Hôm nay thời tiết không tốt, chẳng mấy chốc trời đã đổ mưa, vì tác dụng của tình nhân cổ nên tâm trạng Trì Nhiên khá buồn bã, cậu ngồi dưới mái hiên ngắm mưa.
Không bao lâu sau liền thấy Tịch Nhuế mở cửa xe bảo Đới Tinh lên xe.
Trì Nhiên lấy từ túi Càn Khôn ra một lá phù đốt lên, sau đó một con côn trùng rất rất nhỏ bay về phía xe bảo mẫu của Tịch Nhuế, vài phút sau, cửa xe mở ra, Trì Sính vừa gãi khắp người vừa vặn vẹo bước xuống xe.
Tịch Nhuế cũng đi theo xuống: "Không sao chứ? Sao đột nhiên cả người lại ngứa thế? Có phải ăn phải thứ gì bị dị ứng không?"
Trì Sính ngứa đến khó chịu, không còn tâm trí dỗ dành Tịch Nhuế: "Anh tới bệnh viện trước, hôm khác lại đến thăm em."
"Được, vậy anh mau đi đi, yêu anh, moah moah."
"Làm vậy sẽ vui hơn một chút sao?" Có người lên tiếng hỏi từ phía sau.
Trì Nhiên thở dài: "Không vui, nhưng tôi khó chịu thì hắn ta cũng không thể dễ chịu được." Mặc dù như vậy sẽ khiến chính cậu càng khó chịu hơn.
Trì Nhiên ngẩng đầu nhìn người đang cầm ô phía sau: "Sao anh lại tới?"
Tịch Phong hạ thấp chiếc ô xuống, che luôn cả Trì Nhiên vào dưới ô: "Trước đây lúc Tịch Nhuế trúng cổ, tôi đã nghĩ rất nhiều cách, tôi cảm thấy nếu nhà họ Trì có thể lấy ra được loại cổ này thì biết đâu cũng sẽ có cách giải cổ, nên tôi đã cho người lén vào nhà họ Trì, nhưng không thu hoạch được gì."
"Sau đó tôi nghĩ hay là trực tiếp ngửa bài với nhà họ Trì, hoặc bắt người nhà họ Trì đi tra khảo nghiêm hình, nhưng cách này quá mạo hiểm, rất có thể được không bù mất, vừa không lấy được cách giải cổ lại còn đánh rắn động cỏ khiến bọn họ chó cùng rứt giậu, nên tôi vẫn luôn do dự, nhưng bây giờ tôi có một cách hay hơn."
"Cách gì?" Mắt Trì Nhiên lập tức sáng lên, trước đó cậu muốn theo Trì Sính về nhà họ Trì cũng là để xem trong nhà họ Trì có manh mối gì không.
Tịch Phong cúi mắt nhìn cậu: "Cậu nói xem, nếu Trì Sính cũng trúng cổ thì nhà họ Trì sẽ phản ứng thế nào?"
Trì Nhiên khựng lại, rất nhanh đã hiểu ra, để Trì Sính thật sự trúng cổ là chuyện không thể, nhưng có thể khiến hắn ta có ảo giác rằng mình đã trúng cổ.
"Anh làm được không?" Chuyện này không đơn giản, Trì Nhiên không chắc đại sư huynh mất ký ức có làm được hay không.
"Không làm được cũng phải làm." Tịch Phong nói, "Kết hợp thôi miên với ảo thuật hẳn là có thể khiến cậu ta thần trí rối loạn, tưởng rằng mình yêu một ai đó."
Trì Nhiên suy nghĩ một chút, cảm thấy cách này khả thi, chỉ cần người nhà họ Trì tin rằng Trì Sính cũng trúng cổ, sẽ biết được nhà họ Trì có cách giải cổ hay không, còn rất có khả năng tìm ra được kẻ hạ cổ.
Trì Nhiên đứng dậy khỏi mặt đất: "Đi, tôi nghiên cứu cùng anh."
Trì Nhiên vừa đứng lên thì hơi loạng choạng, Tịch Phong thuận tay ôm eo cậu một cái để cậu đứng vững.
Trì Nhiên vốn không bài xích việc Tịch Phong đến gần mình, lúc này cũng không cảm thấy có gì không ổn, chỉ là sau khi sư huynh tới, tâm trạng của cậu dường như tốt lên rất nhiều.
Tịch Phong buông eo cậu ra, bước đi trước, đi được vài bước thấy Trì Nhiên vẫn đứng nguyên tại chỗ thì quay đầu nhìn cậu.
Trì Nhiên nhíu chặt mày, chăm chú nhìn hắn, sư huynh vừa đi, cảm giác buồn bã kia lại quay trở lại.
"Sao vậy?" Tịch Phong hỏi cậu.
Trì Nhiên nhìn bàn tay mình, rồi cất bước đi về phía Tịch Phong.
Tịch Phong cũng đi về phía cậu định che ô cho cậu, nhưng vừa đến gần, Trì Nhiên lại đột nhiên ôm lấy hắn.
Theo phản xạ, Tịch Phong vòng tay ôm lấy eo cậu, nghiêng chiếc ô che cả hai người.
"Cậu..." Tịch Phong bất lực, "Lại muốn làm gì nữa?"
Mưa nhỏ lất phất, Trì Nhiên ôm Tịch Phong... cảm thấy khi nhớ Trì Sính cũng không còn khó chịu đến vậy nữa.
Trì Nhiên vừa thấy khó hiểu vừa thấy mừng rỡ, sư huynh đúng là có gì đó đặc biệt.
Điện thoại Trì Nhiên đổ chuông, cậu lấy điện thoại ra, nhưng tay vẫn túm lấy cánh tay Tịch Phong không chịu buông.
"Đạo diễn?"
"Tôi không ở cùng mấy nhóc con."
"Cái gì, mất tích rồi?"
Xe của Trì Sính rời khỏi phim trường, chạy đến bệnh viện gần nhất, vệ sĩ gọi điện cho viện trưởng, bên phía bệnh viện đã chuẩn bị sẵn sàng, Trì Sính cả người ngứa ngáy bước vào bệnh viện, nhưng ngay trước khi bước vào phòng khám của bác sĩ thì cơn ngứa lại đột nhiên biến mất như kỳ tích.
Cuối cùng Trì Sính vẫn vào kiểm tra một lượt, nhưng chẳng phát hiện ra vấn đề gì.
Ra khỏi bệnh viện, Trì Sính thấy rất khó hiểu, tại sao mình lại đột nhiên ngứa khắp người như vậy?
Trì Sính lái xe về nhà mình, sau khi đỗ xe vào gara thì dẫn theo vệ sĩ lên lầu.
Trong cốp xe, ba nhóc con đẩy cửa nhưng không đẩy ra được.
"Xong rồi, Tiểu Cương, chúng ta bị nhốt trong xe rồi." Tiểu nhân ngư nói.
"Đợi đi, biết đâu lát nữa hắn ta lại lên xe." Tiểu Cương nói.
Nửa tiếng sau, tiểu nhân ngư sắp ngủ gật: "Sao hắn ta vẫn chưa tới, em muốn ngâm nước quá."
"Tôi cũng khó chịu lắm." Tiểu Tang chu môi, "Tiểu Cương, tôi muốn về tìm ba nhỏ."
Tiểu Cương xoa bụng: "Tôi cũng đói rồi."
"Hay là... chúng ta đi đi." Tiểu nhân ngư đề nghị, "Hôm khác bắt hắn ta vậy."
Ba nhóc con bò từ cốp xe lên ghế ngồi, lục tung cả chiếc xe lên, cuối cùng tìm được mấy gói kẹo cao su và một túi đồ ăn vặt.
Ba nhóc ăn sạch tất cả đồ ăn, Trì Sính vẫn chưa ra.
"Vậy đi thôi." Cuối cùng Tiểu Cương cũng bỏ cuộc.
"Đi kiểu gì?" Xe khóa rồi, bọn họ căn bản không ra được.
Tiểu Cương nghĩ một lúc rồi lấy từ túi ra một lá phù: "Tôi có cách, đây là phù tàng hình ba nhỏ cho tôi."
Trì Sính đang ngồi trên ghế sofa lật xem một cuốn sổ cũ đã ngả vàng trong tay, đây là quyển hắn ta trộm được từ phòng sách của ông nội, lúc trước quyển sách này được để chung trong một chiếc hộp với tình nhân cổ, hắn ta muốn xem nhưng ông nội không cho, nên đã nhân lúc không ai để ý trộm quyển sách này ra.
Hắn ta không đọc được chữ trong sách, nhưng xem hiểu tranh vẽ, một đứa bé sơ sinh được quấn tã trôi theo dòng nước, được một ông lão cứu, ông lão đưa đứa bé về nhà, từ đó về sau gia đình này nhận được sự ban phước của thần linh, ngày càng hưng thịnh.
"Rầm" một tiếng, Trì Sính giật mình run lên, lập tức ngẩng đầu: "Có chuyện gì vậy?"
"Hình như là tiếng phát ra từ gara."
Trì Sính tiện tay ném quyển sách sang một bên, đứng dậy đi xuống gara, chỉ thấy trên nóc chiếc SUV của mình vô cớ xuất hiện một lỗ thủng lớn, trông như bị vật gì đó đập vào.
Cửa gara đang khóa, trong nhà cũng không có ai ra vào, chỉ có một khả năng, đó là người vẫn luôn trốn trong xe, nhưng người đâu rồi?
"Tìm cho tôi." Trì Sính lạnh mặt, "Lôi người ra."
Ba nhóc con dán phù lên đầu, xếp thành một hàng đi lên cầu thang, Tiểu nhân ngư nhỏ giọng nói: "Hay là chúng ta đi tham quan nhà hắn ta đi."
"Được đó được đó." Tiểu Tang lập tức tán thành, "Tôi muốn xem nhà người xấu với nhà người tốt khác nhau chỗ nào."
Ba nhóc đẩy cửa bước vào, rồi bắt đầu nhìn đông ngó tây.
"Nhà hắn ta nhỏ hơn nhà ba lớn."
"Hơn nữa còn không có hồ bơi lớn."
"Đồ đạc cũng không đẹp bằng bên ba lớn."
"Cái này là gì vậy?" Tiểu nhân ngư cầm một chiếc hộp lên mở ra, "Oa, là sô-cô-la, chúng ta mang đi nhé."
"Hình như ăn trộm đồ không tốt đâu." Tiểu Tang nghiêng đầu, "Ba nhỏ nói không được tùy tiện lấy đồ của người khác."
"Nhưng hắn ta đâu phải người khác." Tiểu Cương nuốt nước miếng, "Hắn ta là người xấu, lấy đồ của người xấu gọi là thay trời hành đạo."
"Oa, Tiểu Cương, cậu biết nhiều thật." Tiểu nhân ngư bóc một viên sô-cô-la nhét vào miệng tiểu cương thi, "Vậy cậu ăn trước đi."
Ba nhóc con ăn được sô-cô-la ngon thì vui vẻ xoay vòng, rồi tìm một cái túi lớn bắt đầu gom đồ.
"Chúng ta mang đồ ra ngoài chia cho người nghèo, gọi là cướp của người giàu giúp người nghèo, trừ bạo giúp yếu, chỉ có hiệp sĩ mới làm chuyện như vậy." Tiểu Cương lại nói.
"Vậy chẳng phải tôi là đại hiệp rồi sao?" Tiểu nhân ngư vui vẻ vung tay, "Tôi là Đại hiệp số một, Tiểu Tang là Đại hiệp số hai, còn Tiểu Cương là Đại hiệp số ba."
"Không đúng." Tiểu Tang phản bác, "Tiểu Cương là Đại hiệp số một, tôi là Đại hiệp số hai, còn cậu mới là Đại hiệp số ba."
"Hừ, không chịu, tôi phải là Đại hiệp số một."
"Tiểu Cương lớn hơn cậu, Tiểu Cương mới là Đại hiệp số một."
"Đúng, tôi mới là Đại hiệp số một, Tiểu Tang là Đại hiệp số hai, còn cậu là Đại hiệp số ba."
Đúng lúc ba đứa đang cãi nhau không ai nhường ai thì cánh cửa thông từ gara vào nhà mở ra, Trì Sính bước vào, cả ba lập tức im bặt.
"Cậu chủ, có cần báo cảnh sát không?"
"Báo cảnh sát." Ánh mắt Trì Sính đảo một vòng quanh phòng, ngăn kéo kia lúc nãy có mở ra không?
Vệ sĩ lấy điện thoại ra đang định bấm số thì một tiếng chuông điện thoại vang lên.
"Dê vui vẻ, Dê xinh đẹp, Dê lười biếng, Dê sôi nổi..."
"Dê chậm chạp hiền lành, Hồng Thái Lang, Hôi Thái Lang..."
Tiểu nhân ngư vội vàng bịt chiếc đồng hồ điện thoại của mình lại, là điện thoại của đại sư tỷ.
"Tiếng gì vậy?" Trì Sính và ba vệ sĩ tổng cộng bốn người đều lấy điện thoại ra nhìn một cái, rõ ràng đây không phải nhạc chuông điện thoại của bọn họ, hơn nữa âm thanh cũng không phát ra từ phía bọn họ.
Mọi người đồng thời nhìn về phía phát ra âm thanh.
Tiểu nhân ngư luống cuống tay chân bấm ngắt cuộc gọi.
Trong phòng chìm vào yên tĩnh, mấy vệ sĩ lộ vẻ hoảng sợ, Trì Sính phất tay: "Qua xem."
Tên vệ sĩ đó chậm rãi tiến lên, Tiểu Cương ngoắc tay với tiểu nhân ngư và Tiểu Tang, ra hiệu cho bọn họ đi ra ngoài.
Chiếc túi lớn dưới đất phát ra tiếng sột soạt vì bị kéo lê, ba nhóc con vội vàng dừng lại, ba vệ sĩ nghe thấy âm thanh đó thì toát mồ hôi lạnh, đứng nguyên tại chỗ không dám động đậy.
Tiểu Tang cẩn thận ôm chiếc túi lớn lên, túi ni lông phát ra tiếng sột soạt, trong căn phòng nghe đặc biệt quỷ dị.
"Mau đi." Tiểu Cương mấp máy môi, ba nhóc con rón rén chạy thật nhanh ra ngoài.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng mở ra, "rầm" một tiếng, cửa phòng lại đóng lại, từ đầu đến cuối vậy mà không hề thấy một bóng người.
"A a a a..." Tên vệ sĩ sợ đến mức nhảy dựng lên, "Ma... ma..."
Trì Sính cũng toát mồ hôi lạnh, nhưng giữa ban ngày ban mặt thì không đến mức có ma, rất có thể là có người giả thần giả quỷ.
Ba nhóc con chạy ra khỏi khu dân cư, đang định gỡ lá phù xuống rồi gọi xe quay về phim trường thì một chiếc xe địa hình màu đen dừng lại bên cạnh, cửa kính ghế phụ hạ xuống, lộ ra gương mặt của Trì Nhiên.
"Đừng tháo, lên xe."
"Ba nhỏ..." Ba nhóc con thấy Trì Nhiên đột nhiên xuất hiện thì vô cùng vui mừng.
Cửa xe địa hình mở ra, một lát sau lại đóng lại, chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Trên xe, mấy nhóc con gỡ phù tàng hình xuống, vui vẻ líu lo không ngớt: "Ba nhỏ, ba có biết lúc nãy nguy hiểm cỡ nào không? Bọn con suýt nữa thì bị phát hiện rồi."
Tiểu Tang gật đầu: "May mà Tiểu Cương thông minh, bọn con mới chạy ra được."
"Quá khen rồi, là kết quả của sự cố gắng của mọi người." Tiểu Cương khiêm tốn nói.
"Ba cái thằng nhóc thối." Trì Nhiên tức giận quay đầu lại, gõ mỗi đứa một cái lên đầu, "Tưởng ba đang khen các con à?"
Trì Nhiên thật sự nổi giận, suốt dọc đường đều không nói chuyện với ba nhóc con.
Mãi đến khi trở về chỗ Tịch Phong, mấy nhóc con mới rụt rè kéo kéo áo Tịch Phong hỏi: "Ba lớn, ba nhỏ bị sao vậy? Sao ba lại giận?"
"Mấy đứa đó." Tịch Phong xoa đầu bọn nhỏ, "Sao có thể không nói một tiếng đã đi theo người khác được?" May mà đồng hồ điện thoại có định vị, lúc bọn họ thấy vị trí nằm ở nhà Trì Sính, Trì Nhiên lập tức mất bình tĩnh.
Trì Sính là người có thể lấy ra tình nhân cổ, mấy nhóc con ở riêng với hắn ta, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Bọn họ thậm chí còn chuẩn bị sẵn sàng xông vào cướp người, may mà mấy nhóc con tự mình quay về được.
"Bọn con sai rồi."
Ba nhóc con đi vào phòng sách, ôm Trì Nhiên làm nũng, Trì Nhiên không ăn chiêu này, chỉ vào góc tường: "Ra đó đứng phạt."
Ba nhóc con nhìn nhau một cái, cụp đầu đi tới úp mặt vào tường tự kiểm điểm.