Tộc trưởng người cá nói rằng, mấy nghìn năm nay tộc người cá vẫn luôn sống biệt lập ở nơi này, không tranh giành với đời.
Nhưng từ khoảng một trăm năm trước, không biết là do môi trường thay đổi hay do con người gây ô nhiễm, đuôi của người cá bắt đầu vô cớ lở loét, tộc người cá đã tìm vô số cách nhưng vẫn không thể thay đổi.
Năm tiểu nhân ngư ra đời cũng là năm tình hình sinh tồn của tộc người cá nghiêm trọng nhất, tộc trưởng không còn đủ sức bảo vệ tộc nhân nên cho phép mọi người rời khỏi nơi này để tự tìm đường sống, ba mẹ của tiểu nhân ngư liền đưa nhóc rời đi, chuyến đi ấy rồi chẳng bao giờ quay trở lại.
Tộc người cá cũng không biết hiện giờ bọn họ sống chết ra sao.
Tiểu nhân ngư không có ấn tượng gì về ba mẹ mình, lại còn quá nhỏ nên cũng "vô tư vô lo", không có quá nhiều cảm xúc buồn bã, chỉ ôm Trì Nhiên nũng nịu nói nhớ ba lớn, nhớ Tiểu Cương và Tiểu Tang.
Trì Nhiên vừa ăn cá nướng vừa đút cho đứa nhóc ăn, mấy người cá vây quanh một bên, tò mò nhìn tiểu nhân ngư: "Đuôi cá của em làm sao lại biến thành hai chân vậy?"
"Ba lớn của em biến cho em đó, ba lớn của em lợi hại lắm." Tiểu nhân ngư đắc ý duỗi đôi chân trắng nõn mũm mĩm của mình ra khoe, "Mọi người yên tâm, có ba lớn của em ở đây, nhất định sẽ cứu mọi người."
Trong mắt những người cá bừng lên hy vọng, một người cá trông khoảng bảy tám tuổi bơi tới, ngẩng đầu nhìn tiểu nhân ngư: "Thật sao? ba lớn của em có thể chữa khỏi đuôi cho bọn anh, còn có thể giúp bọn anh giống như em sao?"
"Tất nhiên..."
"Tiểu Ngư." Trì Nhiên lên tiếng cảnh cáo.
Tiểu nhân ngư chu môi, nghiêng đầu nói: "Thật ra ba nhỏ của em cũng rất lợi hại, đúng không ba nhỏ?"
Tộc trưởng người cá hiền từ xoa đầu tiểu nhân ngư, khe khẽ thở dài: "Tộc người cá chúng tôi không phải tộc lớn, nhưng một nghìn năm trước cũng có đến mấy nghìn người, đến nay chỉ còn chưa đầy một trăm, e rằng chẳng bao lâu nữa trên thế gian này sẽ không còn tộc người cá nữa."
Ánh mắt Trì Nhiên rơi xuống chiếc đuôi của tộc trưởng người cá, đuôi của bà lở loét nghiêm trọng hơn tất cả những người cá khác, gần như chẳng còn chỗ nào nguyên vẹn.
"A, đau quá, lão tổ tông, con đau quá..."
Đúng lúc ấy, người cá tên Sùng Nhiễm vừa nói chuyện với tiểu nhân ngư bắt đầu lăn lộn trong nước, chiếc đuôi đập mạnh xuống mặt nước bắn lên những cột nước lớn.
"Anh sao vậy? Anh sao vậy?" Tiểu nhân ngư giật mình, lao tới nằm sấp bên cạnh lo lắng nhìn cậu ấy, "Này, anh sao thế..."
Trái ngược với vẻ hoảng hốt của tiểu nhân ngư, những người cá khác chỉ lặng lẽ nhìn với vẻ tê dại, bởi vì mỗi người trong số bọn họ đều đang phải chịu đựng nỗi đau ấy.
"Sùng Nhiễm ngoan, ráng chịu một chút là qua thôi." Tộc trưởng người cá quay mặt đi, một dòng nước mắt đục ngầu lăn dài trên má.
Trì Nhiên ném con cá nướng trong tay đi, nhanh chóng lấy từ túi Càn Khôn ra một lá bùa lọc nước rồi ném xuống nước.
Tiếng la hét của Sùng Nhiễm vì đau đớn lăn lộn dưới nước dần nhỏ lại, thậm chí chưa đến một phút, cậu ấy đã kinh ngạc duỗi chiếc đuôi vẫn còn đầy vết lở loét của mình ra, ngạc nhiên nói: "Không đau nữa rồi?"
Những người cá khác đều kinh ngạc nhìn cậu ấy.
Sùng Nhiễm phấn khích quẫy đuôi: "Anh chị ơi, thật sự không đau nữa rồi, thật sự không đau nữa rồi."
"Con đã nói rồi mà, ba nhỏ của con rất lợi hại." Tiểu nhân ngư đắc ý ngẩng cao cằm.
Sùng Nhiễm bơi đến nằm bên chân Trì Nhiên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cậu: "Cảm ơn anh."
Tộc trưởng người cá thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn Trì Nhiên: "Cậu, cậu..."
Trì Nhiên vội lắc đầu xua tay: "Tôi chỉ có thể giúp cậu ấy giảm đau thôi, tôi không chữa khỏi được đuôi của mọi người."
Ở đây có quá nhiều người cá, cậu không có nhiều tu vi đến mức tiêu hao như vậy, hơn nữa chỉ đơn thuần chữa khỏi đuôi cá cũng chỉ là trị ngọn chứ không trị gốc, nếu không tìm ra nguyên nhân khiến đuôi cá lở loét thì vẫn chẳng có ý nghĩa gì.
Tộc trưởng người cá có chút thất vọng, nhưng vẫn nói: "Cảm ơn cậu đã giúp chúng tôi."
"Ba nhỏ..." Tiểu nhân ngư khẽ lắc cánh tay Trì Nhiên, ngước đôi mắt long lanh nhìn cậu, trong mắt tràn đầy sự thương cảm.
Tuy ở đây không có ba mẹ của tiểu nhân ngư, nhưng tất cả những người cá này đều là đồng tộc của nhóc.
Hơn nữa, những người cá này đáng thương như vậy, Trì Nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
"Sư huynh của tôi có thể sẽ có cách." Trì Nhiên thở dài, "Mọi người đưa bọn tôi trở về trước đi, sau khi tìm được sư huynh, để anh ấy đến xem thử, có lẽ anh ấy sẽ có cách." Trì Nhiên cảm thấy chuyện này rất khó giải quyết, ở thế giới trong sách, người cá đúng là gặp vấn đề về chất lượng nước, chỉ có tiểu nhân ngư là khác biệt, sư huynh đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể giúp đứa nhóc trở thành như bây giờ.
Nếu tất cả người cá ở đây đều có thể chất giống hệt đứa nhóc thì còn dễ nói, chỉ cần tốn thêm chút công sức là được.
Nếu không giống thì sẽ là một công trình khổng lồ.
Một đám bệnh nhân, một bác sĩ, chỉ nghĩ thôi cũng đã đau đầu.
Tộc trưởng người cá do dự một lúc rồi cẩn thận hỏi: "Hay là để tôi trực tiếp cho người đưa sư huynh của cậu đến đây được không, như vậy cũng đỡ phải chạy đi chạy lại."
Trì Nhiên nhìn vị tộc trưởng người cá đang thấp thỏm, sảng khoái gật đầu: "Được thôi, vậy mọi người đi đi."
"Vậy xin đại sư giao cho chúng tôi một vật làm tin."
Trì Nhiên nghĩ một chút, lấy từ túi Càn Khôn ra một lá bùa, rồi viết một bức thư lên đó đưa cho tộc trưởng, tộc trưởng giao lá bùa cho một người cá bên cạnh, người cá cầm thư lặn xuống biển.
Không biết hòn đảo này nằm ở đâu, chỉ biết chắc chắn cách rất rất xa nơi con người sinh sống, trên đảo có một cung điện màu trắng, Trì Nhiên và đứa nhóc được sắp xếp ở đó.
Đã rất lâu rồi đứa nhóc mới gặp được nhiều đồng tộc như vậy, vui chơi dưới nước đến quên cả trời đất cùng những người cá khác.
Trì Nhiên chỉ ngồi xổm một bên nhìn.
"Gặp được cậu, thằng bé thật may mắn."
Trì Nhiên nghiêng đầu, "Hê" một tiếng: "Khanh Khanh?"
Người cá đỏ mặt, ho khẽ một tiếng: "Tôi không tên là Khanh Khanh, tôi tên là Phi Xung."
"À, Phi Xung..." Trì Nhiên kéo dài giọng đầy ẩn ý, rồi mới hỏi, "Tại sao cô lại đưa tôi về đây?"
"Trên người cậu có khí tức của tộc chúng tôi."
"Ra vậy." Trì Nhiên ngồi trên tảng đá ngầm, hai tay chống ra sau, "Khứu giác của người cá các cô nhạy thật."
Phi Xung: "Không phải ngửi bằng mũi..."
Đứa nhóc quẫy đuôi bắn nước lên mặt Trì Nhiên, Trì Nhiên lau mặt rồi đột nhiên hỏi: "Kể cho tôi nghe về cha mẹ của đứa nhóc đi."
Phi Xung sững người một chút, rồi theo phản xạ lắc đầu: "Tôi không có nhiều ấn tượng về bọn họ... Tuy tộc chúng tôi không còn đông, nhưng cũng không phải ai cũng quen biết nhau."
"Cũng đúng." Trì Nhiên gật đầu, rồi lại hỏi, "Cô cố tình tiếp cận Triệu Nguyên Kiệt, không sợ ông ta một mẻ hốt gọn tất cả các cô sao?"
"Chúng tôi cũng bị dồn đến đường cùng..." Phi Xung nói được nửa câu mới chợt phản ứng, kinh ngạc nhìn Trì Nhiên, "Sao cậu biết?"
Trì Nhiên cạn lời: "Cô biểu hiện rõ quá rồi." Chủ động xuất hiện trước mắt con người, rồi nhờ Triệu Nguyên Kiệt tìm cách chữa cái đuôi cá, nhưng Triệu Nguyên Kiệt nhiều nhất cũng chỉ giúp cô chữa đuôi cá, chứ không thể giúp cả tộc người cá, hơn nữa Triệu Nguyên Kiệt còn có mưu đồ khác, nếu Phi Xung không rời đi, đợi đến khi ông ta đưa cô từ đảo về đất liền rồi nhốt lại thì cô sẽ không còn cơ hội trốn thoát nữa.
Nói cho cùng cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
Phi Xung gãi đầu, có chút ngượng ngùng: "Tộc người cá chúng tôi rất ít giao tiếp với con người, hóa ra tôi biểu hiện rõ như vậy sao?"
"Không, cô đã diễn rất tốt rồi." Trì Nhiên giơ ngón tay cái với cô, đổi là cậu, nếu phải hôn Triệu Nguyên Kiệt một cái thì chắc phải ghê tởm suốt ba tháng.
Đứa nhóc chơi đã đời, bò từ dưới nước lên, trần như nhộng để lộ "chim nhỏ", chạy tới gọi: "Ba nhỏ, con đói rồi."
Trì Nhiên lấy từ túi Càn Khôn ra một bộ quần áo quấn cho nhóc: "Con đúng là tổ tông của ba."
Những người cá đều nhìn đứa nhóc bằng ánh mắt đầy hâm mộ.
Trì Nhiên được sắp xếp ở trong cung điện, phòng ở đây có giường có chăn nệm, bày biện rất thoải mái.
Phi Xung nhóm lửa trong lò sưởi: "Trên biển hơi ẩm khá nặng, sưởi lửa sẽ dễ chịu hơn."
"Mọi người chu đáo thật." Trì Nhiên lấy ra một xấp giấy bùa từ túi Càn Khôn, ngồi sang một bên bắt đầu vẽ bùa.
Phi Xung đứng bên cạnh nhìn, Trì Nhiên quay sang hỏi cô: "Muốn học không?"
Phi Xung ngẩn người: "Cậu định dạy tôi à?"
"Cái này không khó lắm, chỉ cần học thuộc lòng là được." Trì Nhiên vừa nhanh tay vẽ vừa nói, "Tôi sẽ dạy cô thêm vài phương pháp tu luyện cơ bản, người cá các cô có lợi thế bẩm sinh, tu luyện chắc sẽ dễ hơn con người nhiều."
"Tuy loại bùa này không chữa khỏi cho mọi người, nhưng có thể giúp giảm đau."
Phi Xung nhìn Trì Nhiên, muốn nói rồi lại thôi, một lúc lâu sau mới nói: "Cảm ơn cậu."
"Khách sáo rồi."
Trì Nhiên dạy Phi Xung tâm pháp nhập môn, Phi Xung đứng bên cạnh luyện tập.
Đúng như Trì Nhiên nói, người cá có ưu thế bẩm sinh, tốc độ tu luyện nhanh hơn con người rất nhiều.
Những ngày tiếp theo, Trì Nhiên đều ở trên đảo, tộc người cá đối xử với cậu vô cùng thân thiện.
Sùng Nhiễm còn mang rất nhiều ngọc trai đến tặng Trì Nhiên để cảm ơn cậu đã giúp mình.
Trì Nhiên vẽ rất nhiều bùa, dạy người cá trên đảo cách sử dụng, sau khi học được bùa chú, bọn họ có thể tạm thời giảm bớt đau đớn.
"Ba nhỏ, con nhớ ba lớn với Tiểu Cương và Tiểu Tang rồi, sao ba lớn vẫn chưa đến vậy?" Đã ba ngày kể từ khi người cá đi tìm sư huynh, nhưng vẫn chưa đưa được người về.
Trì Nhiên vẽ xong thêm một lá bùa, đặt sang một bên, đầu cũng không ngẩng lên mà nói: "Vậy ba nhỏ đưa con về gặp bọn họ nhé?"
"Thật ạ?" Đứa nhóc phấn khích trèo lên đùi Trì Nhiên, "Chúng ta sắp được về nhà rồi sao? Nhưng những người cá ở đây thì phải làm sao? Bọn họ đáng thương quá."
Tiểu nhân ngư lấy chuỗi vòng ngọc trai mà những người cá tặng mình đeo lên cổ, đội chiếc mũ vỏ sò lên đầu: "Bọn họ đều rất tốt, nghe nói Tiểu Cương bị hói đầu, còn tặng cậu ấy một cái mũ nữa."
Trì Nhiên: "..."
"Ba nhỏ, giúp bọn họ đi, con không muốn bọn họ chết."
Trì Nhiên xoa đầu nhóc, khẽ nói: "ba nhỏ sẽ cứu bọn họ, nhưng trước đó phải tìm cách trốn khỏi đây trước, ba nhỏ không muốn bị nhốt ở đây cả đời để vẽ bùa cho bọn họ đâu."
Một hòn đảo toàn người cá nhưng lại có hẳn nhà ở dành riêng cho con người, Phi Xung ra ngoài lừa người thành thạo như vậy, Triệu Nguyên Kiệt không phải con người tham lam đầu tiên, cũng sẽ không phải là người cuối cùng.
Sáng sớm hôm sau, Phi Xung mang bữa sáng đến cho Trì Nhiên, là cháo trắng và mì.
Người cá ăn thủy sản, không thể ăn thức ăn của con người, tiểu nhân ngư có thể ăn là vì thể chất đã được thay đổi.
Phi Xung nhìn Trì Nhiên và Tiểu nhân ngư ăn xong bữa sáng, rồi nói với Trì Nhiên: "Vu của chúng tôi muốn gặp cậu."
"Vu?"
"Đúng vậy, Vu của tộc người cá chúng tôi, hôm nay ngài ấy vừa mới xuất quan."
Vu của tộc người cá mặc một chiếc trường bào màu đỏ thẫm, từ đầu đến chân đều được che kín mít, chỉ để lộ một đôi mắt màu bạc trắng, nhìn như không có tiêu điểm.
"Vu là gì vậy?" Tiểu nhân ngư bám chặt lấy Trì Nhiên, giọng nói cũng vô thức hạ thấp xuống.
"Vu... đại khái tương đương với quốc sư của hoàng đế." Trì Nhiên đáp.
"Quốc sư?" Tiểu nhân ngư nhíu mày, "Quốc sư đều là người xấu, trước đây Tiểu Cương chính là bị quốc sư đóng đinh vào quan tài."
Trì Nhiên vỗ nhẹ lên đầu nhóc một cái.
"Con chính là đứa trẻ đã biến thành con người." Vu đưa tay về phía Tiểu nhân ngư, "Lại đây, đến chỗ Vu nào."
Tiểu nhân ngư nhìn Vu, chu môi, rồi ôm lấy chân Trì Nhiên bắt đầu trèo lên.
"..."
Trì Nhiên vội giữ chặt cạp quần.
Đứa nhóc leo dọc theo chân Trì Nhiên lên trên rồi ôm chặt lấy cổ cậu: "ba nhỏ, con sợ."
"Ngoan, có ba nhỏ ở đây." Trì Nhiên áy náy nói với Vu, "Trẻ con không hiểu chuyện, mong ngài lượng thứ."
"Đứa trẻ, đừng sợ, đến chỗ Vu nào." Giọng nói của Vu sâu xa như tiếng chuông chùa ngân vang, Trì Nhiên cảm thấy tâm hồn vốn đang nôn nóng của mình lập tức lắng lại, còn đứa nhóc cũng từ trên người Trì Nhiên trèo xuống, ngoan ngoãn đi về phía Vu.
Vu đặt tay lên đầu đứa nhóc, nhẹ nhàng v**t v*.
Trì Nhiên nhíu mày, đang định bước tới thì tộc trưởng ngăn cậu lại: "Yên tâm, Vu đang ban phúc cho thằng bé."
Trì Nhiên thầm nghĩ, tộc người cá các người sắp tuyệt chủng đến nơi rồi, còn có phúc để ban nữa à?
Tộc trưởng nói Vu đã dốc cạn tâm huyết vì tộc người cá, cơ thể đã trở nên vô cùng suy yếu, gần như quanh năm bế quan, lần này là vì nghe nói đứa nhóc trở về nên mới kết thúc bế quan mà ra ngoài.
Ban phúc là nghi thức chào đón người đi xa trở về nhà.
Sau khi ban phúc xong, Vu lại tiếp tục đi bế quan, trước khi đi, Vu bày tỏ lòng cảm ơn chân thành với Trì Nhiên, rồi tặng cho cậu một đoạn xương cá.
Đoạn xương cá được mài nhẵn bóng, tỏa ra ánh sáng óng ánh dịu nhẹ, cầm vào mát lạnh, Trì Nhiên liền cất nó vào túi Càn Khôn.
Người cá được cử đi tìm sư huynh vẫn chưa trở về, tộc trưởng có chút lo lắng: "Chẳng lẽ bị con người bắt mất rồi?"
Nhìn Trì Nhiên bị đứa nhóc dùng đuôi cá cuốn lấy rồi tung tăng quẫy nước trong biển, Phi Xung nhỏ giọng nói: "Hay là để con đi tìm xem."
Tộc trưởng do dự một thoáng rồi lắc đầu.
Tộc người cá không thể mất thêm tộc nhân nữa.
"Tộc trưởng... con thấy Trì Nhiên là người tốt, hay là..."
Tộc trưởng liếc cô một cái, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ nghiêm nghị: "Hay là cái gì?"
Phi Xung cúi đầu, trong mắt tràn ngập bi thương.
Buổi tối, Trì Nhiên như thường lệ ngồi dưới ngọn đèn dầu vẽ bùa, cất tất cả số bùa đã vẽ mấy ngày nay vào trong một chiếc vỏ trai khổng lồ, rồi lại viết một bức thư, sau đó để lại một xấp giấy bùa cùng chu sa.
Thổi tắt đèn dầu, Trì Nhiên đánh thức tiểu nhân ngư đang ngủ say, đứa nhóc dụi đôi mắt mơ màng, nhìn căn phòng tối om rồi ngơ ngác gọi: "Ba nhỏ?"
Trì Nhiên bịt miệng nhóc lại, ghé sát tai thì thầm: "Nhóc con à, tối nay trông cậy cả vào con đó."
Hai người mò mẫm rời khỏi cung điện, đi đến bờ biển, đứa nhóc hóa ra đuôi cá cuốn lấy Trì Nhiên, hai người vừa chìm xuống nước thì một giọng nói lanh lảnh vang lên: "Hai người định đi đâu?"
Trì Nhiên bám lấy đuôi đứa nhóc nhìn sang, là Sùng Nhiễm.
Trên đảo luôn có người cá tuần tra, mấy ngày nay Trì Nhiên đã nắm rõ quy luật, nơi này chính là khu vực Sùng Nhiễm phụ trách.
Đối phó với một thiếu niên thì không khó lắm, Trì Nhiên đã kẹp sẵn một lá bùa trong tay.
"Để bọn họ đi đi." Lại có một giọng nói khác vang lên.
Là Phi Xung.
Trì Nhiên khẽ nhướng mày.
"Sùng Nhiễm, để bọn họ đi." Thấy Sùng Nhiễm còn do dự, Phi Xung lại nói thêm một câu.
Sùng Nhiễm chần chừ vài giây, tháo chiếc vỏ ốc nhỏ đang đeo trên cổ ném cho tiểu nhân ngư: "Cái này tặng cậu, tạm biệt."
Đến giờ tiểu nhân ngư vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết ba nhỏ bảo mình cõng ba rồi chạy, nên lễ phép cảm ơn Sùng Nhiễm: "Cảm ơn cậu, sau này tớ cũng sẽ tặng cậu quà."
"Hữu duyên gặp lại." Trì Nhiên chắp tay với Phi Xung, rồi vỗ nhẹ vào eo đứa nhóc, "Đi."
Đứa nhóc lập tức quẫy mạnh đuôi cá bơi về phía trước.
"Ùm" một tiếng, Phi Xung từ trên không lao xuống rơi vào nước, vừa vặn chắn ngay trước mặt tiểu nhân ngư, đứa nhóc vội vàng dừng lại, Phi Xung "ộc" một tiếng phun ra một ngụm máu màu xanh lam.
"Con có biết phản bội tộc nhân là tội gì không?" Giọng nói của Vu vang lên.
Nhìn cơ thể Phi Xung run rẩy vì đau đớn, nhất thời Trì Nhiên không biết Phi Xung thật sự muốn thả cậu đi, hay chỉ đang diễn khổ nhục kế nhắm vào cậu.
Trì Nhiên chậm rãi quay người lại, nhìn thấy Vu đang đứng trên mặt nước, từ trên cao nhìn xuống cậu.
Trì Nhiên thở dài: "Những gì tôi có thể làm thì đều đã làm rồi, chẳng lẽ các người thật sự muốn giam cầm tôi ở đây sao?"
Vu im lặng một lúc rồi hỏi: "Cậu phát hiện ra từ khi nào?"
"..." Đã quá rõ ràng rồi, chỉ là cậu không biết mình là đạo sĩ thứ mấy bị đưa đến nơi này.
"Tôi đã dạy Phi Xung cách vẽ bùa, có thể tạm thời giảm đau cho mọi người, còn nguyên nhân vì sao đuôi cá của mọi người bị lở loét thì tôi thật sự không nhìn ra được, xin mọi người thả tôi đi."
"Cậu đã có bản lĩnh cứu tiểu nhân ngư, tự nhiên cũng có bản lĩnh giúp chúng tôi." Vu nói.
"Tôi không có bản lĩnh đó."
"Cậu có."
Trì Nhiên: "..."
Cảm ơn ngài đã đánh giá cao tôi như vậy, đây đúng là khoảnh khắc huy hoàng nhất cuộc đời tôi.
Trì Nhiên xoa đầu tiểu nhân ngư, nhỏ giọng nói: "Lát nữa con cứ chạy thôi, còn lại giao cho ba nhỏ."
Chuyện chạy trốn thì tiểu nhân ngư quá quen rồi, trước đây bọn nhóc còn từng cõng ba nhỏ co giò bỏ chạy nữa mà.
Trì Nhiên đột nhiên túm lấy Phi Xung dưới nước, ném cả người cô về phía Vu, đến khi còn cách Vu một đoạn thì Phi Xung rơi xuống nước, bắn lên một cột nước lớn, Trì Nhiên nói với đứa nhóc: "Nhóc con, chạy."
Tiểu nhân ngư lao vút đi như mũi tên rời dây cung, còn Trì Nhiên ném thẳng một lá bùa về phía Vu.
Đối mặt với nhiều người cá như vậy, Trì Nhiên đánh thì đánh không lại, nhưng chạy thì vẫn có thể chạy được, dù sao cậu cũng có cả bụng kinh nghiệm chạy trốn, nhưng tính toán kỹ mọi thứ rồi, lại không ngờ bị chính đứa nhóc làm hỏng chuyện.
Vu không đuổi theo cậu, mà chỉ cúi đầu lẩm nhẩm điều gì đó, sau đó đứa nhóc bơi càng lúc càng chậm, cuối cùng lại quay đầu bơi về phía Vu.
Trì Nhiên: "!!!!"
Nhóc con à, tỉnh táo lại đi, đang chạy trốn giữ mạng đó, con làm gì vậy?