trì Nhiên nói với Tiểu Cương: "Gọi điện cho ba lớn của con."

Tiểu Cương dùng đồng hồ điện thoại gọi vào số của Tịch Phong, lúc chờ bắt máy, An Đinh nhỏ giọng hỏi Thanh Tương bên cạnh: "Ba lớn là ai vậy?"

Thanh Tương kỳ lạ nhìn cậu ta một cái, khó hiểu nói: "Có liên quan gì đến anh không?" Nếu không liên quan thì không nói cho anh biết đâu, còn phải giải thích chuyện trên người sư mẫu có khí tức của sư phụ nữa, cô không muốn nói.

Ánh mắt của Thanh Tương quá mức đơn thuần thẳng thắn, khiến An Đinh nghẹn đến đầu óc trống rỗng, cuối cùng lẩm bẩm nói: "Đúng là không liên quan đến tôi."

Con heo trắng lớn đi tới chen cái thân hình mập mạp của mình vào giữa An Đinh và Thanh Tương, An Đinh vèo một cái bật dậy, trời ơi, lớn đến chừng này rồi mà đây là lần đầu tiên cậu ta tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy với một con heo nuôi trong nhà.

Thanh Tương xoa đầu heo trắng lớn, nói với An Đinh: "Anh không được ghét bỏ nó."

"Thú, thú cưng à?" An Đinh cười gượng hai tiếng, nhà này đúng là quá kỳ lạ, nào có ai nuôi một con heo to như thế làm thú cưng.

An Đinh quay người định sờ đầu heo trắng lớn để tỏ vẻ thân thiết, heo trắng lớn hừ một tiếng rồi trợn mắt khinh thường cậu ta, thằng nhóc thối, đừng hòng nhòm ngó cải trắng nhà ta.

Cuộc gọi cuối cùng cũng được kết nối, ba đứa nhóc tụm quanh Tiểu Cương ríu rít nói: "Ba lớn, sao ba còn chưa về nhà, bọn con đang đợi ba ăn cơm tối."

Về nhà? Ăn cơm tối?

Tịch Phong sững người một chút: "Xin lỗi, hôm nay ba lớn phải tăng ca, không qua ăn cơm tối được đâu, con nói với ba nhỏ một tiếng nhé."

"A..." Mấy đứa nhóc có chút thất vọng, "Nhưng ba nhỏ bận rất lâu, làm toàn những món ba thích ăn, sao ba có thể không về ăn được chứ."

An Đinh có chút hoảng hốt, giọng của vị ba lớn này nghe quen quá...

Kỷ Minh đưa cho Tịch Phong một tờ giấy ăn, Tịch Phong dùng giấy ăn bịt mũi đang chảy máu, rồi nhẹ giọng dỗ dành ba đứa nhóc.

Bên này Trì Nhiên khẽ hừ một tiếng: "Không đến thì không đến thôi, vốn dĩ người ta cũng đâu có nói sẽ đến, được rồi, chúng ta ăn cơm."

Sau khi cúp điện thoại, Kỷ Minh có chút lo lắng nói: "Tổng giám đốc, có phải ngài bị nóng trong không, sao đột nhiên lại chảy máu mũi vậy, có cần đến bệnh viện khám không?"

"Không cần." Tịch Phong mở vòi nước rửa mũi, "Có lẽ là thời tiết quá khô."

Máu mũi đã cầm, hai người từ nhà vệ sinh đi ra, Tịch Phong lại hỏi: "Mái tóc sáng nay tôi đưa cho cậu, có kết quả chưa?"

"Có rồi, tóc ngài đưa tôi sáng nay và chiếc cốc hôm đó đưa tôi, hai người này không có quan hệ gì với nhau."

Tịch Phong đưa tay day trán.

Mái tóc sáng nay đưa cho Kỷ Minh là của Trì Nhiên, chiếc cốc hôm đó là của cha Tịch, hai người bọn họ đương nhiên không có quan hệ gì, ý định ban đầu của hắn chỉ là muốn xem mái tóc đó có vấn đề gì không, sự thật chứng minh tóc của Trì Nhiên không có vấn đề, người có vấn đề là chính hắn.

Cho Kỷ Minh tan làm, Tịch Phong xuống lầu định lái xe, Kỷ Minh lại vội vã quay trở lại: "Tổng giám đốc."

"Có chuyện gì?"

Kỷ Minh đứng bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "Vừa rồi, Triệu tổng gọi điện nói muốn mời ngài đến thành phố A."

Triệu tổng là một ông trùm bất động sản, quan hệ với nhà họ Tịch trước nay cũng khá tốt, nhưng Tịch Phong không mấy ưa ông ta, nên có việc gì ông ta cũng luôn gọi cho Kỷ Minh.

Kỷ Minh biết phải từ chối ông ta thế nào, trước nay đều không cần đặc biệt báo cáo với Tịch Phong.

Tịch Phong nhìn anh ta một cái, Kỷ Minh nuốt nước bọt, hạ giọng nói: "Ông ấy nói ở đó phát hiện một mỹ nhân ngư, muốn mời ngài qua xem."

"Mỹ nhân ngư?" Mày Tịch Phong lập tức nhíu chặt, tim hẫng một nhịp, phản ứng đầu tiên là tiểu nhân ngư, nhưng vừa rồi hắn còn gọi điện với ba đứa nhóc, đương nhiên không thể là nhóc.

Kỷ Minh: "Đúng vậy, ông ấy nói là mỹ nhân ngư thật." Từ sau chuyện tình nhân cổ của Tịch Nhuế, khả năng tiếp nhận của Kỷ Minh tăng lên đáng kể, trước đây nghe chuyện như thế này anh ta chỉ thấy hoang đường, nhưng bây giờ anh ta cảm thấy chẳng có gì là không thể xảy ra.

"Phát hiện thế nào?"

"Ông ấy có một dự án khu nghỉ dưỡng trên đảo ở thành phố A, đội thi công buổi tối luôn nghe thấy tiếng khóc, sau đó phát hiện mỹ nhân ngư đó trên một tảng đá ngầm, đuôi của cô ấy bị hư hại không thể xuống nước, bị người của Triệu tổng bắt lại."

Mỹ nhân ngư?

Kỷ Minh nhỏ giọng hỏi Tịch Phong: "Có đi không?"

"Đi, gọi lại cho ông ấy, nhận lời."