Nhóc Con Xuyên Ra Khỏi Sách Tìm Ba

Chương 44: Dopamine của cậu đang tiết ra vì ai vậy?

Trì Nhiên ở dưới hồ bơi chơi cùng mấy nhóc con, còn Tịch Phong thì quay về phòng sách lật xem cuốn Bách Bảo Thư, cầu người không bằng cầu mình.

Tiểu nhân ngư hiếm khi có được một hồ nước lớn như vậy nên chơi vui quên trời đất, thấy Tịch Phong đi rồi thì bèn thả đuôi cá của mình ra.

"Ba nhỏ, ba xem đuôi cá của con có phải đã to hơn rồi không?" Tiểu nhân ngư khoe khoang hất đuôi cá tới trước mặt Trì Nhiên.

Trì Nhiên thở dài một hơi, giờ cậu đâu còn tâm trạng nhìn đuôi cá gì nữa.

Trì Nhiên gối đầu lên đuôi cá, nổi lềnh bềnh trên mặt nước, chỉ huy Tiểu Tang và Tiểu Cương bóp chân cho mình.

Tại sao cậu lại cảm thấy Trì Sính là một đống phân chứ? Rõ ràng Trì Sính tốt như vậy.

Hồi nhỏ hai người thật ra chơi với nhau khá thân, cậu còn thường xuyên mang bánh ngọt cho Trì Sính ăn.

Thì ra tình yêu đã nảy mầm từ lúc đó rồi.

Chuyện bắt cậu chắn tai họa giúp Trì Sính đều là do cha mẹ nhà họ Trì quyết định, cũng đâu có liên quan gì tới Trì Sính, Trì Sính cũng vô tội mà.

À, hạ cổ cho Tịch Nhuế, ai có chứng cứ?

Tin đồn chỉ cần mở miệng là có, còn đính chính thì chạy gãy chân, biết đâu chính Trì Sính cũng hoàn toàn không biết gì.

"Bốp" một tiếng giòn tan, Trì Nhiên lại tự tát mình một cái, Trì Nhiên, tỉnh táo lại đi, phân vẫn là phân, không thể vì mày yêu hắn ta mà tô đẹp bản chất của hắn ta được.

Ba nhóc con nhìn nhau một cái, xong rồi, hình như đầu óc ba nhỏ có vấn đề thật rồi.

Bữa tối vô cùng thịnh soạn, vì Tịch Phong đã đặc biệt dặn dò người giúp việc, nên người giúp việc làm đầy kín một bàn thức ăn đủ cho hơn chục người ăn, hơn nữa chủng loại cực kỳ phong phú, khiến mấy nhóc con nhìn hoa cả mắt.

Tiểu nhân ngư nhỏ giọng hỏi Tiểu Cương: "Cái này có giống đồ hoàng đế ăn không?"

"Không giống." Tiểu Cương lắc đầu, cũng nhỏ giọng đáp, "Nhìn còn ngon hơn đồ hoàng đế ăn, nhưng không đẹp bằng đồ hoàng đế ăn, món của hoàng đế còn được tỉa hoa nữa."

"Ồ..." Tiểu nhân ngư gật đầu như có điều suy nghĩ, ngẩng đầu nói với Tịch Phong: "Ba lớn, sau này lúc ăn cơm nhớ tỉa hoa nhé."

"Tỉa hoa?" Tịch Phong không hiểu.

"Chính là loại hoa được tỉa khi hoàng đế ăn cơm ấy." Tiểu Tang bổ sung, cậu bé cũng muốn ăn cơm của hoàng đế.

Tịch Phong còn chưa kịp phản ứng thì Trì Nhiên đã hiểu ra, lần lượt vỗ lên đầu từng nhóc con một cái: "Có cái ăn là tốt lắm rồi, còn đòi xe đạp gì nữa."

"Con đâu có đòi xe đạp." Tiểu nhân ngư chu môi với cậu, "Con muốn ăn món hoàng đế từng ăn."

Tịch Phong gắp cho cậu bé một đũa thức ăn: "Đợi hôm khác ba dẫn các con đi ăn."

"Cảm ơn ba lớn." Tiểu nhân ngư đắc ý hất cằm với Trì Nhiên, "Yên tâm đi, sẽ dẫn cả ba nhỏ đi cùng."

Trì Nhiên nhe răng với cậu bé, chỉ biết ăn thôi.

Mấy nhóc con ăn rất vui vẻ, còn Trì Nhiên thì ăn chẳng thấy mùi vị gì, hận không thể ăn một miếng lại thở dài ba tiếng.

"Sao vậy, không có khẩu vị à?" Tịch Phong liếc cậu một cái.

"Đúng vậy." Trì Nhiên chống cằm lên bàn ăn, ánh mắt vô hồn, "Có lẽ tôi mắc bệnh tương tư rồi, tôi nhất định phải gặp anh ấy một lần để giải nỗi tương tư, sư huynh..."

Trì Nhiên chộp lấy tay Tịch Phong: "Cho tôi đi gặp anh ấy đi, nếu không tôi sẽ chết mất."

"Ồ." Tịch Phong hất tay cậu ra, "Tôi còn chưa từng thấy ai chết vì tương tư, có cơ hội này vừa hay mở mang kiến thức."

Trì Nhiên: "..." Sư huynh đúng là chẳng có chút lòng thương người nào.

Sau bữa tối, Tịch Phong bảo người giúp việc dọn dẹp phòng dành cho khách, ba nhóc con ngủ chung một phòng, giường rất lớn, ba đứa ngủ cũng rất thoải mái.

Phòng khách của Trì Nhiên được sắp xếp ngay cạnh phòng Tịch Phong, nếu nửa đêm Trì Nhiên phát điên thì Tịch Phong cũng có thể phát hiện ngay.

Sau khi chơi máy chơi game với mấy nhóc con một lúc, Tịch Phong liền bảo bọn nhỏ đi ngủ, còn mình cũng trở về phòng ngủ, vừa mở cửa bước vào đã thấy Trì Nhiên chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t, nằm ngang trên giường của hắn.

"Sao cậu lại ở đây?" Tịch Phong khẽ nhíu mày.

Trì Nhiên đương nhiên nói: "Sư huynh, tôi ngủ với anh."

"Không được, ra ngoài." Tịch Phong mở cửa phòng rồi tránh sang một bên, ý là cậu có thể cút thật tròn trịa rồi.

Trì Nhiên nhìn hắn một cái rồi lật người quay lưng về phía hắn, chuyện leo lên giường cậu có kinh nghiệm lắm rồi, chỉ cần đủ mặt dày thì sư huynh cũng hết cách với cậu.

"Lại không phải chưa từng ngủ cùng nhau, làm màu cái gì." Kẻ leo giường còn không quên càm ràm.

Tịch Phong dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, mỉa mai nói: "Trì Nhiên, cậu thấy bộ dạng cậu nằm trên giường của tôi mà trong đầu lại nghĩ đến Trì Sính, có thích hợp không?"

Thích hợp không? Có gì mà không thích hợp?

Trì Sính?

À đúng, cậu yêu Trì Sính lắm.

Trì Nhiên thở dài, bắt đầu ngâm thơ: "Gặp nhau chi bằng chẳng gặp nhau, có tình sao bằng vô tình. Xúc xắc tinh xảo khảm hồng đậu, tương tư tận xương cốt, chàng có biết chăng."

"Dưới gốc cây tương tư nói chuyện tương tư, nhớ chàng hận chàng mà chàng chẳng hay. Đời người vốn là si tình, mối hận này chẳng liên quan gió với trăng."

"Hỏi thế gian tình là vật gì, mà khiến người ta nguyện sống chết có nhau..."

Tịch Phong cầm chăn ném lên người Trì Nhiên: "Im miệng."

Trì Nhiên thở dài: "Pháp Hải, anh không hiểu tình yêu..."

Tịch Phong vào phòng tắm tắm rửa, tiếng nước cũng không che nổi tiếng hát của Trì Nhiên: "Em yêu anh như gió đi ngàn dặm chẳng hỏi ngày về, em yêu anh như chuột yêu gạo, em nhớ anh, nhớ anh, nhớ đến mức chỉ muốn sống mãi trong tim anh..."

Đúng lúc Tịch Phong không nhịn được nữa, định ném cậu ra ngoài thì bên ngoài lại im bặt, chờ đến khi Tịch Phong bước ra khỏi phòng tắm thì thấy Trì Nhiên quấn chăn ngủ thiếp đi rồi.

Hôm nay cậu vừa hoảng loạn vừa bị tình yêu bùng phát, đúng là mệt thật.

Tịch Phong đứng bên giường, cúi đầu nhìn Trì Nhiên, thì ra người rơi vào tình yêu đều giống nhau cả, giống như Trì Nhiên và Tịch Nhuế, cảm giác như đều không còn chỉ số thông minh nữa.

Đây chính là thứ người ta thường gọi là não yêu đương nhỉ.

Tịch Phong đẩy người đang chiếm trọn cả cái giường sang một bên, sau khi tự mình lên giường thì lại lấy cuốn Bách Bảo Thư ra đọc, những thứ trong sách này cứ như kiến thức trước đây từng học nhưng đã quên, lúc này ôn lại mới giật mình phát hiện thì ra trước đây mình vốn đã biết.

Tịch Phong đọc rất say mê, cũng không biết đã bao lâu, người bên cạnh đột nhiên lăn tới ôm lấy hắn, đầu không ngừng cọ vào vùng eo bụng của hắn.

Tịch Phong đẩy cậu một cái, Trì Nhiên bị đẩy ra rồi lại ôm trở về, lần này còn ôm chặt hơn, Tịch Phong lại đẩy thêm hai lần vẫn không được, dứt khoát mặc kệ cậu.

Hắn lật thêm vài trang sách, nhưng bên cạnh có một cái lò sưởi lớn như vậy thì cũng không thể tĩnh tâm được, bèn đặt sách xuống chuẩn bị đi ngủ, người bên cạnh thấy hắn cử động lại quấn lấy, ôm hắn gọi: "Trì Sính, em yêu anh..."

"Trì Sính, em nhớ anh quá..."

Động tác của Tịch Phong khựng lại một chút, rồi lại đẩy Trì Nhiên ra.

Hắn cảm thấy mình cũng không dùng quá nhiều sức, nhưng lần này Trì Nhiên lại lăn mấy vòng trên giường rồi "bịch" một tiếng rơi xuống đất.

"..."

Tịch Phong vội xuống giường vòng qua cuối giường tới xem, chỉ thấy Trì Nhiên ngồi dưới đất với vẻ mặt ngơ ngác nhìn hắn: "Anh... anh... anh đá tôi xuống giường à?"

Tịch Phong mặt không cảm xúc: "Không có, cậu tự rơi xuống."

"Không thể nào." Trì Nhiên đầy vẻ không tin, kỹ thuật leo giường của cậu giỏi như vậy, không thể nào tự rơi được.

Thấy cậu không bị ngã đau, Tịch Phong tự mình lên giường, thản nhiên nói: "Có lẽ cậu nằm mơ thấy chuyện gì đẹp lắm, vừa gọi tên Trì Sính thì tự rơi xuống."

"Là vậy sao?" Trì Nhiên đứng dậy khỏi mặt đất, nhìn người đang nằm trên giường nhắm mắt chuẩn bị ngủ, sao cậu lại không tin nhỉ?

Mặc dù nghi ngờ là Tịch Phong đá mình xuống giường, nhưng cuối cùng Trì Nhiên vẫn lại trèo lên giường, hơn nữa còn quấn chăn ngủ sang một bên khác, cách Tịch Phong thật xa.

"Giấc mơ vừa rồi của tôi đâu có đẹp." Trì Nhiên ngủ một giấc xong lại không buồn ngủ nữa, hai tay gối sau đầu bắt đầu tán gẫu, "Tôi mơ thấy tôi muốn ở bên Trì Sính, còn anh nhất quyết không đồng ý, tôi muốn đi tìm Trì Sính thì anh cứ ôm tôi không chịu cho tôi đi..."

Nói đến đây Trì Nhiên đột nhiên thở dài: "Sư huynh, chẳng lẽ đời này tôi cứ phải như vậy sao?" Tình nhân cổ là không thể giải được.

Tình yêu của cậu cứ thế bị chôn vùi rồi sao?

Trên đời này còn ai thảm hơn cậu nữa không?

"Trì Sính anh ấy... ưm ưm ưm..."

Trì Nhiên quay đầu nhìn Tịch Phong với vẻ mặt không thể tin nổi, hắn vậy mà lại dán bùa câm miệng lên cậu?

"Đừng để tôi nghe thấy hai chữ Trì Sính từ miệng cậu thêm lần nào nữa." Tịch Phong xoay người, khó chịu nói, "Im miệng ngủ đi."

Trì Nhiên: "..." Sau khi ra khỏi sách lại một lần nữa được hưởng bùa câm miệng của sư huynh, không biết có nên cảm động hay không.

Trì Nhiên mở to mắt nhìn trần nhà, trong đầu toàn là Trì Sính, Trì Sính, Trì... Hử?

Trì Nhiên trợn to mắt nhìn người đột nhiên xoay người đè lên mình, vẻ mặt đầy kinh ngạc, hắn định làm gì?

Đèn lớn trong phòng đã tắt, chỉ còn chiếc đèn đầu giường phía Trì Nhiên vẫn sáng, ánh sáng rất mờ.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, nửa người Tịch Phong đè lên người Trì Nhiên, hơi thở hai người quấn lấy nhau, Trì Nhiên chỉ bị bùa phong kín miệng, nhưng cơ thể lại như cũng bị phong ấn, vậy mà quên cả đẩy người ra.

"Trì Nhiên, tôi rất muốn biết tình nhân cổ thật sự không thể giải sao?" Tịch Phong nhìn cậu, đây cũng là ý nghĩ vừa mới nảy ra trong đầu hắn, rất muốn kiểm chứng một chút.

Trì Nhiên chớp chớp mắt, ý gì vậy?

Tịch Phong giơ tay khẽ ấn lên khóe mắt Trì Nhiên.

Trì Nhiên: "???"

Tịch Phong nhìn cậu, rồi chậm rãi cúi đầu khẽ thổi một hơi bên vành tai cậu: "Trì Nhiên, cậu hẳn là thích đàn ông nhỉ."

Vành tai hơi ngứa, hơi tê, cảm giác tê dại ấy lan dọc khắp tứ chi, khiến cơ thể vừa nóng bừng vừa cứng đờ.

Trì Nhiên chớp chớp mắt, sao tim lại đập nhanh như vậy?

Một bàn tay vén chăn lên, bàn tay ấy chậm rãi di chuyển... rồi chạm tới một nơi không nên chạm, sau đó... vậy mà, vậy mà, vậy mà...

Trì Nhiên quên cả chớp mắt, không thể tin nổi nhìn Tịch Phong, hắn đang làm gì vậy???

Tịch Phong khẽ nhướng mày, cúi xuống ghé bên tai cậu thấp giọng nói: "Trì Nhiên, khi cậu đang yêu Trì Sính, nhưng lại có phản ứng với một người khác, vậy dopamine của cậu bây giờ đang tiết ra vì ai?"

Tiết ra cái gì? Dopamine gì?

Trì Nhiên nuốt nước bọt, cả người đỏ như con cua vừa luộc chín, nóng quá...

Ý nghĩ của Tịch Phong đã được kiểm chứng, mục đích cũng đạt được, bèn định đứng dậy, nhưng lại bị Trì Nhiên túm lấy cánh tay.

Cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay Trì Nhiên, Tịch Phong hất cằm về phía phòng tắm: "Muốn thì tự đi giải quyết."

Trì Nhiên chớp mắt nhìn hắn, cậu không nói được, nhưng ý trong mắt lại truyền đạt rất rõ ràng, của người khác thú vị hơn của mình.

Tịch Phong chậc một tiếng: "Cậu không yêu Trì Sính nữa à?"

Trì Sính?

Yêu, cậu yêu Trì Sính mà...

Nhưng mai yêu tiếp cũng được, bây giờ cậu chỉ muốn giải quyết một chút.

Trì Nhiên cầm tay Tịch Phong nhét trở lại trong chăn, thì ra tình yêu và d*c v*ng có thể tách biệt.

Trì Nhiên thầm nghĩ, hóa ra mình cũng có tiềm chất làm trai tồi.

"Ai cũng được sao?" Tịch Phong nheo mắt nhìn cậu.

Trì Nhiên chớp chớp mắt, cậu có thử với người khác đâu, sao mà biết?

Nhưng sư huynh thì được, bọn họ thân nhau như vậy rồi.

Tịch Phong kéo chiếc chăn bên cạnh trùm lên đầu cậu, tự mình chơi đi!

Nằm trên giường của hắn mà nghĩ đến Trì Sính, còn muốn hắn làm lao động miễn phí, mơ đẹp thật!