Sáng sớm hôm sau, lúc Tịch Phong tỉnh dậy thì trên giường chỉ còn mình hắn, xuống dưới lầu liền thấy trong bếp Trì Nhiên đang bận rộn, ba nhóc con vây quanh cậu ríu rít không ngừng.
"Các con đang làm gì vậy?" Tịch Phong đi tới hỏi.
"Ba nhỏ nói ba ấy muốn nấu canh tình yêu." Tiểu nhân ngư lạch bạch chạy tới trèo lên đùi Tịch Phong, Tịch Phong bế cậu bé lên, cậu bé ôm cổ Tịch Phong phụng phịu, "Nhưng lại không cho bọn con uống, ba nhỏ hư rồi."
"Canh tình yêu?" Tịch Phong khẽ nhíu mày, còn không cho mấy nhóc con uống?
Tịch Phong ghé lại gần nhìn một cái, nguyên liệu bên trong thật phong phú, táo đỏ, kỷ tử, nhãn nhục, hạt sen, nấm tuyết, chất keo của nấm tuyết đã tiết ra rồi, chứng tỏ ít nhất cũng đã hầm hai ba tiếng, Tịch Phong nhìn đồng hồ, Trì Nhiên hơn bốn giờ sáng đã dậy hầm nồi canh tình yêu của mình rồi sao?
Trì Nhiên liếc hắn một cái rồi hừ hừ.
Trời vừa sáng, nhìn thấy sư huynh vậy mà còn thấy hơi ngượng nữa.
"Thơm quá." Tiểu Cương ghé lại hít hít, "Con muốn uống."
"Các con uống nồi kia đi, nồi này ba nhỏ còn phải mang đi." Trì Nhiên nói.
"Tại sao bọn con không được uống nồi này?" Ba nhóc con không vui rồi, trước đây ba nhỏ có món gì ngon cũng đều cho bọn họ trước.
"Nồi này có tình yêu của ba nhỏ, các con còn nhỏ, không chịu nổi tình yêu nặng trĩu của ba nhỏ." Trì Nhiên lần lượt hôn mỗi đứa một cái, "Ngoan nào, ba nhỏ yêu các con nhiều thứ hai."
"Tại sao bọn con lại thành thứ hai rồi?" Tiểu Cương sững sờ, "Chẳng phải bọn con là người ba yêu nhất sao?"
Trì Nhiên ôm bọn nhỏ: "Ông bố già của các con cuối cùng cũng biết yêu rồi, phải tìm cho các con một người mẹ, các con phải ngoan ngoãn nghe lời, chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ có một gia đình mới."
"???" Ba nhóc con hoàn toàn không hiểu, "Bọn con có ba lớn, có ba, vậy là một gia đình rồi mà, sao còn phải có mẹ? Ai là mẹ?"
"Các con còn nhỏ, không hiểu tình yêu đâu." Trì Nhiên vừa ngân nga hát vừa đi tắm, cậu phải ăn diện một chút rồi đi gặp Trì Sính.
"Ba lớn, tình cảm của hai người rạn nứt rồi sao?" Tiểu Cương quá quen với tình huống này, phụ vương và mẫu phi của cậu trước đây cũng đã phá nát gia đình như vậy.
Tịch Phong chứng kiến toàn bộ quá trình, vô cùng bất lực, trực tiếp đi tới múc nồi chè nấm tuyết hạt sen ra, mỗi người một bát.
Bốn người ngồi quanh bàn ăn chè hạt sen, Tiểu Cương mặt đầy ưu sầu: "Ba lớn, ba nhỏ sắp phát điên rồi sao?"
Tịch Phong: "...Không, chỉ là đầu óc cậu ấy tạm thời không tỉnh táo thôi."
"Haiz..." Tiểu nhân ngư chu môi, "Ba ấy sắp yêu người khác rồi, ba lớn, ba bị cắm sừng rồi."
"Bị cắm sừng nghĩa là gì?" Tiểu Tang tò mò hỏi.
"Chính là đội mũ xanh." Tiểu nhân ngư giải thích.
"Mũ xanh đẹp lắm mà, con cũng muốn mua một cái mũ xanh, con cũng muốn đội." Tiểu Tang nhìn Tịch Phong, "Ba lớn, con muốn đội mũ xanh giống ba."
Tịch Phong: "..."
Sau khi Trì Nhiên tắm xong thay quần áo bước ra, nhìn thấy nồi chè nấm tuyết hạt sen mình dày công hầm suốt bốn tiếng đã bị uống sạch, cậu kinh ngạc vô cùng, vừa định nổi giận thì đã bị Tịch Phong dán cho một lá bùa tĩnh tâm.
Mặc dù không thể dập tắt tình yêu của cậu, nhưng có thể khiến cậu tạm thời bình tĩnh lại, không đến mức vì tình yêu mà đánh mất lý trí.
Trì Nhiên u oán ngồi xuống ghế: "Biết núi có hổ vẫn cứ lên núi hổ, biết không thể làm mà vẫn làm, biết không thể yêu mà vẫn muốn phá vỡ xiềng xích..."
"Im miệng." Tịch Phong lấy ra lá bùa câm miệng.
Trì Nhiên lập tức ngậm miệng, còn làm động tác kéo khóa trên miệng mình.
Ăn sáng xong, Trì Nhiên đóng gói nồi chè hạt sen còn lại, rồi dẫn theo ba nhóc con thẳng tiến đến phim trường, Trì Sính, em đến đây...
Hôm nay Tịch Nhuế có cảnh quay, Trì Sính mang bữa sáng tình yêu đến, hai người ngọt ngào đút cho nhau ăn trong xe bảo mẫu.
Đới Tinh đứng bên xe nghe điện thoại của Tịch Phong.
"Trì Nhiên lát nữa sẽ tới?" Đới Tinh ngơ ngác, tới thì tới thôi, nhưng cậu ta lại tới làm gì? Hôm qua còn mặt mày kinh hãi chạy mất, hôm nay lại tới làm gì nữa?
Đầu dây bên kia Tịch Phong nói một câu, Đới Tinh lập tức đứng thẳng người, không dám tin lặp lại lời Tịch Phong: "Không được để... Trì Nhiên nhào vào Trì Sính?"
?????
Đúng là sự kiện cạn lời nhất? Tổng giám đốc hỏng não rồi sao?
Đới Tinh ngơ ngơ ngác ngác cúp máy, liền thấy cách đó không xa Trì Nhiên lại dẫn theo đứa trẻ mắt thâm quầng hôm qua tới, trên tay còn xách một bình giữ nhiệt.
Trì Nhiên quen thuộc gật đầu chào Đới Tinh, rồi chui thẳng vào xe bảo mẫu.
"Chào hai người nhé." Trì Nhiên cười híp mắt chào hai người trong xe đang ghé đầu sát vào nhau, "Đang ăn sáng à, xem ra tôi tới đúng lúc."
"Anh?" Trì Sính nhíu chặt mày, "Sao anh lại ở đây?" Trước mặt Tịch Nhuế, vẫn phải diễn cho tròn vai.
"Tại sao tôi không thể ở đây?" Trì Nhiên nhìn Trì Sính, cuối cùng cũng gặp được người thật rồi, không khỏi thoải mái thở phào một hơi, nỗi khổ tương tư cuối cùng cũng được giải tỏa.
Trì Sính vô thức liếc nhìn Tịch Nhuế, cảnh giác hỏi: "Anh muốn làm gì?"
"Tôi làm gì được chứ, ăn sáng cùng hai người thôi." Trì Nhiên ngồi xuống đối diện hai người, mở bình giữ nhiệt mình mang theo.
Trì Sính nhìn ra ngoài một cái, chỉ thấy cái đuôi Đới Tinh đang dựa vào xe, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Trì Nhiên, nhưng lại không ngăn cản cậu lên xe, tại sao vậy?
Trì Nhiên rất thân với nhà họ Tịch sao?
Lần trước Trì Nhiên xuất hiện trong buổi tiệc gặp mặt giữa hắn ta và Tịch Phong, sau đó hắn ta cũng bóng gió hỏi Tịch Nhuế xem có phải Trì Nhiên cố ý chạy tới nói xấu mình không, nhưng Tịch Nhuế chỉ nói Trì Nhiên và Tịch Phong chỉ gặp nhau một lần vì công việc, ngoài ra không có giao tình gì.
Đương nhiên Trì Sính không tin, hơn nữa bây giờ Trì Nhiên còn vào làm ở công ty Xin Đừng Thấy Lạ, không biết có phải Tịch Phong đã nghi ngờ chuyện của Tịch Nhuế và hắn ta hay không.
Không, Tịch Phong chắc chắn không thể đoán ra, loại cổ độc này rất bí mật, nếu Tịch Phong thật sự biết rồi thì sao có thể mặc kệ không quản.
"Trì Nhiên, anh bị bệnh à?" Tịch Nhuế trừng mắt nhìn cậu, "Anh tới đây làm gì?"
"Cô út, bọn cháu cũng đang quay phim, ngay bên kia." Tiểu cương thi chỉ ra ngoài xe, "Ba cháu tới thăm cô."
"Lại đây nào, cục cưng, để cô út hôn một cái." Tịch Nhuế kéo tiểu cương thi lại định hôn, nhưng bị Tiểu Cương ghét bỏ đẩy mặt ra, "Nam nữ thụ thụ bất thân, xin cô út tự trọng."
"Ha ha ha ha..." Tịch Nhuế cười không ngừng, "Cục cưng, cháu đáng yêu quá."
Cô út?
Trì Sính nhíu chặt mày, nhỏ giọng hỏi Tịch Nhuế: "Sao nó lại gọi em là cô út?"
"Chỉ là một cách xưng hô thôi." Tịch Nhuế đã quen với cách gọi này rồi.
Trì Nhiên nhìn Trì Sính một cái, rồi múc chè hạt sen ra, lấy thìa tự mình ăn.
Mặc dù cậu một lòng nấu canh vì Trì Sính, nhưng lý trí vẫn còn, một đống phân không xứng ăn đồ cậu nấu.
Trì Nhiên còn gắp cả bánh bao nhỏ Trì Sính mang tới.
Ở chỗ Tịch Phong cậu vốn chẳng có khẩu vị nên ăn rất ít, bây giờ thì khẩu vị lại khá tốt.
Trì Nhiên vừa ăn vừa nhìn Trì Sính, nhìn một lúc liền không nhịn được đưa tay sờ mặt hắn ta.
"Cậu làm gì vậy!!!"
Tiểu Cương và Đới Tinh đồng thời hét lên, rồi cả hai cùng xông tới, một trái một phải giữ chặt hai cánh tay Trì Nhiên.
Trì Nhiên bừng tỉnh, dùng sức lắc đầu.
Mặc dù tình nhân cổ không làm thay đổi trí thông minh của con người, nhưng khi hai người cực kỳ gần nhau, nó sẽ vô hạn phóng đại cảm giác si mê ấy, khiến người ta quên hết mọi thứ, trong mắt chỉ còn người trước mặt.
Trì Sính cảm thấy Trì Nhiên chắc chắn đang có ý đồ xấu, liền túm lấy cậu: "Đi, nói chuyện vài câu."
Ồ!
Có tiếp xúc cơ thể rồi!
Về mặt tình cảm thì rất vui vẻ, nhưng về mặt sinh lý thì cực kỳ buồn nôn, ọe...
Trì Nhiên đi theo Trì Sính xuống xe, Đới Tinh nhìn Tịch Nhuế rồi lại nhìn Trì Nhiên, không biết nên theo ai, cuối cùng vẫn ở lại bên Tịch Nhuế.
Dù sao Trì Nhiên cũng là đàn ông, chắc không đến mức chịu thiệt.
Tiểu Cương tức giận nhìn bóng lưng Trì Nhiên, cậu bé cảm thấy ba nhỏ rất không bình thường.
Thấy Tiểu Cương chạy khỏi xe, Tịch Nhuế vội gọi: "Cháu đi đâu vậy?"
"Cháu đi tìm Tiểu Ngư với Tiểu Tang, lát nữa lại tới chơi với cô, tạm biệt cô út."
Trì Nhiên bị Trì Sính kéo ra ngoài, Trì Nhiên mắt sáng lấp lánh nhìn hắn ta: "Sao thế? Cậu muốn ở riêng với tôi à?"
Trì Sính vô thức lùi lại một bước, nhíu mày: "Trì Nhiên, rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
"Haiz..." Trì Nhiên ôm ngực, vẻ mặt đau khổ, "Cậu không hiểu lòng tôi."
"Cậu bị bệnh à?" Trì Nhiên này điên thật rồi sao?
"Đúng vậy, tôi mắc bệnh tương tư."
Trì Sính nghiến răng: "Trì Nhiên, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Tôi cảnh cáo cậu, đừng hòng phá hoại tôi và Tịch Nhuế."
Trì Nhiên cảm thấy tâm trạng lập tức sa sút, đó là phản ứng bản năng khi nghe người mình yêu thích người khác, một loại cảm xúc mà cậu không thể khống chế.
Trì Nhiên nhìn chằm chằm Trì Sính: "Cậu không biết cậu đã làm gì với tôi sao?"
"Tôi làm gì cậu?" Trì Sính nheo mắt, "Trì Nhiên, cậu đừng vu khống tôi."
Trì Nhiên chăm chú quan sát biểu cảm của Trì Sính, chuyện cậu trúng tình nhân cổ có lẽ thật sự không liên quan đến Trì Sính.
Nhưng nếu không phải người nhà họ Trì thì là ai?
Để cậu trúng tình nhân cổ thì bọn họ được lợi gì?
"Anh." Trì Sính đổi giọng, "Ba mẹ và ông nội đều đang chờ anh về nhà, nếu cảm thấy ở bên ngoài mệt rồi thì về nhà đi."
"A..." Sao Trì Sính có thể dịu dàng như vậy...
"Được thôi, được thôi, tôi sẽ về nhà với cậu." Trì Nhiên vui vẻ nói.
Trì Sính: "..."
Mặc dù không ngờ Trì Nhiên lại đột nhiên đồng ý về nhà với mình, nhưng chỉ cần Trì Nhiên chịu quay về thì đương nhiên là chuyện tốt, dù sao vì chuyện thiếu gia thật thiếu gia giả mà nhà họ Trì đã mất mặt không ít, chỉ chờ Trì Nhiên không sống nổi ở bên ngoài rồi tự mình cút về.
"Được, vậy để tôi nói với ba mẹ, bảo bọn họ dọn phòng cho cậu."
Trì Sính đi được mấy bước lại quay đầu nhìn Trì Nhiên một cái, Trì Nhiên thật sự quá kỳ lạ.
Cười híp mắt nhìn theo Trì Sính trở lại xe của Tịch Nhuế, nụ cười trên mặt Trì Nhiên lập tức xụ xuống, cậu ngồi phịch xuống bậc đá, cứ tiếp tục thế này e là cậu sẽ mắc bệnh về tâm lý mất.
Bây giờ cậu có chút hiểu mẹ của Tiểu cương thi rồi, ai bị giày vò như thế này mà chẳng phát điên.
Cậu phải về nhà họ Trì một chuyến, xem rốt cuộc nhà họ Trì này có bí mật gì.
Tiểu Cương chạy về phim trường, lúc đi ngang qua Đỗ Hân Nhiên vô tình làm đổ ly cà phê của cô ta, Đỗ Hân Nhiên đang định mở miệng mắng thì thấy là Tiểu Cương, lại nuốt lời trở vào.
Đợi quay xong bộ phim này, cô ta sẽ về nhà bảo gia đình ép hôn, chờ sau khi trở thành Tịch phu nhân rồi báo thù cũng chưa muộn.
Tiểu nhân ngư và Tiểu Tang vừa mới trang điểm xong, vẫn chưa tới lượt quay, Tiểu Cương đuổi chuyên viên trang điểm ra khỏi phòng nghỉ rồi khóa cửa lại.
"Sao vậy, sao vậy?" Tiểu nhân ngư vội hỏi.
"Tôi thấy ba nhỏ không thích ba lớn nữa rồi, ba thay lòng đổi dạ rồi." Tiểu Cương tung ra một quả bom nặng ký.
"Thật hả, thật hả? Tôi không tin, tôi không tin." Tiểu nhân ngư lắc đầu, "Ba nhỏ rất thích ba lớn mà."
"Cậu ngốc à?" Tiểu cương thi trừng cậu bé, "Hai người đều ngốc, nghe tôi đi, tôi có kinh nghiệm."
"Cậu có kinh nghiệm gì?" Tiểu Tang nghiêng đầu hỏi.
"Cậu nói xem?" Tiểu Cương nhe răng với cậu bé, "Ba nhỏ để ý Trì Sính rồi, ánh mắt ba nhìn hắn ta giống hệt ánh mắt mẫu phi tôi nhìn hoàng thượng."
"Vậy phải làm sao đây?" Tiểu nhân ngư cắn ngón tay, "Chúng ta sẽ không biến thành những đứa trẻ không ai cần chứ?"
"Hu hu hu..." Tiểu Tang bắt đầu khóc, "Tôi không muốn..."
"Im miệng, không được khóc." Tiểu Cương trừng cậu bé, "Tôi đã có cách rồi."
"Cách gì? Cách gì?" Tiểu nhân ngư và Tiểu Tang lập tức căng thẳng nhìn Tiểu Cương.
Tiểu Cương ngoắc tay với hai đứa, ba cái đầu nhỏ chụm lại với nhau, Tiểu Cương trừng đôi mắt thâm quầng, trầm giọng nói: "Giết Trì Sính."
"Cái gì?" Tiểu nhân ngư kêu lên, "Giết người không hay đâu nhỉ? Tôi đáng yêu thế này sao có thể giết người được?"
Tiểu Tang gãi đầu: "Vậy để tôi làm?"
"Ừ." Tiểu Cương gật đầu, "Ý tôi chính là cậu."
"Không ai được phép phá hoại gia đình chúng ta." Tiểu Cương siết chặt nắm tay nhỏ, "Gia đình chúng ta chỉ có thể có con do ba nhỏ sinh, những kẻ phá hoại khác, giết!"
Tiểu nhân ngư chống cằm: "Thế để hắn ta chết kiểu gì đây? Ba nhỏ không cho giết người."
"Đúng đó, nếu tôi giết người thì ba nhỏ sẽ không cần tôi nữa." Tiểu Tang vội xin, "Tiểu Cương, cậu nghĩ cách khác đi."
"Vậy thì..." Tiểu Cương nheo mắt, "Đưa hắn ta đi thật xa, để ba nhỏ không gặp được hắn ta."
"Tôi đồng ý." Tiểu nhân ngư giơ tay.
"Tôi cũng đồng ý." Tiểu Tang giơ tay.
"Được, quyết định vậy đi." Tiểu Cương chốt hạ.